Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 68: Một khả năng khác của cuộc đời

Trước Tiếp

Đứng cách qua quầy bar, ánh đèn trên đầu quầy chiếu xuống đỉnh đầu Triệu Dương, khiến cả người anh nhuốm một màu vàng lờ mờ, giữa hai người vẫn còn cách một khoảng. Mùi rượu phức hợp vẫn còn vương lại trong khoang miệng Trác Thanh Nguyên. Cậu vừa uống liền hai ly shot, không pha với nước trái cây hay soda gì cả, toàn là rượu nồng độ cao. Nhất thời men rượu xộc lên khiến đầu cậu hơi nóng. Tửu lượng của cậu trước giờ chẳng có cơ hội rèn luyện, nên cũng chẳng tiến bộ gì.

Trác Thanh Nguyên cười cười, phẩy tay với Triệu Dương, bảo anh cứ tiếp tục nghiên cứu đồ uống mới, còn mình thì ngồi trước quầy bar chậm rãi uống một ly nước cam.

Không đúng lúc chút nào, Trác Thanh Nguyên lại chợt nhớ đến bạn trai cũ Sở Tùy Viễn, thật chẳng hiểu vì sao.

Nghĩ lại thì việc hai người chia tay cũng không phải hoàn toàn không có dấu hiệu. Ngay từ đầu Trác Thanh Nguyên đã nói rất rõ với Tùy Viễn: "Yêu đương thì được, nhưng đừng dính líu quá nhiều thứ. Anh nghĩ tình yêu chỉ là gia vị của cuộc sống thôi."

Khi đó Tùy Viễn cũng rất tán thành quan điểm của cậu: "Ừ, dù sao bọn mình vẫn còn trẻ, đúng là không cần nghĩ nhiều như vậy."

Sau này khi đi đến chia tay, dĩ nhiên Tùy Viễn không có lỗi. Trong mối quan hệ ấy, cậu luôn là người cho đi nhiều hơn, cũng luôn là người thấu hiểu Trác Thanh Nguyên hơn. Trác Thanh Nguyên vẫn luôn cảm thấy tính tình mình khi yêu khá kỳ quái, nhưng Tùy Viễn đều bao dung hết. Thế nhưng khi sắp tốt nghiệp, Tùy Viễn đề nghị bàn về kế hoạch tương lai của hai người, Trác Thanh Nguyên lại giống như phản xạ bị k*ch th*ch mà đưa ra một thái độ cực kỳ khó coi.

Trác Thanh Nguyên xoay xoay ly nước cam trong tay, một mình hồi tưởng.

Cậu chắc chắn rằng mình rất ghét người khác chen vào cuộc sống của mình, cho dù là bạn trai.

Trác Thanh Nguyên từ lâu đã quen sống một mình. Vì cha mẹ quá quan tâm nên cậu đặc biệt coi trọng ranh giới cá nhân. Ranh giới xã giao của cậu nghiêm khắc hơn người bình thường rất nhiều. Cậu không quen chia sẻ cuộc sống với người khác, cũng không thích người khác đánh giá hay can thiệp vào cuộc sống và quyết định của mình.

Nghĩ đến đây, Trác Thanh Nguyên ngẩng đầu nhìn Triệu Dương. Triệu Dương dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu, hai người liền nhìn thẳng vào nhau.

Triệu Dương nhướng mày, im lặng hỏi: "Sao vậy?"

Trác Thanh Nguyên bất đắc dĩ cười. Cậu phát hiện mình lại rất quen chia sẻ cuộc sống với Triệu Dương. Vì sao? Có lẽ là do quán tính từ thời cấp ba. Khi đó Trác Thanh Nguyên đang cố xây dựng ranh giới của mình, nhưng vì cha mẹ lúc nào cũng ở bên nên cậu nhiều lần thất bại. Chính Triệu Dương xuất hiện vào thời điểm ấy, cho cậu một khoảng thở trong sự giằng co liên tục. Khi đó cậu phát hiện ra, có người ở bên cạnh cũng không tệ.

Trác Thanh Nguyên gõ nhẹ lên mặt quầy bar.

"Tối nay anh về nhà không?"

Triệu Dương nhìn cậu.

"Gì cơ?"

"Em không muốn về nhà."

"?"

"Hay là khách sạn? Chỗ em thì thôi... hơi nhỏ, mà còn..."

Sau khi Muffin qua đời, Trác Thanh Nguyên gần như không quay lại đó nữa. Ở chỗ Triệu Dương cậu cảm thấy rất nhẹ nhõm, nỗi buồn vì Muffin rời đi đang dần dần nhạt đi. Cậu không muốn mấy ngày này lại tìm về cảm giác đau buồn ấy.

Triệu Dương lập tức nói: "Khách sạn đi, anh nói với Hà Viện một tiếng."

Trác Thanh Nguyên chống cằm gật đầu: "Hai người mình đều không về, bà ấy có nghi ngờ không?"

Triệu Dương nói: "Không sao."

Trong mấy tiếng tiếp theo, Triệu Dương có chút tâm bất sở tại.

Lệ Phong độc thân nhiều năm, Triệu Dương và Lãng ca bọn họ luôn khuyên anh tìm đối tượng. Khuyên mãi không được thì nói thôi thì phát triển vài mối quan hệ thể xác tương đối lành mạnh cũng được, chờ khi duyên tình cảm tới rồi hãy tính chuyện yêu đương. Ai cũng có nhu cầu hợp lý, cứ kìm nén mãi cũng không phải cách, kẻo nghẹn quá lại hỏng người.

Kết quả chớp mắt một cái, Triệu Dương cũng độc thân hai mươi lăm năm.

Con số này thực ra cũng không khiến người ta quá ngạc nhiên. Có lần Lãng ca trêu anh: "Dương tử, trên người mày có buff à? Phong ca quen mày xong là không yêu ai nữa, mấy anh em bên cạnh mày cũng toàn ế con mẹ nó từ trong trứng luôn. Ý gì đây, vấn đề là ở mày à?"

Chỉ là một câu đùa, khi đó Triệu Dương cười nhìn Lãng ca: "Không phải anh có người yêu rồi sao? Hay là anh coi em là người ngoài?"

Sau đó anh cũng yêu Trác Thanh Nguyên một khoảng thời gian, nhưng chưa từng ai nhắc tới chuyện kia. Thậm chí có lúc ngủ chung một giường, Triệu Dương còn cố ý tránh đi.

Bây giờ Trác Thanh Nguyên đột nhiên thẳng thắn đề nghị như vậy, Triệu Dương có chút ngơ ra, phản ứng không kịp, hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý. Anh vừa nãy đang nghĩ gì cũng quên sạch. Mấy ly rượu trước mặt uống vào đều thấy một vị giống nhau. Anh liên tục uống năm ly shot y hệt nhau. Nồng độ cồn cao ép anh phải dọn sạch đầu óc, nhưng Triệu Dương cảm thấy cơ thể mình đang xảy ra phản ứng nào đó.

...

Chỉ là một lời mời như vậy thôi sao?

May mà Triệu Dương đứng phía trong quầy bar, quầy bar vừa vặn che khuất tầm nhìn.

Tiểu Vĩ tiễn một bàn khách xong, như cơn gió lao tới quầy bar, kinh ngạc: "Anh Dương, mày với học bá ở bên nhau rồi à? Từ khi nào vậy, sao không ai nói với tao!"

Trác Thanh Nguyên buồn cười nhìn cậu: "Người khác đều biết rồi. Tạ Diệc Thành còn làm thuyết khách cho anh Dương của cậu một thời gian đấy. Song Nhi cũng nhìn ra rồi, chỉ có mình cậu không biết."

Tiểu Vĩ oan ức: "Đù, thật à! Các người đúng là súc sinh, không một ai nói với tôi. Tôi đã bảo có lúc nhìn hai người thấy rất không đúng mà!"

Cậu càng nghĩ càng tủi thân, dựa vào quầy bar than vãn không ngừng. Trác Thanh Nguyên vừa nói chuyện với cậu, vừa giúp Triệu Dương dỗ dành bạn mình.

Còn Triệu Dương đứng trong quầy bar, anh phát hiện tay mình hơi run.

Trác Thanh Nguyên liếc nhìn mấy lần, cuối cùng cũng phát hiện có gì đó không ổn.

Anh đuổi Tiểu Vĩ đi, bảo Tạ Diệc Thành là người biết sớm nhất, từ thời cấp ba đã biết rồi, bảo cậu đi trách hắn. Tiểu Vĩ trừng mắt: "Cái gì? Cấp ba? Từ cấp ba đã bắt đầu rồi à?!"

Nói xong hùng hổ đi chất vấn Tạ Diệc Thành.

Tiểu Vĩ vừa đi, Trác Thanh Nguyên hỏi: "Triệu Dương, anh sao thế?"

Triệu Dương như bị gọi về hồn "Ừ?"

Trác Thanh Nguyên đứng dậy định đi vào quầy bar xem anh, nhưng vừa đứng lên thì Triệu Dương vội vàng lùi vào trong, chân đụng vào máy bên cạnh, "sùy" một tiếng.

Trác Thanh Nguyên khựng lại: "Anh sao vậy?"

Triệu Dương nhắm mắt: "Không sao... em ngồi đi, đừng vào đây."

Trác Thanh Nguyên hoàn toàn không nghĩ đến hướng kia, không đoán ra nguyên nhân. Nhưng nếu Triệu Dương bảo đừng vào thì cậu nghĩ một lát rồi dừng lại: "Tay anh đang run. Có khó thở không? Hay tim đập nhanh?"

Triệu Dương hít sâu: "Có... một chút."

Trác Thanh Nguyên suy nghĩ: "Dị ứng rượu? Không đúng nhỉ, mấy loại này bình thường anh vẫn uống mà?"

Cậu liếc qua cả bàn rượu Triệu Dương bày ra để nghiên cứu đồ mới.

Giọng Triệu Dương khàn đi rất nhiều:

"Anh... anh hơi..."

Trác Thanh Nguyên lo lắng nhìn chằm chằm anh.

Triệu Dương lại hít sâu một hơi, có vẻ hơi bất lực. Anh cúi đầu nhìn bàn tay đang run khe khẽ của mình. "Thầy Trác... anh hơi... hưng phấn." Hai chữ cuối nhẹ nhàng rơi xuống, như gõ nhẹ vào tim Trác Thanh Nguyên.

Trác Thanh Nguyên nhất thời chưa phản ứng kịp. Trong đầu cậu lướt qua trạng thái của Triệu Dương: khó thở, tim đập nhanh, tay run. Khi hưng phấn, adrenaline tăng vọt đúng là sẽ như vậy. Cậu hơi yên tâm hơn một chút, lại hỏi: "Hưng phấn? Vì..."

Câu nói của Trác Thanh Nguyên kẹt lại nơi cổ họng. Trong đầu cậu tua lại chuyện vừa xảy ra, nhưng không thấy điểm nào đáng để Triệu Dương hưng phấn. Lúc vừa đến Ngựa Hoang tối nay, Triệu Dương còn buồn bã như thế. Sau đó...

...

Trác Thanh Nguyên ngồi lại lên ghế trước quầy bar. Cậu uống một ngụm nước cam còn lại trong ly, uống xong bỗng giơ tay phải lên che mặt. Che một lúc, cậu bật cười thành tiếng. Trác Thanh Nguyên vốn không định cười. Lúc này cười anh bạn trai ngốc nghếch của mình rõ ràng là rất thiếu đạo đức. Nhưng một khi đã bật cười thì cậu lại không nhịn được, đến nỗi vai cũng run lên hai cái.

Sao lại... đáng yêu thế chứ.

Sự đáng yêu của Triệu Dương là thứ người khác tuyệt đối không thể phát hiện ra. Ngoài Trác Thanh Nguyên ra, không một ai có thể. Trác Thanh Nguyên biết rất rõ điều này, mà càng biết rõ, cậu lại càng thấy sự đáng yêu ấy của Triệu Dương vô cùng quý giá.

Sao lại có người chỉ vì một lời mời của bạn trai mà phản ứng thành ra thế này? Triệu Dương năm nay hai mươi lăm tuổi nhỉ. Trác Thanh Nguyên tính thử, Triệu Dương lớn hơn cậu mấy tháng, vậy chắc đúng là hai mươi lăm. Hai mươi lăm tuổi rồi, mà lại giống như cậu thiếu niên mười tám vừa mới biết rung động, chỉ vì được người yêu rủ ngủ cùng mà hưng phấn đến vậy.

Trác Thanh Nguyên chống cằm nghĩ thầm: cảm giác này thật giống như mình vừa ném ra một cái xương, còn Triệu Dương thì ngậm xương rồi điên cuồng vẫy đuôi.

Triệu Dương không dám nhìn vào mắt Trác Thanh Nguyên, bản thân cũng thấy hơi mất mặt, chỉ nói: "Đừng nhìn anh nữa."

Trác Thanh Nguyên nhún vai, bỗng nổi lên ý muốn trêu anh một chút: "Ê, trước khi thuê phòng... có phải nên bàn chút chuyện chính sự khác không?"

Nghe hai chữ "thuê phòng", Triệu Dương phải hít sâu một cái. Anh hắng giọng: "Chuyện gì?"

Trác Thanh Nguyên nghiêm túc nói: "Em phải ở trên."

Triệu Dương đang cố dùng công việc để phân tán chú ý. Anh vừa mở nắp chai tequila, nghe vậy thì tay đột nhiên khựng lại. Triệu Dương ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt mang ý cười của Trác Thanh Nguyên. Anh l**m môi, nửa ngày cũng không nói được gì.

Thế mà Trác Thanh Nguyên còn hỏi thêm: "Còn anh?"

Triệu Dương bình tĩnh hơn một chút.

Một lúc sau, anh dời ánh mắt đi, dường như rất khó khăn mới nói được: "Anh... cho anh chút thời gian. Trước khi tan làm anh sẽ chuẩn bị tâm lý xong."

Trác Thanh Nguyên lại bật cười.

Thật sự quá thú vị

Cậu hỏi: "Còn hưng phấn không?"

Triệu Dương hít sâu: "Thuốc đến bệnh trừ."

Trác Thanh Nguyên đề nghị: "Hay oẳn tù tì quyết định?"

Triệu Dương tái mặt từ chối: "Không cần... anh tự xây dựng tâm lý được."

Trác Thanh Nguyên cười tủm tỉm: "Nói thật nhé, nếu là anh thì em chắc cũng chấp nhận khá ổn. Oẳn tù tì đi."

Cuối cùng Triệu Dương cũng nhìn cậu: "Thầy Trác, em đang trêu anh hay nói thật vậy?"

Trác Thanh Nguyên nghĩ một chút rồi nói: "Có chút muốn trêu anh, nhưng cũng là thật. Em đúng là ở trên. Khó nhìn ra vậy à?"

Triệu Dương thừa nhận: "Anh chưa từng nghĩ đến khả năng này."

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Cuộc đời vẫn nên có nhiều khả năng hơn một chút."

Triệu Dương nhắm mắt: "Trước khi tan làm anh sẽ cố gắng chấp nhận khả năng này."

Trác Thanh Nguyên hỏi: "Bớt hưng phấn rồi chứ?"

Triệu Dương thẳng thắn: "Đúng là không còn hưng phấn như lúc nãy... nhưng lại càng căng thẳng hơn."

Trác Thanh Nguyên liếc nhìn xung quanh: "Vậy... em ra cửa hàng tiện lợi bên cạnh mua ít đồ nhé, anh ở đây bình tĩnh một chút?"

Triệu Dương nghĩ đến thứ cậu sắp đi mua, mà còn sẽ dùng lên chính mình, chỉ có thể gật đầu: "...Được."

Đợi Trác Thanh Nguyên đi rồi, Triệu Dương dựa lưng vào giá hàng phía sau.

Trong lòng chỉ bật ra một chữ: "Đệt."

Trước Tiếp