Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 57: Thử xem thì có thể thế nào chứ

Trước Tiếp

Triệu Dương lúc tỉnh dậy vào chiều hôm sau thì Trác Thanh Nguyên đã không còn ở bên cạnh nữa. Anh hoàn toàn không biết sáng hôm đó mình đã ngủ lúc nào, ngủ bằng cách nào.

Chắc là lúc dựa vào đầu giường nghịch điện thoại, buồn ngủ quá nên bất giác thiếp đi. Trong ký ức của anh, mình thậm chí còn chưa từng nằm xuống, nhưng khi tỉnh lại thì đã nằm ngay ngắn trên giường rồi.

Hà Viện đang nấu ăn trong bếp, thấy Triệu Dương cuối cùng cũng tỉnh dậy thì nhìn đồng hồ một cái: "Hôm nay sao con dậy muộn thế? Thầy Trác sáng sớm đã đi rồi, bảo mẹ nhắn con một tiếng."

Triệu Dương nhíu mày: "Đi làm gì vậy?"

Hà Viện nhìn anh: "Đi làm chứ gì, sao thầy ấy đột nhiên lại qua đây ở vậy? Nếu hai con không tiện thì mẹ vẫn là..."

Triệu Dương cắt lời: "Không cần, sau này đừng nói mấy lời đó nữa. Trong khoảng thời gian trước khi mẹ ly hôn thì cứ ở đây là được. Cậu ấy đi lúc mấy giờ?"

Hà Viện nhớ lại: "Chắc gần mười giờ rồi."

Hũ tro cốt của Muffin vẫn còn đặt trên bàn trong phòng khách, Trác Thanh Nguyên không mang đi.

Giấc ngủ này của Triệu Dương khiến cả người khó chịu, lưng mỏi vai đau, đầu cũng đau. Anh ngồi xuống sofa, gửi tin nhắn cho Trác Thanh Nguyên.

S: [Cậu còn đi làm được à?]

Creek: [Dậy rồi?]

Creek: [Qua sắp xếp chút tài liệu, không tiếp khách.]

S: [Vừa dậy.]

S: [Mới ngủ chưa tới năm tiếng, tìm lúc nào đó ngủ thêm một chút đi.]

Creek: [Ừ.]

Buổi sáng luật sư Trần đã nhắn cho Triệu Dương, nói việc bên cô ấy đã xong, phía Triệu Dương có thể chuẩn bị trước tài liệu: chứng minh thư, giấy đăng ký kết hôn, giấy khai sinh của con và sổ hộ khẩu. Triệu Dương trả lời luật sư Trần vài câu đơn giản, rồi liếc nhìn Hà Viện trong bếp.

Những thứ đó chắc chắn đều ở nhà Quách Phóng, mà Quách Phóng chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn đưa ra. Trông cậy vào Hà Viện là không thể, bà tuyệt đối không có khả năng lấy những giấy tờ đó từ nhà Quách Phóng mang ra.

Luật sư Trần lại gửi tin nhắn tới: "Lần trước hai người đã nói qua tình hình rồi, tôi có cân nhắc đến việc mọi người lấy những giấy tờ đó cũng khá khó khăn. Không có giấy tờ thì cũng có cách khác, chứng minh thư và giấy đăng ký kết hôn đều có thể làm lại hoặc xin cấp giấy xác nhận. Những thứ còn thiếu khi nộp lên tòa có thể giải thích tình hình, cũng có thể yêu cầu tòa cưỡng chế đối phương cung cấp. Nhưng phải xem lựa chọn của hai người, làm lại thì phải chờ rất lâu, cũng khá phiền, sẽ kéo dài quá trình.

Còn một cách nữa là báo cảnh sát. Hà Viện có quyền lấy lại chứng minh thư của mình, giữ trái phép chứng minh thư của người khác là phạm pháp, chứng minh thư chắc chắn có thể lấy lại được, những thứ khác có thể hòa giải giải quyết. Nhưng cách này thì Hà Viện phải đối mặt trực tiếp với Quách Phóng."

Triệu Dương nói cảm ơn, bảo sẽ suy nghĩ kỹ.

Lần trước anh từng tới nhà Quách Phóng, lúc đó vẫn chưa gặp luật sư Quách, cậu cũng không nghĩ tới những thứ này. Thái độ của Quách Phóng anh đã hiểu hoàn toàn rồi, lần trước tan cuộc trong không vui, nếu lại tới thì chắc chắn không thể nói chuyện bình hòa.

Nếu báo cảnh sát, chưa nói đến việc có lấy được đồ hay không, tốt nhất đừng để Hà Viện gặp lại Quách Phóng trước khi ra tòa. Ly hôn là chuyện lớn, sức khỏe tâm lý của Hà Viện cũng là chuyện lớn.

Triệu Dương hút xong một điếu thuốc, đột nhiên hỏi Hà Viện: "Tôi với Quách Phóng ở chung một sổ hộ khẩu đúng không?"

Hà Viện vừa nghe đến tên Quách Phóng thì đôi đũa trong tay suýt không cầm vững, một lúc lâu sau mới trả lời: "Ừ, sao vậy?"

Triệu Dương cười cười: "Không có gì, chìa khóa chỗ đó mẹ có mang ra chứ, đưa tôi một cái."

Chủ nhật Hà Viện không tới phòng làm việc của Trác Thanh Nguyên, vừa hay gần đây Trác Thanh Nguyên ở nhà, hai người cũng có thời gian rảnh nói chuyện đôi chút. Tuy không phải tư vấn tâm lý chính thức, nhưng cũng có chút tác dụng trấn an cảm xúc của Hà Viện.

Ngoài ngày đầu tiên Trác Thanh Nguyên đợi ở quán bar đến khi Triệu Dương tan làm rồi cùng về nhà, hai ngày nay sau khi tan làm Trác Thanh Nguyên sẽ tự mình về trước. Lúc Triệu Dương về đến nhà thì có lẽ Trác Thanh Nguyên đã ngủ rồi. Hai ngày nay Triệu Dương đều ngủ trên sofa, thậm chí còn có chút quen ngủ sofa luôn rồi.

Trưa thứ Hai, Triệu Dương đặt báo thức dậy, gọi Tạ Diệc Thành cùng đi, hai người cùng tới nhà Quách Phóng.

Lại tới nhà Quách Phóng, Tạ Diệc Thành đã chuẩn bị sẵn tinh thần đi đánh nhau. Kết quả hỏi ra, Triệu Dương nói đi trộm đồ. Tạ Diệc Thành gửi cả một hàng dấu ba chấm: [Trộm đồ?]

Triệu Dương: "Chứng minh thư của Hà Viện, còn có giấy kết hôn và sổ hộ khẩu."

Tạ Diệc Thành bất lực: "Không phải chứ, chúng ta không thể dùng chút thủ đoạn hợp pháp à, đánh một trận còn hơn đi trộm đồ."

Triệu Dương: "Không hợp pháp à? Tao với Quách Phóng ở chung một sổ hộ khẩu, tao về nhà mình, lấy đồ của mẹ tao, ai dám nói không hợp pháp?"

Tạ Diệc Thành: "Đù?"

Theo lời Hà Viện, lúc vừa nghỉ hè Quách Phóng đã đăng ký cho Quách Dật Giai một lớp học guitar. Mỗi thứ Hai, thứ Tư và thứ Bảy, hai giờ chiều bắt đầu học ba tiếng.

Nói cách khác, thứ Hai lúc hai rưỡi chiều, theo lý mà nói Quách Dật Giai đang đi học thêm, Quách Phóng cũng ở công ty.

Đến trước cửa, Tạ Diệc Thành đi lên gõ cửa trước, hắng giọng: "Xin chào, đồ ăn giao tới."

Đợi vài giây, trong nhà không có ai đáp. Tạ Diệc Thành quay đầu nhìn Triệu Dương. Triệu Dương gật đầu với cậu ta. Tạ Diệc Thành lại nâng cao giọng: "Xin chào, có ai không?"

Vẫn không có ai. Tạ Diệc Thành nhướng mày: "Không có người."

Không có người thì dễ làm rồi, bọn họ cần chính là không có người.

Triệu Dương lấy chìa khóa ra, quang minh chính đại mở cửa. Lúc mở cửa còn dặn Tạ Diệc Thành: "Lần trước chúng ta từng tới đây, hắn biết Hà Viện muốn ly hôn. Ly hôn thì cần giấy tờ, trong nhà rất có thể đã lắp camera. Tôi đi tìm giấy tờ, cậu vào thì ngồi lên sofa, đừng chạm vào bất cứ thứ gì."

Tạ Diệc Thành làm dấu "ok": "Biết rồi, đây là nhà mày, không phải nhà tao."

Trong nhà quả nhiên không có người. Triệu Dương dùng tốc độ nhanh nhất đi tới tủ TV nơi Hà Viện nói cất giấy tờ, quả nhiên không có.

Triệu Dương đoán Quách Phóng sẽ đổi chỗ cất giấy tờ, cũng có thể mang theo bên mình, đều có khả năng, vậy thì tìm tiếp.

Triệu Dương vẫn khá quen thuộc với căn nhà này. Tuy trước kia khi sống ở đây phạm vi hoạt động của anh chỉ có phòng mình với phòng khách và nhà vệ sinh, nhưng phòng nào dùng làm gì anh vẫn rất rõ. Những chỗ có khả năng cất giấy tờ anh đều tìm qua, vậy mà vẫn không có.

Vậy thì chắc là Quách Phóng giấu đi rồi. Người làm ăn lớn như Quách Phóng thật ra khả năng mang giấy tờ theo người không cao, đối với hắn như vậy vừa nguy hiểm vừa phiền phức.

Căn nhà này tuy lớn, phòng khách và phòng ngủ chính Triệu Dương đều tìm rồi, phòng làm việc cũng tìm rồi. Chỉ còn lại phòng trước kia của anh, nhà vệ sinh, bếp, phòng chứa đồ và phòng của Quách Dật Giai.

Phòng của Quách Dật Giai.

Một lát sau, Triệu Dương quả nhiên tìm thấy tất cả giấy tờ cần thiết trong bàn học của Quách Dật Giai.

Anh cầm giấy tờ đi ra khỏi phòng, vừa định mở miệng thì Tạ Diệc Thành đang ngồi trên sofa đột nhiên nháy mắt ra hiệu: "Dương Tử."

Triệu Dương nhìn theo hướng ánh mắt của Tạ Diệc Thành, một chiếc camera mini đang hút trên khung cửa ra vào.

Triệu Dương nở một nụ cười vô cùng hiền hòa, hướng về phía camera vẫy vẫy xấp giấy tờ trong tay: "Ba, mẹ con bảo con về lấy chứng minh thư của bà, con mang đi rồi."

Sau khi lấy được những giấy tờ này, Triệu Dương lập tức đi gặp luật sư Trần, đưa toàn bộ giấy tờ cho cô ấy, phòng ngừa những tình huống đột xuất khác.

Từ phòng làm việc của luật sư Trần đi ra, hai người mới cùng thở phào một hơi. Triệu Dương mua hai chai nước soda lạnh ở máy bán hàng tự động ngoài văn phòng, ném cho Tạ Diệc Thành một chai.

Tạ Diệc Thành dựa vào gốc cây: "Cả đời lần đầu làm chuyện như này, cũng khá k*ch th*ch."

Triệu Dương cười cười: "Cảm ơn nhé."

Tạ Diệc Thành xua tay: "Nói cảm ơn với tao làm gì. Sau cùng mày còn cố ý châm chọc trước camera, tao tưởng tượng được lúc Quách Phóng nghe mày gọi một tiếng 'ba' thì mặt hắn thế nào rồi. Đây là lần đầu mày gọi hắn vậy nhỉ."

Triệu Dương nhướng mày: "Tao đoán hắn cũng không ngồi nhìn camera suốt đâu. Giấy tờ ở trong ngăn kéo dưới cùng bàn học của Quách Dật Giai, bên trong toàn bằng tốt nghiệp với ảnh chụp chung các kiểu, bình thường cũng chẳng ai lục. Chắc phải đợi đến lúc Quách Phóng phát hiện giấy tờ không còn mới đi xem camera."

Tạ Diệc Thành gật đầu: "À đúng rồi, Trác Thanh Nguyên vẫn ở nhà mày à?"

Triệu Dương uống hai ngụm cạn luôn một chai soda, tiện tay ném chai rỗng vào thùng rác không xa: "Ừ, mấy ngày nay đều ở đó."

Tạ Diệc Thành nhìn anh một cái, trên mặt Triệu Dương cũng không thấy biểu cảm gì khác: "Ngủ chung à?"

Triệu Dương liếc cậu ta: "Mày sao lại nhiều chuyện thế, học ai vậy."

Tạ Diệc Thành nhướng mày: "Tao muốn biết lần sau Trác Thanh Nguyên tới Ngựa Hoang thì nên dùng thái độ gì chào hỏi."

Triệu Dương: "Trước đây thế nào thì bây giờ vẫn thế."

Tạ Diệc Thành vừa nghe là hiểu: "Ở chung rồi mà vẫn chưa tiến triển gì à. Nếu mày nhốt tao với anh Phong ở chung hai ngày thì tao chắc chắn nhịn không nổi."

Sau khi Triệu Dương biết chuyện này nhưng cũng chưa từng hỏi, ngược lại Tạ Diệc Thành lại chủ động nhắc tới, nên Triệu Dương hỏi cậu ta: "Mày khiến người ta khá bất ngờ đấy. Tao đoán mày tới Ngựa Hoang làm việc là vì để ý ai đó, nghĩ một vòng cũng không ngờ lại là Phong ca."

Tạ Diệc Thành ngẩng đầu nhìn trời: "Thầy Trác người ta nói vài câu đã đoán ra rồi."

Triệu Dương nhìn cậu ta hồi lâu mới nói: "Chuyện trước kia của Phong ca, mày chắc cũng biết."

Tạ Diệc Thành gật đầu: "Biết, bị lừa hai lần rồi. Anh ấy quá dễ tin người. Trên đời làm gì có nhiều tình yêu đẹp như vậy. Nói thật nhé, mày tin không? Hai người xa lạ gặp nhau, thích nhau rồi ở bên nhau, cả đời không thay lòng, không có tâm tư khác, chỉ nghĩ cách đối tốt với đối phương, sống với anh ấy cả đời. Anh ấy dốc hết lòng với người khác như vậy, quá dễ nuôi ra bọn sói mắt trắng."

Triệu Dương không phản bác: "Cho nên bây giờ anh ấy sẽ không còn dốc hết lòng với người khác nữa."

Tạ Diệc Thành vặn nắp chai trong tay hết mở lại đóng, cười cười: "Không đâu, chẳng phải anh ấy vẫn dốc hết lòng với mày sao?"

Triệu Dương: "Tao là em trai anh ấy."

Tạ Diệc Thành nhún vai nhìn Triệu Dương: "Tao cũng là em trai anh ấy. Bạn của em trai thì sao không tính là em trai à?"

Triệu Dương nhíu mày: "Nếu mày... nếu mày không có lòng tin, tốt nhất vẫn là..."

Triệu Dương nói ngắt quãng, người bình thường e rằng không hiểu anh rốt cuộc muốn nói gì. Những lời này anh nói ra không dễ, một bên là anh mình, một bên là anh em mình, Triệu Dương không biết nên nói thế nào mới thích hợp.

May mà Tạ Diệc Thành nghe ra ý của Triệu Dương từ mấy câu đó. Cậu vỗ vai Triệu Dương: "Mày yên tâm đi. Thật ra tao thích anh ấy khá lâu rồi. Từ... hồi cấp ba chăng? Lúc đó không hiểu, sau này mới biết có lẽ là thích. Nhìn anh ấy lâu như vậy rồi, tao chưa từng làm chuyện gì quá giới hạn."

Nói xong câu đó, Tạ Diệc Thành đổi ánh mắt nhìn Triệu Dương: "Mày với anh Phong khá giống nhau đấy, Dương Tử. Nhất định cứ phải yêu là không chia tay sao? Kết hôn còn có thể ly hôn."

Tạ Diệc Thành vừa nói vừa hất cằm về phía trên, ra hiệu chỗ văn phòng luật sư mà hai người vừa đi ra. Hôm nay bọn họ tới đây chính là để lo chuyện ly hôn cho Hà Viện.

Tạ Diệc Thành tiếp tục nói: "Kết hôn còn có thể ly hôn, yêu nhau chia tay thì quá bình thường. Thử yêu xem sao đi. Anh Phong không thích tao thì đương nhiên không cần thử với tao, nhưng mày thích Trác Thanh Nguyên, thử xem thì có thể thế nào chứ?"

Trước Tiếp