Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 66: Em đổi ý rồi

Trước Tiếp

Triệu Dương vừa nói vậy, trong lòng Trác Thanh Nguyên lập tức có suy đoán.

Những người Triệu Dương thật sự để tâm không nhiều, bẻ ngón tay ra cũng đếm được: Trác Thanh Nguyên, Lệ Phong, Tiểu Vĩ, Tạ Diệc Thành, Song Nhi, cùng mấy người bạn cũ ở Bến Đò. Vì thế chuyện có thể khiến anh khó chịu đến mức đuổi người đi cũng không thường gặp lắm. Bởi Triệu Dương vốn chẳng mấy để ý đến những giá trị phổ thông kiểu "tốt – xấu", người khác là người tốt hay kẻ xấu chẳng liên quan gì đến anh. Khả năng lớn là trước mặt anh, người ta đã nói những lời liên quan đến mấy người này.

Nếu thật sự là người bên Lệ Phong hay Bến Đò, thì họ không thể không biết quan hệ giữa Triệu Dương và những người đó, sao lại cố ý chạy đến nói xấu trước mặt anh? Càng không thể là Tạ Diệc Thành hay Tiểu Vĩ.

Trác Thanh Nguyên khẽ cười, ngồi xuống bên cạnh Triệu Dương, một tay chống lên quầy bar, chống cằm nhìn anh: "Để em đoán thử... là người em quen à?"

Triệu Dương lập tức lại nhíu mày thành một ngọn núi nhỏ.

Trác Thanh Nguyên chớp mắt, dùng giọng thân mật nhẹ nhàng nói một câu mang tính đe dọa: "Anh còn nhíu nữa à? Già rồi sẽ xấu lắm đấy, em nhất định sẽ đá anh."

Triệu Dương chậm rãi thả lỏng chân mày. Bao thuốc ở ngay bên tay, nửa điếu thuốc vừa bị Trác Thanh Nguyên dập vẫn còn nằm trong gạt tàn. Triệu Dương lại nhịn xuống cơn muốn rút một điếu khác. Nhẫn nhịn, nhẫn nhịn. Tối nay anh nhịn quá nhiều rồi, nhịn đến mức hơi bực.

Khi gã đeo kính kia nói Trác Thanh Nguyên còn có bạn ở lớp Bảy, Triệu Dương không thể không thừa nhận mình thật sự đã nổi giận. Trong đời anh dường như hiếm khi có cảm giác "tức giận" rõ ràng và mãnh liệt đến vậy.

Lúc Hà Viện tái hôn anh không tính là giận. Lúc Quách Dật Giai ra đời anh cũng không giận. Ngay cả khi thầy chủ nhiệm nói anh và Trác Thanh Nguyên không phải người cùng đường, không nên đứng cạnh nhau, anh cũng không giận.

Thật ra lời thằng con trai kia nói cũng giống hệt lời thầy Từ nói ngày trước, thậm chí còn không khó nghe bằng.

Nhưng khi đó Triệu Dương nghe được, chấp nhận được, thậm chí còn đồng ý. Còn bây giờ, anh không muốn nghe, không muốn chấp nhận, cũng không muốn đồng ý.

Khi nghe câu đó, bên tay anh là mấy lát cam vừa cắt xong. Ly rượu đã pha xong rồi, lát cam này vốn dùng để gắn lên miệng ly làm trang trí. Triệu Dương tiện tay nhón một lát cam bỏ vào miệng mình, khá ngọt.

Sau đó anh dùng giọng bình tĩnh nói: "Các cậu đi đi. Tiền sẽ trả lại. Hai ly vừa rồi coi như tôi mời." Tính thêm ly trước đó Triệu Dương đã đưa cho cô gái, và ly do bartender khác pha, tổng cộng hai ly.

Một đám người hớn hở đến, lúc đi mặt ai nấy đều khó coi.

Tạ Diệc Thành thấy vậy không hiểu chuyện gì, đi đến quầy bar hỏi: "Gì thế?"

Triệu Dương không nói, chỉ châm một điếu thuốc.

Tạ Diệc Thành quay sang bartender kia. Bartender trực ca tối nay họ Mã, tóc màu be, còn làm dáng buộc một cái đuôi nhỏ phía sau. Nhưng tóc không dài nên cái đuôi vừa ngắn vừa vểnh, trông khá đáng yêu.

Tiểu Mã do dự. Cậu làm ở Ngựa Hoang cũng khá lâu rồi, đương nhiên biết Trác Thanh Nguyên. Triệu Dương không nói thì cậu cũng không biết có nên nói hay không.

Tạ Diệc Thành "chậc" một tiếng: "Nói đi. Có tôi ở đây, nó còn dám trừ lương cậu à? Dù nó là ông chủ, nhưng lời tôi nói cũng có giá trị."

Tiểu Mã vẫn không dám nói hết, chỉ nói: "Mấy người kia là bạn học của thầy Trác... nói... vài câu."

Triệu Dương liếc cậu một cái: "Được rồi. Hôm nay thứ Hai, chắc cũng chẳng còn ai đâu. Cậu về đi."

Tiểu Mã giật mình: "Hả?"

Cậu có nói gì đâu! Những người kia nói gì cậu cũng chưa kể mà! Chẳng lẽ vậy là bị đuổi việc rồi? Chốn công sở thật đáng sợ.

Tạ Diệc Thành vỗ vai cậu: "Yên tâm, mai vẫn đi làm được. Về nghỉ đi."

Tiểu Mã dọn đồ tan ca. Tạ Diệc Thành ngồi bên cạnh Triệu Dương hút một điếu thuốc cùng anh, hỏi: "Thế nào, muốn cùng anh em có một cuộc tâm sự thoải mái không? Kể ra chút yếu đuối của mày đi."

Triệu Dương: "Cút."

Không muốn nói thì thôi. Tạ Diệc Thành hút xong điếu thuốc liền đứng dậy: "Vậy mày ngồi thêm chút đi, đừng nghĩ nhiều."

Thật ra Triệu Dương không phải không muốn nói, mà là không có gì để nói. Anh cảm thấy lúc này mình rất làm màu. Thật sự rất làm màu, mà đó lại chính là thứ Triệu Dương ghét nhất.

Anh ghét khi hai người ở bên nhau, bất kể là quan hệ gì, người yêu cũng được, bạn bè cũng được, người thân cũng được, lại có quá nhiều cảm xúc khó hiểu cần mình hoặc đối phương cùng tiêu hóa. Như vậy mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp và đáng ghét.

Chính anh khi trước không trả lời tin nhắn, quyết tâm cắt đứt liên lạc với Trác Thanh Nguyên. Cũng chính anh sau đó quyết định chủ động nói thử ở bên nhau. Vậy thì anh không nên vì những thứ khác mà lại nảy sinh cảm xúc, lại dao động.

Muốn cái này lại muốn cái kia, làm gì cũng không dứt khoát.

Cho nên khi Trác Thanh Nguyên đứng trước mặt mình, Triệu Dương vẫn không dứt khoát. Anh không vui vì nụ hôn Trác Thanh Nguyên chủ động quá ngắn ngủi. Cũng không vui vì bản thân mình do dự khi muốn ôm cậu vào lòng.

Cuối cùng Triệu Dương cũng chịu mở miệng: "Không có gì, đừng hỏi nữa."

Nói thật, Trác Thanh Nguyên vốn tưởng mình ghét kiểu người như vậy, kiểu người như Triệu Dương.

Mọi tâm tư đều viết hết lên mặt: tôi có nhiều chuyện trong lòng, tôi có rất nhiều lời muốn nói, tôi không vui. Nhưng dù người khác dùng giọng tốt nhất để hỏi dồn, anh vẫn cứ nói: "Không sao", "Không có gì", "Đừng hỏi nữa".

Thầy Trác luôn cảm thấy toàn bộ kiên nhẫn của đời mình đều đã dùng hết cho công việc. Trong công việc, cậu đóng vai một người lắng nghe tận tâm, biết cách truy hỏi, biết ném ra đề tài thích hợp, xoa dịu cảm xúc của mọi người.

Cho nên trong cuộc sống, Trác Thanh Nguyên luôn nghĩ mình là người không có nhiều kiên nhẫn.

Nhưng xem ra... cậu vẫn còn một chút kiên nhẫn.

Trác Thanh Nguyên nhìn sang xung quanh, bên khu ghế sofa có ba bàn khách. Bàn tròn nhỏ bên kia có một nam một nữ, có lẽ là một cặp đôi, ngồi rất sát nhau. Vì nhạc trong quán bar nên hai người phải ghé sát nói những lời thì thầm chỉ đối phương nghe thấy. Hai bàn còn lại đông người hơn. Một bàn có Tiểu Vĩ, đang chơi trò uống rượu; nguồn ồn ào của Ngựa Hoang chính là bàn này. Bàn cuối cùng là mấy cậu con trai, trông còn rất trẻ, đang vừa uống vừa tán gẫu. Vì thế Trác Thanh Nguyên vươn tay kéo ghế của Triệu Dương về phía mình, ghế bar không có bánh xe nên kéo một cái không nhúc nhích.

Triệu Dương đưa ánh mắt hỏi, thầy Trác rất nhanh từ bỏ ý định kéo anh lại, tự đứng lên chuyển ghế của mình đến trước mặt Triệu Dương. Khi ngồi xuống lần nữa, khoảng cách giữa hai người cực kỳ gần, gần đến mức hai chân chồng lên nhau.

Trác Thanh Nguyên dùng hai ngón tay kẹp cằm Triệu Dương, không chút kiêng dè hôn xuống. Ừm, vị xoài quả thật đã che hết mùi thuốc lá. Loại nước súc miệng này không tệ. Sau đó, Trác Thanh Nguyên còn đẩy đầu lưỡi mình vào.

Triệu Dương lại nhíu mày, vì anh nghe thấy tiếng bên bàn rượu.

"Đệt!"
"Đù má?"
"Khoan, ý gì vậy?" giọng này của Tiểu Vĩ.

Tạ Diệc Thành quay đầu theo bọn họ rồi mắng một câu: "Nhìn cái gì mà nhìn! Quán bar người ta mở, không cho người ta hôn à! Không được nhìn nữa, làm việc của mình đi!"

Triệu Dương hơi giãy một chút, cố nói câu người khác có thể nghe rõ: "Có người."

Trác Thanh Nguyên nheo mắt, cắn nhẹ đầu lưỡi anh.

Nụ hôn kéo dài không biết bao lâu, hôn đến mức đầu óc Triệu Dương hơi choáng váng, phản ứng cũng chậm lại. Đến khi Trác Thanh Nguyên cuối cùng buông anh ra, hai người trán chạm trán. Hô hấp của Trác Thanh Nguyên cũng không ổn lắm: "Nói cho thầy Trác nghe đi, rốt cuộc chuyện gì?"

Triệu Dương theo bản năng l**m môi mình, theo bản năng lại muốn nói "không sao".

Trác Thanh Nguyên nhìn thẳng vào mắt anh: "Triệu Dương, nếu anh còn nói 'không sao' nữa thì em thật sự sẽ không hỏi nữa. Hiểu chưa?"

Trong lòng Triệu Dương như bị thứ gì đó đập mạnh. Yết hầu lăn lên lăn xuống mấy lần, cuối cùng anh mới nói khẽ: "Bạn học của em."

Trác Thanh Nguyên "ừm" một tiếng: "Nói em cái gì?"

Triệu Dương: "...".

Anh không muốn nói, cũng nói không nên lời. Nhưng lời đe dọa "sẽ không hỏi nữa" của Trác Thanh Nguyên lực sát thương quá lớn. Triệu Dương cố gắng hồi lâu, tránh ánh mắt của cậu, giọng nhỏ đi: "Không hợp nhóm."

Trác Thanh Nguyên trong lòng suýt bật cười. Đang làm nũng à? Chỉ có vậy thôi? Mà cũng đủ khiến anh ngồi đó giận dỗi.

Trác Thanh Nguyên lại hỏi: "Thế họ nói anh cái gì?"

Lần này Triệu Dương nói trôi chảy hơn một chút: "Không ngờ em còn có bạn lớp Bảy."

Trác Thanh Nguyên nhướng mày: "Bạn lớp Bảy của em nhiều mà. Anh nè - nếu tính cả bạn trai - cũng là một. Còn Tạ Diệc Thành, Hồ Tiểu Vĩ, Lưu Song, các cậu ấy đều là bạn lớp Bảy của em. Tính ra thì ngược lại em ở lớp Một* còn chẳng có bạn, có vấn đề gì sao?"

*Đoạn này tác giả nhầm là lớp 2, tui sửa lại cho đúng

Triệu Dương há miệng, khép lại, lại há ra. Một lúc lâu sau mới cười "Không có vấn đề."

Trác Thanh Nguyên nhìn sát anh: "Còn không vui không?"

Triệu Dương lắc đầu: "Không."

Trác Thanh Nguyên: "Thật không?"

Triệu Dương: "Thật."

Vấn đề này nhanh chóng được giải quyết, nhưng Trác Thanh Nguyên vẫn giữ nguyên khoảng cách và tư thế như vậy.

Triệu Dương có thể cảm nhận được bên khu ghế sofa vẫn luôn có người lén nhìn sang. Anh hơi không được tự nhiên. Anh không còn dư tinh lực để suy nghĩ kỹ xem cảm giác không tự nhiên ấy từ đâu mà đến. Thậm chí, Triệu Dương còn không nhận ra mình đang không tự nhiên.

Nhưng Trác Thanh Nguyên thì nhận ra.

Anh càng không tự nhiên, Trác Thanh Nguyên càng không thay đổi tư thế hiện tại, chỉ hỏi anh: "Anh sợ bị người ta nhìn thấy à?"

Triệu Dương hỏi lại: "Cái gì?"

Trác Thanh Nguyên: "Em hôn anh, anh sợ bị người ta nhìn thấy à?"

Triệu Dương lắc đầu: "Không sợ."

Như một phần thưởng, Trác Thanh Nguyên khẽ mổ lên môi anh một cái.

Rồi Trác Thanh Nguyên lại hỏi: "Vậy anh sợ cái gì?"

Triệu Dương mím môi: "Anh không sợ."

Lần này không có phần thưởng nữa.

Trác Thanh Nguyên đổi cách hỏi: "Triệu Dương, ở bên em... có phải anh rất thiếu cảm giác an toàn không?"

Triệu Dương không trả lời.

Trác Thanh Nguyên: "Vì sao?"

Triệu Dương rất muốn trả lời. Vì sao? Anh cũng tự hỏi mình: vì sao? Nhưng hỏi không ra đáp án. Không phải là không có đáp án - có, chỉ là không nói ra được.

Bởi vì chỉ là thử yêu nhau xem sao. Bởi vì chỉ là do Muffin qua đời, em không dám ngủ một mình nên mới ở nhà anh. Bởi vì chỉ là tình cờ gặp lại sau nhiều năm, nên em mới nghĩ chi bằng thử quen anh một lần. Bởi vì ngay cả Thành Tử, Tiểu Vĩ họ cũng biết em không bao giờ nghĩ đến chuyện ngày mai với bạn trai.

Chính vì những điều đó Triệu Dương đều biết. Ngay từ lúc đề nghị thử ở bên nhau, anh đã biết rồi.

Triệu Dương tự nhắc mình: Đừng nghĩ nhiều.

Mấy ngày nay đều rất vui. Dù Trác Thanh Nguyên nói không chừng lúc nào đó sẽ về nhà mình, dù sao trong nhà anh còn có Hà Viện, ở đây quả thật cũng không tiện. Dù hướng đi của mối quan hệ này chắc chắn sẽ là một ngày nào đó, vì một lý do nào đó, chia tay.

Rồi anh mở miệng: "Không. Không phải là không có cảm giác an toàn."

Trác Thanh Nguyên nhìn anh: "Anh chắc muốn nói như vậy chứ?"

Triệu Dương gần như nghiến nát răng. Dù nhớ rõ lời đe dọa lúc nãy của Trác Thanh Nguyên, anh vẫn không đổi lời: "Ừ."

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Được thôi. Em đổi ý rồi. Dù anh vẫn nói là không, em cũng sẽ hỏi lại một lần nữa, rốt cuộc là vì sao?"

Trước Tiếp