Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 60: Anh tiêu rồi

Trước Tiếp

Nguyên nhân đã biết, nhưng chuyện vẫn còn lâu mới được giải quyết. Khổng Di vẫn cần một khoảng thời gian can thiệp tâm lý, ngoài ra Trác Thanh Nguyên còn phải nói chuyện với bố mẹ Khổng Di.

Bố mẹ Khổng Di là kiểu phụ huynh Đông Á rất điển hình. Trong phần lớn trường hợp họ giáo dục con theo kiểu đả kích, ngay cả khi Khổng Di có lần thi khá tốt họ cũng sẽ không khen ngợi quá nhiều, lý do là sợ Khổng Di đắc ý mà lơ là.

Nói thật, can thiệp tâm lý với kiểu phụ huynh như vậy thậm chí còn khó hơn với Khổng Di. Họ sẽ ngoài miệng nói với bạn "được rồi được rồi tôi hiểu rồi", nhưng về nhà vẫn làm theo ý mình, thậm chí còn nghĩ rằng con của mình thì đương nhiên mình hiểu hơn ai hết, cho dù bạn là nhà tư vấn tâm lý cũng không thể quan tâm tới tương lai của con họ bằng họ.

Một ngày trôi qua, Trác Thanh Nguyên chưa từng cảm thấy mệt mỏi như thế.

Thật ra trong lúc trò chuyện với bố mẹ Khổng Di, có vài khoảnh khắc Trác Thanh Nguyên luôn nghĩ đến Dụ Văn Uyển.

Thực ra Dụ Văn Uyển chưa từng đả kích Trác Thanh Nguyên. Thành tích của Trác Thanh Nguyên từ nhỏ đến lớn quá ổn định, chưa từng dao động, nhìn bề ngoài cậu cũng rất "ngoan ngoãn nghe lời". Chỉ là Dụ Văn Uyển vẫn keo kiệt trong việc khen ngợi, thậm chí sau khi Trác Thanh Nguyên lại một lần nữa đứng nhất, bà vẫn nói với cậu: "Đừng buông lỏng, đừng kiêu ngạo."

Đúng là một đời như đi trên băng mỏng của người Trung Quốc. Trác Thanh Nguyên nghĩ đến câu meme trên mạng này, ngồi trên ghế sofa cười khẽ.

Thời gian làm việc hôm nay dài hơn thường lệ, vì đã dành thêm thời gian nói chuyện với bố mẹ Khổng Di.

Triệu Dương gửi tới mấy tin nhắn, Trác Thanh Nguyên đều chưa trả lời.

S: [Kết thúc chưa?]

S: [Vẫn chưa xong à?]

S: [Có thuận lợi không?]

S: [?]

Trác Thanh Nguyên vừa định trả lời thì cửa phòng đột nhiên bị gõ. Nhìn thời gian thấy cũng gần giờ Tiểu Trình tan làm, Trác Thanh Nguyên tưởng là cô ấy, liền gọi một tiếng: "Em về đi, chú ý an toàn."

Sau đó cửa bị đẩy ra.

"Đi đâu?"

Trác Thanh Nguyên nhìn thấy Triệu Dương, lại càng lún sâu vào ghế sofa hơn một chút.

"Em tưởng là Tiểu Trình."

Triệu Dương bước vào: "Cô ấy vừa tan làm, bảo anh nhắn với em một tiếng."

Trác Thanh Nguyên đưa tay về phía Triệu Dương: "Mệt."

Triệu Dương cúi xuống ôm cậu một cái: "Thuận lợi không? Em không trả lời tin nhắn của anh, ở gần nên anh qua xem thử."

Trác Thanh Nguyên nói: "Coi như thuận lợi."

Nói xong cậu lại khẽ nói: "Anh biết không, tâm lý học cũng chia thành rất nhiều trường phái. Freud* cho rằng rất nhiều chấn thương tâm lý đều liên quan đến trải nghiệm thời thơ ấu, mà phần chiếm tỉ trọng lớn nhất của tuổi thơ chính là gia đình vốn có. Ông ấy cho rằng con người rất khó thoát khỏi những tổn thương từng có, cho dù có cố gắng đến đâu cũng luôn có cái bóng của tuổi thơ đi theo. Điều này thực ra rất phù hợp với môi trường trưởng thành ở Đông Á."

*Sigismund Schlomo Freud: là một bác sĩ thần kinh và là người Áo . Ông là người đặt nền móng và phát triển học thuyết phân tâm học .

Triệu Dương hoàn toàn không hiểu những thứ này, nhưng lời Trác Thanh Nguyên nói anh vẫn nghe hiểu được: "Em đang nói về người đến tư vấn hôm nay, hay đang nói về chính mình?"

Trác Thanh Nguyên cọ cọ vào hõm cổ Triệu Dương: "Triệu Dương, anh có thấy em lạnh lùng không?"

Trác Thanh Nguyên rời khỏi lòng anh, tựa đầu vào lưng ghế sofa nhìn lên trần nhà. Trên trần là chiếc đèn phong cách đơn giản, chụp đèn mờ khiến ánh sáng chói mắt trở nên dịu đi.

"Từ trước đến nay em luôn cảm thấy giữa con cái và cha mẹ cũng cần có khoảng cách xã giao. Nhưng trong mắt họ, khoảng cách xã giao này lại là một kiểu 'lạnh lùng'. Đây là xung đột giữa quan niệm và cách sống. Người thân ban đầu cũng là người xa lạ mà, chỉ là quen nhau lâu hơn một chút thôi."

Cuối cùng Trác Thanh Nguyên dùng một câu đùa để kết lại.

Triệu Dương nắm lấy tay cậu. Vết thương trong lòng bàn tay Trác Thanh Nguyên vốn không lớn, mấy ngày nay đã đóng vảy, chỉ còn một đường mảnh. Triệu Dương nhìn vết thương nhỏ ấy rồi nói: "Em nghĩ vết thương giữa anh và Hà Viện có thể lành lại không?

"Thật ra bây giờ anh hoàn toàn có thể hiểu Hà Viện. Thậm chí mấy ngày nay, có lúc anh nhìn thấy Hà Viện nấu cơm trong bếp. Ở đây không có Quách Phóng cũng không có Quách Dật Giai, rất giống hồi nhỏ, nên thỉnh thoảng anh cũng nghĩ: có phải anh cũng làm chưa đủ tốt không? Anh hoàn toàn quên mất rằng khi bố anh qua đời, không chỉ mình anh mất cha, Hà Viện cũng mất chồng. Khoảng thời gian đó anh rất ít nói, trong đầu luôn hiện lên hình ảnh bố nằm trong phòng bệnh. Nếu lúc đó anh có thể ở bên Hà Viện nói chuyện nhiều hơn một chút thì sao? Nếu anh có thể nghe bà nói nhiều hơn về nỗi đau mất chồng thì sao? Có lẽ bà đã không vội vàng muốn tìm một chỗ dựa mới như vậy."

"Phớt lờ anh, càng ra sức lấy lòng Quách Dật Giai, đó là quy tắc sinh tồn của Hà Viện. Nhưng thật ra là anh đã phớt lờ bà trước, khiến bà rơi vào hoàn cảnh sinh tồn như vậy. Hồi đó anh rất khó hiểu được bà. Anh hận, hận bà thiên vị, hận việc bà tái hôn rồi mang thai chỉ thông báo cho anh trong tình thế bất đắc dĩ, hận bà sao lại nhanh chóng bước vào gia đình mới như vậy. Anh chưa từng thử hiểu bà, anh chỉ có hận."

Triệu Dương nhìn vào mắt Trác Thanh Nguyên: "Nhưng bây giờ anh hiểu rồi. Bà cũng sắp ly hôn. Vết thương này hình như đang dần lành lại, nhưng rốt cuộc cũng không thể hoàn toàn lành. Sự không thấu hiểu của anh và lựa chọn của bà đã cùng nhau dẫn đến con đường này. Cũng giống như sự kiểm soát của bố mẹ em và lựa chọn của em đã đưa các em đến con đường này. Hà Viện sẽ cảm thấy anh lạnh lùng, mẹ em cũng sẽ cảm thấy em lạnh lùng."

Triệu Dương nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay cọ vào vết thương trong lòng bàn tay Trác Thanh Nguyên.

"Nhưng em đã kiểm chứng rồi mà, là nóng, đúng không?"

Trác Thanh Nguyên không biết có hiểu ý trong lời Triệu Dương hay không. Cậu không bình luận gì về đoạn nói vừa rồi, chỉ cười híp mắt nói: "Biết thế ghi âm lại, đếm xem anh vừa nói bao nhiêu chữ. Đây có phải lần đầu tiên anh nói nhiều như vậy không?"

Triệu Dương bất lực: "Hình như vậy."

Giọng Trác Thanh Nguyên giống như đang thở dài: "Mệt quá, muốn ngủ."

Triệu Dương hỏi: Về nhà nghỉ?"

Trác Thanh Nguyên nói: "Anh bế em về."

Triệu Dương đáp: "Được thì được, nếu em không ngại."

Trác Thanh Nguyên thở dài một hơi: "Thôi bỏ đi, đừng để mẹ anh nhìn thấy."

Vừa nói xong, Trác Thanh Nguyên lại nói: "Hay là anh cõng em về đi, cứ nói em bị trẹo chân, như vậy trông sẽ bình thường hơn một chút."

Triệu Dương hỏi: "Thật à?"

Trác Thanh Nguyên đã giơ cả hai tay ra.

Triệu Dương quay lưng về phía Trác Thanh Nguyên, quỳ một gối xuống. Khi cảm thấy trên lưng nhiều thêm một phần trọng lượng, anh mới nhận ra dạo gần đây Trác Thanh Nguyên hình như vì Muffin và công việc mà gầy đi không ít. Vốn dĩ đã không béo, cõng trên lưng hoàn toàn không có trọng lượng mà một người đàn ông trưởng thành nên có. Triệu Dương khẽ nhíu mày: "Bao nhiêu cân rồi?"

Giọng Trác Thanh Nguyên ngay bên tai, rất gần: "Không biết nữa, lâu rồi chưa cân. Chỗ anh có cân không?"

Triệu Dương nói: "Không có, lát nữa mua một cái."

Trác Thanh Nguyên: "Không cần đâu, bình thường cũng chẳng dùng đến. Hôm nào đi ngang hiệu thuốc thì cân ở đó là được rồi, hiệu thuốc nào cũng có."

Trời đã hoàn toàn tối, nhưng thực ra vẫn còn sớm. Trên đường có không ít người đi bộ. Đèn ở phố Văn Hóa rực rỡ đủ màu. Triệu Dương cõng Trác Thanh Nguyên đi ra khỏi phố Văn Hóa.

Cũng không có quá nhiều người nhìn họ. Trác Thanh Nguyên nằm trên lưng Triệu Dương nghĩ, nếu là bế thì chắc sẽ thu hút rất nhiều ánh mắt.

Nghĩ đến đây cậu bật cười, tưởng tượng ra cảnh đó. Với tính cách của Triệu Dương, anh chắc chắn sẽ chẳng bận tâm đến ánh nhìn của người khác, chỉ có gương mặt không cảm xúc mà bước về phía trước.

Triệu Dương hỏi: "Cười cái gì?"

Trác Thanh Nguyên siết chặt hơn hai cánh tay đang ôm cổ anh: "Không có gì."

Một lúc sau Trác Thanh Nguyên lại hỏi:

"Thật sự cõng như vậy về nhà à? Hà Viện chắc giờ chưa ngủ đâu."

Giọng Triệu Dương vẫn bình ổn: "Không phải em nói sao, em bị trẹo chân."

Trác Thanh Nguyên ngẩng đầu lên một chút: "Anh không nghe ra em đang nói đùa à?"

Triệu Dương trả lời rất thẳng thắn: "Không nghe ra."

Trác Thanh Nguyên lại hỏi: "Vậy mấy ngày tới em còn phải giả làm người què nữa à? Phiền phức quá, thôi để em tự đi về."

Triệu Dương: "Không cần giả, bà ấy sẽ không hỏi nhiều."

Trác Thanh Nguyên im lặng khá lâu mới nói: "Haiz, bà ấy ở cạnh anh vẫn hơi cẩn thận dè dặt, cảm thấy là anh đã cho bà ấy ở nhờ nên phải lấy lòng anh. Bà ấy lúc nào cũng vậy sao, cứ cảm thấy đi đến đâu cũng phải lấy lòng người khác mới được."

Triệu Dương: "Không biết. Lúc bố anh còn sống thì không như vậy."

Trác Thanh Nguyên do dự: "Thật ra..."

Triệu Dương đợi một lúc, người phía sau không nói tiếp, anh liền hỏi: "Cái gì?"

Trác Thanh Nguyên lắc đầu: "Thôi, cũng chỉ là suy đoán của em thôi, không nói nữa."

Chuyện này liên quan đến công việc của Trác Thanh Nguyên. Dù sao Hà Viện cũng là người đến tư vấn của cậu. Công việc của Trác Thanh Nguyên rất đặc thù, nhiều chuyện không thể nói ra. Cho dù Hà Viện là mẹ của Triệu Dương cũng không thể nói. Vì vậy Trác Thanh Nguyên không nói, Triệu Dương cũng không hỏi.

Từ phố Văn Hóa đến nhà Triệu Dương đi bộ khoảng mười lăm phút. Bình thường Triệu Dương đi làm đều đi bộ, thỉnh thoảng hứng lên thì quét xe đạp điện đi một đoạn.

Quãng đường mười lăm phút này từ phố Văn Hóa đi qua hai ngã tư, sau đó đi ngang một công viên nhỏ, cuối cùng đến khu chung cư của Triệu Dương.

Chung cư có cửa kiểm soát ra vào, phải quẹt thẻ mới vào được. Bảo vệ quen Triệu Dương, cũng quen Trác Thanh Nguyên, người vừa mới chuyển đến ở mấy ngày gần đây.

Triệu Dương đã sống ở đây vài năm rồi. Ngoại hình nổi bật, lại sống kiểu ngủ ngày thức đêm, thường nửa đêm mới về, nên bảo vệ ca đêm rất quen anh. Ngoại hình của Trác Thanh Nguyên trong đám con trai lại càng nổi bật hơn, còn để tóc dài, lại thường đi cùng Triệu Dương, bảo vệ đương nhiên nhớ rất rõ.

Đến cửa, Trác Thanh Nguyên không nói muốn xuống, Triệu Dương cũng không thả cậu xuống.

Cửa kiểm soát chặn lại, lúc này Triệu Dương mới nhớ ra chuyến này anh chỉ vì Trác Thanh Nguyên không trả lời tin nhắn nên sang phòng làm việc của cậu xem thử, không ngờ lại về nhà luôn. Thẻ ra vào không mang theo, chìa khóa nhà cũng không cầm.

Điện thoại có NFC có thể dùng như thẻ. Triệu Dương do dự một chút, không biết nên lấy thẻ của Trác Thanh Nguyên hay móc điện thoại ra khỏi túi.

Chưa kịp do dự xong thì cánh cổng sắt trước mặt đã mở. Bảo vệ thò đầu ra khỏi phòng trực: "Ơ, sao thế này?"

Trác Thanh Nguyên ho khẽ một tiếng.

Triệu Dương nghiêm túc nói: "Bị trẹo chân."

Bảo vệ lập tức cho hai người vào. Giọng Trác Thanh Nguyên u uất vang lên từ sau lưng Triệu Dương: "Thế là thật sự phải giả làm người què rồi, bảo vệ cũng biết em bị trẹo chân."

Trong giọng Triệu Dương có chút ý cười: "Kệ họ."

Trác Thanh Nguyên cảm thấy Triệu Dương cố ý, liền trả đũa nắm cổ áo anh: "Đi nhanh lên."

Triệu Dương thật sự tăng tốc, tiện thể hỏi: "Anh không mang chìa khóa, em có mang không?"

...

Trác Thanh Nguyên: "Không có. Chìa khóa của em để trong hộp ở phòng làm việc, lúc đi quên mất. Anh cũng không nhắc em."

Triệu Dương: "...Sao anh biết em về nhà mà không mang chìa khóa?"

Trác Thanh Nguyên: "Ai lại để chìa khóa trong túi suốt chứ?"

Triệu Dương: "Đợi Hà Viện mở cửa vậy."

Trác Thanh Nguyên: "Nếu bà ấy ngủ rồi thì sao?"

Triệu Dương: "Gọi điện."

Trác Thanh Nguyên: "Điện thoại để im lặng."

Triệu Dương: "Gọi thợ mở khóa."

Trác Thanh Nguyên: "Lãng phí tiền, hay anh cõng em quay lại lấy chìa khóa."

Triệu Dương: "Anh tự quay lại còn nhanh hơn."

Trác Thanh Nguyên: "Cõng em mệt lắm à?"

Triệu Dương: "Lúc nãy không mệt, bây giờ hơi mệt."

Trác Thanh Nguyên: "Anh nên đi tập gym rồi đó."

Triệu Dương: "Em đi cùng anh không?"

Trác Thanh Nguyên: "Để em suy nghĩ."

Triệu Dương cõng Trác Thanh Nguyên đứng trước cửa nhà mình. Anh dùng một tay đỡ người trên lưng, tay kia gõ cửa, nhưng không có ai trả lời.

Trác Thanh Nguyên vội nói:  "Cõng em quay lại lấy chìa khóa đi."

Triệu Dương lại gõ cửa: "Hà Viện, là tôi, quên mang chìa khóa rồi."

Bên trong truyền ra tiếng sột soạt, giọng Hà Viện nhanh chóng vang lên: "Ơ, đợi chút, đến đây đến đây."

Trác Thanh Nguyên thở dài: "Haiz, đáng tiếc quá."

Triệu Dương không động đậy.

Trác Thanh Nguyên cựa quậy mấy cái: "Thả em xuống, nhanh lên."

Triệu Dương vẫn không động.

Hà Viện đã mở cửa. Bà hoàn toàn không ngờ cảnh tượng ngoài cửa lại là như vậy, giật mình hỏi ngay: "Chuyện gì thế này?"

Triệu Dương tiếp lời: "Bị trẹo chân."

Hà Viện lập tức lo lắng: "Mau vào mau vào, sao lại trẹo chân vậy? Ôi trời, là chườm lạnh hay chườm nóng nhỉ, mẹ quên mất rồi, để mẹ tra xem. Tiểu Trác mau ngồi xuống trước đi."

Nói xong bà vào trong lấy điện thoại, tra xem rốt cuộc nên chườm lạnh hay chườm nóng.

Triệu Dương đặt Trác Thanh Nguyên xuống ghế sofa. Trác Thanh Nguyên vội ngăn Hà Viện lại: "Dì ơi, không sao đâu, thật sự không sao. Không nghiêm trọng, chỉ là lúc đi hơi... hơi đau một chút thôi. Không sưng gì cả."

Giọng Hà Viện truyền ra từ trong phòng: "Trẹo chân sưng là chuyện sau đó đấy, ngủ một giấc là sưng lên ngay, tuyệt đối không thể chủ quan."

Trác Thanh Nguyên hít một hơi, cười híp mắt, đưa tay bóp cằm Triệu Dương đang ngồi xổm trước mặt mình.

Triệu Dương nhướng mày.

Trác Thanh Nguyên nhìn anh: "Anh tiêu rồi."

Editor: Chương này chính là lý do tui edit bộ này, thực ra có người cho rằng bộ này chậm nhiệt, dễ drop, nhưng vì tui là một người mẹ có 2 con, nên đọc đến đây cảm xúc tui dâng trào. Tui biết mỗi người con đều muốn được tình yêu của cha mẹ, nhưng tình cảm đó phải vừa đủ, không cần quá nhiều, cũng không được quá ít; nhưng làm cha mẹ cũng có cái khó của cha mẹ, làm sao hiểu hết con cái được. Nên mối quan hệ của cha mẹ và con cái ngày càng xa cách, để hiểu được cái khó của đối phương thì phải cần rất nhiều thời gian. Nên tui ở đây, để nhắc nhở chính mình - làm cha mẹ cũng phải học, chứ không phải luôn tự cho mình là đúng, sau đó ép con đi con đường mình vạch sẵn, rồi lấy lý do: tất cả vì tốt cho con.

Thêm nữa, chương này chúng nó ngọt như đường =)))

Trước Tiếp