Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 70: Chuyên gia tư vấn tâm lý

Trước Tiếp

Thứ Tư, Trác Thanh Nguyên đưa Hà Viện đi gặp sư huynh. Trước đó cậu đã nói sơ qua tình hình của Hà Viện với sư huynh, lần gặp này cũng khá thuận lợi. Tâm trạng và trạng thái của bà ấy đã ổn định từ lâu, chuyển sang cho sư huynh tiếp nhận thì cũng không còn vấn đề lớn.

Chỉ là Hà Viện vẫn chưa xây dựng được đủ sự tin tưởng với vị chuyên gia tư vấn tâm lý mới này. Lần gặp này chủ yếu là trò chuyện xã giao, sư huynh nhất quyết không nhận tiền buổi này. Phí của anh ta còn cao hơn Trác Thanh Nguyên một chút, khiến bà thấy rất ngại.

Trác Thanh Nguyên vốn không thích giao tiếp, bình thường rất ít chủ động liên lạc với ai. Lần này cậu tìm đến sư huynh, đối phương thậm chí còn có cảm giác được ưu ái. Buổi tối nhất định muốn mời cậu ăn một bữa. Trác Thanh Nguyên không yên tâm để bà về một mình, sư huynh dứt khoát đi cùng về studio của cậu xem qua. 

Buổi tối hai người hẹn ăn ở một quán Thái, quán này cậu từng đi ăn cùng anh rồi, hương vị khá ổn.

Sư huynh nhắc đến tình hình của mọi người: "Tổng giám đốc Lâm không làm nghề này nữa, về nhà theo bố mẹ làm ăn rồi. Lão Đào thỉnh thoảng lại mắng vài câu, ngoài miệng thì nói ghét nhất mấy cậu ấm này, thật ra là tiếc cho thiên phú của Tiểu Lâm tổng. Nhưng anh thấy lão Đào cũng thế thôi, làm nghề này sao kiếm tiền bằng kinh doanh được, cũng chẳng có gì đáng tiếc."

"Còn Ngô Thiến em còn nhớ không? Là sư tỷ của anh, năm em vào thì cô ấy vừa tốt nghiệp, chắc em không ấn tượng lắm. Giờ ra nước ngoài học nâng cao rồi, suốt ngày than đồ ăn bên đó khó ăn quá, gầy đi mấy cân rồi. Em cũng không nói gì trong nhóm, em tắt thông báo nhóm rồi à?"

Trác Thanh Nguyên lắc đầu: "Không tắt, chỉ là em không có thói quen nói chuyện trong nhóm, thỉnh thoảng cũng có xem qua."

Sư huynh nói một hồi, đến cuối cùng nhìn cậu một cái, do dự nhắc đến một cái tên: "Ừm... Tùy Viễn năm sau tốt nghiệp. Anh nghe nói cậu ấy không muốn về quê nữa, muốn ở lại đây. Hai người... còn khả năng không?"

Trác Thanh Nguyên cười nhẹ: "Giờ em không còn độc thân nữa rồi, sư huynh. Việc cậu ấy ở lại hay không là quyết định của cậu ấy, không liên quan đến em. Bọn em không còn liên lạc."

Sư huynh không rõ là tiếc nuối hay nhẹ nhõm, cuối cùng nói: "Ừm... vậy thì em tự biết là được. Nhưng mà... cũng khá đáng tiếc nhỉ. À thôi, anh cũng không có ý gì khác, em có bạn trai rồi mà anh còn nói mấy lời này cũng không thích hợp, xin lỗi nhé."

Trác Thanh Nguyên không để ý: "Không sao."

Đến cuối, sư huynh thở dài: "Lão Đào vẫn luôn khá lo cho em."

Trác Thanh Nguyên nhìn anh: "Cho em?"

Chính lão Đào cũng chưa từng nói với cậu những lời này.

Sư huynh gật đầu: "Trước đó anh uống trà với lão Đào có nhắc đến em. Dĩ nhiên ngoài miệng ông ấy vẫn chê em không theo ông ấy làm là vô lương tâm gì đó, ha ha em biết mà, ông ấy là kiểu đó, ngoài miệng toàn nói khó nghe, trong lòng không phải vậy. Nhưng ông ấy có nói, dù trước đây phản đối em và... khụ, em với Tùy Viễn yêu nhau, nhưng việc em có người yêu thì ông ấy vẫn thấy vui. Vì ông ấy luôn cảm thấy em quá xa cách. Thanh Nguyên à, em hình như không thích con người. Mà không thích con người thì... sẽ sống rất vất vả trong thế giới này."

Lời của sư huynh như chồng lên lời của Dụ Văn Uyển, cùng lúc đập vào tai cậu.

Trác Thanh Nguyên dùng đũa chọc chọc miếng thịt gà trong đĩa. Nhà hàng khá ồn ào, không gian ăn uống cũng không quá tao nhã, mọi người đều không cố hạ giọng, tiếng ly chén va chạm và tiếng nói cười trộn lẫn vào nhau.

Cậu khẽ lên tiếng: "Sư huynh... giới thiệu cho em một bác sĩ tâm lý đi. Đừng là người em quen hay quen em. Anh còn người quen nào không?"

Buổi tối đến Ngựa Hoang, Lệ Phong cũng có mặt.

Bệnh viêm dạ dày của anh mới khỏi được mấy ngày, miệng nhạt như nước ốc, vốn không định đến Ngựa Hoang. Đến đây lại phiền, trước đây chỉ có Triệu Dương trông chừng anh ta mà anh ta còn chẳng nghe, giờ lại thêm một Tạ Diệc Thành. Không biết cậu nhóc này sao lại thế, Triệu Dương chỉ nhờ chăm sóc anh ta vài ngày, vậy mà cậu ta chăm đến thành thói quen luôn.

Nhưng đi một vòng cũng chẳng có chỗ nào thú vị. Với lại Lệ Phong biết Triệu Dương yêu rồi mà vẫn chưa chính thức gặp được Trác Thanh Nguyên, nên nghĩ qua Ngựa Hoang một chuyến, bảo Triệu Dương hẹn thời gian, ba người cùng ăn bữa cơm.

Đến Ngựa Hoang, Lệ Phong còn đang cầm menu rượu thì Tạ Diệc Thành đã vươn tay giật lấy: "Anh, không được uống rượu."

Triệu Dương nhướng mày, không nói gì, cũng không ngăn lại.

Lệ Phong đau đầu: "Giờ ai cũng quản được tôi hết à?"

Triệu Dương nhìn anh ta: "Không tốt à? Trước đây không ai quản nổi anh, giờ em thấy vậy cũng tốt mà."

Thôi vậy, Lệ Phong cũng không thiếu chút rượu này. Uống nửa đời rồi, thật ra anh cũng chán rồi. Uống chỉ là thói quen, đến bar mà không uống thì kỳ thôi. Triệu Dương đưa cho anh ta một chai soda, còn là nhiệt độ thường. Lệ Phong nhìn cũng lười nhìn, không uống, chỉ gõ gõ mặt bàn: "Dẫn thầy Trác nhà chú đi ăn với anh một bữa đi? Biết điều chút đi, yêu rồi mà không biết sắp xếp cho bọn anh gặp mặt à?"

Triệu Dương gật đầu: "Để em hỏi cậu ấy xem khi nào rảnh."

Vừa nhắc đến Trác Thanh Nguyên thì cậu đã tới. Chuông cửa vang lên một tiếng, Lệ Phong quay đầu liền thấy "thầy Trác" của nhà Triệu Dương, lập tức nhướng mày: "Đến tìm chú đấy."

Lệ Phong là anh trai của Triệu Dương, nên thái độ của Trác Thanh Nguyên với anh cũng có phần kính trọng hơn, mở miệng chào: "Anh Phong."

Một tiếng "anh Phong" này khiến Lệ Phong nghe rất dễ chịu. Anh biết Trác Thanh Nguyên là người học cao, khác với đám bọn họ. Đứng từ góc độ của Lệ Phong, đương nhiên anh thấy em trai mình xứng với bất kỳ ai trên thế giới, nhưng anh cũng hiểu rõ con người khác nhau, học vấn và trải nghiệm sống sẽ phân tầng con người, có người rất coi trọng điều đó.

Nhưng Trác Thanh Nguyên vẫn dùng thái độ như vậy gọi anh một tiếng "anh", chứng tỏ cậu EQ cao, biết cách cư xử, cũng là nể mặt cả Triệu Dương lẫn Lệ Phong.

Lệ Phong cũng nể mặt cậu: "Thầy Trác."

Trác Thanh Nguyên cười: "Anh đừng gọi em như vậy, gọi em Tiểu Trác là được rồi."

Lệ Phong gật đầu: "Khi nào rảnh thì cùng ăn bữa cơm nhé? Chắc chỉ ba người mình thôi. Vừa nãy anh còn nói chuyện này với Triệu Dương, nói xong thì cậu tới luôn."

Trác Thanh Nguyên nghĩ một chút: "Ngoài thứ Năm và Chủ nhật em có lịch làm việc, có thể hơi bận, còn lại thì lúc nào cũng được."

Lệ Phong: "Được, mấy hôm trước anh bị viêm dạ dày khá nặng, dưỡng thêm vài ngày nữa, rồi gọi hai đứa."

Lệ Phong biết Hà Viện đang làm tư vấn tâm lý ở chỗ Trác Thanh Nguyên, nên chuyện của Hà Viện anh cũng không tránh cậu, trực tiếp hỏi Triệu Dương: "Chuyện của Hà Viện thế nào rồi? Luật sư anh tìm cho chú không vấn đề gì chứ?"

Triệu Dương trả lời: "Ừ, không vấn đề. Hôm nay vừa trao đổi với luật sư xong, chuẩn bị cũng gần xong rồi, ngày mai nộp đơn khởi kiện. Quy trình thì phải chờ lâu, thuận lợi thì trong bảy ngày sẽ thụ lý, thụ lý xong còn phải hòa giải trước, hòa giải chỉ là thủ tục thôi, bên Hà Viện chắc chắn không chấp nhận hòa giải, tiếp theo là ra tòa."

Lệ Phong chỉ phụ trách dùng quan hệ tìm luật sư, chuyện ly hôn thì thật sự không hiểu rõ, nghe xong thấy phiền: "Kết hôn thì dễ, ly hôn lại phiền phức vậy."

Nói xong anh lại nhớ ra gì đó, liếc nhìn Triệu Dương: "Tài sản thì định thế nào?"

Triệu Dương: "Ý kiến của luật sư tất nhiên là cố gắng tranh thủ tối đa. Dù Hà Viện chưa từng đi làm, nhưng bao nhiêu năm nay đều chăm lo gia đình, chỉ là chắc sẽ khá rắc rối. Thái độ của Hà Viện là không quan trọng tài sản, có hay không cũng được, bà ấy chỉ muốn ly hôn suôn sẻ."

Lúc này Lệ Phong mới hỏi câu anh thật sự muốn hỏi: "Còn đứa nhỏ thì sao? Anh nhớ bà ấy với người kia có một đứa con. Hà Viện có muốn giành quyền nuôi con không?"

Nếu Hà Viện muốn giành quyền nuôi con, Lệ Phong thật sự sẽ mắng Triệu Dương vài câu. Chuyện này vốn không có đúng sai, chỉ là anh thiên vị. Triệu Dương giúp mẹ ruột kiện tụng không sai, mẹ muốn giành quyền nuôi con cũng không sai, nhưng Lệ Phong không muốn Triệu Dương phải chịu chút ấm ức nào.

Triệu Dương cười cười: "Anh đừng nghĩ nhiều, bà ấy không cần quyền nuôi con. Thứ nhất là ý nguyện của Quách Dật Giai sẽ không chọn theo Hà Viện, thứ hai là về năng lực nuôi dưỡng thì rõ ràng Quách Phóng có ưu thế hơn, hắn ta kiếm tiền nhiều hơn, thứ ba... bản thân Hà Viện cũng không muốn quyền nuôi này."

Những lời này đều là luật sư nói với Triệu Dương. Ban đầu luật sư còn định khuyên Hà Viện từ bỏ tranh quyền nuôi con để có lợi cho việc ly hôn, không ngờ Hà Viện nói bản thân vốn đã nghĩ như vậy.

Triệu Dương trước giờ chưa từng hỏi Hà Viện có muốn quyền nuôi Quách Dật Giai hay không, chuyện này anh không tiện hỏi, trong lòng anh cũng không quá để ý, không ngờ lại biết suy nghĩ của bà ấy qua luật sư.

Lệ Phong lúc này mới gật đầu: "Vậy là tốt. Sau này còn việc gì thì tìm anh."

Lệ Phong nói vài câu rồi đi, có lẽ thấy mình ở đây cũng coi như nửa trưởng bối, sợ Trác Thanh Nguyên không thoải mái, nên để lại không gian cho hai người.

Người ở quầy bar cũng dần tản đi. Triệu Dương pha xong ly rượu cuối cùng, tự mình mang sang bàn bên kia, lúc quay lại thì ngồi xuống bên cạnh Trác Thanh Nguyên.

Trác Thanh Nguyên chống cằm, cười nhìn anh: "Xong việc rồi à?"

Triệu Dương "ừ" một tiếng: "Chủ nhật em bận à? Trước đây Hà Viện đến vào Chủ nhật, chẳng phải đã chuyển sang cho sư huynh rồi sao? Bà ấy về còn nhắn tin cho anh, nói sư huynh rất ổn, nói mấy người làm tư vấn tâm lý các em nói chuyện cùng một kiểu, nghe rất dễ chịu."

Trác Thanh Nguyên tay kia gõ gõ mặt bàn: "Ừm... em tìm cho mình một bác sĩ tâm lý, hẹn vào Chủ nhật."

Triệu Dương lại nhíu mày.

Trác Thanh Nguyên đưa tay xoa nhẹ giữa trán anh. Động tác này hai người đã làm không biết bao nhiêu lần. Khi ngón tay cậu chạm vào, Triệu Dương theo phản xạ liền giãn lông mày ra: "Đang sửa rồi, sau này sẽ ít nhíu mày." Nói xong lại hỏi: "Sao vậy?"

Trác Thanh Nguyên lắc đầu: "Cũng không có gì... chỉ là đột nhiên thấy mình có lẽ thật sự có chút vấn đề, mà có khi trước đây em đã nhận ra rồi, chỉ là không muốn thừa nhận với bản thân."

Nhạc ở Ngựa Hoang thay đổi theo lượng khách, khi đông thì nhạc sôi động hơn, âm lượng cũng lớn, khi vắng thì dịu lại, không gây khó chịu cho tai.

Bản nhạc này Trác Thanh Nguyên nghe thấy quen tai. Có thể từng nghe ở đâu đó, cũng có thể trước đây Ngựa Hoang hay bật, nghe mãi rồi thành quen.

Ly trong tay phản chiếu ánh đèn trên quầy bar, rượu lay động như dòng thời gian cũng trôi theo, mộng ảo và rực rỡ.

Trác Thanh Nguyên nói: "Thật ra em luôn không thích con người, anh có nhận ra không? Lúc đi học không thích, đi làm rồi cũng không thích. Người tốt hay người xấu em đều không thích, nên trong mắt em, họ đều như nhau. Hôm nay sư huynh nhắc đến Tùy Viễn, bạn trai cũ của em, em chợt nhận ra hình như Tùy Viễn đã rời xa cuộc sống của em rất lâu rồi. Em thậm chí không nhớ nổi chi tiết lúc hai đứa ở bên nhau."

Nói xong, Trác Thanh Nguyên quay sang nhìn Triệu Dương. Trong ánh mắt cậu có sự mơ hồ và hoang mang. Cậu khẽ nói: "Nhưng Triệu Dương, mỗi khi nhìn anh, em lại dễ dàng nhớ đến mùa hè sau khi tốt nghiệp cấp ba. Em đứng trước cửa nhà hàng nói chuyện với anh, trong tay anh cầm một điếu thuốc, trông như rất ghét em, giống như muốn em nhanh chóng biến mất khỏi thế giới của anh vậy."

Trước Tiếp