Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khoảng hơn bảy giờ, điện thoại của Triệu Dương rung lên một cái.
Lệ Phong đã ngủ rồi, Triệu Dương nhẹ tay cầm điện thoại lên, trước tiên tắt chế độ im lặng rồi mới xem tin nhắn.
Creek: [Nếu tối qua em không ngủ sớm thì chắc còn không biết mỗi sáng sớm anh lại lén ra ngoài đi dạo sau lưng em."
Triệu Dương bật cười, trả lời:
S: [Phong ca nửa đêm bị viêm dạ dày ruột cấp tính, đang ở bệnh viện. Sáu giờ hơn gọi điện cho anh, giờ anh ở bệnh viện.]
Creek: [Ồ.]
S: [Dậy sớm vậy?]
Creek: [Tối qua hình như mới hơn mười giờ đã ngủ rồi. Dì nhất quyết đắp chân cho em, còn không cho em tắm.]
Sau tin nhắn còn kèm một sticker Muffin khóc lóc.
S: [Nhớ giả vờ què.]
Creek: [Nhờ sự chăm sóc chu đáo của dì, em đã kỳ tích hồi phục rồi.]
S: [Diệu thủ hồi xuân.]
Mấy chai truyền của Lệ Phong treo đến gần trưa mới xong. Trong lúc đó anh lại đi nhà vệ sinh nôn mấy lần. May mà lần này có Triệu Dương ở bên cạnh, không đến nỗi đáng thương như lúc trước, một tay xách chai truyền, một tay nắm khăn giấy.
Buổi sáng Trác Thanh Nguyên hỏi anh khi nào về nhà. Triệu Dương nói Lệ Phong cô thân một mình, có thể ở lại với anh thêm chút thì ở thêm chút.
Trác Thanh Nguyên rất hào phóng, trả lời một chữ "ok" vô cùng cao quý.
Đến trưa khi truyền xong, trạng thái của Lệ Phong đã khá hơn nhiều. Lúc y tá rút kim còn dặn dò thêm mấy câu: sau này phải có ý thức dưỡng dạ dày, không thể nửa đêm ăn tôm hùm đất uống bia lạnh nữa. Hôm nay và ngày mai chỉ được uống cháo trắng, trong cháo không được bỏ thịt. Từ ngày kia có thể thử ăn chút mì các loại.
Có lẽ trên mặt Lệ Phong viết sẵn bốn chữ "không nghe lời bác sĩ", nên y tá còn đặc biệt bổ sung một câu: "Mì là loại mì chay, sợi nhỏ, nấu mềm nhừ một chút, không phải để anh đi ăn mì bò đâu."
Lời dặn của bác sĩ vẫn còn vang vọng bên tai, vậy mà vừa ra khỏi bệnh viện, Lệ Phong đã xoa bụng nói muốn ăn tiểu long bao. Triệu Dương ném cho anh một cái nhìn khinh bỉ.
Lệ Phong được xe cấp cứu đưa đến bệnh viện, còn Triệu Dương thì bắt taxi tới, bây giờ hai người muốn về nhà cũng chỉ có thể gọi xe.
Lệ Phong hỏi: "Không có xe vẫn bất tiện thật. Chú không định mua xe à?"
Trước đây phạm vi hoạt động của Triệu Dương rất nhỏ. Lúc còn làm ở bến Độ Khẩu anh ở nhà Lệ Phong, khu chung cư cách bến không xa. Bây giờ quán Ngựa Hoang cách căn nhà thuê của Triệu Dương chỉ hơn mười phút đi bộ, trong cuộc sống của anh thật sự không mấy khi cần đến xe.
Triệu Dương nhìn màu xe và biển số của chiếc xe đặt qua app, nói: "Trước đây không cần. Nhưng gặp mấy chuyện đột xuất thế này thì có xe vẫn tiện hơn. Để xem đã."
Lệ Phong nói: "Chỗ anh có xe đấy, chú sang chọn một chiếc lái tạm đi."
Nhắc đến xe, nhắc đến chuyện mua xe, Triệu Dương đã đoán anh sẽ nói câu này: "Anh ngày nào cũng vô tư cống hiến như vậy, có ai trao giải cho anh không?"
Lệ Phong không nhịn được, đấm một cái vào vai Triệu Dương: "Được lợi còn giả vờ làm bộ. Cũng chỉ có chú thôi, người khác mà xin anh còn không thèm cho. Xe cộ ấy mà, có một chiếc là đủ rồi. Hồi trẻ thích làm màu, giờ già rồi không làm nổi nữa."
Triệu Dương không thích nghe câu này: "Mới bao nhiêu tuổi mà ngày nào cũng treo chữ già lên miệng. Ai già mà nửa đêm ăn tôm hùm đất uống bia lạnh hả?"
Lúc này Triệu Dương có chút hiểu Hà Viện.
Rạng sáng hôm nay Hà Viện còn ngồi bên cạnh anh, khuyên anh hút thuốc uống rượu ít lại, dù có gọi đồ ăn ngoài thì cũng đừng đặt mấy quán nhỏ linh tinh. Khi đó anh thật ra không cảm thấy phiền, vì anh biết Hà Viện nói đều là đúng.
Phong thủy luân chuyển, lập tức đến lượt anh dạy dỗ Lệ Phong, những lời nói ra cũng gần giống hệt Hà Viện.
Không phải vì thích lải nhải, chỉ là tận mắt nhìn người thân bên cạnh vì thói quen sinh hoạt không lành mạnh mà sinh bệnh, lúc nào cũng không nhịn được phải nói vài câu.
Người lớn thế rồi. Cũng đâu phải không có tiền, chẳng lẽ không thể ăn uống sạch sẽ một chút, hình thành thói quen sống lành mạnh một chút? Nửa đêm vì ăn tôm hùm đất uống bia mà bị xe cấp cứu kéo vào bệnh viện truyền dịch.
Hai người lên taxi, trong lòng Triệu Dương đang nghĩ không biết làm sao mới quản được Lệ Phong.
Con người Lệ Phong vốn là kiểu không nghe lời. Từ nhỏ đã không có cha mẹ quản, làm gì cũng tự mình quyết định. Thực ra Lệ Phong thật sự không quá để ý đến tình trạng sức khỏe của bản thân. Nguyên tắc sống của anh từ trước đến nay là: Sống được thì sống, không sống được thì thôi.
Nghĩ đến đây, Triệu Dương lại nhớ tới những lời mình từng nói với Tạ Diệc Thành, anh thật sự không phải vô cớ mà không xem trọng chuyện của Tạ Diệc Thành.
Chỉ là tính cách của Lệ Phong vốn như vậy. Từ trước đến nay anh luôn là người chăm sóc và lo cho người khác, chứ không thích bị người khác quản hay chăm sóc. Ngay cả Triệu Dương nói anh vài câu, anh cũng chẳng thích nghe.
Triệu Dương đột nhiên nhớ tới câu hỏi của Trác Thanh Nguyên, thế là anh hỏi Lệ Phong: "Anh, điểm tựa để anh sống trên thế giới này là gì?"
Lệ Phong đang buồn ngủ. Đêm qua anh không ngủ, sáng nay lại vật vã cả buổi. Điều hòa trong xe vừa phải, tài xế lái xe rất êm. Anh lơ mơ nghe thấy câu hỏi như vậy, nghe cũng không hiểu: "Cái gì?"
Triệu Dương nói: "Kiểu như... động lực ấy."
Lệ Phong nghe xong thấy nhức đầu: "Tự nhiên hỏi mấy câu kiểu này làm gì."
Triệu Dương nói: "Mấy hôm trước có người hỏi em."
Lệ Phong hạ mình dùng cái đầu đã gần như ngừng hoạt động của mình nghĩ thử. Động lực sống à? Sống còn cần động lực nữa sao?
Anh nói: "Đã sinh ra rồi thì sống, không sống được nữa thì chết, lấy đâu ra nhiều động lực thế."
Triệu Dương đoán trước Lệ Phong sẽ nói vậy. Nghe anh nói đúng y như vậy, trong lòng Triệu Dương thấy buồn cười, bèn nói: "Anh, em với Trác Thanh Nguyên ở bên nhau rồi."
Biểu cảm của Lệ Phong cũng không quá bất ngờ: "Cũng tốt đấy. Câu hỏi đó là cậu ta hỏi à?"
Triệu Dương gật đầu.
Khóe miệng Lệ Phong giật giật: "Người có học nói chuyện đúng là đau đầu thật."
Triệu Dương nhìn anh: "Còn anh?"
Lệ Phong cười cười, tỏ vẻ không quan tâm: "Anh à? Anh thì sao? Chú mày đừng có đảo lộn tôn ti trật tự, giờ lại quay sang thúc giục anh à?"
Triệu Dương lắc đầu: "Cũng không phải thúc giục. Thời gian sau này còn dài, anh cũng còn trẻ, đừng ngày nào cũng nói mình già. Nếu thật sự có ai theo đuổi anh, thì anh thử tìm hiểu xem có hợp ý không, đừng vừa gặp đã từ chối hết."
Không biết Lệ Phong có nghe vào tai hay không, anh tựa vào ghế, mắt đã nhắm lại.
Đưa Lệ Phong về nhà xong, Triệu Dương gọi cho anh một phần cháo rau, nói mình lát nữa còn phải đi làm, sẽ tìm người qua trông anh để anh chịu nghe lời bác sĩ.
Lệ Phong nghe thấy thấy phiền: "Còn phải tìm người đến trông anh? Anh bị liệt nằm giường không tự lo được à?"
Triệu Dương mặc kệ, tiếp tục nói: "Em còn phải qua Ngựa Hoang. Tiểu Vĩ với Song Nhi chắc chắn không rảnh. Tiểu Vĩ làm việc đàng hoàng ở chỗ em, Song Nhi thì người ta cũng có công việc riêng. Bên Lãng ca em cũng không muốn làm phiền, hiếm khi bến Bến Đò sửa chữa nên anh ấy mới được nghỉ mấy ngày. Hay em gọi Thành Tử qua chăm anh?"
Giọng Lệ Phong từ trong phòng ngủ vọng ra: "Không cần gọi ai tới, anh ngủ một giấc là được."
Triệu Dương như không nghe thấy: "Vừa hay Thành Tử lần trước cũng đã đến rồi."
Lệ Phong mà chịu nghe lời bác sĩ cái quái gì. Lúc khó chịu thì biết vào bệnh viện, vừa đỡ một chút là lại muốn làm gì thì làm. Không có người trông chừng thì bảo anh tự giác uống cháo hai ngày, rồi ăn mì nhừ thêm mấy ngày nữa là chuyện không thể.
Lệ Phong nghe ra ý của Triệu Dương, hôm nay người đó chắc chắn phải đến.
Lần trước sinh nhật Lệ Phong anh uống say quá, căn bản không nhớ mình về nhà thế nào, cũng không nhớ tối hôm đó rốt cuộc uống bao nhiêu. Lúc tỉnh dậy thấy trong nhà có người còn giật mình.
Tạ Diệc Thành.
Nói thật thì Lệ Phong cũng không quen người này lắm. Anh có rất nhiều bạn, lăn lộn bao nhiêu năm rồi, kiểu người nào cũng quen được vài người. Cho dù không quen, thông qua quan hệ cũng có thể tìm đến. Bạn bè một khi nhiều thì nhất định phải có phân chia thân sơ, chỉ những người thân nhất mới được ghi nhớ trong đầu, còn hơi xa một chút thì Lệ Phong đều không để tâm.
Bạn thân của Triệu Dương, hai người là bạn học, hình như từ cấp hai đã học cùng rồi. Từ cấp hai đến bây giờ, bao nhiêu năm bạn bè. Nhưng với Lệ Phong mà nói thì cũng chỉ là bạn của Triệu Dương, anh không hiểu rõ, qua lại cũng không nhiều.
Hôm đó Tạ Diệc Thành cũng có vẻ khá câu nệ, rất lễ phép với Lệ Phong: "Ừm... anh Phong, anh tỉnh rồi thì em về nhé? Tối qua là em đưa anh về. Hôm qua sinh nhật anh uống nhiều quá, trong quán bar đông người, Dương Tử phải ở lại trông quán."
Lệ Phong gật đầu, tiện miệng cảm ơn: "Được, cảm ơn. Không cần anh mời cậu ăn trưa à?"
Tạ Diệc Thành do dự một lúc: "Không cần đâu, không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa. Em đi trước."
Lần trước là ngoài ý muốn, lần này đừng chủ động gọi người ta đến nữa. Dù sao cũng không quen.
Thế là Lệ Phong nói: "Nếu chú nhất định phải gọi ai đó thì gọi Lãng tới đi. Bến Bến Đò sửa chữa ít nhất cũng phải một tháng, hắn đang rảnh."
Triệu Dương đáp: "Hiếm khi được nghỉ, Lãng ca không đi hẹn hò à? Hình như sang năm anh ấy còn định kết hôn. Đâu có giống anh, không cần hẹn hò."
Lệ Phong "chậc" một tiếng: "Hôm nay chú nói ba câu là không rời chuyện tìm người yêu. Có người yêu rồi đúng là khác hẳn."
Triệu Dương tiện tay dọn dẹp sơ phòng khách cho Lệ Phong. Dọn xong, anh cầm một chiếc khăn tắm đứng ở cửa phòng ngủ nhìn Lệ Phong: "Ngày nào anh cũng thúc em tìm người yêu treo đầy miệng, sao lúc đó không thấy anh có thái độ này?"
Lệ Phong lười nói nhiều, chỉ ném cho Triệu Dương một câu: "Cút nhanh đi."
Rời khỏi nhà Lệ Phong đã là hai giờ chiều. Bình thường giờ này Triệu Dương mới vừa thức dậy.
Trên đường bắt taxi về nhà, anh buồn ngủ đến mức ngủ suốt cả đường. Đến nơi vẫn là tài xế gọi anh dậy. Xuống xe đi đến cổng khu chung cư, anh mới nhớ ra gửi tin nhắn cho Trác Thanh Nguyên.
S: [Em đến phòng làm việc chưa?]
Creek: [Chưa. Hôm qua mệt quá, hôm nay nghỉ một ngày.]
S: [Anh đến cổng khu rồi.]
Creek: [Em muốn một ly sinh tố ổi đá xay, Hà Viện muốn một ly trà ô long.]
S: [?]
S: [Hai người ở nhà cả buổi sáng không biết gọi đồ ăn, đợi anh về làm chân sai vặt à?]
Creek: [Đúng vậy.]
Đúng vậy.
Hai chữ nói ra cực kỳ hùng hồn. Triệu Dương gần như tưởng tượng được biểu cảm và giọng điệu khi Trác Thanh Nguyên nói hai chữ đó.
Anh rẽ sang phải. Ngay cổng khu có hai tiệm trà sữa. Chỉ nhìn món Trác Thanh Nguyên gọi cũng biết em chọn tiệm nào.
Đến tiệm trà sữa, Triệu Dương lại nhắn tin:
S: [Đường với đá?]
Creek: [Đều ít đường. Ly của em đá bình thường, của Hà Viện không bỏ đá.]
S: [Được.]
Khi Triệu Dương xách hai ly trà sữa về nhà, Trác Thanh Nguyên và Hà Viện đang ngồi trên sofa không biết nói chuyện gì. Hà Viện che miệng cười. Thấy Triệu Dương mở cửa bước vào, hai người lập tức im lặng, nụ cười của Hà Viện cũng thu lại.
Anh tiện tay đặt trà sữa lên bàn ở cửa ra vào, cúi đầu thay giày, hỏi: "Không cho tôi nghe à?"
Hà Viện vội nói: "Không phải không phải..."
Bà hơi do dự, cẩn thận nhìn sắc mặt Triệu Dương rồi nói: "Bọn mẹ đang bàn đợi con về rồi cùng đánh bài. Ai thua thì dán giấy lên mặt. Nhưng tối qua con ngủ không được bao lâu? Lúc mẹ ra ngoài đi vệ sinh con còn chưa ngủ, sáng sớm đã đi bệnh viện rồi phải không?"
Trác Thanh Nguyên đưa tay nhận ly trà sữa Triệu Dương đưa: "Bọn em nói chơi thôi, không nhất định phải hôm nay. Tối còn phải đi làm, anh lại phải thức khuya, anh đi ngủ bù một chút đi?