Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 58: Bọn mình thử xem

Trước Tiếp

Đến thứ Hai, Trác Thanh Nguyên mới chợt nhớ ra phải báo cho cha mẹ tin Muffin đã không còn nữa. Từ lần trước không mấy vui vẻ mà mang Muffin rời khỏi nhà, Trác Thanh Nguyên gần như không còn liên lạc gì với gia đình. Trước đây cũng từng cãi nhau, lý do cãi vã phần lớn là vì Trác Thanh Nguyên không về nhà, lúc học đại học không về, đi làm rồi cũng không về.

Mỗi lần cãi nhau đều là Dụ Văn Uyển nổi giận trước, mà cũng luôn là bà chủ động xuống nước trước, nhắn tin cho Trác Thanh Nguyên hỏi cậu đã ăn cơm chưa, ăn gì rồi.

Lần này có lẽ Dụ Văn Uyển đau lòng quá, nên nhiều ngày như vậy vẫn nhịn không liên lạc với Trác Thanh Nguyên.

Trước khi nhắn tin cho bà, Trác Thanh Nguyên cầm điện thoại nhìn ảnh đại diện của Dụ Văn Uyển. Ảnh đại diện của bà là một sticker Muffin do chính Trác Thanh Nguyên làm, rất đáng yêu. Đó là một tấm cậu làm từ thời cấp ba, Dụ Văn Uyển vẫn luôn không đổi.

Trác Thanh Nguyên từ trước tới nay vẫn biết mình là một người rất ích kỷ, nhưng cậu không cảm thấy mình là kẻ máu lạnh. Nhìn ảnh đại diện của Dụ Văn Uyển, cậu nhớ tới những lời bà nói lần trước, bà nói Trác Thanh Nguyên quá lạnh lùng, lạnh lùng đến mức bà không thể tưởng tượng nổi, thậm chí còn cảm thấy sợ hãi.

Creek: [Muffin đi rồi.]

Dụ Văn Uyển: [Cái gì?]

Tin nhắn này vừa gửi qua, ngay sau đó điện thoại liền gọi tới. Giọng bà có chút kinh ngạc và lo lắng, vừa bắt máy đã hỏi: "Xảy ra khi nào?"

Trác Thanh Nguyên nói: "Thứ Sáu thì phải, hình như là thứ Sáu."

Dụ Văn Uyển im lặng. Một lúc lâu sau bà mới hỏi: "Đã xử lý chưa? Hỏa táng hay chôn rồi?"

Trác Thanh Nguyên: "Hỏa táng rồi."

Dụ Văn Uyển hỏi: "Con là bây giờ mới nhớ ra để báo cho bọn mẹ sao?"

Trác Thanh Nguyên: "Mấy hôm trước quên mất."

Dụ Văn Uyển dường như vừa nén câu này lại chưa nói ra, nhưng bị giọng điệu bình thản của Trác Thanh Nguyên chọc giận, lại hỏi: "Chuyện thứ Sáu mà bây giờ mới nói cho bọn mẹ biết. Muffin cũng là mèo của mẹ với ba con, nó ở với bọn mẹ còn lâu hơn ở với con. Trác Thanh Nguyên, rốt cuộc con làm sao vậy? Nhiều ngày như vậy rồi, trong cuộc sống của con rốt cuộc còn nhớ mình có cha mẹ hay không? Tại sao con lại coi cha mẹ như kẻ thù vậy, rốt cuộc là vì sao?"

Trác Thanh Nguyên: "Mẹ hiểu lầm rồi, con không coi hai người là kẻ thù. Mấy hôm trước... thật sự là quên mất, vừa rồi mới nhớ ra."

Giọng Dụ Văn Uyển nghe có vẻ lại có chút đau lòng: "Lúc con học trung học chuyện gì con cũng nói với mẹ."

Trác Thanh Nguyên lắc đầu, dù Dụ Văn Uyển không nhìn thấy: "Cũng không hẳn. Chỉ là lúc học trung học mẹ cái gì cũng hỏi con, con không nói cũng không được. Thật ra nhiều chuyện cũng là nói dối."

Dụ Văn Uyển cúp máy.

Trác Thanh Nguyên lặng lẽ đặt điện thoại sang một bên. Cậu biết lúc này Dụ Văn Uyển chắc lại đang nói con trai mình sao lại biến thành một con quái vật máu lạnh.

Máu lạnh rốt cuộc nghĩa là gì?

Từ này bắt nguồn từ động vật máu lạnh. Con người quan sát thấy những loài biến nhiệt trong tự nhiên, cũng chính là động vật máu lạnh, thiếu những biểu hiện cảm xúc rõ ràng như động vật có vú, hành động phần lớn bị thúc đẩy bởi môi trường và các yếu tố khách quan khác. Vì thế người ta dùng "máu lạnh" để hình dung một người thiếu đồng cảm, tình cảm lạnh nhạt, hành sự tàn nhẫn.

Nhưng một nhà tư vấn tâm lý sao lại có thể máu lạnh?

Trác Thanh Nguyên thứ không thiếu nhất chính là sự đồng cảm. Cậu có thể rất dễ dàng đồng cảm với bất cứ ai ngồi trước mặt mình, bất kể là người mẹ tái hôn thiên vị con trai út, hay người mất người thân không có nơi nào để trút nỗi đau, thậm chí là cô gái ngoan ngoãn muốn tìm cảm giác k*ch th*ch nên chĩa dao về phía mèo hoang. Cậu đều có thể hiểu rằng con người khi đứng trên thế giới này đều cần tìm cho mình một điểm tựa nào đó.

Trong phòng làm việc không có kim, trên giá sách bên cạnh đặt một con dao nhỏ dùng để mở bưu kiện. Trác Thanh Nguyên mang con dao vào nhà vệ sinh khử trùng, rất bình tĩnh rạch một đường ở lòng bàn tay mình.

Là nóng.

...

Sau khi lên xong phương án nói chuyện với Hà Viện vào thứ Tư và phương án nói chuyện với Khổng Di vào thứ Năm, Tiểu Trình đã tan làm từ lâu.

Tối nay Trác Thanh Nguyên lại không ăn cơm. Cậu thật sự không muốn ăn pizza dở tệ của Ngựa Hoang nữa. Hôm nay hệ tiêu hóa hoạt động bình thường, chỉ cảm thấy đói chứ không buồn nôn. Cậu đặt một phần cơm hộp trên ứng dụng giao đồ ăn, giao thẳng tới Ngựa Hoang, rồi cầm chìa khóa ra ngoài.

Hôm nay Ngựa Hoang khá náo nhiệt, có người bao một buổi tiệc sinh nhật, là một người bạn cũ của Triệu Dương đặc biệt tới ủng hộ.

Lúc Trác Thanh Nguyên tới thì Triệu Dương đang bị một đám người vây lại ép uống rượu. Mấy người khoác vai bá cổ nhau, có người trêu chọc Triệu Dương bao nhiêu năm rồi vẫn độc thân, rượu cũng chỉ có thể tự mình uống.

Chuyện Triệu Dương thích đàn ông đã truyền ra ngoài. Thật ra lần trước Triệu Dương nói thẳng với khách rằng mình thích đàn ông thì cũng biết sẽ như vậy. Một truyền mười, Ngựa Hoang có ông chủ là gay; truyền tới tai người quen thì lại biến thành: ông chủ Ngựa Hoang chẳng phải Triệu Dương sao, Dương Tử là gay à, thật hay giả? Rồi người quen đến hỏi Triệu Dương, Triệu Dương lười giải thích, dần dần chuyện đó coi như thành thật, mười lại truyền trăm.

Có người bạn giới thiệu cho anh: "Thích đàn ông chẳng phải càng dễ rồi sao? Con gái bọn tôi thật sự không quen nhiều, nhưng đàn ông thì nhiều lắm. Cậu thích kiểu gì bọn tôi chẳng tìm được cho cậu?"

Triệu Dương luôn từ chối: "Không muốn yêu."

Mấy người bạn nhìn nhau cười: "Cậu ta lúc nào cũng một bài đó, giống hệt anh Phong, không muốn yêu."

Triệu Dương không nhìn thấy Trác Thanh Nguyên. Tạ Diệc Thành là người đưa thực đơn cho Trác Thanh Nguyên, Trác Thanh Nguyên nói mình đã gọi đồ ăn ngoài rồi, không cần gọi gì nữa.

Nếu là người khác không gọi đồ mà còn tới chiếm chỗ thì chắc chắn là vô lý, nhưng Trác Thanh Nguyên thì dĩ nhiên được.

Tạ Diệc Thành thu lại thực đơn, liếc nhìn phía Triệu Dương, nói: "Hôm nay có người quen sinh nhật, dẫn người tới ủng hộ Dương Tử, nó phải tiếp một lúc."

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Ừ, cậu đi bận đi, cảm ơn."

Rõ ràng tâm trạng Trác Thanh Nguyên vẫn không tốt. Đã mấy ngày rồi?

Tạ Diệc Thành cũng chưa từng nuôi thú cưng, không rõ người bình thường khi thú cưng chết sẽ chìm trong cảm xúc như vậy bao lâu. Do dự một hồi, cậu ta vẫn đi qua ra hiệu cho Triệu Dương, nói với anh rằng ở quầy bar có người đang ngồi.

Khoảng mười mấy phút sau, Triệu Dương mang theo mùi rượu ngồi xuống bên cạnh Trác Thanh Nguyên.

Đồ ăn ngoài của Trác Thanh Nguyên vừa đến, cậu gọi một chiếc hamburger thủ công gần nhà, năm lớp thịt dày cộp, lấy ra nhìn rất hoành tráng, còn có một đống gà rán khoai tây chiên.

Triệu Dương nhìn mà nhíu mày: "Trưa không ăn cơm à?"

Trác Thanh Nguyên đáp: "Có ăn một chút, không ăn nhiều lắm, đói."

Trác Thanh Nguyên mở hết các hộp đồ ăn vặt ra. Lúc mở hộp, Triệu Dương tinh mắt thấy trong lòng bàn tay trái của cậu dán một miếng băng cá nhân.

Triệu Dương lại hỏi: "Bị thương à?"

Động tác của Trác Thanh Nguyên khựng lại một chút, rồi giơ bàn tay trái ra trước mặt Triệu Dương: "Không cẩn thận va phải thôi, không sao."

Triệu Dương đưa tay: "Để tôi xem."

Trác Thanh Nguyên lại rụt tay về: "Không có gì để xem đâu, vết thương không lớn. Tiểu Trình làm quá lên, nhất định phải lật tung tìm băng cá nhân dán cho tôi, nói chỗ này của tay hay dùng, đừng để bị thương lần hai."

Triệu Dương nắm cổ tay cậu: "Không lớn thì càng không phải sợ tôi xem."

Miếng băng cá nhân bị bóc ra. Bên trong quả thật là một vết thương không lớn, nhưng vết cắt lại rất gọn.

Triệu Dương nhìn cậu: "Đây là vết va vào mà ra?"

Trác Thanh Nguyên mặt không đổi sắc: "Không cẩn thận chạm vào lưỡi dao."

Trác Thanh Nguyên rút tay về, cầm chiếc hamburger nhìn một lúc lâu. Quá dày, không biết cắn từ đâu, chỉ có thể cắn trước một phần.

Cậu ăn rất yên tĩnh, hôm nay trên màn hình lớn của Ngựa Hoang đang chiếu một bộ hoạt hình cực kỳ trẻ con. Trác Thanh Nguyên chưa từng xem cũng không biết tên, nhưng vẫn nhìn rất chăm chú.

Một chiếc hamburger ăn được một nửa, Trác Thanh Nguyên đã không ăn nổi nữa.

Cậu đặt hamburger sang một bên, định từ từ ăn nốt khoai tây chiên. Triệu Dương ngồi bên cạnh nãy giờ không nói gì, lúc này mới mở miệng: "Đưa tôi phương thức liên lạc của một người bạn học mà cậu tin tưởng."

Trác Thanh Nguyên không quay đầu: "Để làm gì?"

Triệu Dương nhíu mày: "Cậu nói xem để làm gì?"

Trác Thanh Nguyên cười, vẻ không để tâm. Cậu lắc lắc bàn tay trái trước mặt Triệu Dương: "Cậu nói cái này à? Thật sự không phải như cậu nghĩ."

Triệu Dương không nói gì.

Trác Thanh Nguyên chỉ đành nói thật: "Được rồi, tôi thừa nhận không phải va phải. Tôi chỉ muốn xem máu của tôi rốt cuộc có phải là lạnh hay không."

Triệu Dương không hiểu: "Cái gì?"

Trác Thanh Nguyên nhún vai: "Máu lạnh ấy. Mẹ tôi nói tôi máu lạnh, nên tôi xem thử rốt cuộc mình có phải động vật máu lạnh hay không. Kết quả phát hiện không phải, là nóng."

Triệu Dương đứng bật dậy khỏi ghế cao: "Cậu biết mình đang nói gì không?"

Trác Thanh Nguyên cúi đầu nhón một cọng khoai tây chiên: "Tôi biết, tôi cũng biết mình đang làm gì. Chỉ là lúc mẹ tôi cúp điện thoại tôi nghĩ, biết đâu tôi thật sự là động vật máu lạnh. Bởi vì tôi cảm thấy nếu mẹ tôi qua đời, có lẽ tôi cũng sẽ không đau lòng như khi Muffin chết. Cậu thấy tôi máu lạnh không?"

Triệu Dương nói: "Chuyện Muffin ảnh hưởng đến trạng thái của cậu, cậu hiểu rõ hơn tôi. Tôi nghĩ cậu nên tìm bạn học của cậu nói chuyện một chút, nghỉ ngơi một thời gian."

Trác Thanh Nguyên lại bày ra nụ cười không để tâm đó: "Trước đây chưa nói với cậu, cái ca thứ năm đó, người tới tư vấn thật ra có khuynh hướng ngược đãi mèo rất nghiêm trọng. Những chuyện khác thật sự không thể nói nữa."

Sự lo lắng trong lòng Triệu Dương đã biến thành tức giận. Anh không hiểu vì sao Trác Thanh Nguyên có thể dùng thái độ thờ ơ như vậy để nói ra những lời này. Cậu ta cũng có bệnh tâm lý sao? Là bệnh gì? Rạch lòng bàn tay mình chỉ để xem máu của mình có phải lạnh hay không? Điều đó có nghĩa gì? Đó là đang làm cái gì?

Cái chết của Muffin đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến trạng thái của cậu ta, ca tư vấn thứ Năm lại là kẻ ngược đãi mèo. Cậu ta phải đối mặt thế nào, xử lý thế nào? Nghe giọng Trác Thanh Nguyên, chỉ vì người kia là kẻ ngược đãi mèo, cậu ta càng không có lý do để nghỉ ngơi.

Trong sự tức giận ấy còn giấu một chút không cam lòng rất nhỏ, nhỏ đến mức chính Triệu Dương cũng không nhận ra. Anh nhìn biểu cảm đao thương bất nhập của Trác Thanh Nguyên, thậm chí chính anh cũng không ý thức được mình buột miệng hỏi ra một câu như vậy: "Trác Thanh Nguyên, chẳng phải tôi vẫn luôn ở bên cậu sao?"

Trong tay Trác Thanh Nguyên vẫn cầm cọng khoai tây chiên, trên đó dính tương cà.

Trác Thanh Nguyên ăn khoai tây chiên không thích chấm tương cà, nhưng khoai ở quán này không rắc muối, ăn vào chỉ có mùi đất của khoai tây, không ngon bằng ở Ngựa Hoang. Vì vậy cậu đành lui một bước, gần như phủ đầy tương cà lên một cọng khoai. Tương cà lơ lửng giữa không trung. Yết hầu Trác Thanh Nguyên khẽ động, từ cổ họng ép ra một chữ: "Ừ."

Một lúc sau, Trác Thanh Nguyên hỏi: "Triệu Dương, điểm tựa để cậu sống trên thế giới này là gì vậy?"

Triệu Dương không hiểu: "Ý cậu là gì?"

Trác Thanh Nguyên: "Ý là... động lực ấy?"

Động lực. Nếu câu hỏi này đem hỏi Tạ Diệc Thành hay Tiểu Vĩ bọn họ, chắc chắn họ sẽ nói động lực của Triệu Dương tuyệt đối là mua nhà. Đây là chuyện ai cũng biết, Triệu Dương vì những trải nghiệm trong gia đình nên muốn có một căn nhà của riêng mình. Nhưng nói thật thì điều đó quá hư vô, nói khó nghe một chút thì chỉ là một loại chấp niệm không có ý nghĩa gì. Nhà không phải là căn nhà, nhà là người thân.

Trong lòng Triệu Dương đã không còn người thân nữa, nên chỉ có thể dùng một căn nhà để thay thế cho "nhà".

Giống như trước kia anh từng coi Bến Đò là nhà, sau đó cũng rời khỏi Bến Đò,bây giờ anh coi Ngựa Hoang là nhà. Ngựa Hoang quả thật có thể gọi là nhà của Triệu Dương, bởi vì đây là quán của anh. Nhưng suy cho cùng, đó cũng chỉ là một chỗ dựa mà Triệu Dương tìm cho mình ở từng giai đoạn. Chỗ dựa này giống như bèo trôi.

Triệu Dương vươn tay rút cọng khoai tây chiên trong tay Trác Thanh Nguyên, kéo cổ tay cậu dẫn vào kho phía sau. Trong kho chất đầy rượu, tạp vật, còn có một hộp y tế. Tính chất quán bar khá đặc thù, phải đề phòng có người say rượu gây chuyện, nên Ngựa Hoang chuẩn bị hộp y tế rất đầy đủ.

Vết thương trong lòng bàn tay Trác Thanh Nguyên thật ra rất nhỏ. Sau khi bình tĩnh lại, Triệu Dương có thể tin lời Trác Thanh Nguyên, cậu quả thật không phải vì mất khống chế cảm xúc mà rạch mình. Vị trí lòng bàn tay khá đặc biệt, mọi động tác của tay đều liên quan đến lòng bàn tay, dù là vết thương rất nhỏ cũng khó lành, lại còn đang là mùa hè.

Miếng băng cá nhân bị Triệu Dương bóc hẳn ra. Tăm bông i-ốt dùng một lần nhẹ nhàng quét qua vết cắt. Triệu Dương cúi đầu xử lý vết thương, Trác Thanh Nguyên cũng cúi đầu nhìn anh xử lý. Tóc Trác Thanh Nguyên dài, lúc cúi xuống tóc lắc lư cọ vào mặt Triệu Dương.

Triệu Dương nói: "Bọn mình thử xem."

Trác Thanh Nguyên khẽ hỏi: "Thử cái gì?"

Triệu Dương dán miếng băng cá nhân mới lên: "Yêu đương. Cậu hỏi tôi động lực sống là gì, nghĩ kỹ lại thì tôi sống cũng chẳng có động lực gì, đúng là quá vô vị."

Trác Thanh Nguyên cười lên: "Được thôi."

Trước Tiếp