Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thứ Hai hôm đó Trác Thanh Nguyên vẫn chưa quay lại, có nhắn tin cho Triệu Dương, nói ba cậu vừa phẫu thuật xong nên cậu ở bên ông bà thêm hai ngày, bên phòng làm việc cũng cho Tiểu Trình nghỉ mấy hôm.
Trác Thanh Nguyên ở nhà với ba mẹ thì Triệu Dương dĩ nhiên không có ý kiến gì, chỉ là tính ra đến hôm nay hai người đã ba ngày không gặp nhau. Ba ngày không dài, nhưng gần đây họ ngày nào cũng sớm tối ở bên nhau, Triệu Dương nhất thời có chút không quen.
Thứ Hai, cuộc sống bảo mẫu của Tạ Diệc Thành cũng kết thúc. Thân thể Lệ Phong thật ra vẫn ổn, chỉ là uống rượu nhiều năm nên dạ dày không tốt, hồi phục rất nhanh. Buổi tối cậu ta đúng giờ tới Ngựa Hoang đi làm, liếc mắt đã thấy Triệu Dương một mình đứng trong quầy bar, mặt lạnh tanh. Tạ Diệc Thành nhìn thấy liền bật cười, giọng cà khịa hỏi: "Này, nghe anh Phong nói mày với Trác Thanh Nguyên ở bên nhau rồi à? Ở bên nhau rồi mà vẫn cái mặt như đưa đám thế này?"
Triệu Dương liếc anh một cái: "Ừm, đều ở chung một mái nhà rồi. Tao có người rồi, còn mày?"
Tạ Diệc Thành bị nghẹn họng, chửi anh một câu thô thiển rồi quay người đi.
Phiền chết đi được.
Buổi tối có mấy vị khách lần đầu tới quán, rộn ràng tụ lại trước quầy bar. Mấy người bàn bạc một hồi rồi gọi hết toàn bộ cocktail đặc chế của Dã Mã. Cậu con trai nói nhiều nhất, rất nhiệt tình bắt chuyện với Triệu Dương, nói là có bạn giới thiệu, bảo ở phố Văn Hóa mới mở một quán bar, cocktail đặc chế rất ngon, ông chủ còn đẹp trai.
Triệu Dương đơn giản cảm ơn hai câu, nói họ có thể ra sofa ngồi đợi, trong quán chỉ có hai bartender nên phải chờ một lát.
Người kia xua tay: "Không sao đâu, bọn tôi ngồi đây chờ cũng được, ngắm trai đẹp pha rượu cũng đã mắt mà."
Rõ ràng Triệu Dương không phải kiểu người thích tán gẫu, mấy người kia cũng không ép. Cả đám ngồi dọc theo quầy bar thành một hàng, tự nói chuyện của mình.
"Rốt cuộc họp lớp khi nào vậy? Chốt ngày chưa?"
"Chưa đâu, toàn người bận rộn, thời gian nghỉ không khớp được."
"Thế thì Quốc khánh đi, dịp đó nếu không có gì bất ngờ thì ai cũng được nghỉ."
"Quốc khánh còn lâu lắm mà."
"Thế cậu ấy có tới không? Có ai liên lạc với cậu ấy chưa? Cậu ấy rời cả nhóm lớp rồi."
Cậu con trai nói câu này đeo kính, tóc rẽ ba bảy, nhìn bề ngoài khá lanh lợi, nhưng không để lại ấn tượng tốt cho Triệu Dương. Chủ yếu là vì cuối câu cậu ta khịt cười một tiếng, rõ ràng mang theo cảm xúc không mấy tốt đẹp.
"Ai cơ?" có người hỏi.
"Còn ai nữa." Người khác tiếp lời, hiển nhiên phần lớn mọi người đều biết câu đó đang ám chỉ ai.
Triệu Dương không có ý nghe lén chuyện người khác, mà bầu không khí trò chuyện của họ cũng khiến người ta không mấy dễ chịu. Anh vừa định giơ tay tăng âm lượng nhạc trong quán lên thì đột nhiên nghe thấy có người nói ra một cái tên.
"Trác Thanh Nguyên chứ ai."
Tay Triệu Dương khựng lại, lông mày gần như không thể nhận ra mà khẽ nhíu, rồi lại rút tay khỏi con chuột.
"Lớp trưởng hình như có tìm cậu ấy, nhưng không biết cậu ấy có đến không, cũng không hỏi."
"Cậu ấy rời nhóm lớp rồi à?"
"Ừ. Ai lại chọc gì cậu ta nữa rồi? Sau kỳ thi đại học tiệc ăn mừng cậu ta cũng không tới. Chủ nhiệm lớp với mấy giáo viên bộ môn đều đến, phó hiệu trưởng phụ trách giáo vụ còn đặc biệt tới vì cậu ta. Hạng nhất toàn trường mà, nếu không phải nể mặt cậu ta thì phó hiệu trưởng sao lại tới tiệc của lớp mình, sao không tới lớp khác? Kết quả người ta lại không thèm đến."
"Không phải cậu ấy đi du lịch nước ngoài à?"
"Buồn cười thật. Tự đi du lịch thì lúc nào chẳng được? Tiệc ăn mừng của trường đã định ngày sẵn, cậu ta căn bản là không muốn tới."
"Thôi thôi, người ta không muốn tới thì thôi. Lúc đi học cậu ta vốn cũng không hợp nhóm. Học bá toàn kiểu cô độc, tụi mình leo cao không nổi."
"Các cậu gọi cậu ta đi họp lớp làm gì cho thừa. Người ta được bảo nghiên cứu sinh ở Bắc Sư Đại, còn thèm ngồi ăn cơm với các cậu à?"
Mấy người này rõ ràng đều là bạn học của Trác Thanh Nguyên. Theo lý mà nói cũng đều là học bá, nhưng có lẽ học bá với học bá cũng có khoảng cách. Giọng điệu của họ cứ như việc Trác Thanh Nguyên được giữ lại học nghiên cứu sinh ở Đại học Sư phạm Bắc Kinh là chuyện thừa kế sẵn, chẳng tốn chút sức nào.
Triệu Dương nhờ ánh đèn quầy bar liếc một lượt mấy người đó, không quen ai cả.
Chuyện này quá bình thường. Lớp của Triệu Dương và lớp của Trác Thanh Nguyên ngoài lúc chào cờ đứng ở đội hình khác nhau, biết bên kia là lớp Hai, bên kia là lớp Bảy, thì thời gian còn lại không có bất kỳ giao lưu nào. Ở trường có gặp mặt cũng chưa chắc biết có phải cùng khối hay không.
Triệu Dương không quen họ, họ dĩ nhiên cũng không biết người đang đứng trước mặt mình là bạn học cùng trường, càng không biết Triệu Dương không chỉ là bạn học cùng trường, mà còn là bạn trai của Trác Thanh Nguyên.
Những lời họ nói không mấy dễ nghe, kẻ ngốc cũng nhận ra họ không thích Trác Thanh Nguyên.
Triệu Dương một tay cầm ly rượu, một tay lấy miếng lót ly bằng gỗ, đặt ly lên trên rồi quét mắt một vòng: "Mùa xuân Vienna, của ai?"
Một cô gái buộc đuôi ngựa giơ tay: "Của tôi của tôi."
Triệu Dương đẩy ly về phía cô: "Nếu uống luôn thì khuấy ra là được. Nếu muốn chụp ảnh thì chụp trước rồi hãy khuấy. Uống trực tiếp sẽ rất khó uống, khuấy ra rồi thì rất xấu."
Cô gái cười: "Được rồi, biết rồi, cảm ơn."
Triệu Dương dừng một chút, hỏi: "Học sinh Trung học số Hai?"
Mấy người lập tức nhìn anh: "Sao anh biết? Ông chủ cũng học Trung học số Hai à?"
Triệu Dương lạnh nhạt "ừm" một tiếng.
Sự lạnh nhạt của anh không hề đột ngột, có lẽ nhờ ánh đèn ấm của quán bar khiến nó trông có vẻ hòa hợp hơn.
Mấy người lại muốn bắt chuyện với anh, nhưng đột nhiên có người hỏi trước: "Anh quen Trác Thanh Nguyên à?"
Không khó đoán, ban nãy họ tuy nhắc tới họp lớp, nhưng hoàn toàn không nói là trường nào. Gần đây cũng không chỉ có một trường Trung học số Hai, vậy tại sao Triệu Dương lại đoán trúng ngay họ là học sinh trường đó?
Bởi vì vừa rồi họ chỉ nhắc tới tên Trác Thanh Nguyên.
Triệu Dương cầm một chai rum, cầm trong tay nhưng chưa mở. Trước mặt nhiều người như vậy, anh chỉ nhìn chằm chằm cậu con trai đeo kính vừa nãy vẫn luôn nói về Trác Thanh Nguyên: "Trác Thanh Nguyên là... bạn của tôi. Rượu này các cậu còn uống không?"
Ý của Triệu Dương rất rõ, không chỉ là bạn, chắc quan hệ còn rất gần. Câu nói của anh ngừng lại hơi mập mờ, khiến người ta khó đoán. Chỉ có thể nghĩ rằng quan hệ bạn bè này chắc rất thân, nói không chừng là họ hàng. Trác Thanh Nguyên còn có họ hàng học ở Trung học số Hai sao?
Những lời ban nãy Triệu Dương không thích nghe. Thái độ đã bày ra: Muốn uống thì uống, không muốn uống thì biến.
Cậu đeo kính có chút ngồi không yên: "Tôi cũng có nói gì đâu, tôi nói toàn là sự thật, cũng đâu có nói xấu cậu ta."
Triệu Dương hơi mất kiên nhẫn gật đầu: "Vậy cậu còn uống không?"
Triệu Dương càng nói vậy cậu đeo kính càng không thể đứng dậy bỏ đi. Nếu cứ thế đi thì mất mặt quá. Bản thân cậu ta cũng không nói gì quá đáng mà. Cậu ta ngồi lì trên ghế, lúc này đầy tự hào của một người tiêu dùng: "Sao lại không uống."
Triệu Dương cũng không định xung đột với họ. Đã nói uống thì anh mở chai rum trong tay.
Triệu Dương tuy rất thản nhiên, nhưng đám người ngồi dọc quầy bar không thản nhiên nổi. Vừa rồi còn nói chuyện rôm rả, người này một câu người kia một câu, giờ thì im thin thít. Cả hàng người giống như cà tím bị dín sương sớm, y hệt lúc đi học bị chủ nhiệm lớp mắng.
Im lặng một hồi họ lại chợt thấy không đúng, mình là khách hàng mà, bỏ tiền ra, sao lại bức bối thế này?
Một cậu con trai mặc sơ mi lên tiếng trước, chắc muốn giảm bớt căng thẳng. Câu này nói với Triệu Dương: "Bọn tôi không có ý gì khác đâu. Anh là bạn của Trác Thanh Nguyên chắc cũng hiểu, cậu ấy đúng là hơi không hòa đồng. Bọn tôi chỉ tiện miệng than thở chút thôi, dù sao cũng cùng lớp mà."
Triệu Dương liếc cậu ta một cái.
Giữa mùa hè mà mặc sơ mi dài tay, tay áo xắn lên tới cẳng tay, rõ ràng là đi làm có quy định trang phục, kiểu công ty lớn lắm quy tắc. Lúc nói chuyện cậu ta còn cười với Triệu Dương một cái, nụ cười lịch sự khách sáo, kiểu cười thường dùng trong công sở.
Nhưng nụ cười đó không có tác dụng với Triệu Dương. Triệu Dương đâu có từng đi làm. Thấy Triệu Dương không đáp lời, cậu ta cũng hơi ngượng, liếc nhìn cậu đeo kính kia như trách móc.
Thực ra trong đám này không phải ai cũng ghét Trác Thanh Nguyên.
Trác Thanh Nguyên chẳng làm gì cả, chỉ là học giỏi, không qua lại với họ, không tham gia tiệc tốt nghiệp, vừa tốt nghiệp đã rời nhóm lớp.
Có người lập tức nghĩ kiểu người này giả vờ thanh cao, vào Bắc Sư Đại rồi thấy vòng quan hệ của mình cao cấp hơn nên vội cắt đứt với bọn họ?
Nhưng cũng có người không nghĩ vậy, chỉ cho rằng cậu ấy đơn giản tính cách như thế thôi.
Cô gái buộc đuôi ngựa nhận ly rượu của Triệu Dương lúc nãy chính là người không thấy Trác Thanh Nguyên có vấn đề gì. Ngược lại cô còn thấy Trác Thanh Nguyên rất cá tính, rất ngầu. Khi mấy người kia vừa rồi than phiền Trác Thanh Nguyên, cô hầu như không nói gì.
Cô chủ động hỏi Triệu Dương: "Ông chủ, anh cũng học Trung học số Hai à?"
Triệu Dương để ý thấy ban nãy cô ít nói, nên cho cô thêm chút kiên nhẫn: "Ừ, lớp Bảy."
"Lớp Bảy?" Cậu đeo kính đột nhiên lên tiếng, giọng đầy ngạc nhiên lẫn châm chọc, cứ như hai chữ "lớp Bảy" từ miệng cậu ta nói ra cũng làm bẩn miệng vậy.
Cô gái nhíu mày: "Lớp Bảy thì sao?"
Cậu đeo kính nhún vai: "Không sao cả. Không nói tôi còn quên mất còn có lớp Bảy. Lạ thật đấy, Trác Thanh Nguyên còn có bạn ở lớp Bảy cơ."
Tay Triệu Dương đang cắt cam khựng lại.
Trác Thanh Nguyên đang tính lúc nào quay về. Nếu thứ Ba ban ngày về thì sẽ đi thẳng tới phòng làm việc, muốn gặp bạn trai lại phải đợi tới tối tan làm rồi sang quán bar.
Mấy ngày ở nhà, Triệu Dương rất ít nhắn tin. Hầu như toàn là Trác Thanh Nguyên chủ động báo: lúc phẫu thuật nói với Triệu Dương, phẫu thuật xong cũng nói, sau mổ không nằm viện mà về nhà cũng nói.
Triệu Dương ở điểm này rất kỳ lạ. Kỳ lạ đến mức ngay cả Trác Thanh Nguyên cũng tạm thời không tìm ra lý do thích hợp để hiểu thấu.
Triệu Dương rất quan tâm, rất thích cậu. Khi ở bên nhau, Triệu Dương chưa từng khiến cậu cảm thấy xa cách. Nhưng khi nhắn tin trò chuyện, lại luôn có cảm giác Triệu Dương ngầm giữ khoảng cách.
Tối đó Trác Thanh Nguyên ở nhà ăn cơm xong, đề nghị tối nay quay về. Bên cậu gần phòng làm việc hơn, sáng mai còn có thể ngủ nướng rồi dậy. Lần này ba mẹ cũng không nói gì.
Trên chuyến tàu điện ngầm về, Trác Thanh Nguyên nghịch điện thoại một lúc, cuối cùng không nói với Triệu Dương rằng tối nay mình sẽ về, chuẩn bị đột kích Ngựa Hoang cho bạn trai một bất ngờ.
Thật ra Trác Thanh Nguyên không thích quán bar, quá ồn, quá hỗn tạp.
Lần đầu tới Ngựa Hoang là nhất thời hứng lên, trùng hợp gặp Triệu Dương, thế là tự nhiên có lý do cho lần tới.
Thế nên Ngựa Hoang lại trở thành một nơi khiến Trác Thanh Nguyên nảy sinh cảm giác thân thuộc khó hiểu. Cậu thật sự thích ngồi ở quầy bar của Ngựa Hoang ăn từ từ, chống cằm nhìn màn hình phía trên đầu mỗi ngày phát những thứ khác nhau. Sự ồn ào xung quanh đều bị Trác Thanh Nguyên tự động chặn lại.
Lúc đến Ngựa Hoang đã hơn chín giờ.
Trác Thanh Nguyên mở cửa rất nhẹ. Cậu biết trên cửa Ngựa Hoang có treo một chiếc chuông, mở cửa quá nhanh hoặc quá mạnh thì chuông sẽ vang lên lanh lảnh.
Trong quán không nhiều người. Dù sao cũng là thứ Hai, cho dù có đi nightlife thì chín mười giờ phần lớn cũng chuẩn bị về nhà rồi.
Bóng lưng Triệu Dương rất dễ nhận ra. Anh ngồi trên ghế trước quầy bar hút thuốc, quay lưng về phía cửa. Quầy bar không có khách, chỉ có mình Triệu Dương.
Tạ Diệc Thành nhìn thấy Trác Thanh Nguyên trước. Cậu ta vừa định lên tiếng thì Trác Thanh Nguyên ra hiệu đừng nói.
Tạ Diệc Thành cười, tiến lại gần hai bước thì thầm: "Này, thầy Trác, nghe nói hai người ở bên nhau rồi à?"
Trác Thanh Nguyên nhìn cậu ta: "Ừ. Còn cậu thì sao, tiến triển thế nào?"
Tạ Diệc Thành nhất thời không kìm được âm lượng: "Đù, hai người đúng là không phải người một nhà thì không vào cùng cửa, nói y chang nhau."
Trác Thanh Nguyên cười đến cong cả mắt: "Thế là không có tiến triển rồi."
Tạ Diệc Thành không nói chuyện mình nữa, hất cằm về phía Triệu Dương: "Tối nay giận hơi bị dữ, đuổi mất một đơn lớn."
Trác Thanh Nguyên ngạc nhiên: "Tại sao?"
Không phải nói mở quán làm ăn thì chỉ có đón khách chứ không có đuổi khách sao? Mới mấy ngày mà đã vứt bỏ nguyên tắc cơ bản của việc kinh doanh rồi?
Tạ Diệc Thành nhún vai: "Không biết. Cậu hỏi nó đi."
Thứ Trác Thanh Nguyên nhìn thấy đầu tiên là gạt tàn trên quầy bar. Bên trong có không ít đầu thuốc, nhưng nhìn kỹ thì không phải cùng một nhãn hiệu, không phải của một người.
Thuốc Triệu Dương hút có đầu lọc màu xanh lục nhạt, nhìn sơ cũng biết tối nay hút không ít.
Trác Thanh Nguyên từ phía sau vươn tay, trực tiếp rút điếu thuốc trong tay anh: "Hút bao nhiêu cho đủ?"
Triệu Dương rõ ràng sững lại một chút. Anh nghe ra giọng Trác Thanh Nguyên trước, rồi mới nhìn thấy người.
Trước khi Trác Thanh Nguyên tới, Triệu Dương đang nhíu mày, lúc quay đầu lại lông mày vẫn chưa giãn ra: "Về rồi sao không nói với anh một tiếng?"
Trác Thanh Nguyên dập nửa điếu thuốc đang hút vào gạt tàn, rồi lại đưa tay xoa giữa hai hàng mày của Triệu Dương: "Đột nhiên quyết định hôm nay về nên không nói với anh, chẳng phải em tới thẳng đây luôn rồi sao?"
Nói xong, Trác Thanh Nguyên nắm cằm Triệu Dương, cúi xuống ngửi thử, miệng toàn mùi khói thuốc, ghét muốn chết.
Trên quầy bar có nước súc miệng, đủ loại mùi vị, khách có thể tùy ý lấy, đương nhiên gom một nắm mang đi thì chắc chắn không được.
Trác Thanh Nguyên lựa qua lựa lại, chọn một gói vị xoài: "Tự nhiên hơi muốn ăn xoài."
Một nụ hôn vị xoài. Nhân lúc quầy bar không có ai, Triệu Dương ngồi trên ghế bar, Trác Thanh Nguyên đứng, cúi đầu khẽ mổ lên môi Triệu Dương một cái: "Nghe nói ông chủ Triệu tối nay đuổi đi một bill lớn à?"
Lông mày Triệu Dương lại nhíu lại, vừa vì nụ hôn này quá nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, vừa vì không biết kẻ nhiều chuyện nào đã nói.
Trác Thanh Nguyên không hề thấy phiền, rút một tay ra lại ấn vào giữa mày anh: "Sao lúc nào cũng nhíu mày thế?"
Triệu Dương nói: "Không phải đơn lớn, mấy trăm tệ thôi."
Trác Thanh Nguyên nhìn anh: "Mấy trăm tệ không phải tiền à? Giàu dữ vậy, nói chuyện ngang ngược thật."
Khóe mắt Triệu Dương liếc về phía mấy bàn ghế kia, cũng có vài ánh mắt tò mò đang nhìn sang. Vì vậy cánh tay vừa mới giơ lên của anh lại hạ xuống, phải tốn chút tự chủ mới kìm được bản năng muốn kéo eo Trác Thanh Nguyên lại.
Bản năng thì có thể ép xuống, nhưng động tác hụt đi ấy lại biến thành cảm xúc, nặng trĩu đè trong lòng Triệu Dương.
Anh nén hồi lâu mới nói: "Không có... phiền chết đi được, nhìn ngứa mắt nên đuổi đi rồi."