Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Triệu Dương đúng là buồn ngủ thật. Tối qua anh ngủ chưa tới một tiếng, cả buổi sáng lại phải trông chừng Lệ Phong truyền nước nên gần như không chợp mắt:
"Tôi đi tắm rồi ngủ một giấc, hai người chơi đi."
Tắm xong bước ra, phòng khách đã không còn ai. Có lẽ sợ làm phiền anh nghỉ ngơi nên hai người đều về phòng rồi. Cửa phòng của Hà Viện đóng kín, còn cửa phòng ngủ chính thì mở.
Triệu Dương thật sự không còn sức sấy tóc nữa. Anh cầm khăn, từng cái từng cái lau mái tóc ướt sũng của mình, đứng ở cửa phòng ngủ chính nhìn vào một cái. Trác Thanh Nguyên đang dựa trên giường xem máy tính bảng.
Thấy Triệu Dương, Trác Thanh Nguyên đặt máy tính bảng sang một bên rồi vẫy tay gọi anh.
Triệu Dương đi tới, ngồi xuống mép giường: "Em ngủ ở đây à?"
Trác Thanh Nguyên cầm lấy khăn trong tay anh: "Ừ, em nghỉ một lát với anh. Sao không sấy tóc?"
Triệu Dương: "Không còn sức."
Trác Thanh Nguyên cười trêu: "Anh mới bao nhiêu tuổi, thức trắng một đêm đã thành thế này rồi?"
Trác Thanh Nguyên lau tóc cho anh nhưng trông giống như đang mát-xa hơn. Ngón tay đỡ ở dưới, luồn vào trong tóc Triệu Dương, nhẹ nhàng chậm rãi xoa bóp.
"Lệ Phong thế nào rồi?"
Triệu Dương: "Đỡ hơn rồi. Nôn cả buổi sáng, anh bảo Thành Tử qua chăm anh ấy."
Trác Thanh Nguyên: "Đến lúc này rồi mà anh còn không quên làm ông mai à?"
Triệu Dương: "Nếu Thành Tử thật sự theo đuổi được thì tốt. Anh ấy ở một mình anh không yên tâm."
Trác Thanh Nguyên chợt nhớ ra: "Ơ, cứ lo chăm sóc người khác, thế bản thân anh ăn sáng với ăn trưa chưa?"
Triệu Dương quay người, rút lại khăn trong tay Trác Thanh Nguyên. Anh buồn ngủ đến mức đã ngồi không vững, tiện tay ném chiếc khăn ướt lên tủ đầu giường rồi nằm xuống luôn: "Chưa ăn."
Trác Thanh Nguyên định kéo anh dậy: "Không đói à? Cả ngày không ăn rồi ngủ luôn sao? Ăn chút đi, mẹ anh trưa nay có nấu cơm, trong tủ lạnh có phần để riêng cho anh, quay lò vi sóng một chút là ăn được."
Triệu Dương nắm cổ tay cậu, kéo ngược Trác Thanh Nguyên ngã xuống giường: "Dậy rồi ăn. Buồn ngủ."
Trác Thanh Nguyên nửa nằm nửa ôm Triệu Dương. Tóc Triệu Dương còn ướt, cọ vào quần áo và cánh tay cậu. Trác Thanh Nguyên điều chỉnh tư thế mãi mà vẫn thấy khó chịu, vừa ướt vừa chọc vào người.
Giọng Triệu Dương đã khàn khàn mơ hồ: "Đừng động tới động lui."
Trác Thanh Nguyên nghiến răng véo mặt anh: "Tóc anh chọc em."
Triệu Dương đã chẳng biết mình đang nói gì nữa: "Nhịn chút đi."
Trác Thanh Nguyên nghe xong muốn bật cười. Cuối cùng cậu dùng ngón tay vén lại tóc anh, nhưng cũng chẳng có tác dụng gì, đành nói: "Được, nhịn chút thì nhịn chút. Ngủ đi."
Lệ Phong cảm giác mình bị đói đánh thức. Vừa mở mắt ra bụng đã kêu ọc ọc không ngừng.
Lúc trưa về, Triệu Dương gọi cho anh một bát cháo trắng, nhìn anh ăn được nửa bát mới đi. Nhưng chút cháo đó đối với Lệ Phong chẳng khác gì uống mấy ngụm nước.
Bệnh viêm dạ dày ruột hôm qua của anh vốn là do cả ngày không ăn gì, nửa đêm lại ăn đồ quá k*ch th*ch. Tôm hùm đất đã nôn sạch từ lâu, nói cách khác từ hôm qua đến hôm nay, suốt hai ngày anh chỉ uống được vài ngụm cháo trắng.
Giờ đã không còn khó chịu nữa, bụng không đau, cũng không buồn nôn, thậm chí còn rất có khẩu vị, chỉ còn mỗi đói.
Lời dặn của bác sĩ và lời dặn của Triệu Dương sớm đã bị Lệ Phong vứt trong mơ. Anh cầm điện thoại, tự cho rằng mình rất nghe lời khi chỉ gọi một phần cơm chan trứng cà chua.
Không có thịt, không vị nặng, cơm còn ngâm trong nước canh.
Rất lành mạnh rồi.
Gọi xong anh không muốn động đậy, nằm trên giường chơi điện thoại một lúc mới nghe thấy tiếng động ngoài phòng khách.
?
Tạ Diệc Thành?
Lệ Phong nhớ lại lời Triệu Dương trước khi đi. Thật sự gọi cậu ta đến rồi à?
Do chưa ăn lại nôn cả buổi sáng nên người Lệ Phong hơi yếu. Anh chống tay xuống giường đứng dậy, mở cửa ra thì thấy Tạ Diệc Thành đang lau nhà.
Tạ Diệc Thành cũng sững lại, cậu không nghe thấy Lệ Phong dậy.
Hai người nhìn nhau vài giây.
Lệ Phong mở miệng trước: "Thế này là sao?"
Tạ Diệc Thành hơi có chút lúng túng: "Tại cũng rảnh thôi."
Lệ Phong cảm thấy buồn cười. Trong mắt anh, Triệu Dương vẫn luôn là đứa em trai ngoan ngoãn hiểu chuyện. Không ngờ ở chỗ khác lời nói của cậu lại có trọng lượng đến vậy. Không biết Triệu Dương đã nói với Tạ Diệc Thành thế nào mà người ta lại ngoan ngoãn ở trong nhà anh làm luôn cả việc của bảo mẫu.
Lệ Phong phất tay: "Cậu nên làm gì thì làm đi. Nếu sợ nó trách thì khỏi cần nói với nó, tôi nói cậu ở đây suốt là được."
Tạ Diệc Thành đem cây lau nhà trả lại nhà vệ sinh: "Anh Phong, nói dối không tốt đâu."
Lệ Phong cười: "Cậu sợ nó à?"
Tạ Diệc Thành không hiểu câu này từ đâu ra: "Hả?"
Lệ Phong liền nói: "Vậy tôi không nói với nó."
Tạ Diệc Thành hiểu ra: "...Tôi là lo cho anh. Dương Tử nói anh chắc chắn sẽ không nghe lời bác sĩ. Đã bị xe cấp cứu chở vào bệnh viện rồi mà vẫn không nghe lời bác sĩ à, anh?"
Có vài lời không thể nói với người thân thiết, nhưng với người không quen thì lại muốn nói gì cũng được. Lệ Phong thật ra rất muốn mở một lon bia, nhưng trong lòng vẫn biết chừng mực, làm vậy đúng là hơi tìm chết. Cuối cùng anh chỉ lấy từ tủ lạnh ra một chai nước khoáng: "Đời người có mấy vạn? Sống được ngày nào hay ngày đó thôi. Cậu nói xem, nếu tôi cẩn thận dè dặt sống đến một trăm tuổi, nhưng trong một trăm năm đó không có ngày nào là sướng cả, thì có ích gì? Tôi sống năm mươi năm thôi, nhưng ngày nào cũng sướng, cậu chọn cái nào?"
Tạ Diệc Thành rất tự nhiên rút chai nước khoáng lạnh từ tay Lệ Phong. Thùng nước khoáng đặt ngay trong bếp, liếc một cái là thấy. Cậu lấy một chai nhiệt độ thường nhét lại vào tay Lệ Phong: "Thế này đi, sướng một ngày, ngoan một ngày, sống tám mươi năm, được chứ?"
Lệ Phong nhìn chai nước trong tay, rồi nhìn Tạ Diệc Thành: "Xì... Không phải chứ. Tôi sống đến gần bốn mươi rồi, sao tự dưng nhiều người quản tôi vậy trời?"
Tạ Diệc Thành thản nhiên ngồi xuống sofa: "Anh chịu khó đi anh Phong. Tôi còn phải quản anh ba ngày nữa. Tôi đoán anh sắp dậy rồi nên đã gọi cháo cho anh."
Lệ Phong: "..."
Hai mươi phút sau, đồ ăn giao đến gõ cửa nhà Lệ Phong.
Tạ Diệc Thành tưởng cháo mình gọi đã tới. Vừa mở cửa thì trong tay lại có thêm một phần cơm chan trứng cà chua.
Cậu xách phần cơm đó quay lại: "Anh Phong, anh gọi à?"
Lệ Phong nằm bẹp trên sofa, ngửa mặt nhìn trần nhà: "Haiz, cậu ăn đi. Tôi uống cháo, được chưa?"
Tạ Diệc Thành nheo mắt cười: "Dương Tử đoán quả nhiên không sai."
Lệ Phong: "Xui xẻo."
Tạ Diệc Thành: "Cháo khó uống lắm à?"
Lệ Phong: "Cho cậu uống cháo hai ngày cậu chịu không?"
Tạ Diệc Thành rất chân thành: "Nếu tiền đề là sáng bị xe cấp cứu kéo vào bệnh viện, nôn mửa tiêu chảy cả ngày thì tôi chịu."
Lệ Phong chợt nhớ ra điều gì đó: "Cậu không có người yêu à?"
Tạ Diệc Thành không ngờ anh đột nhiên hỏi cái này: "Không. Sao vậy?"
Lệ Phong dùng giọng điệu của bậc tiền bối: "Còn trẻ thì tìm người yêu đi. Làm mấy chuyện nên làm đi, đừng lãng phí thời gian trông tôi. Dương Tử trả lương cho cậu à?"
Tạ Diệc Thành "ừ" một tiếng: "Không cần cậu ấy trả lương. Tôi đang tìm."
Chỉ trong một buổi tối, Lệ Phong phát hiện Tạ Diệc Thành còn khó đối phó hơn cả Triệu Dương.
Triệu Dương thực ra rất nghe lời anh. Có vài chuyện nếu Lệ Phong kiên quyết thì Triệu Dương cũng đành phải nhượng bộ. Nhưng Tạ Diệc Thành thì khác, dầu muối không ăn.
Buổi tối Lệ Phong muốn hút một điếu thuốc. Nói khô cả miệng cũng không xin được sự đồng ý của Tạ Diệc Thành. Lý do là hút thuốc cũng k*ch th*ch dạ dày ruột, bác sĩ chắc chắn đã nói mấy ngày này không được hút thuốc uống rượu.
Lệ Phong nói bác sĩ không hề nói vậy.
Tạ Diệc Thành lên mạng tìm, mở phần mềm AI hỏi: viêm dạ dày ruột cấp tính có thể hút thuốc không. AI đưa ra một loạt lý do khoa học khuyên không nên hút.
Lệ Phong nói AI không đáng tin, người trẻ bây giờ quá phụ thuộc AI, không thể coi lời AI như chân lý.
Tạ Diệc Thành trực tiếp lên mạng đặt khám online, kênh cấp cứu ban đêm, mất hai mươi lăm tệ tiền đăng ký. Cậu chỉ hỏi bác sĩ một câu: "Viêm dạ dày ruột cấp tính có thể hút thuốc không?"
Bác sĩ gửi lại một chuỗi dấu chấm lửng: "Không thể nhịn mấy ngày à? Tốt nhất đừng hút, k*ch th*ch dạ dày."
Trong lòng Lệ Phong thật ra rất bực, nhưng biết Tạ Diệc Thành là do Triệu Dương nhờ tới trông mình. Người ta cũng thật sự vì tốt cho mình, chẳng lẽ lại nổi nóng với người ta?
Anh đành nhịn.
Nhịn đến hơn mười giờ, cuối cùng Lệ Phong hỏi Tạ Diệc Thành: "Mấy giờ cậu về? Tôi tiễn cậu."
Tạ Diệc Thành: "Tối nay tôi không về."
Lệ Phong: "?"
Tạ Diệc Thành: "Tôi ngủ sofa."
Lệ Phong: "?"
Tạ Diệc Thành nhìn anh: "Anh Phong, đừng nghĩ đợi tôi đi rồi lén gọi đồ ăn với hút thuốc. Bỏ cái ý đó đi."
Lệ Phong: "đ*t cộ?"
Tạ Diệc Thành: "Cái đó cũng không được. Đợi anh khỏi hẳn rồi hẵng nói chuyện 'đ*t'."
Lệ Phong: "."
Hơn mười hai giờ đêm, Lệ Phong đói không chịu nổi nữa.
Thật ra anh định đợi Tạ Diệc Thành đi rồi lén gọi đồ ăn. Mẹ nó, anh còn nghĩ sẵn sẽ ăn gì rồi, đói lâu thế này phải ăn chút thịt. Anh còn xem sẵn một quán mì thịt sợi. Dùng loại mì sợi nhỏ, thịt cũng thái sợi mảnh, nhìn ảnh thấy gia vị không nặng, chắc ăn được.
Kế hoạch tan tành.
Lệ Phong yếu ớt yêu cầu ăn bữa khuya. Vừa nghĩ đến bữa khuya vẫn là cháo trắng, trong vẻ yếu ớt còn lộ ra chút ý nghĩ muốn chết nhẹ nhẹ.
Tạ Diệc Thành có lẽ thấy anh đáng thương: "Tôi gọi cháo sườn, thêm một phần bánh trứng. Sườn anh không ăn được, nhưng ít nhất cháo có vị thịt. Bánh trứng thì xem lượng, chỉ ăn được một chút thôi."
Lệ Phong: "Cảm ơn cậu nhé."
Cháo sườn dù không ăn được thịt vẫn ngon hơn cháo trắng quá nhiều.
Tạ Diệc Thành thật ra cũng còn tính người. Cậu cũng phải ăn cơm, nhưng không ngồi trước mặt Lệ Phong đang uống cháo mà ăn tiệc lớn. Lệ Phong ăn gì cậu ăn đó, chỉ là cháo sườn của cậu thì có thể ăn sườn.
Trong lúc ăn, Lệ Phong bắt chuyện: "Tôi nhớ cậu với Dương Tử là bạn cùng lớp từ cấp hai?"
Tạ Diệc Thành gật đầu: "Ừ, cấp hai cùng lớp. Nhưng lúc đó cũng không thân lắm. Lên cấp ba vẫn học cùng lớp, cảm thấy cũng có duyên nên sau đó mới thân."
Lệ Phong cười: "Nó khó gần lắm nhỉ."
Tạ Diệc Thành cũng cười: "Đúng, ít nói. Nhưng tôi cũng ít nói, tôi thấy tính cách hai bọn tôi khá giống nhau."
Lệ Phong nghĩ một chút: "Tiểu Vĩ nói nhiều nhất nhỉ. Cái miệng nó không lúc nào rảnh."
Tạ Diệc Thành gật đầu: "Không thế sao làm marketing được."
Lệ Phong tìm chuyện nói: "Nghe nói Dương Tử với Trác Thanh Nguyên ở bên nhau rồi?"
Tạ Diệc Thành còn chưa biết chuyện này, nhưng cũng không bất ngờ, sớm muộn gì cũng vậy: "Chắc là chuyện gần đây thôi, nó chưa nói với tôi."
Lệ Phong "ừ" một tiếng: "Tính nó là vậy, chuyện của mình không thích nói."
Tạ Diệc Thành gật đầu: "Nhưng nó sẽ nói với anh. Trong lòng nó anh là phụ huynh."
Lệ Phong cười lạnh: "Chưa thấy ai quản ngược lại phụ huynh như vậy."
Tạ Diệc Thành nhún vai: "Tôi đâu có coi anh là phụ huynh. Ở chỗ Dương Tử anh là anh trai, chứ đâu phải anh trai của tôi."
Lệ Phong nhìn cậu: "Cậu chẳng phải cũng suốt miệng gọi anh sao?"
Tạ Diệc Thành nói: "Tôi gọi vậy chỉ là cách xưng hô thôi, không có ý nghĩa gì."
Buổi tối Lệ Phong tắm xong chuẩn bị đi nghỉ. Thật ra anh cũng không ngủ được, anh ngủ đến trời tối mới dậy.
Tạ Diệc Thành đã nằm trên sofa. Lệ Phong đi ngang nhìn một cái: "Có phòng ngủ cho khách mà. Nếu cậu nhất định ở đây thì ngủ phòng khách đi."
Tạ Diệc Thành nhìn anh: Tôi ngủ đây thôi. Sofa lớn mà. Tôi sợ anh nhân lúc tôi ngủ lén ra ngoài hút thuốc ăn khuya."
Lệ Phong: "..."
Mẹ nó, thằng nhóc này biết đọc suy nghĩ à?