Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 69: Mẹ thấy con rất ấu trĩ

Trước Tiếp

Phố Văn Hóa có một cửa hàng tiện lợi mở cửa hai mươi bốn giờ. Trác Thanh Nguyên mặt không đổi sắc bước vào mua vài thứ cần thiết. Đến lúc chọn kích cỡ thì anh mới phát hiện mình quên hỏi size của Triệu Dương. Ngón tay Trác Thanh Nguyên dừng lại trên kệ hàng, khẽ nhướng mày. Thôi vậy, khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, kiểu câu hỏi này tốt nhất đừng quay lại hỏi nữa.

Từ khi quyết định yêu Triệu Dương, Trác Thanh Nguyên đã nghĩ đến vấn đề này rồi. Triệu Dương nằm phía nào quá rõ ràng, không cần hỏi. Dù phần lớn những lời lúc nãy là cố ý trêu anh, nhưng phản ứng của Triệu Dương vẫn nằm ngoài dự liệu của cậu.

Anh cứ nghĩ ít nhất cậu cũng phải giãy giụa một chút, tranh thủ một chút, hay đại loại thế. Không ngờ sự thỏa hiệp bằng lời của Triệu Dương lại đến dễ dàng như vậy. Đây có phải cũng là một phần của việc "mỗi ngày làm em vui lòng" không? Chỉ vì vấn đề vị trí mà Triệu Dương theo bản năng chọn nhượng bộ. Dù trong lòng thực ra chưa chắc đã chấp nhận, vẫn nghiến răng đảm bảo trước khi tan làm sẽ chuẩn bị tâm lý cho xong.

Nhưng mà...

Cuối cùng Trác Thanh Nguyên chọn một cỡ trông có vẻ phù hợp với Triệu Dương, tiện tay lại mua thêm một bao thuốc Triệu Dương hay hút và một cái bật lửa chống gió.

Xách túi đồ ra khỏi cửa hàng tiện lợi, cậu dựa lưng vào bức tường phía sau, châm một điếu thuốc. Cậu rất ít khi hút, chỉ thỉnh thoảng trong những lúc hiếm hoi mới chủ động châm một điếu.

Mấy ngày gần đây lượng người trên phố Văn Hóa hình như tăng lên. Người ăn xong ra đi dạo tiêu cơm không ít. Các tiệm đồ lạnh còn được ưa chuộng hơn cả quán bar. Qua cửa kính sát đất trong suốt có thể thấy tiệm đá bào đối diện có ba bốn bàn khách. Tiệm đá bào rất nhỏ, có lẽ chỉ bằng một phần ba diện tích của Ngựa Hoang. Phần lớn là các cặp đôi. Hai cái đầu ghé sát vào nhau, vừa ăn đá bào vừa nói cười thân mật.

Gió trên phố nóng hầm hập. Từ phòng điều hòa bước ra, trong người Trác Thanh Nguyên dấy lên một thứ bồn chồn khó tả.

Cậu thu lại ánh nhìn, không nhìn tiệm đá bào nữa. Lúc cúi đầu xuống, cậu lại nhớ đến vẻ mặt vừa rồi của Triệu Dương, khẽ cười một cái.

Nhưng Trác Thanh Nguyên không thích như vậy.

Cậu không thích đối phương vì "không còn cách nào khác" mà nhượng bộ, vì "làm hài lòng em" mà chịu thiệt. Đó không phải là tình yêu, ít nhất không phải kiểu tình yêu lý tưởng của Trác Thanh Nguyên. Cậu muốn một ngày nào đó Triệu Dương tự nguyện nằm xuống. Không cần chuẩn bị tâm lý, không cần nghiến răng chịu đựng, nằm xuống một cách thoải mái và dứt khoát.

Trác Thanh Nguyên kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, tiện tay dụi nửa điếu thuốc còn lại vào chỗ dập tàn trên thùng rác, cong môi quay về Ngựa Hoang.

Khách sạn là do Trác Thanh Nguyên chọn. Một khách sạn bình thường, không có chút tình thú nào, cậu không thích khách sạn tình thú, cảm thấy quá dung tục.

Giường rất lớn, phẳng phiu sạch sẽ, hòng tắm cũng rộng. Trác Thanh Nguyên đứng dưới vòi nước nóng, hơi nước đầy phòng khiến đầu óc cậu trống rỗng. Lúc này cậu mới nhận ra những lời khoác lác tối nay ở Ngựa Hoang hóa ra lại trở thành sự thật.

Nếu là Triệu Dương... cậu quả thật không có gánh nặng tâm lý gì.

Trác Thanh Nguyên chống trán lên gạch men phòng tắm đã được hơi nước làm ấm, trong lòng thở dài, tay đưa ra phía sau lưng mình.

Đến khi Trác Thanh Nguyên mặc xong quần áo bước ra khỏi phòng tắm, Triệu Dương đang ngồi trên ghế.

Trác Thanh Nguyên vẫn tiếp tục trêu anh: "Thế nào, ông chủ Triệu, chuẩn bị tâm lý xong chưa?"

Triệu Dương nhắm mắt lại: "Chuẩn bị nốt chút nữa... tắm xong chắc là xong."

Sau khi Triệu Dương đứng lên, Trác Thanh Nguyên cực kỳ ám muội vỗ nhẹ vào mông anh: "Đi đi."

Triệu Dương suýt nữa đứng không vững.

Khi Triệu Dương vào phòng tắm, Trác Thanh Nguyên cố ý nhìn đồng hồ một cái.

Ba giờ bốn mươi bảy phút.

Cậu chơi điện thoại nửa tiếng, tiếng nước trong phòng tắm vẫn không có dấu hiệu dừng lại, cứ ào ào chảy. Trác Thanh Nguyên đặt điện thoại xuống, há miệng định nói gì đó, rồi lại cầm điện thoại lên.

Thêm mười phút nữa trôi qua, Trác Thanh Nguyên cuối cùng không nhịn được, xuống giường gõ cửa phòng tắm.

...

Cậu hắng giọng: "Được rồi, trốn có ích không? Ra đây."

Triệu Dương: "..."

"Xong rồi chứ?"

"...Xong rồi."

"Ra."

Cửa phòng tắm vừa mở, Triệu Dương lập tức nhận được một nụ hôn. Trác Thanh Nguyên vòng tay ôm eo anh, hôn một cách khá lịch sự, nhưng trong nụ hôn lại nói những lời khiến Triệu Dương muốn chết: "Lâu vậy trong đó làm gì? Biết phải làm gì không? Anh chuẩn bị xong chưa?"

Triệu Dương bị hôn đến choáng váng. Anh đã thử rồi, nhưng không quá biết làm, cũng có thể là tuyến phòng thủ tâm lý vẫn còn quá vững.

Khoảng hai mươi phút, Triệu Dương đều đang rối rắm không biết nên làm thế nào. Tự mình cố làm, hay giao chuyện này cho Trác Thanh Nguyên. Nếu giao cho cậu thì phải mở lời thế nào.

Suy nghĩ mãi vẫn cảm thấy mình không làm nổi, thế là mười phút cuối cùng anh dùng để nghĩ cách nhờ Trác Thanh Nguyên giúp.

Triệu Dương hít sâu một hơi, đưa tay nâng mặt Trác Thanh Nguyên lên, tách mình ra khỏi nụ hôn đó, cố gắng không nhìn vào mắt cậu.

Ngập ngừng rất lâu mới nói: "Anh..."

Một chữ đã nghẹn lại. Triệu Dương lại hít sâu.

"Em... giúp anh một chút. Anh không biết."

Lần này nói rất nhanh, có phần giống kiểu vỡ bình rồi thì cứ để vỡ luôn.

Khi chai gel bôi trơn được đưa vào tay Triệu Dương, anh vẫn còn hơi ngơ ngác.

Trác Thanh Nguyên nằm xuống cực kỳ thoải mái, nửa cười nửa không nhìn anh: "Nhường cho anh đó. Đừng quá hưng phấn, cũng đừng hành hạ em quá lâu. Ngày mai em còn phải đi làm."

Triệu Dương bóp chai nhựa trong tay đến mức méo cả hình. Anh cúi xuống hôn cậu một cách lộn xộn, như trút giận: "Em đã quyết định từ sớm rồi, cả tối cứ cố ý nói vậy à?"

Trác Thanh Nguyên đẩy đầu anh ra, giọng lười biếng: "Ừ. Chỉ lần này thôi, sau này tính tiếp. Đừng tưởng em dễ dàng nằm xuống như vậy."

Triệu Dương không nói thêm nữa.

Một đêm không ngủ.

Trác Thanh Nguyên có đặt báo thức chín giờ sáng. Nhưng khi mở mắt ra đã mười một giờ rưỡi. Triệu Dương lại không ở trong phòng.

Tiểu Trình hơn mười giờ đã gửi tin nhắn. Hôm nay cô vẫn đến studio như thường lệ, nhưng phát hiện không có ai. Dù cô có chìa khóa, vẫn gửi tin hỏi Trác Thanh Nguyên xem tình hình thế nào.

Ngoài Tiểu Trình còn có tin chưa đọc của Triệu Dương: "Anh tắt báo thức giúp em rồi. Tiểu Trình có nhắn em, anh không mở được điện thoại em. Chỗ cũng gần, anh qua studio nói với cô ấy một tiếng, kẻo cô ấy liên lạc không được lại lo."

Báo thức buổi sáng Trác Thanh Nguyên hoàn toàn không nghe thấy. Rõ ràng là đã bị ai đó tắt.

Vì Triệu Dương đã qua studio rồi, Trác Thanh Nguyên tạm thời không trả lời Tiểu Trình.

Creek: [Nhận diện khuôn mặt không dùng được à?]

S: [Dậy rồi?]

S: [Không thấy mặt chính diện, nửa mặt chôn trong gối. Thử hai lần.]

Creek: [Đau lưng quá.]

Creek: [Sao lâu vậy còn chưa về?]

S: [Anh ra ngoài rồi, mua bữa sáng, tiện gia hạn phòng. Không biết em khi nào dậy.]

S: [Em muốn ăn gì?]

Creek: [Lần đầu tiên ngủ dậy thấy đói vậy luôn. Gì cũng được, mua nhiều chút.]

Creek: [Đã nói đừng hành quá lâu.]

S: [...Không nhịn được.]

Creek: [Cần tăng cường khả năng tự kiềm chế.]

S: "Anh vào thang máy rồi."

Bữa sáng này Trác Thanh Nguyên ăn rất khó chịu. Nửa th*n d*** chỗ nào cũng ê ẩm, ngồi cũng không thoải mái, đứng cũng không thoải mái. Cậu ngồi thì Triệu Dương cũng ngồi theo. Cậu đứng lên thì Triệu Dương cũng lập tức đứng lên theo.

Nhìn vậy Trác Thanh Nguyên rất muốn cười: "Anh làm gì thế?" 

Triệu Dương nhìn cậu: "Em rất khó chịu à?"

Trác Thanh Nguyên do dự: "Cũng... bình thường thôi, không đến mức đó."

Triệu Dương xách ra một cái túi nhỏ: "Cần bôi thuốc không?"

Tối qua Trác Thanh Nguyên còn chẳng đỏ mặt chút nào, vậy mà sáng nay nghe hai chữ bôi thuốc lại thấy mặt nóng lên, vội xua tay: "Không cần đâu, chưa đến mức."

Qua một lúc lâu, Triệu Dương lại hỏi: "Vậy... tối qua cũng không khó chịu chứ?"

Trác Thanh Nguyên vốn định trêu trả thù Triệu Dương một chút, nhưng lại sợ làm tổn thương lòng tự trọng của anh, đành nói lời dễ nghe: Tối qua không khó chịu."

Triệu Dương thở phào nhẹ nhõm.

Triệu Dương lại gia hạn thêm một ngày phòng khách sạn. Trong mắt Trác Thanh Nguyên thì thấy hơi phí phạm, thật ra gia hạn thêm hai tiếng là đủ rồi. Nhưng ăn sáng xong Trác Thanh Nguyên nằm trên chiếc chăn mềm mại, chẳng muốn nhúc nhích, nói mình không muốn đi làm. Nếu sớm biết thế thì hôm nay cậu đã cho Tiểu Trình nghỉ thêm một ngày nữa rồi.

Tuy vậy cậu cũng không nằm lì quá lâu, vì Tiểu Trình gọi điện tới.

Dụ Văn Uyển đến studio rồi.

Khi Trác Thanh Nguyên đến studio, Tiểu Trình đang ngồi trò chuyện với Dụ Văn Uyển. Không biết Tiểu Trình nói gì mà Dụ Văn Uyển ngồi trên sofa che miệng cười. Hai người nhìn thấy Trác Thanh Nguyên, Tiểu Trình lập tức đứng dậy: "Thầy Trác, anh đến rồi." Bề ngoài Tiểu Trình không có gì khác thường, cười rất ngoan ngoãn lễ phép. Nhưng với mức độ nhạy cảm của Trác Thanh Nguyên, anh rõ ràng nhận ra Tiểu Trình âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Trác Thanh Nguyên hỏi: "Mẹ, sao mẹ lại qua đây?"

Lúc này vừa qua giờ ăn trưa. Dụ Văn Uyển mang đến một hộp cơm đựng bánh sủi cảo. "Từ lúc con mở studio đến giờ, bố mẹ vẫn chưa qua xem. Cũng không xa lắm. Hôm nay bố con đang ở nhà nghỉ, hiếm khi ông ấy nghỉ vì bệnh nên cứ nói muốn tranh thủ qua xem thử. Mẹ không cho, nên tự mình qua đây."

Trác Thanh Nguyên cười: "Chỗ con bình thường nếu không có khách thì cũng khá rảnh."

Dụ Văn Uyển hỏi: "Con ăn cơm chưa?"

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Vừa mới đi ăn xong. Mẹ để đó đi, tối con mang về ăn."

Dụ Văn Uyển nhìn quanh: "Ở đây con có tủ lạnh không?"

Trác Thanh Nguyên nói: "Bạn con cũng mở cửa hàng ở gần đây, chỗ cậu ấy có tủ lạnh. Lát nữa con mang qua đó."

Dụ Văn Uyển gật đầu, ngồi im không nói gì.

Một lúc khá lâu sau, bà nhìn Tiểu Trình, rồi lại nhìn Trác Thanh Nguyên, do dự mở lời: "A Nguyên... con đang yêu à?"

Trác Thanh Nguyên đứng trước mặt bà, anh cụp mắt xuống, gần như không do dự: "Ừm."

Sau khi Dụ Văn Uyển rời đi, Tiểu Trình gần như trượt một phát đến trước mặt Trác Thanh Nguyên, cúi đầu xin lỗi ngay: "Em thật sự xin lỗi thầy Trác. Cô ấy nói là mẹ của thầy nên em không nghĩ đây là chuyện không nên nói. Ông chủ Triệu có qua nói thầy đang nghỉ ở chỗ anh ấy, chiều mới qua. Em chỉ nói là sáng nay thầy ở nhà bạn nên chưa tới..."

Trác Thanh Nguyên an ủi cô: "Không sao, anh không trách em."

Tiểu Trình đầy vẻ áy náy: "Đều tại em... Cô ấy chẳng nói gì đã đi rồi, chắc chắn là giận rồi. Hay là... hay là để em xin lỗi cô ấy nhé?"

Trác Thanh Nguyên vỗ vai cô: "Được rồi, thật sự không liên quan đến em. Là anh nói dối. Đừng nghĩ nhiều, anh sẽ giải quyết."

Tiểu Trình đi ra quầy lễ tân, cứ quay đầu lại nhìn ba lần, trông vẫn còn lơ đãng.

Trác Thanh Nguyên mang hộp sủi cảo vào căn phòng nhỏ bên trong studio, rồi nhắn tin cho Dụ Văn Uyển.

Creek: [Xin lỗi, lại là con nói dối. Sáng nay đúng là con ở nhà bạn. Con cũng biết vì sao mẹ giận. Tối qua đã nói sẽ ở nhà với bố mẹ, kết quả lại đột ngột đi, còn nói hôm nay phải đi làm. Nhưng mẹ đến tìm thì phát hiện con không đi làm. Mẹ giận là đúng. Xin lỗi mẹ.]

Dụ Văn Uyển: [Là ở cùng người bạn đó à?]

Creek: [Ừm. Hôm khác con sẽ giới thiệu hai người quen nhau.]

Dụ Văn Uyển: [Tiểu Trình nói người đó là nam.]

Creek: [Ừm, là nam.]

Dụ Văn Uyển: [Mẹ không hiểu.]

Creek: [Từ hồi cấp ba con đã phát hiện xu hướng của mình rồi. Lúc học thạc sĩ con cũng từng yêu một bạn nam. Con vốn là người đồng tính.]

Dụ Văn Uyển: [Bố mẹ con đâu phải, sao con lại vậy?]

Creek: [Chuyện này không phải do di truyền.]

Dụ Văn Uyển: [Mẹ nghĩ con có vấn đề. Như vậy mà cũng làm tư vấn tâm lý được sao? Con nên tự tìm một nhà tư vấn tâm lý trước đi. Tìm bạn học của con cũng được. Có cần mẹ đi cùng không?]

Creek: [Mẹ thấy con có vấn đề ở đâu? Vì con là người đồng tính sao?]

Dụ Văn Uyển: [Không chỉ vì chuyện đó. Tại sao con luôn nói dối mẹ?]

Dụ Văn Uyển: [Mẹ cảm thấy con rất ấu trĩ. Tối qua bố con đã nói chuyện với mẹ rất lâu. Ông ấy nói mẹ quản con quá chặt khiến con ngột ngạt, khiến con phản kháng. Được rồi, có lẽ đúng là mẹ như vậy, khiến con có rất nhiều sự chống đối với gia đình này. Nhưng nghĩ kỹ đi, A Nguyên. Con nhìn thì lúc nào cũng rất trưởng thành, nhưng thật ra lại trẻ con hơn bất cứ ai. Cách con chống lại mẹ chính là không về nhà, không để ý đến mẹ, nói dối mẹ. Đó là cách của trẻ con.]

[Có thể cách mẹ yêu con là sai. Nhưng mẹ thật sự yêu con. Không ai yêu con hơn bố mẹ cả, trừ những đứa trẻ có gia đình bất hạnh. Nhưng mẹ nghĩ con vốn dĩ phải là một đứa trẻ rất hạnh phúc. Đôi khi mẹ không hiểu nổi... rốt cuộc con đang trốn tránh sự kiểm soát, hay là trốn tránh tình yêu.]

Dụ Văn Uyển: [Nếu con có nhiều bất mãn với mẹ như vậy, con có thể cãi nhau với mẹ một trận cũng được. Nhưng con chưa bao giờ cãi lại mẹ. Lần nào cũng là mẹ gào lên mất kiểm soát, còn con thì đứng bên cạnh lạnh lùng, như đứng trên cao, nói rằng có thể đưa mẹ đi gặp bác sĩ tâm lý. Nhưng mẹ là mẹ của con. Tại sao con phải như vậy? Tại sao con luôn phải tỏ ra mình bình tĩnh hơn tất cả mọi người, hiểu rõ hơn tất cả mọi người?]

Trước Tiếp