Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 19
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Chu Yến Chi cảm nhận được rõ ràng, sau sự kiện trong phòng thay đồ đó, thái độ của Ôn Tụng đối với anh đã có chút thay đổi.
Hình như… không còn kháng cự như vậy nữa.
Không cần phải đốc thúc đến ba, bốn lần mới chịu uống trà, chỉ cần gửi một tin nhắn, vài phút sau cậu đã lén lút đi vào, thậm chí còn moi ra những túi nhỏ đủ loại socola, thịt bò khô từ trong túi, dâng lên trước mặt anh như dâng kho báu, chớp chớp đôi mắt tròn xoe, nói: “Đồ ăn ngon.”
Tất nhiên, cũng có trường hợp ngoại lệ.
Mỗi khi có người gõ cửa, Ôn Tụng lại giật mình, vội vàng đặt cốc xuống, hoặc là cầu cứu anh bằng ánh mắt, hoặc là nhìn xung quanh như kẻ trộm, chỉ muốn tan biến ngay tại chỗ.
Thói quen này dường như không thể thay đổi được.
Nhưng dù sao cũng đã có tiến bộ, Chu Yến Chi cảm thấy được an ủi phần nào.
Lý do thì chắc chắn không phải chiếc đồng hồ đó, lẽ nào là câu “đứa trẻ ngoan” kia? Được khen một câu, lại vui vẻ đến thế sao?
Chu Yến Chi đột nhiên nhận ra, sự hiểu biết của anh về Ôn Tụng quá nông cạn, ngoài ăn uống, đi lại và tình trạng sức khỏe, thế giới nội tâm của Ôn Tụng, lý do cậu luôn xa lánh anh, và nguyên nhân của mỗi lần cậu rơi lệ, anh đều không hề hay biết.
Tống Dương gõ cửa đi vào, đưa báo cáo tài chính thường niên cho anh, “Chu Tổng, hai giờ chiều nay ngài sẽ tham dự hội thảo Tiêu chuẩn Smart City, mười giờ sáng mai, người phụ trách thương hiệu Phioni—”
“Tiểu Tống.” Chu Yến Chi đột nhiên cắt lời hắn, dừng lại một chút, hỏi: “Mấy năm trước cậu và Ôn Tụng tiếp xúc khá nhiều, cậu có biết, Ôn Tụng từng hẹn hò ở trường không?”
Sắc mặt Tống Dương thay đổi, cố nặn ra nụ cười: “Sao đột nhiên Chu Tổng lại hỏi về chuyện này?”
“Muốn biết.”
Tống Dương quan sát thần sắc của Chu Yến Chi, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, nhưng Cậu Tiểu Ôn trông dáng dấp dễ thương, tính cách cũng tốt, chắc là… không thiếu người thích đâu.”
Chu Yến Chi trầm ngâm.
Tống Dương lại nói: “Nhân viên được cử đến Vân Đồ cùng với Cậu Tiểu Ôn, tên là Tạ Bách Vũ, tuổi không lớn, là một Alpha, có vẻ như rất hòa hợp với Cậu Tiểu Ôn, hai người luôn cùng nhau ra vào. Chu Tổng đã gặp cậu ta chưa?”
“Gặp rồi.” Chu Yến Chi lật một trang báo cáo.
“Hôm qua tôi đến bộ phận dữ liệu, còn thấy họ chụm đầu vào nhau thảo luận phương án.” Tống Dương nói một cách mập mờ.
Chu Yến Chi không lo lắng Ôn Tụng sẽ ngoại tình, điều anh lo lắng là chứng rối loạn pheromone của Ôn Tụng. Kỳ ph*t t*nh lần này giống như một quả pháo xịt, khi đến thì đầy hung hăng nhưng lại tời đi không dấu vết. Nhưng việc nó chưa xảy ra không có nghĩa là sẽ không xảy ra.
Anh đã cảm nhận được pheromone tràn ra trong kỳ ph*t t*nh của Ôn Tụng, nồng nàn như rượu mạnh, lan tỏa trong không khí, thấm vào lỗ chân lông, khiến người ta choáng váng, mất hết lý trí, khó lòng kiểm soát.
Họ chưa đánh dấu hoàn toàn, nếu xảy ra tình huống khẩn cấp, có một Alpha ở bên cạnh Ôn Tụng, hậu quả sẽ khôn lường.
Chu Yến Chi đặt tài liệu xuống, đứng dậy bước ra ngoài.
Tống Dương sửng sốt, vội vàng đi theo, “Chu Tổng, ngài có sắp xếp gì không?”
“Đến bộ phận Dữ liệu.”
Chu Yến Chi trước giờ khinh miệt thói làm màu của người bề trên, anh hiếm khi xuất hiện trong các cuộc họp phòng ban, càng không can thiệp vào các công việc cụ thể. Đến nỗi nhiều kỹ sư mới vào làm chỉ nghe danh mà chưa thấy mặt anh, thỉnh thoảng chỉ thấy nhận xét “Zhou’s Review” trong mã code gửi lên.
Lần cuối cùng anh đến bộ phận Dữ liệu là khi nào, anh cũng không nhớ rõ nữa.
Đi thang máy lên tầng mười bảy.
Ngay khi tin nhắn của Tống Dương vừa được gửi đi, mấy người quản lý cấp cao của bộ phận Dữ liệu đã vội vã ra đón. Quản lý Tiêu đã tuần tra khu văn phòng một lượt, cung kính đứng sau lưng giám đốc nền tảng.
“Chu Tổng có chỉ thị quan trọng gì vậy?” Giám đốc nền tảng hỏi.
Lần này Chu Yến Chi đến, thực ra chỉ muốn nhìn Ôn Tụng một cái, nhưng vẫn cần có lý do. Ánh mắt anh lướt qua khu văn phòng, mặt không đổi sắc nói: “Tuần trước tôi thấy mô hình hồ sơ người dùng của Hằng Sáng, độ chính xác rất cao. So với họ, chất lượng dữ liệu của chúng ta cần được cải thiện.” Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Phiền Đàm Tổng sắp xếp một buổi hội thảo về chất lượng dữ liệu trong tuần này, đồng nghiệp nào rảnh đều có thể tham gia, hy vọng mọi người phát biểu tích cực.”
Mấy người quản lý trao đổi ánh mắt với nhau, Giám đốc Kỹ thuật lập tức đáp: “Vâng, Chu Tổng, tôi sẽ sắp xếp ngay.”
Chu Yến Chi khẽ gật đầu, bước vào khu văn phòng. Trong khu văn phòng mở của bộ phận An toàn Dữ liệu, hàng chục kỹ sư đang bận rộn tại bàn làm việc của mình. Ánh mắt anh vượt qua những người đang làm việc hăng say, dừng lại ở văn phòng kính sâu nhất. Qua lớp rèm sáo mở hé, có thể lờ mờ thấy bóng dáng quen thuộc kia.
Bé nhỏ, gầy gò, đang chăm chú nhìn màn hình máy tính.
Chu Yến Chi đang định bước tới, thì phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân nhanh nhẹn.
Tạ Bách Vũ một tay xách túi cafe giấy, tay kia xách hộp bánh ngọt tinh tế, đi nhanh như gió. Khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, Tạ Bách Vũ đột nhiên dừng lại, nhíu mày quay lại nhìn: “Tổng… Chu Tổng?”
Âm cuối hơi cao, mang theo chút do dự.
“Xin chào.” Chu Yến Chi cười nhẹ, ánh mắt sau cặp kính rơi vào hộp bánh kem trong tay đối phương, trên hộp có ghi “Bánh caramel muối biển hạt hồ đào, thơm ngọt ngào ngào, tình yêu đậm sâu”.
Quản lý Tiêu kịp thời xen vào: “Chu Tổng, đây là Tạ Bách Vũ của nhóm bên ngoài, sinh viên xuất sắc của Đại học Phỉ.”
Chu Yến Chi chủ động đưa tay ra, Tạ Bách Vũ ngẩn người, đưa tay ra, hai bàn tay nắm lấy nhau giữa không trung.
Dù là cái bắt tay xã giao, Tạ Bách Vũ vẫn cảm nhận rõ ràng lực từ lòng bàn tay đối phương, không nặng không nhẹ, mang theo sự áp bức không thể bỏ qua của một Alpha cấp cao.
Quản lý Tiêu quay lại trao đổi ánh mắt với Tống Dương, rồi nói với Chu Yến Chi: “Chu Tổng, hay là ghé qua nhóm bên ngoài xem thử nhé?”
“Được.”
Quản lý Tiêu dẫn mọi người đi về phía cuối hành lang, Tạ Bách Vũ đi nhanh phía trước, khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, khí tràng toàn thân anh ta giãn ra, gọi một tiếng “Tiểu Tụng”, rồi đặt cafe xuống, đặt bánh kem trước mặt Ôn Tụng, tiện tay vò rối mái tóc củacậu, cuối cùng mới nói: “Chu Tổng đến rồi.”
Toàn bộ sự chú ý của Ôn Tụng đang dồn vào bảng kê dữ liệu, nhìn màn hình quá lâu khiến cậu thấy trước mắt trắng lóa. Chưa kịp hoàn hồn, cậu đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, ồn ào tiến về phía văn phòng mình.
Cậu ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn qua vai Tạ Bách Vũ, bất ngờ chạm vào ánh mắt của Chu Yến Chi.
Chuyện gì thế này?
Sao tiên sinh lại xuất hiện ở đây?
Não bộ của Ôn Tụng ngưng trệ vài giây, cậu đứng phắt dậy, nhưng đứng lên quá vội vàng, chân không may va vào cạnh bàn, cả người loạng choạng về phía sau, suýt nữa thì ngã.
Chu Yến Chi theo phản xạ bước lên, nhưng Tạ Bách Vũ còn nhanh hơn, vội nắm lấy cổ tay Ôn Tụng, đỡ lấy cánh tay cậu, kéo cậu trở lại.
Ôn Tụng ôm bụng, th* d*c với khuôn mặt trắng bệch, một lúc lâu sau mới lấy lại được tinh thần.
Sau đó, cậu đột nhiên nhận ra ánh mắt từ phía cửa.
Chu Yến Chi đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn cậu.
Ôn Tụng hoàn toàn ngẩn người, đóng băng ngay tại chỗ. Tạ Bách Vũ chọc chọc vào cánh tay của cậu, nhỏ giọng nhắc: “Đây là Chu Tổng, mau chào hỏi đi.”
“…Chu Tổng.”
Tạ Bách Vũ lại chọc cậu, “Tự giới thiệu đi.”
“Tôi, tôi tên là Ôn Tụng, là thực tập sinh đến từ công ty Bội Thắng.”
Cậu nói năng lắp bắp, Chu Yến Chi và Tống Dương đang đứng ngay trước mặt, mà cậu lại phải giả vờ không quen biết, điều này thực sự làm khó cho cậu.
Chu Yến Chi bước đến, đứng cạnh bàn máy tính của Ôn Tụng, hứng thú hỏi: “Đang bận gì thế?”
“Dự án di chuyển cơ sở dữ liệu,” Đây là lần đầu tiên Ôn Tụng báo cáo công việc với Chu Yến Chi, căng thẳng đến mức không biết nói sao cho trọn vẹn, phải lắp bắp vài lần mới nói xong: “Đang, đang kiểm tra tính ổn định của môi trường dựa trên bảng kê dữ liệu.”
Chu Yến Chi hơi cúi người xuống, ngón tay thon dài lướt qua vai cậu, chỉ vào góc trên bên phải màn hình, “Cái này là gì?”
“Là công cụ so sánh dữ liệu tôi tự viết, dùng để hỗ trợ kiểm tra, rất sơ sài ạ.” Giọng Ôn Tụng càng lúc càng nhỏ, ngẩng đầu nhìn Chu Yến Chi một cái, dùng ánh mắt tủi thân ra hiệu cho anh mau rời đi.
Chu Yến Chi không nhận tín hiệu của cậu.
Mặc dù cậu là thực tập sinh bên ngoài không mấy nổi bật, nhưng Chu Yến Chi cứ như thể nhất định muốn cậu lộ diện, nói: “Rất có tâm.”
Nói rồi, anh còn chìa tay ra. Ôn Tụng do dự một lát, rụt rè đưa tay mình qua.
Cảm giác và hơi ấm quen thuộc.
Giây tiếp theo, cậu cảm thấy ngón trỏ của Chu Yến Chi nhẹ nhàng xoa xoa trên mạch cổ tay cậu, rồi lại nhấn một cái.
Cứ như là có ý gì đó.
Mặt Ôn Tụng càng đỏ hơn.
Mãi đến khi Chu Yến Chi buông tay ra, chào hỏi Dư Chính Phàm xong xuôi, rồi dẫn một nhóm người rời khỏi văn phòng, Ôn Tụng mới bừng tỉnh nhận ra — tiên sinh là cố ý.
Cố ý trêu chọc cậu giữa thanh thiên bạch nhật.
Tiên sinh thật là hư hỏng.
Cậu thở phào nhẹ nhõm một hơi, thả mình ngồi phịch xuống ghế, lòng bàn tay đến cổ tay nơi Chu Yến Chi chạm vào vẫn còn tê dại.
Tạ Bách Vũ đóng cửa lại, quay lại bóc bánh kem, “Kỳ lạ thật đấy, đang yên đang lành anh ta đến đây làm gì nhỉ?”
Dư Chính Phàm nhìn Ôn Tụng một cái đầy suy tư, không nói gì.
“Này, ăn thử đi.” Tạ Bách Vũ đưa tới.
Ôn Tụng ngửi thấy mùi thơm ngọt, mới chú ý đến chiếc bánh, “Đàn anh, sao anh lại mua bánh nữa rồi?”
“Thua cá cược với lão Dư đấy.”
“Ồ.” Ôn Tụng nói lời cảm ơn, vừa định ăn thì điện thoại rung hai tiếng, cậu cầm lên xem.
Là tin nhắn của Chu Yến Chi: [Vừa rồi có bị va trúng không?]
Ôn Tụng thầm hừ một tiếng trong lòng.
Còn dám hỏi?
Cậu quyết định thể hiện thái độ của mình, phải mất năm phút mới trả lời: [Không ạ.]
Cậu cũng là người có tự trọng mà.
Chu Yến Chi lại gửi đến: [Không cố ý dọa em đâu, Tiểu Tụng có giận không?]
Cơn giận của Ôn Tụng tan biến ngay lập tức, trả lời: [Không ạ.]
Muốn bổ sung một câu [Sau này Tiên sinh đừng như vậy nữa nhé], nhưng gõ gõ xóa xóa, vẫn không dám.
Đừng tự mình đa tình, biết đâu tiên sinh thực sự có việc quan trọng.
Tin nhắn tiếp theo của Chu Yến Chi lập tức tới: [Bánh kem có ngon không?]
Ôn Tụng nghiêm túc trả lời: [Ngon ạ.]
Sau khi tin nhắn được gửi đi, Chu Yến Chi không trả lời nữa.
Ôn Tụng nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, không biết mình đã nói sai câu nào, có phải vì giọng điệu quá nhạt nhẽo hay không?
Không hiểu nổi, tiên sinh thật là phức tạp mà, cậu buồn bã nghĩ.
Nhưng sóng gió không hề dịu đi vì sự rời đi của Chu Yến Chi.
Buổi trưa, Ôn Tụng theo sau Tạ Bách Vũ và Dư Chính Phàm đến nhà ăn nhân viên như thường lệ. Trên đường đi, cậu cảm nhận có ánh mắt đang đổ dồn vào mình một cách rõ ràng, kèm theo những tiếng thì thầm.
Cậu quay đầu lại, đối phương sửng sốt, cười gượng hai tiếng rồi lại xán đến hỏi: “Hôm nay Chu Tổng có đến văn phòng các cậu không?”
Giờ đây Ôn Tụng mắc chứng sợ hãi khi nghe đến hai chữ “Chu Tổng”, theo phản xạ lắc đầu, rồi lại chậm rãi gật đầu, “Có.”
“Anh ấy cao lắm đúng không, có phải hơn mét tám lăm không?”
Ôn Tụng gật đầu, lại suy ngẫm: Hình như không chỉ vậy, cao hơn mình rất nhiều.
“Nghe nói trên người anh ấy có một mùi rất thơm, như trà Darjeeling pha chút hương nho, cậu có ngửi thấy không?”
Ôn Tụng líu lưỡi, một sự miêu tả trừu tượng quá, cậu không cảm nhận được, cậu chỉ biết pheromone của tiên sinh là mùi gỗ thông.
“Ưm… cũng khá thơm.” Cậu cười ngượng ngùng.
“Trên tay anh ấy có đeo nhẫn cưới không?”
Ôn Tụng theo phản xạ nhìn vào tay mình, may mà không đeo.
Nhẫn cưới không đeo, chiếc đồng hồ tiên sinh tặng cũng không đeo, cứ như cố ý không để lại bất kỳ dấu vết nào của tiên sinh. Thực ra đôi khi nghĩ lại, cậu cũng tự làm khổ mình, dù cậu có đeo nhẫn cưới đi nữa, ai có thể liên tưởng cậu với Chu Tổng chứ?
Quả nhiên, giây tiếp theo, cậu nghe thấy một câu từ bên cạnh: “Nhẫn cưới á? Vợ anh ấy là ai?”
“Họ Phương, gia đình làm thiết bị y tế.”
“Ồ, quả nhiên người giàu toàn tìm đối tượng môn đăng hộ đối.”
…
Họ nói chuyện chắc như đinh đóng cột, Ôn Tụng nghe mà mơ màng.
Chẳng phải chỉ là một bức ảnh giúp cầm áo khoác thôi sao? Bạn bè không thể giúp nhau cầm áo khoác à? Những người này thật kỳ lạ, nói một chuyện không hề được xác nhận như thật. Chắc chắn Phương tiên sinh cũng không muốn bị gán ghép với Chu Yến Chi đâu.
Thật là đáng ghét, Ôn Tụng ủ rũ nghĩ.
**
Quản lý Tiêu thông báo lịch họp trong nhóm công việc, hai giờ chiều thứ Năm, phòng họp tầng mười, tất cả nhân viên tham gia.
Ôn Tụng lúc này mới biết, tiên sinh đến bộ phận An toàn Dữ liệu quả thực là có việc chính, không phải chỉ để trêu chọc cậu.
May mà cậu đã không gửi đi tin nhắn kia.
Quản lý Tiêu lại gửi tin trong nhóm: [Chủ đề của cuộc họp lần này là nâng cao độ chính xác của hồ sơ người dùng và chất lượng dữ liệu. Chu Tổng nhấn mạnh, hy vọng mọi người tích cực phát biểu.]
Ôn Tụng có chút rung động.
Cậu nghĩ: Nếu mình đưa ra được đề xuất có giá trị trong cuộc họp, liệu tiên sinh có nhìn mình bằng con mắt khác không nhỉ? Và các đồng nghiệp, liệu có ấn tượng hơn về mình, một người từ bên ngoài nhỏ bé, vô danh này không?
Ý nghĩ này một khi xuất hiện thì cứ mãi quanh quẩn, cậu lập tức bắt đầu tìm kiếm tài liệu.
Về đến nhà cũng vậy, sau khi hoàn thành công việc làm thêm, cậu lại bắt đầu miệt mài quên ăn quên ngủ. Cậu còn so sánh nghiên cứu dây chuyền sản phẩm của Hằng Sáng và Vân Đồ.
Ban đầu chỉ định xem qua, nhưng càng nghiền ngẫm càng say mê, hoàn toàn quên mất thời gian.
Quỹ đạo phát triển của Vân Đồ khiến cậu kinh ngạc, mỗi quyết sách của Chu Yến Chi trong năm năm qua đều chính xác đến đáng sợ, nhịp độ lặp lại sản phẩm gần như hoàn hảo. Nếu không phải Chu Yến Chi nói “Vân Đồ có điểm yếu về độ chính xác hồ sơ người dùng so với Hằng Sáng”, Ôn Tụng đã không nhận thấy chất lượng dữ liệu có vấn đề gì. Để hiểu rõ hơn, cậu còn tìm đọc cả các luận văn về tiếp thị và kinh doanh doanh nghiệp.
Là một người học khối Tự nhiên, cậu khó tránh khỏi cảm giác chán ghét với những bài viết dài dòng, nhưng những lý thuyết khô khan này một khi liên kết với Chu Yến Chi, lại lập tức trở nên sinh động và thú vị.
Cậu vừa tra tài liệu vừa ghi chú, hoàn toàn không để ý trời đã khuya.
Cho đến khi cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt càng lúc càng nặng trĩu, đầu lắc lư, cuối cùng không chịu đựng nổi nữa, rầm một tiếng va vào mặt bàn.
“Ui—”
Cậu ôm trán hít một hơi lạnh, khóe mắt trào ra những giọt nước mắt sinh lý.
“Tiểu Tụng?”
Bên ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc, khiến Ôn Tụng giật mình tỉnh táo trở lại.
“Tiên, tiên sinh?” Giọng cậu đã biến điệu vì sợ hãi.
Giọng Chu Yến Chi bên ngoài cửa đầy quan tâm: “Tiểu Tụng, có bị va trúng chỗ nào không?”
Ôn Tụng vội vàng nói: “Không có ạ, tiên sinh, em không sao.”
“Tôi vào được không?”
Ôn Tụng còn chưa kịp hoàn hồn, miệng đã thốt ra từ “Được”. Tiếng tay nắm cửa xoay tròn nghe rõ ràng trong đêm tĩnh lặng. Cậu quay đầu lại, ngây người nhìn Chu Yến Chi bước vào. Đến khi anh đứng gần, cậu mới chợt nhận ra mình còn chưa tắm rửa thay đồ, trên bàn thì bừa bộn, có gói bánh quy phô mai đã mở mà chưa ăn hết, cạnh cốc trà còn hai cục giấy chưa kịp vứt.
Vội vàng muốn thu dọn, lại thấy ánh mắt Chu Yến Chi dừng lại trên quyển sổ tay của mình. Cậu lập tức dang tay che màn hình, như gà mẹ bảo vệ gà con.
“Cái… cái đó là bài tập luận văn ở trường thôi ạ.”
Càng che giấu càng lộ liễu.
Chu Yến Chi liếc qua, thấy một bức ảnh của mình ở chỗ Ôn Tụng không che, là một tin tức trên mạng, tiêu đề là “Vân Đồ giành giải thưởng Lãnh đạo Đổi mới trong lĩnh vực Sinh thái Số”.
Trong ảnh, anh đang cầm cúp chụp ảnh cùng lãnh đạo bên tổ chức, Chu Yến Chi không nhớ rõ lắm.
“Xem cái này làm gì?”
Mặt Ôn Tụng đỏ bừng trong nháy mắt, nếu để tiên sinh biết cậu trong quá trình tìm tài liệu đã phát hiện tin tức này, rồi nhìn thấy bức ảnh này, sau đó không thể kiểm soát được mà ngẩn ngơ nhìn cả nửa ngày — tiên sinh nhất định sẽ cười chết cậu mất!
“Tra tài liệu.” Giọng c** nh* như tiếng muỗi kêu.
Chu Yến Chi không lộ vẻ gì, lướt qua những ghi chú bên cạnh tay Ôn Tụng, trên đó viết “Mô hình tối ưu hóa hồ sơ người dùng”, “Cải tiến thuật toán xây dựng lại mạng lưới quan hệ người dùng” và các từ tương tự.
Anh đã hiểu rõ.
Cậu nhóc đang chuẩn bị cho cuộc họp chiều ngày kia.
Anh giả vờ như không thấy gì, chỉ nhắc nhở: “Mai tra tiếp, đã mười hai giờ rưỡi rồi, nên đi ngủ thôi.”
Ôn Tụng kinh ngạc, “Mười hai giờ rưỡi rồi ạ?”
Chu Yến Chi dùng ngón tay thon dài chỉ vào đồng hồ đeo tay của mình.
“Em không để ý thời gian…” Ôn Tụng có chút chột dạ, vội vàng tắt máy tính, lại bị Chu Yến Chi giữ lấy cổ tay.
“Đã lưu file chưa?”
“…” Ôn Tụng tối sầm mặt mũi, vội vàng khắc phục.
Cậu thề, thực ra từ nhỏ đến lớn cậu đều rất thông minh, giáo viên thường khen cậu lanh lợi, thành tích thi cử chưa bao giờ rớt khỏi top năm của lớp. Nhưng tại sao cứ hễ lại gần Chu Yến Chi, chỉ số thông minh của cậu lại tụt dốc không phanh, rơi xuống âm vô cực như vậy chứ?
Vừa lúc này, WeChat bật ra tin nhắn của bên A: [Bây giờ tôi đang ở nước ngoài, xin tài khoản công ty rất phiền phức, hay là không xin nữa. Tôi là pháp nhân, dùng thẻ ngân hàng của tôi cũng được đúng không?]
Bên A đáng ghét này, một câu “đang ở nước ngoài có sự chênh lệch múi giờ” cứ như kim bài miễn tử, từ hôm kia đến giờ liên tục nhắn tin vào đêm khuya, bất chấp sáng tối quấy rầy Ôn Tụng.
Ôn Tụng muốn che cũng không che được nữa, công việc làm thêm của cậu cứ thế phơi bày trước mặt Chu Yến Chi.
“Em…”
“Công việc nhiều nhỉ, tiểu kỹ sư.” Chu Yến Chi cười khẽ một tiếng.
Ôn Tụng cảm thấy mất mặt trước Chu Yến Chi đến mức hơi tê liệt rồi, chậm rãi đứng dậy, hai tay áp vào quần, cúi đầu đứng phạt.
“Dự án gì?”
Ôn Tụng thành thật kể lại, Chu Yến Chi lướt qua lịch sử trò chuyện, “Nói với hắn, trang web công chúng của doanh nghiệp bắt buộc phải đăng ký tài khoản công ty, để tránh rủi ro luân chuyển vốn và rủi ro thuế.”
Ôn Tụng lặp lại từng chữ không sai sót.
Đối phương dường như đã chuẩn bị trước, lập tức gửi đến: [Lúc đó cậu cũng đâu có nói cái này, sao tôi biết được? Có phải cậu đang muốn kéo dài thời gian không?]
Ôn Tụng tức chết, vừa định biện minh, Chu Yến Chi đột nhiên từ phía sau nắm lấy tay cậu đang đặt trên bàn phím.
Cả cơ thể Ôn Tụng cứng đờ, lưng cậu gần như dán vào ngực Chu Yến Chi, cách lớp áo ngủ lụa, cậu có thể cảm nhận rõ ràng thân nhiệt của tiên sinh, còn ngửi thấy mùi hương trên người anh nữa.
Không phải trà Darjeeling và hương nho.
Mà là mùi pheromone gỗ thông độc quyền của tiên sinh.
Chỉ mình cậu biết.
“Tôi đọc, em gõ,” Chu Yến Chi đặt tay Ôn Tụng lên bàn phím, chậm rãi nói: “Những ghi chép trên có thể chứng minh, bên anh đã cố tình không mở tài khoản công ty dù đã biết rõ rủi ro vi phạm pháp luật. Mọi trách nhiệm pháp lý phát sinh do đó sẽ do bên anh hoàn toàn chịu trách nhiệm. Tôi đã quay lại toàn bộ quá trình làm bằng chứng.”
Vừa gửi đi, chỉ thấy dòng chữ “Đối phương đang nhập liệu” lặp đi lặp lại.
Rõ ràng, những lời này đã có tác dụng răn đe.
Mãi lâu sau, người kia cuối cùng cũng nặn ra được một câu: [Biết rồi, đợi tôi hai ngày nữa bận xong, sẽ đi làm.]
Cứ… cứ thế mà giải quyết xong rồi ư?
Ôn Tụng đột nhiên mở to mắt, kinh ngạc nhìn về phía Chu Yến Chi, cứ như thấy thần linh giáng thế.
Chu Yến Chi mỉm cười, nói với cậu: “Sau này gặp tình huống thế này, nhớ nắm quyền chủ động trong tay mình, không cần lãng phí thời gian cãi vã.”
Ôn Tụng gật đầu, vừa mừng rỡ vừa thấy mình thật ngu ngốc. Nếu không phải tiên sinh, cậu không dám nghĩ tối nay mình sẽ phải tốn bao nhiêu lời lẽ nữa.
Cậu mím môi, có chút nản lòng.
Giống như lời đàn anh nói, so với tiên sinh, cậu chỉ là một cây củ cải nhỏ. Mọi mặt, đều không bằng.
“Không sao cả, nhiều năm trước tôi cũng từng vấp phải những cái bẫy tương tự.” Chu Yến Chi đột nhiên lên tiếng.
Ôn Tụng sửng sốt.
“Khi còn học đại học, tôi nhận vài đơn đặt hàng lập trình, gặp phải những bên A rất lắm mánh khóe, cũng từng trải qua chuyện xui xẻo phải bù thêm tiền. Sau này thì có kinh nghiệm hơn.” Chu Yến Chi cười nhẹ, véo má Ôn Tụng, nhìn thấu sự chán nản của cậu: “Làm sao có người bẩm sinh đã hiểu hết những điều này? Không có đâu.”
Cho nên đừng nản lòng, đừng xấu hổ.
Khi Ôn Tụng bước vào phòng tắm, vẫn còn có chút mơ màng, bên tai như còn vang vọng giọng nói trầm ấm của Chu Yến Chi.
Tiên sinh thật sự quá tốt.
Cậu vùi mặt vào khăn, hít sâu.
Khi bước ra, mặt bàn đã sạch sẽ, như mới. Bánh quy, khăn giấy đã nằm trong thùng rác, laptop đã gập lại, còn được cắm sạc. Trong cốc có trà hoa hồng nóng hổi, dưới đèn bàn tỏa ra mùi hương an thần.
Ôn Tụng đứng tại chỗ rất lâu.
Tự hỏi trong lòng, nếu cậu là tiên sinh, cậu không làm được.
Có lẽ là vì tiên sinh lớn lên trong một gia đình đầy yêu thương.
Cha của Chu Yến Chi, Chu Phùng Thanh, đã trải qua thăng trầm suốt ba mươi năm, từ công nhân xí nghiệp nhà nước thất nghiệp, buôn bán vật liệu xây dựng, thầu công trình, đến đỉnh cao sự nghiệp lập nên Lãng Phàm, chỉ có tình cảm vợ chồng son sắt là không thay đổi.
Ôn Tụng nhớ lại hơn một tháng trước, Chu Yến Chi đưa cậu về nhà thăm cha mẹ. Sợ cậu ngại, anh dẫn cậu vào thư phòng xem ảnh. Cậu thấy một bức ảnh chụp chung ba mươi năm trước, Khâu Mẫn Tâm khoác tay Chu Phùng Thanh đứng trước cổng Công viên Trung tâm Thành phố Phỉ. Trong ảnh, Khâu Mẫn Tâm cười dịu dàng tươi sáng, đầu tựa vào Chu Phùng Thanh, còn Chu Phùng Thanh thì nắm chặt tay vợ.
Khi Ôn Tụng cầm bức ảnh lên, vừa lúc thấy Khâu Mẫn Tâm từ hầm rượu bước ra cách đó không xa, cầm một chai rượu vang đỏ, mỉm cười tươi tắn khoác tay Chu Phùng Thanh, thần thái y hệt ba mươi năm trước.
Chu Yến Chi lớn lên trong môi trường như vậy, nên anh có rất nhiều tình yêu, và cũng hiểu cách yêu thương người khác.
Đáng tiếc, Ôn Tụng không phải là người có thể thản nhiên đón nhận tình yêu.
Nhiều lần, lời nói đã lên đến cổ họng, nhưng vẫn không thốt ra được. Thực ra cậu có rất nhiều điều muốn nói với tiên sinh.
Muốn nói rằng lần đầu gặp mặt mười năm trước, hạt giống tình yêu đã gieo vào lòng cậu, hơn ba nghìn ngày đêm, cậu đều sống trong nỗi nhớ và sự mong chờ.
Cũng muốn nói rằng những năm qua, cậu thường có lúc muốn bỏ cuộc, ví dụ như khi Kiều Phồn bị thương lúc làm việc ở nhà máy, cậu phải xin nghỉ chăm sóc nên bị lỡ nhiều bài học, buộc phải thức trắng đêm để học bù.
Hoặc sau khi thi cuối kỳ xong, ngồi xe buýt hơn một tiếng về đến trại trẻ mồ côi, lại thấy Bằng Bằng tè dầm đầy giường.
Có rất nhiều khoảnh khắc, cậu đã nghĩ đến việc từ bỏ. Nhưng sau một trận khóc lóc, cậu lại tự nhủ với bản thân: Đừng vội bỏ cuộc, ít nhất hãy gặp lại Chu tiên sinh một lần nữa, được không?
Rồi năm mười bảy tuổi, năm thi đại học đầy khó khăn, cuối tuần cậu thường chạy đến dưới tòa nhà Vân Đồ, ngây ngô chờ đợi Chu Yến Chi xuất hiện. Nếu không thấy, cậu tự an ủi rằng sau này sẽ có cơ hội. Nếu thấy, cậu tự nhủ, phải cố gắng hơn nữa.
Cố gắng hơn nữa, để tiên sinh nhìn thấy mình.
Bây giờ tiên sinh đã thấy cậu, nhưng không phải vì cậu xuất sắc đến mức nào, mà chỉ vì một lần rối loạn pheromone hoang đường. Điều này khiến Ôn Tụng cảm thấy xấu hổ, cảm thấy túng quẫn.
Vì vậy, cậu khao khát, khao khát hơn bao giờ hết, có một màn thể hiện xuất sắc.
Một cơ hội để tiên sinh thực sự nhìn thấy cậu.
**
Trong hai ngày chuẩn bị, Ôn Tụng gần như quên ăn quên ngủ.
Một bài toán kỹ thuật thực tế của công ty đòi hỏi phải cân đối giữa chi phí và hiệu quả, phức tạp hơn nhiều so với các giáo trình đại học.
Thậm chí khi vào viện thăm Bằng Bằng, cậu cũng mang theo laptop. Trong nửa tiếng dì Tạ Lan lau người cho Bằng Bằng, cậu tranh thủ từng giây từng phút để tìm đọc một bài luận văn mới công bố. Thế nhưng, làm sao để nâng cao độ chính xác của dữ liệu, cậu vẫn chưa nghĩ ra cách nào.
Dưới sự hỗ trợ của dì Tạ Lan, Bằng Bằng đã thay bộ đồ bệnh nhân sạch sẽ, sảng khoái nằm trên giường.
Trước khi phẫu thuật, cậu ấy đã được cạo sạch tóc, mấy ngày nay tóc mới bắt đầu lún phún mọc lên, nhìn xa trông chẳng khác nào một quả kiwi. Hiện tại cậu ấy vẫn chưa thể nằm thẳng, lưng đeo nẹp chỉnh hình khiến cậu ấy buộc phải ngửa đầu, mở rộng vai, tư thế trông có phần kỳ lạ, nhưng so với hình ảnh chú khủng long bạo chúa tay chân co quắp trước kia thì đã tiến triển hơn rất nhiều.
Thấy Ôn Tụng dáng vẻ tập trung cao độ, cậu ấy hỏi: “Anh Tiểu Tụng, anh đang bận việc gì thế?”
“Việc ở công ty.”
“Anh kể cho em nghe được không?”
Ôn Tụng có chút ngạc nhiên, rồi lập tức mỉm cười.
Trước đây, Bằng Bằng có tâm lý tự ti và chán ghét bản thân rất mạnh mẽ. Lúc Ôn Tụng dạy cậu ấy đọc chữ, cậu ấy đều tỏ thái độ bài xích kịch liệt, thậm chí là giận dữ. Đã nhiều năm rồi Ôn Tụng mới lại thấy những tia sáng lấp lánh trong mắt Bằng Bằng — đó là ánh mắt của một đứa trẻ hiếu học, khát khao được kết nối với thế giới mới mẻ bên ngoài.
“Được chứ,” Ôn Tụng lấy từ túi áo ra một chiếc thẻ, “Em xem, đây là thẻ nhân viên của anh, bên trong có gắn một con chip.”
Bằng Bằng đón lấy xem.
“Nó vừa dùng để chứng minh danh tính, vừa có thể dùng để ăn cơm, mua sắm, mượn sách, có rất nhiều chức năng. Nhưng vấn đề là, nếu anh làm mất thẻ và bị người khác nhặt được, người đó có thể dùng nó ngay lập tức. Dẫu cho họ có quẹt thẻ tiêu sạch tiền của anh, anh cũng chẳng làm gì được họ…”
Bằng Bằng nghe mà ngẩn người, đến đoạn “tiêu sạch tiền” thì tỏ ra vô cùng bất bình, mặt mũi nhăn tít lại.
“Lại còn có những kẻ đánh cắp thông tin thẻ ngân hàng, gây ra tổn thất rất lớn. Em nói xem, nếu một chiếc thẻ điện tử mà chẳng có bảo mật gì, ai cầm cũng dùng được, thì em có muốn dùng không?”
Bằng Bằng đáp ngay: “Chắc chắn là không rồi.”
“Vì thế nên anh đang nghiên cứu, nếu anh nắm bắt chính xác về người dùng — ví dụ anh biết người đó không thể tiêu hết hạn mức trong một lần, hoặc anh biết người đó khó có khả năng quẹt thẻ ở thành phố nọ, rồi anh đưa ra cảnh báo sớm—”
Bằng Bằng nói: “Như vậy thì an toàn hơn nhiều, sẽ có nhiều người làm thẻ của anh hơn.”
“Đúng là vậy.” Ôn Tụng xoa đầu Bằng Bằng: “Thông minh quá đi, nhưng mà anh vẫn chưa nghĩ ra cách nào hay cả.”
Bằng Bằng cũng chẳng có cách nào, cậu ấy chỉ có thể nằm nghiêng, nhìn gương mặt thoáng chút nản lòng của Ôn Tụng mà lực bất tòng tâm.
Ôn Tụng không muốn lộ vẻ ủ rũ trước mặt Bằng Bằng, cậu gượng cười, cầm một quả táo lên: “Ăn không? Để anh gọt vỏ cho.”
Cậu nói đùa kiểu tâm linh: “Nếu vỏ táo không bị đứt, nghĩa là một tháng nữa Bằng Bằng có thể xuống giường đi lại được rồi!”
Bằng Bằng toét miệng cười, Ôn Tụng từ trước đến nay vẫn hay nói những lời ngây ngô như thế.
Vỏ táo không đứt, bệnh của Bằng Bằng ngày mai sẽ khỏi. Nước không đổ ra ngoài, Kiều Phồn ngày mai sẽ trở về…
Thực ra những điều ước ấy chẳng mấy khi thành hiện thực, nhưng Ôn Tụng vẫn cứ nói, và họ vẫn cứ tin, bởi ngoài một chút hy vọng mong manh, họ chẳng còn gì cả.
“Giá mà có ai đó giúp đỡ anh thì tốt biết mấy.” Bằng Bằng nói.
Ôn Tụng cười đáp: “Đây là bài toán kỹ thuật khó, bao nhiêu công ty lớn còn chẳng giải quyết được, ai có thể giúp—”
Nói rồi, cậu đột nhiên khựng lại.
Có người giúp mình, giúp mình…
Mở cổng dịch vụ nghiệp vụ, chia sẻ nguồn dữ liệu bên thứ ba!
Đúng rồi! Vân Đồ rất hiếm khi hợp tác với các nhà cung cấp dịch vụ dữ liệu bên thứ ba. Nếu có thể lấy thêm các báo cáo ngành, dữ liệu nhân khẩu học, thông tin địa lý, thì chân dung người dùng sẽ phong phú hơn rất nhiều.
So với việc cập nhật mô hình hay áp dụng thuật toán mới, chi phí hợp tác thấp hơn, lại càng có lợi cho việc bảo vệ quyền riêng tư của người dùng.
Mặc kệ đúng sai hay chưa bàn đến, cứ nghĩ ra được thì đều là cách hay!
Ôn Tụng suýt chút nữa đã nhào tới ôm chầm lấy Bằng Bằng, nhưng khi đến sát mép giường, cậu kịp thời phanh lại.
“Anh… anh sao thế?” Bằng Bằng lộ vẻ kinh hãi.
“Anh nghĩ ra cách rồi!” Ôn Tụng dang rộng cánh tay, ôm hờ lấy vai Bằng Bằng, phấn khích nói: “Bằng Bằng, em đúng là ngôi sao may mắn của anh!”
Bằng Bằng chưa bao giờ được ai gọi là “ngôi sao may mắn”.
Cậu ấy chớp chớp mắt, nghi ngờ nghiêm trọng rằng Ôn Tụng vì quá lo lắng mà hoá quẩn trí: “Anh Tiểu Tụng, anh vẫn ổn chứ?”
“Anh rất ổn!”
“Anh nghĩ ra cách rồi thật ạ?”
“Cũng không hẳn là cách gì mới, chỉ là anh đã có hướng đi rồi!”
Ôn Tụng tự biết mình chẳng phải bậc thầy dữ liệu, cũng không đặt mục tiêu giải quyết tận gốc những căn bệnh kinh niên của ngành. Cậu chỉ muốn chứng minh cho Chu Yến Chi thấy: Em đã nỗ lực, em đã thể hiện hết mình, em không phải lúc nào cũng là một kẻ mờ nhạt trốn trong góc tối. Tiên sinh, hãy cho em thêm chút thời gian nữa, em sẽ trưởng thành.
Tiên sinh, em không cầu ngài phải tự hào về em, em chỉ không muốn làm ngài thất vọng. Dẫu sau này có phải chia xa, em hy vọng một ngày nào đó khi nghĩ về em, ngài sẽ không chỉ nhớ đến một kẻ rụt rè và hèn nhát.
**
Thứ Năm nhanh chóng đến.
Đi cùng với nó là một đợt không khí lạnh.
Giữa tháng giêng, thành phố Phỉ có tuyết bay lất phất, bạc trắng cả đất trời. Ôn Tụng mặc bên trong lớp áo bông một chiếc áo giữ nhiệt và một chiếc áo len. Vừa bước ra khỏi phòng ngủ, cậu lại quay ngược trở vào, mặc thêm một chiếc áo phao ghi-lê nhỏ.
Sau khi mang thai, cậu càng lúc càng sợ lạnh.
Chỉnh lại cổ áo, cậu bước ra với dáng vẻ tròn xoe, cồng kềnh, vừa vặn chạm mặt Chu Yến Chi.
Cách ăn mặc của Chu Yến Chi dường như không có sự phân biệt giữa các mùa. Mùa đông anh vẫn diện những bộ vest và quần tây cắt may tinh xảo, cùng lắm là thay sơ mi bằng áo len cổ cao. So với anh, Ôn Tụng hiện tại chẳng còn là củ cải nữa, mà đích thị là một quả bí lùn.
Chu Yến Chi nhìn cậu, không kìm được mà nhếch môi cười.
Phát hiện ra nụ cười ấy, Ôn Tụng vừa thẹn vừa ngượng, định quay vào cởi chiếc áo ghi-lê ra ngay lập tức nhưng đã bị Chu Yến Chi ngăn lại: “Lạnh thì cứ mặc nhiều vào, không sao đâu, tôi không cười nhạo em.”
“Rõ ràng là ngài có cười mà.” Ôn Tụng đầy oán niệm nói.
“Tôi xin lỗi.”
Miệng thì nói lời xin lỗi, nhưng tay anh lại đặt lên lớp áo bông, nắn nắn vai rồi lại bóp bóp cánh tay cậu, hệt như đang nghịch một món đồ chơi nhồi bông mềm mại. Ôn Tụng cũng ngoan ngoãn đứng im, bảo giơ tay là giơ tay, mặc cho anh bắt nạt.
Chu Yến Chi nắn cho đã tay mới nói: “Sau này sẽ không cười nhạo Tiểu Tụng nữa.”
Ôn Tụng lập tức hết giận, đôi mắt lại cong cong ý cười, lẽo đẽo theo phía sau Chu Yến Chi xuống lầu. Dì Tống đã chuẩn bị xong bữa sáng, thấy họ liền chào hỏi: “Mọi thứ xong cả rồi đây.”
Ngoài cửa sổ sát đất, người đàn ông trung niên mặc đồng phục đang cẩn thận quét dọn tuyết trên lối đi nhỏ. Ánh nắng xuyên qua bức tường kính đổ vào nhà, phản chiếu khiến cây trầu bà lá xẻ trong phòng khách càng thêm xanh mướt.
Máy sưởi và máy tạo ẩm cùng nhau hoạt động, căn nhà rộng lớn không nơi nào là không ấm áp và dễ chịu.
Thực ra Ôn Tụng không thích tuyết, bởi ngày tuyết rơi đồng nghĩa với cái lạnh, nước bẩn và trơn trượt, là dấu hiệu của một mùa đông khắc nghiệt. Nhưng sau bao nhiêu năm bôn ba giữa trời đông giá rét, đây là lần đầu tiên Ôn Tụng cảm nhận được rằng, hóa ra cảnh tuyết lại đẹp đến thế, và mùa đông cũng có thể ấm áp như mùa xuân.
Cậu đứng trước cửa sổ nhìn ngẩn ngơ.
Dì Tống chuẩn bị một ly nước ấm, cười tươi vẫy tay gọi cậu: “Cậu Tiểu Ôn, lại đây uống thuốc đi.”
Cậu nhanh chân bước tới.
Ôn Tụng bưng ly nước uống ừng ực, khóe mắt liếc thấy Chu Yến Chi đã ngồi vào chỗ, anh cởi cúc áo vest, vạt áo trượt sang hai bên, để lộ đường nét cơ ngực ẩn sau lớp áo len cổ cao màu đen.
Ôn Tụng bất thình lình bị sặc nước, dì Tống vội chạy lại vỗ lưng giúp cậu: “Làm sao thế này?”
Ôn Tụng đỏ mặt lắc đầu.
Cậu không dám nhìn Chu Yến Chi nữa, ngồi xuống tập trung ăn sáng. Cứ nghĩ đến việc chiều nay sẽ được họp cùng Chu Yến Chi, ngồi trong cùng một phòng họp là cậu lại muốn cười. Nhưng theo thời gian trôi đi, cậu lại bắt đầu lo lắng, tưởng tượng ra đủ mọi tình huống—
Nếu không đến lượt mình phát biểu thì sao?
Nếu có người có ý tưởng trùng với mình thì sao?
Thấy ngài ấy mà run quá, nửa chừng bủn rủn chân tay thì tính thế nào?
Đến cuối bữa sáng, sự lo âu đã lấn át cả mong chờ, tim cậu bắt đầu đập thình thịch, ăn không trôi.
Cậu thẫn thờ nhìn bát sủi cảo nhân thịt trứng muối.
“Có chuyện gì vậy?” Chu Yến Chi hỏi.
Ôn Tụng ngượng ngùng đặt thìa xuống: “Tiên sinh, em ăn no rồi.”
Dì Tống đứng bên cạnh nói: “Sao dạo này sức ăn càng lúc càng kém thế? Tối qua cũng chẳng ăn được bao nhiêu, có phải trong người không khỏe không?”
Ôn Tụng gãi trán: “Không ạ, cháu no thật rồi.”
Chu Yến Chi nhấp một ngụm cà phê, bỗng nhiên hỏi: “Cuộc họp dữ liệu chiều nay, Tiểu Tụng có tham gia không?”
Ôn Tụng ngẩn người, đầu óc mụ mị đi, hồi lâu mới rón rén từng li từng tí hỏi: “Em… em có thể tham gia không ạ?”
Chẳng đợi Chu Yến Chi kịp trả lời, cậu đã vội vã tiếp lời: “Em thấy quản lý Tiêu nhắn trong nhóm là tất cả thành viên đều tham gia, anh ấy không nói là ngoại trừ nhân viên bên ngoài, nên em tưởng rằng em có thể…”
Hai tay cậu bám chặt mép bàn, người căng cứng hơi chồm về phía trước, nhịp thở cũng trở nên dồn dập.
“Dĩ nhiên là có thể,” Chu Yến Chi cười khẽ, đặt tách cà phê xuống mặt bàn, “Tôi rất mong chờ phát biểu của Tiểu Tụng.”
Trái tim đang treo lơ lửng của Ôn Tụng cuối cùng cũng hạ xuống, rơi gọn vào tấm lưới mềm mại được dệt bằng ánh mắt dịu dàng của Chu Yến Chi.
“Trong số tất cả mọi người, tôi mong chờ Tiểu Tụng nhất.”
**
Chan: công ty nhà mình, mặc sức mà chơi em ơi.
Hết chương 19