Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bên phía Lệ Phong thì nước sôi lửa bỏng, còn bên phía Triệu Dương lại nhàn nhã tự tại.
Hơn năm giờ chiều Triệu Dương tỉnh dậy, Trác Thanh Nguyên đã không còn ở bên cạnh. Qua cánh cửa vẫn có thể nghe thấy tiếng động trong bếp. Hà Viện và Trác Thanh Nguyên chắc đang cùng nhau nấu cơm.
Trác Thanh Nguyên không biết nấu ăn.
Trước đây khi Trác Thanh Nguyên nói với Dụ Văn Uyển rằng thỉnh thoảng mình cũng nấu cơm, khi đó Dụ Văn Uyển đã nói rồi: con người Trác Thanh Nguyên làm gì cũng rất giỏi, chỉ riêng nấu ăn là cực kỳ không có thiên phú. Có lẽ đây chính là cánh cửa mà ông trời đóng lại đối với Trác Thanh Nguyên.
Thường mấy người học bá làm việc rất nghiêm túc, khi học nấu ăn cậu cũng làm theo công thức một cách tỉ mỉ không sai chút nào, nhưng kỳ lạ là làm ra lúc nào cũng không ngon.
Ban đầu Trác Thanh Nguyên đổ lỗi cho hai chữ "vừa đủ" trong công thức. Sau đó cậu đi tìm những công thức chính xác hơn, dùng muỗng làm đơn vị đo lường. Cái muỗng trong hình và cái muỗng của cậu cũng gần như giống nhau, nhưng món ăn làm ra vẫn chẳng ngon hơn bao nhiêu. Đến khi thật sự hết cách, cậu mới chịu thừa nhận mình có lẽ không có duyên với nấu ăn.
Lần này có đầu bếp thật sự đứng bên cạnh giám sát, Trác Thanh Nguyên lại còn hơi căng thẳng.
Khi thêm nước, Hà Viện đứng chỉ huy. Bà nói dừng, Trác Thanh Nguyên lập tức nhấc tay.
Sau khi cho nước xong thì cho gia vị rồi hầm, phần gia vị lại càng là việc tinh tế, đặc biệt là dầu hào, rất khó khống chế lượng dầu hào từ trong chai đổ ra.
Vừa cầm chai dầu hào lên thì cửa phòng của Triệu Dương mở ra. Tay Trác Thanh Nguyên run một cái, một cục dầu hào rơi tõm vào nồi.
Trác Thanh Nguyên: "..."
Hà Viện: "..."
Triệu Dương: "?"
Trác Thanh Nguyên rất bình tĩnh: "Vẫn chưa tan, có thể dùng muỗng vớt ra."
Hà Viện: "Được, nhanh lên nhanh lên."
Triệu Dương: "Đang làm gì vậy?"
Trác Thanh Nguyên dùng muỗng vớt ra một cục dầu hào nhỏ chưa tan: "Nấu cơm."
Triệu Dương vừa ngủ dậy liền đi tắm trước. Lúc từ phòng tắm bước ra thì trong bếp đang khí thế ngùn ngụt làm món tiếp theo.
Thịt kho tàu đã được hầm trong nồi đất rồi, bây giờ đầu bếp Trác đang làm địa tam tiên*.
*Địa Tam Tiên: khoai tây, cà tím, ớt xanh chiên rồi đem xào
Tối qua Triệu Dương không sấy tóc, ngủ một giấc dậy tóc rối tung rối mù, hoàn toàn không còn kiểu dáng gì. Hôm nay đành phải gội đầu lại, sấy khô xong mới từ phòng tắm đi ra.
Anh dựa vào khung cửa bếp: "Nhất định phải thử thách món khó thế à? Người mới xào trứng cà chua với khoai tây sợi không được sao?"
Trác Thanh Nguyên nói: "Không có lý tưởng gì cả."
Hà Viện giải thích: "Mẹ đã mua sẵn nguyên liệu rồi, sau đó Tiểu Trác mới nói muốn thử."
Mặc dù khoai tây sợi rất dễ xào, nhưng không dễ cắt. Còn địa tam tiên chỉ cần cắt khối là được, nên về khâu chuẩn bị nguyên liệu thì thắng một bậc.
Khi Trác Thanh Nguyên cắt rau, trông không giống đang nấu ăn mà giống đang làm phẫu thuật. Lúc cậu cắt rau Hà Viện cũng không dám nói chuyện. Thật ra bà nhìn mà sốt ruột muốn chết, chút nguyên liệu này bà chỉ cần hai phút là chuẩn bị xong, còn Trác Thanh Nguyên đã cắt năm phút rồi.
Địa tam tiên phải cho vào chảo dầu chiên trước một lượt. Lúc đang làm nóng dầu thì điện thoại của Trác Thanh Nguyên reo.
Điện thoại cậu để trên bàn ngoài phòng khách. Đầu bếp bây giờ không thể rời khỏi bếp nên nhờ Triệu Dương xem giúp là ai gọi.
Triệu Dương liếc nhìn một cái: "Mẹ em."
Trác Thanh Nguyên không nói gì.
Triệu Dương lại hỏi: "Nghe không?"
Trác Thanh Nguyên lau tay, đi qua nhận điện thoại của Dụ Văn Uyển.
Dầu trong nồi vẫn đang nóng, Hà Viện không chắc lắm nên nâng giọng hỏi Trác Thanh Nguyên: "Tiểu Trác à, dầu trong nồi sắp nóng rồi, con quay lại tự chiên hay để dì cho vào trước?"
Trác Thanh Nguyên đáp: "Dì cho vào trước đi, con tới ngay."
Dụ Văn Uyển nuốt lại lời mở đầu đã chuẩn bị sẵn: "Con đang ở đâu?"
Trác Thanh Nguyên: "Ở nhà bạn."
Dụ Văn Uyển: "Hôm nay không đi làm à?"
Trác Thanh Nguyên: "Ừm, nghỉ một ngày."
Dụ Văn Uyển: "Nghỉ mà không về nhà? Chạy tới nhà bạn làm gì, con đang nấu ăn à?"
Trác Thanh Nguyên: "Ừm."
Dụ Văn Uyển: "Ai dạy con nấu?"
Trác Thanh Nguyên: "Mẹ của bạn. Mẹ gọi điện có việc gì?"
Dụ Văn Uyển: "Không có việc thì mẹ ruột của con không được gọi điện cho con à? Con nghỉ lại chạy tới nhà bạn để mẹ người ta dạy nấu ăn, mẹ ruột gọi một cuộc điện thoại mà con còn hỏi có việc gì."
Trác Thanh Nguyên cầm điện thoại, dựa vào bàn trà: "Mẹ có biết từ lúc cuộc gọi vừa kết nối mẹ đã dùng giọng chất vấn hỏi con mấy câu rồi không?"
Dụ Văn Uyển: "Mẹ chỉ là quan tâm con."
Trác Thanh Nguyên: "Con không muốn cãi nhau với mẹ."
Dụ Văn Uyển: "Mẹ cũng không phải gọi để cãi nhau. Ba con ngày kia phẫu thuật cắt ruột thừa, con tìm thời gian về thăm một chuyến đi."
Sau khi cúp điện thoại, Trác Thanh Nguyên quay lại bếp nhận đôi đũa từ tay Hà Viện, như thể không có chuyện gì xảy ra tiếp tục làm địa tam tiên. Trên mặt cậu vẫn mang nụ cười, giọng điệu nhẹ nhàng hỏi Hà Viện khi nào vớt ra. Hà Viện trả lời rất cẩn thận, còn lén nhìn Triệu Dương một cái.
Triệu Dương lắc đầu với bà.
Nhờ có Hà Viện chỉ huy suốt quá trình, bữa cơm này Trác Thanh Nguyên nấu cũng ra hình ra dạng. Chiều tối ba người cùng ngồi vào bàn ăn. Lần đầu tiên Trác Thanh Nguyên nếm được món khó thế này mà do chính mình làm ra lại còn khá ngon, trông tâm trạng cũng không tệ.
Trác Thanh Nguyên gắp một miếng khoai tây vào bát, như tiện miệng nhắc tới: "Dì à, ba con ngày kia có một ca tiểu phẫu, ngày mai con phải về một chuyến. Tối nay dì đi cùng con tới phòng làm việc nhé? Ăn xong Triệu Dương đi làm, bọn con tiện đường ghé qua."
Hà Viện vội nói: "Không sao đâu Tiểu Trác, con có việc thì cứ đi trước, dì lúc nào cũng được."
Trác Thanh Nguyên cười: "Bên con đây cũng là trị liệu nghiêm túc. Lần trước đã vì chuyện riêng của con mà hoãn một lần rồi, không thể tùy tiện như vậy."
Hà Viện gật đầu: "Được, vậy ăn xong dì đi cùng con."
Triệu Dương hỏi: "Phẫu thuật à?"
Trác Thanh Nguyên nói: "Chắc không có gì, cắt ruột thừa thôi."
Triệu Dương gật đầu: "Có việc gì thì gọi anh."
Trác Thanh Nguyên: "Được."
Hà Viện rất thích Trác Thanh Nguyên. Trong lĩnh vực tâm lý học, điều này gọi là "sự phụ thuộc bù đắp cảm xúc". Khi Hà Viện rơi vào trạng thái sụp đổ thì chính Trác Thanh Nguyên xuất hiện, trấn an cảm xúc của bà, vì vậy Trác Thanh Nguyên dần trở thành một "người cứu rỗi", khiến Hà Viện nảy sinh cảm giác phụ thuộc tạm thời.
Qua vài ngày chung sống, Hà Viện đã xem Trác Thanh Nguyên như một người thân cận. Bà không còn chỉ là người đến tư vấn nữa. Trên thực tế, xét theo nghĩa nghiêm ngặt thì Hà Viện đã không còn phù hợp tiếp tục làm tư vấn tâm lý với Trác Thanh Nguyên.
Sau cuộc trò chuyện này, Trác Thanh Nguyên đưa ra vấn đề đó. Cậu nói lần sau sẽ chuyển Hà Viện sang cho một sư huynh đáng tin cậy, địa điểm hơi xa hơn một chút, nhưng đi tàu điện ngầm khoảng nửa tiếng là tới.
Trong lòng Hà Viện có chút kháng cự, nhưng vẫn đồng ý.
Trác Thanh Nguyên cười nói: "Đây là vấn đề của con. Vì con ở nhờ nhà dì nên mới phát sinh rắc rối này. Sau này dì tới chỗ sư huynh, con sẽ đi cùng dì."
Hà Viện vội xua tay: "Không cần đâu Tiểu Trác, dì dám ra ngoài một mình rồi."
Trác Thanh Nguyên nói: "Lần đầu con chắc chắn phải đến, phải trao đổi trực tiếp với sư huynh về tình hình cụ thể. Không sao đâu."
Lúc này Hà Viện mới gật đầu. Bà vẫn ngồi trên sofa, liên tục vò nát cục khăn giấy trong tay, rõ ràng còn có lời muốn nói.
Trác Thanh Nguyên hỏi: "Dì à, dì muốn nói gì thì cứ nói, không sao."
Hà Viện hỏi: "Tiểu Trác, có phải con bảo Tiểu Dương xin lỗi dì không?"
Trác Thanh Nguyên dường như hơi ngạc nhiên: "Triệu Dương... xin lỗi dì rồi à?"
Trong cuộc trò chuyện vừa rồi Hà Viện chưa từng nhắc tới chuyện này.
Hà Viện gật đầu: "Nó nói lúc ba vừa mất, nó đã bỏ mặc dì, để dì một mình đối mặt với quá nhiều thứ, nên mới dẫn đến ngày hôm nay. Dì... chưa từng nghĩ nó sẽ nói những lời như vậy. Dì cũng không nghĩ vậy, dì không cho rằng nó đã làm sai. Khi đó nó mới bao nhiêu tuổi chứ, chỉ là một đứa trẻ thôi."
Trác Thanh Nguyên cười nhẹ: "Cậu ấy từng nói những điều này với cháu, nhưng cháu cũng không ngờ cậu ấy sẽ nói những lời đó với dì."
Hà Viện nhìn Trác Thanh Nguyên: "Thật ra có lúc dì còn cảm thấy tình thân là một cái xiềng xích đáng sợ. Dì ở chỗ Tiểu Dương lúc nào cũng thấy bất an, vì dì đã làm quá nhiều chuyện sai. Có lẽ phải để Tiểu Dương mắng dì một trận, gào lên vài lần, nổi giận vài lần thì trong lòng dì mới dễ chịu, mới thấy công bằng. Nhưng nó không làm vậy. Lúc đi học nó còn biết nói lạnh nói nhạt với dì, bây giờ lại đi xin lỗi. Dì không biết rốt cuộc nó nghĩ gì. Rốt cuộc nó xem dì là mẹ, hay chỉ là một người phụ nữ đáng thương?"
Hà Viện hơi cúi người về phía trước, đưa tay nắm lấy tay Trác Thanh Nguyên:
"Tiểu Trác, đừng trách dì nhiều chuyện. Gần đây con ở nhà dì, dì rất vui. Chính vì con và Tiểu Dương ở cùng nên dì mới cảm thấy vui, cảm thấy an toàn. Nhưng người ta vẫn nói rồi, thầy thuốc không tự chữa được cho mình. Dì nghĩ mẹ con..."
Nói đến đây Hà Viện khẽ cười, nụ cười vừa buồn vừa tiếc. "Dì nghĩ mẹ con chắc cũng không đến mức làm nhiều chuyện sai hơn dì đâu. Con cũng có thể thử giống như cách con nói chuyện với dì, nói chuyện với bà ấy xem. Dì hiểu, nghe thì đơn giản nhưng làm thì không dễ. Chúng ta làm cha mẹ cũng thường dịu dàng với con người ta nhưng lại nổi nóng với con mình. Các con làm con cũng vậy. Nhưng trong lòng con là người rõ nhất, con biết có những lời, có những chuyện nghe rất khó chịu, rất khó coi, nhưng thật ra không phải ý đó."
Sáng hôm sau, Trác Thanh Nguyên về nhà. Lúc cậu tới nơi thì Dụ Văn Uyển đang thu dọn đồ để nhập viện. Trên sofa phòng khách chất hai túi đồ, nhét rất đầy. Trác Tử Tấn chắc đã ở bệnh viện rồi.
Trác Thanh Nguyên đứng ở cửa phòng ngủ gọi: "Mẹ."
Dụ Văn Uyển không quay đầu: "Con còn biết ở đây con có một người mẹ à. Ba con đã vào viện rồi, nếu con còn ở nhà người ta làm con trai người ta thêm mấy ngày nữa, nói không chừng con không còn ba nữa đâu."
Trác Thanh Nguyên hít một hơi: "Chỉ là một ca tiểu phẫu, mẹ nhất định phải nói khó nghe vậy sao?"
Dụ Văn Uyển: "Mẹ không có thời gian cãi nhau với con. Nếu con về chỉ để cãi nhau thì có thể đi ngay."
Trác Thanh Nguyên: "Ba con bây giờ thế nào?"
Dụ Văn Uyển: "Còn sống. Nếu con muốn nhận người khác làm ba thì chắc còn phải chờ thêm mấy ngày."
Trác Thanh Nguyên: "Rốt cuộc là ai muốn cãi nhau?"
Dụ Văn Uyển đột nhiên ném mạnh tấm ga giường vừa tìm ra xuống đất. Bà quay phắt lại, lúc đó Trác Thanh Nguyên mới phát hiện mặt bà gần như toàn là nước mắt.
Dụ Văn Uyển gào lên với anh: "Lời mẹ nói vốn dĩ đã khó nghe như vậy! Bác sĩ nói phải phẫu thuật mà ba con còn không cho mẹ nói với con, bảo gần đây Muffin vừa mất, con tâm trạng không tốt, đừng để con lo thêm! Kết quả mẹ gọi cho con một cuộc điện thoại thì con ở nhà người ta sống rất vui vẻ! Ở nhà con sao không vui như vậy? Mẹ không biết nấu ăn à? Mẹ nấu ăn không ngon à? Sao con chưa từng nói để mẹ dạy con nấu ăn!"
Dụ Văn Uyển vừa nói vừa khóc đến nấc lên. Bà đưa tay lau nước mắt, nhặt tấm ga dưới đất lên nhét lại vào túi.
Bà không muốn nói thêm nữa. Trong lòng bà quá khó chịu, vừa khó chịu lại sợ hãi. Bà đương nhiên biết lời mình nói rất khó nghe, cũng biết càng nói khó nghe thì Trác Thanh Nguyên càng không muốn nói chuyện với mình. Nhưng bà sợ. Bà rõ ràng nhìn thấy con trai mình đang ngày càng rời xa mình. Mà sợ hãi thì chỉ biết tấn công trước.
Trác Thanh Nguyên nhìn vai Dụ Văn Uyển run lên, im lặng một lúc lâu. Sau đó anh bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy bà: "Mẹ, xin lỗi."
Dụ Văn Uyển bật khóc thành tiếng, nước mắt tí tách rơi xuống sàn nhà. Bà ôm lại Trác Thanh Nguyên, lời nói đứt quãng vỡ vụn: "A Nguyên... con có thể nói cho mẹ biết không... rốt cuộc mẹ làm gì khiến con không hài lòng... Con về nhà nhiều hơn một chút được không... được không?"