Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 59: Sô-pha

Trước Tiếp

*Editor: Chương này đổi xưng hô nhé, bé Nguyên làm nũng hơn nên sẽ để em xưng "em" nhé.

Nói ra hai chữ "được thôi", vẻ mặt Trác Thanh Nguyên rất nhẹ nhàng, cứ như việc cậu vừa đồng ý không phải là có yêu đương hay không, mà chỉ là có muốn cùng ra ngoài ăn bữa cơm hay không.

Trác Thanh Nguyên cũng không bất ngờ khi Triệu Dương sẽ đề nghị quen nhau, suy cho cùng, con người đều là loài động vật bị bản năng chi phối, truy đuổi d*c v*ng.

Thích, yêu, t*nh d*c, tất cả đều là những d*c v*ng trực tiếp nhất.

Thế là Trác Thanh Nguyên cười, ngoắc ngoắc ngón tay, chủ động vươn tay móc lấy cằm Triệu Dương, kéo anh cúi xuống hôn mình. Nhưng khi môi Triệu Dương gần như đã chạm tới môi cậu, cậu lại hơi lùi ra một chút, hỏi: "Em vừa ăn hamburger với khoai tây chiên, anh không ngại chứ?"

Triệu Dương không có kinh nghiệm hôn người khác, nhưng lại có rất nhiều kinh nghiệm nhìn người khác hôn. Trước đây anh thậm chí còn từng nghi ngờ đây là một loại bệnh tâm lý bí mật nào đó, giống như chứng phô bày cơ thể, luôn có người nhất định phải hôn ở nơi công cộng, hôn đủ kiểu. Quán bar đơn giản là khu vực bị nặng nhất.

Nam nam nữ nữ đủ loại tổ hợp, có người chỉ nếm nhẹ rồi thôi, kiểu này còn có thể hiểu được, thỉnh thoảng phải thừa nhận là còn có chút tính thưởng thức; có người thì hôn đến mức suýt nữa tay cũng sắp thò vào những chỗ không nên vào, nhìn mà người ta phải nhíu mày, căn bản là một kiểu quấy rối đối với tất cả những người ngoài hai người họ.

Nụ hôn của Triệu Dương rất nhẹ. Anh khẽ chạm vào môi Trác Thanh Nguyên, rồi nhẹ nhàng cọ đi chút hương khoai tây còn sót lại trên môi cậu.

Trong nụ hôn rất nhẹ ấy, Triệu Dương lại vô duyên vô cớ hiểu được những người luôn hôn rồi mất chừng mực kia. Đây là bản năng của con người, đã có được thì đương nhiên muốn nhiều hơn. Nhưng con người sở dĩ là con người chứ không phải động vật, chính là vì con người có thể khống chế bản năng của mình.

Triệu Dương ngẩng đầu, dùng một ngón tay lau đi vệt nước mà anh để lại trên môi Trác Thanh Nguyên.

Trác Thanh Nguyên dường như hơi bất ngờ.

Khoảnh không gian nhỏ trong kho, Triệu Dương dựng vài giá hàng, đồ xếp dày đặc bên trong, nhìn đâu cũng thấy thùng hàng. Ngồi trên đất thì chỗ để cử động vốn đã không nhiều, hai người đàn ông cao lớn chen cùng một chỗ, giữa cơ thể với cơ thể hầu như không có bao nhiêu khoảng trống.

Trác Thanh Nguyên cười trêu anh: "Không hôn nữa à? Cơ thể anh hình như không nghĩ vậy đâu."

Triệu Dương rất bình tĩnh thuận theo ánh mắt Trác Thanh Nguyên nhìn xuống một chỗ nào đó của mình. Mùa hè, mặc không nhiều cũng không dày, quần thể thao là loại rộng rãi thoải mái nhất. Chính vì vải quá mềm nên phản ứng gì cũng hiện rõ ràng.

Triệu Dương không thấy xấu hổ: "Phản ứng sinh lý bình thường thôi, không cần để ý."

Trác Thanh Nguyên kéo lấy áo thun ngắn tay trên người Triệu Dương. Hôm nay anh mặc áo tay lỡ, tay áo gần như che đến cẳng tay. Cậu lật tay áo lên, để lộ hình xăm trên cánh tay anh.

Đèn trong kho lúc nào cũng tối. Dù dùng bóng đèn công suất lớn, những giá hàng cao và dày đặc vẫn che gần hết ánh sáng.

Nhưng ít nhất vẫn có thể nhìn rõ, đây là lần đầu tiên Trác Thanh Nguyên nghiêm túc nhìn hình xăm trên cánh tay Triệu Dương. --- Mặt trời, núi cao, và con sông uốn lượn xuyên qua đó.

Trác Thanh Nguyên hỏi: "Mặt trời là cậu đúng không? Ngọn núi này chắc là Lệ Phong?"

Triệu Dương: "Ừ."

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Vậy cái này là em à?"

Khi nói câu này, ngón tay Trác Thanh Nguyên chạm lên cánh tay Triệu Dương, lần theo con sông kia, từ trên sờ xuống dưới, uốn lượn một đường.

Triệu Dương: "Em nói vậy thì là vậy."

Trác Thanh Nguyên: "Em đang hỏi anh đấy, có phải không?"

Cánh tay rất ngứa, hoặc không thể gọi là ngứa.

Triệu Dương hít một hơi, rồi gần như hơi run run thở ra. Anh khẽ cười một tiếng, cúi mắt nhìn cánh tay mình. Anh vẫn còn nhớ lời thợ xăm lúc đó nói: mặt trời và núi nhìn có vẻ hơi cứng nhắc, cũng hơi trống, thêm một con sông hay dòng suối gì đó sẽ khiến bức hình có động thái hơn.

Yết hầu Triệu Dương khẽ động: "Trong những yếu tố anh đưa cho thợ xăm không có con sông này. Thợ xăm nói bố cục không hài hòa, hỏi anh có muốn thêm một con sông để tăng cảm giác chuyển động không. Nhưng núi thì sẽ không đi, mặt trời mỗi ngày mở mắt ra vẫn là mặt trời đó. Chỉ có sông mới dịch chuyển, nó từng giây từng phút đều đang rời đi."

Trác Thanh Nguyên khẽ "hừ" một tiếng: "Nói mấy lời này cho ai nghe? Là em rời đi hay là anh đang đuổi em đi? Hè năm đó em gửi cho anh bao nhiêu tin nhắn, anh trả lời em được mấy câu?"

Triệu Dương: "Có ai muốn giữ lại nước trong con suối không?"

Trác Thanh Nguyên lại chọc chọc cánh tay anh: "Anh đấy. Xăm lên người chẳng phải là cách anh giữ nước suối lại sao?"

Triệu Dương liền không nói nữa.

Trác Thanh Nguyên giơ tay sờ mặt anh. Cậu biết mấy ngày nay Triệu Dương nghỉ ngơi không tốt. Trong lòng anh nhớ tới mình, nhớ chuyện của Hà Viện, còn phải lo cho Ngựa Hoang. Mấy đêm nay ngay cả giường cũng không ngủ, toàn ngủ trên ghế sofa.

Triệu Dương so với hồi cấp ba trắng hơn nhiều. Anh là kiểu người sống khá tùy tiện, hồi cấp ba phơi gió phơi nắng cũng chẳng để ý, sau khi tốt nghiệp làm việc ở quán bar, ban ngày ngủ ở nhà, tối mới ra ngoài, cũng coi như rất ít gặp mặt trời.

Vì vậy quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt cũng có thể nhìn ra.

Trác Thanh Nguyên ngẩng đầu hôn nhẹ lên mắt anh: "Tối nay về ngủ phòng ngủ chính đi."

Triệu Dương nhìn cậu một cái: "Còn không bằng ngủ sofa, hôm đó anh cả đêm không ngủ luôn đó"

Vai Trác Thanh Nguyên run lên, bật cười.

Triệu Dương cũng cười: "Vẫn ngủ sofa đi. Mấy ngày nay em không có tâm trạng, anh cũng không."

Trác Thanh Nguyên không phản bác: "Được."

Chớp mắt đã tới thứ Năm, trước khi ra cửa buổi sáng, Trác Thanh Nguyên ngồi trên sofa nhìn rất lâu chiếc bình tro cốt của Muffin.

Hôm nay Khổng Di nhìn có vẻ trạng thái không tệ, thậm chí còn có chút hưng phấn khác thường. Trác Thanh Nguyên dự cảm đây là một tín hiệu rất không tốt. Trong lòng anh lập tức có suy đoán: e rằng ngày tư vấn tâm lý này đã hình thành một mốc thời gian mới trong lòng Khổng Di.

Lần trước khi Khổng Di tới đã "vô tình" cho anh xem một con mèo hoang mà cô bé giết. Trác Thanh Nguyên không đưa ra phản ứng. Lần này cô bé sẽ không đến tay không như vậy, quả nhiên phớt lờ không phải là một cách giải quyết tốt.

Trác Thanh Nguyên trong lòng hít sâu hai lần, nở nụ cười với Khổng Di: "Ngồi đi."

Khổng Di ngồi xuống. Tư thế ngồi của cô không hề thả lỏng, chỉ có một nửa người đặt trên sofa, rõ ràng là trạng thái hưng phấn hoặc phòng bị, mà Khổng Di hiển nhiên thuộc về cái trước.

Trác Thanh Nguyên thuận miệng mở một chủ đề: "Nghỉ hè rồi nhỉ."

Khổng Di gật đầu: "Dạ, trước đó học thêm nên nghỉ muộn hơn một chút, tuần trước mới chính thức nghỉ hè."

Trác Thanh Nguyên: "Có kế hoạch đi du lịch không?"

Khổng Di nhún vai: "Nóng quá, cả nước chỗ nào cũng nóng, không thích hợp ra ngoài chơi."

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Cũng đúng. Tuần này có xảy ra chuyện gì không?"

Khổng Di: "Chắc là không. Nghỉ hè rồi mà, tôi cũng không muốn ra ngoài lắm, ở nhà chơi game đọc sách gì đó thôi."

Trác Thanh Nguyên hỏi: "À đúng rồi, lần trước em nói em cho mèo hoang ăn. Em rất thích mèo à? Ở nhà có nuôi mèo không?"

Sau khi nghe đến chủ đề này, lưng Khổng Di thẳng lên một chút. Cô bé nhìn Trác Thanh Nguyên một cái, chỉ thấy trên mặt cậu là nụ cười không có kẽ hở.

Câu hỏi này rất dễ trả lời, nhưng Khổng Di lại dừng vài giây rồi mới nói: "Trước kia có một con."

Trác Thanh Nguyên hỏi: "Trước kia? Bây giờ không còn à, vậy đáng tiếc thật."

Khổng Di nhíu mày: "Đáng tiếc cái gì."

Câu phản bác bật ra theo bản năng, Khổng Di dường như lập tức nhận ra mình nói sai, vội vàng liếc nhìn Trác Thanh Nguyên. Nhưng Trác Thanh Nguyên dường như không hiểu ý cô bé, đứng dậy rót cho cô bé một cốc nước, rất lịch sự đẩy cốc nước tới trước mặt Khổng Di.

Khổng Di thở phào nhẹ nhõm, bổ sung: "Ừm, sau đó nó bị lạc mất. Bố mẹ em còn rất buồn nữa."

Trác Thanh Nguyên tỏ ý hiểu: "Chắc em cũng buồn lắm nhỉ."

Khổng Di tránh ánh mắt cậu: "Ừ, nó khá đáng yêu."

Trác Thanh Nguyên: "Là bố mẹ mua cho em à?"

Biểu cảm Khổng Di thoáng chốc trở nên khó coi: "Phải."

Trác Thanh Nguyên: "Tôi cứ cảm thấy hình như em không thích nó lắm. Có thể nói cho tôi nghe vì sao không?"

Khổng Di lập tức nhíu mày: "Anh nhìn đâu mà thấy vậy, em đương nhiên rất thích nó mà, tên của nó còn là em đó."

Trác Thanh Nguyên liền hỏi: "Nó tên gì?"

Khổng Di: "Bong Bóng."

Trác Thanh Nguyên: "Không sao đâu, nếu em thật sự ghét nó cũng có thể nói với tôi. Không ai quy định nhất định phải thích thú cưng trong nhà, huống chi đó là do bố mẹ em mua, không phải em mua. Nếu em ghét nó thì chắc chắn cũng có lý do của em, đúng không?"

Khổng Di bắt đầu ngồi không yên. Cô bé uống một ngụm nước trong cốc, nước ấm trượt dọc xuống cổ họng. Cô nhíu mày, những lời này, cô bé quả thật chưa từng nói ra bao giờ, đúng vậy, cô bé ghét Bong Bóng.

Trác Thanh Nguyên không thúc ép. Cậu chỉ lặng lẽ chờ đợi. Sau khi Khổng Di liên tục uống mấy ngụm nước, cậu mới khẽ hỏi: "Còn muốn nữa không? Tôi rót thêm cho em một cốc."

Khổng Di bóp dẹp chiếc cốc giấy dùng một lần trong tay, đột nhiên mở miệng: "Em không thích Bong Bóng. Họ nói đó là con mèo mua cho em, để em vui, để Bong Bóng có thể bầu bạn với em. Nhưng từ khi có Bong Bóng em chẳng hề vui chút nào. En mới là con gái của họ mà. Thế nhưng em phải nghe lời, phải hiểu chuyện, phải thi được thành tích tốt mới nhận được lời khen của họ. Còn Bong Bóng thì không cần, nó chẳng nghe lời, chẳng hiểu chuyện, nó lúc nào cũng làm rơi vỡ đồ trên bàn, làm vỡ cái cốc em thích, thậm chí còn tè bậy ra sàn. Nó mỗi ngày chỉ cần nằm ngủ là có thể được khen, được yêu thích. Tại sao?"

Trác Thanh Nguyên thở phào một hơi thật mạnh.

Thì ra là vậy.

Khổng Di vẫn tiếp tục nói. Vì từ trước tới nay cô bé chưa từng nói những suy nghĩ này với bất kỳ ai, nên một khi đã mở miệng thì gần như không dừng lại được. Cô bé quá khao khát có người biết những điều này, cô ghét Bong Bóng, cô căm hận Bong Bóng, cô hận không thể để Bong Bóng chết đi!

"Những thứ đó vốn dĩ phải là của em chứ, đúng không? Thái độ của họ đối với Bong Bóng đáng lẽ phải là thái độ đối với con gái. Chẳng lẽ em không nghe lời, không hiểu chuyện thì không còn là con gái của họ nữa sao? Chẳng lẽ em không có thành tích tốt thì không còn là con gái của họ nữa sao? Em hoàn toàn không hiểu nổi. Một con mèo, chỉ cần là một con mèo thôi là có thể được tất cả mọi người thích. Còn em thì phải xinh đẹp, đoan trang, nghe lời, hiểu chuyện, thành tích tốt, mới có thể để bố mẹ đem ra khoe, mới có thể được người khác công nhận. Thế giới này thật quá hoang đường!

"Vì vậy em đã giết Bong Bóng. Chỉ cần em giết nó, bố mẹ em sẽ nhìn thấy em. Em mang nó ra khỏi nhà, em..."

Khổng Di bỗng dừng lại.

Cô bé vừa mới nhận ra mình đã nói gì, cô trợn to mắt, không dám nhìn vào mắt Trác Thanh Nguyên. Cơ thể cô bé gần như run lên, hai giọt nước mắt đột ngột rơi xuống từ khóe mắt.

Một lát sau, một tờ khăn giấy được đưa đến trước mặt cô.

Khổng Di hít thở gấp vài hơi, ngẩng đầu nhìn Trác Thanh Nguyên. Trác Thanh Nguyên nhìn cô bé rất bình tĩnh, không hề kinh ngạc cũng không ghê tởm, chỉ bình tĩnh nhìn cô. Vì Khổng Di không nhận khăn giấy của mình, Trác Thanh Nguyên bèn nở một nụ cười khích lệ: "Lau đi, em khóc rồi."

Khổng Di siết chặt tờ khăn giấy trong tay, nhưng không dùng để lau nước mắt.

Trác Thanh Nguyên chờ cô bé bình tĩnh lại, hoảng hai phút sau, cậu mới mở miệng, giọng dịu dàng: "Vậy ra thật ra em cũng biết, những con mèo em giết đều vô tội. Mũi nhọn căm ghét cuối cùng của em thực ra hướng về cha mẹ đã phớt lờ em, đúng không, Khổng Di?"

Khổng Di lập tức trợn to mắt. Cô theo bản năng phản bác Trác Thanh Nguyên, giọng rất lớn: "Chúng vô tội sao? Tại sao con người phải sống rất vất vả, còn mèo thì có thể dễ dàng hưởng thụ?"

Nói xong câu này, Khổng Di lập tức nhận ra điều gì: "Anh đã biết từ lâu rồi. Lần trước anh nhìn thấy tấm ảnh đó."

Trác Thanh Nguyên không phủ nhận: "Khổng Di, tôi không ngồi đây để phán xét em. Em rất rõ ngược đãi mèo là sai, nên tôi sẽ không phán xét đúng sai của chuyện này nữa. Nhưng tôi có thể giúp em, giúp em tìm ra nguồn gốc, giúp em không còn dùng những phương thức cực đoan như vậy để trút ra nỗi sợ hãi và uất ức của mình."

Khổng Di cười: "Em sợ hãi? Em uất ức? Em mới không. Em chẳng sợ chút nào, cũng chẳng uất ức. Chúng mới phải sợ, những con mèo đó, chúng mới phải sợ em!"

Trác Thanh Nguyên nhìn cô bé, không nói gì.

Đợi đến khi nhịp thở của Khổng Di lại bình ổn, Trác Thanh Nguyên mới mở miệng lần nữa: "Con người không đặt kỳ vọng lên mèo. Mèo chỉ là thú cưng. Nói khách quan một chút, thú cưng giống như một món đồ trang trí sống trong nhà. Khi mua về, rất dễ hạ quyết tâm sẽ chịu trách nhiệm với nó suốt đời, bởi vì tuổi thọ của thú cưng... bởi vì tuổi thọ của thú cưng rất ngắn, chúng ta có thể nhìn thấy ngày nó rời đi.

"Nhưng em thì khác. Cha mẹ em có kỳ vọng với em. Những tiêu chuẩn em nói, xinh đẹp, đoan trang, nghe lời, hiểu chuyện, thành tích tốt, tất cả đều là những bảo đảm để sau khi cha mẹ em rời khỏi thế giới này, em vẫn có thể tự mình sinh tồn, vẫn có thể sống tốt. Vì vậy họ hy vọng em trở thành như vậy."

Khổng Di lắc đầu: "Nhưng bây giờ em đã sống không tốt rồi. Em không thấy vui."

Trác Thanh Nguyên nhẹ giọng an ủi: "Tôi hiểu, tôi hiểu ý em, cũng hoàn toàn hiểu hoàn cảnh của em. Tôi tuyệt đối không nói cha mẹ em làm vậy là đúng. Yêu cầu cao của họ đối với em và việc họ không yêu cầu gì ở Bong Bóng khiến em nảy sinh tâm lý mất cân bằng, đến bây giờ em hoàn toàn không sai.

"Nhưng thực tế là, Khổng Di, cho dù em giết hết tất cả mèo trên thế giới thì vấn đề của em cũng không được giải quyết, đúng không? Điều này giống như một viên thuốc giảm đau của em. Khi đau em uống một viên, lần sau cơn đau vẫn sẽ phát tác, em lại phải ra ngoài tìm viên thuốc khác. Hơn nữa, viên thuốc giảm đau này em uống cũng không hề dễ chịu, đúng không?"

Vai Khổng Di run lên, cô bé đột nhiên bật khóc.

Trước Tiếp