Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đến tối muộn, Tạ Diệc Thành cũng tới. Lúc đến thì thấy Trác Thanh Nguyên đang yên lặng ăn pizza của Ngựa Hoang. Pizza ở Ngựa Hoang chỉ ở mức tàm tạm, đúng là không ngon lắm. Họ định ăn hết lô hàng này rồi sẽ đổi sang loại khác.
Tạ Diệc Thành chào Trác Thanh Nguyên một tiếng, nhưng Trác Thanh Nguyên dường như hoàn toàn không nghe thấy.
Triệu Dương hất cằm ra hiệu với Tạ Diệc Thành: "Cậu ấy tâm trạng không tốt, mày lo việc của mình đi."
Tạ Diệc Thành thấy lạ, Trác Thanh Nguyên tâm trạng không tốt thì cậu ta thật sự chưa từng thấy. Dù là hồi còn học cấp ba hay bây giờ, Trác Thanh Nguyên trong mắt cậu ta lúc nào cũng mang theo nụ cười lịch sự, ứng xử thành thạo.Cậu ghé lại gần quầy bar, nhỏ giọng hỏi: "Bị sao vậy?"
Triệu Dương thuận miệng giải thích: "Mèo chết rồi."
Tạ Diệc Thành nói: "À, con hồi cấp ba ấy hả? Tao nhớ ảnh đại diện trước kia của cậu ta hình như là con mèo đó. Con mèo đẹp thật, lúc đầu tao còn tưởng ảnh mạng."
Hôm nay Ngựa Hoang khá đông khách, mãi đến hơn ba giờ vẫn còn hai bàn đang uống rượu tán gẫu. Trác Thanh Nguyên đã gục xuống quầy bar ngủ mất rồi. Triệu Dương đổi sang bản nhạc dịu hơn một chút, ngồi ở ghế sofa lướt điện thoại một lúc.
Triệu Dương chưa từng nuôi thú cưng nào, nên anh không thật sự hiểu cảm giác khi thú cưng qua đời là thế nào. Anh lướt xem vài bài viết của những người nuôi thú, đọc cách họ dùng chữ để kể lại cảm xúc sau khi thú cưng chết.
Tạ Diệc Thành đi tới vỗ vai anh: "Trác Thanh Nguyên đợi mày tan làm à?"
Triệu Dương gật đầu: "Mấy hôm nay chắc sẽ ở chỗ tao."
Tạ Diệc Thành nhướng mày: "Ở bên nhau rồi?"
Triệu Dương đáp: "Chưa, cậu ấy không dám về nhà."
Tạ Diệc Thành liếc anh một cái, nhưng Triệu Dương không nhận ra ánh nhìn đó, anh đang chăm chú đọc bài viết. Tạ Diệc Thành lại nói: "Vậy mày đưa cậu ta về trước đi. Chắc hôm nay cậu ta cũng mệt rồi, hai người về nghỉ sớm đi. Còn hai bàn này thôi, tao đóng cửa cho."
Triệu Dương cất điện thoại, nhìn quanh Ngựa Hoang một vòng, cuối cùng gật đầu: "Cảm ơn."
Tạ Diệc Thành xua tay: "Khách sáo gì."
Trong giấc mơ, Trác Thanh Nguyên thấy Muffin, nên có chút không muốn tỉnh. Mơ mơ màng màng nghe có người gọi mình, phải một lúc lâu mới chịu mở mắt.
Triệu Dương đứng bên cạnh, cúi người ghé lại nói nhỏ: "Về nhà ngủ đi. Ở đây điều hòa lạnh quá, dễ cảm."
Về đến nhà, hai người thay phiên đi tắm. Triệu Dương để Trác Thanh Nguyên tắm trước. Trong lúc Trác Thanh Nguyên tắm, Triệu Dương thay một bộ chăn ga mới cho phòng ngủ chính.
Vừa quay người lại thì Trác Thanh Nguyên đã đứng ở cửa. Triệu Dương ra hiệu: "Tôi thay chăn ga mới rồi, cậu nghỉ trước đi."
Trác Thanh Nguyên gật đầu, không nói gì.
Đợi Triệu Dương tắm xong, dọn dẹp xong thì đã gần bốn giờ. Mùa hè, bốn giờ trời ngoài đã bắt đầu chuyển sang màu xanh đậm, lờ mờ có dấu hiệu sắp sáng. Triệu Dương cũng bận rộn cả ngày, nằm xuống sofa, ngay cả bước lướt điện thoại trước khi ngủ cũng bỏ qua.
Sofa đúng là rộng, nhưng ngủ quen giường lớn hơn nhiều rồi nên vẫn hơi không quen. Tuy vậy Triệu Dương nghĩ mình ngủ khá ngay ngắn, lại chưa từng ngủ chung với ai nên cũng không có phản ứng gì, chắc không đến mức ngủ rồi lăn xuống sofa đâu.
Anh vừa nhắm mắt được một lúc, cơn buồn ngủ còn chưa kịp hình thành thì nghe thấy tiếng cửa phòng nào đó mở ra. Không nghe rõ là phòng nào.
Có lẽ là Hà Viện. Trác Thanh Nguyên vừa mới ngủ không lâu, chắc không tỉnh. Hà Viện thì ngủ sớm, có lẽ dậy đi vệ sinh.
Triệu Dương nằm trên sofa, sợ lên tiếng sẽ làm Hà Viện giật mình. Nếu không lên tiếng, bà đang ngái ngủ có khi còn chẳng nhìn thấy anh.
Anh nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng lại nghe thấy bước chân đó không đi về phía nhà vệ sinh, mà dừng lại gần sofa. ?
Đã giả ngủ rồi, Triệu Dương cố nhịn không mở mắt.
Một lúc lâu cũng không có động tĩnh gì khác. Cuối cùng anh vẫn không nhịn được, mở mắt ra, giật mình run lên một cái. Câu chửi suýt bật ra khỏi miệng bị anh nuốt ngược trở lại. Trước mặt anh là Trác Thanh Nguyên đang ngồi xổm, mặc đồ ngủ của Triệu Dương, cứ thế nhìn chằm chằm vào anh.
Tim Triệu Dương lập tức tăng vọt. Phải một lúc lâu mới bình tĩnh lại, anh thở dài hỏi: "Làm sao vậy? Không ngủ được à?"
Trác Thanh Nguyên nhìn anh: "Triệu Dương, Muffin ở nhà một mình."
Triệu Dương lại thở dài, gật đầu: "Vậy tôi đi đón nó về, được không? Cậu có muốn đi cùng không?"
Trác Thanh Nguyên nói: "Tôi không muốn nó ở nhà một mình, nhưng tôi... cũng hơi sợ ở cùng nó. Không phải sợ Muffin, tôi chỉ là..."
Triệu Dương ngắt lời: "Không sao, không cần giải thích với tôi, tôi hiểu. Vậy thế này, tôi đi đón nó về, đặt ngay trước mặt tôi, trên cái bàn trà này. Tôi ở đây với nó, cậu về phòng ngủ chính ngủ, được không?"
Trác Thanh Nguyên hỏi: "Muffin sẽ trách tôi không?"
Triệu Dương vừa bị dọa một phen nên buồn ngủ bay sạch, đầu óc vẫn còn hơi chậm. Anh ngồi dậy, châm một điếu thuốc cho tỉnh táo: "Tại sao nó lại trách cậu?"
Trác Thanh Nguyên vẫn ngồi xổm trước sofa: "Tôi không dám ở cạnh nó."
Triệu Dương nói: "Cậu ủy thác cho tôi ở cạnh nó cũng như nhau thôi."
Trác Thanh Nguyên lại hỏi: "Kiếp sau Muffin còn làm mèo không?"
Triệu Dương không tin thần quỷ, cũng không tin luân hồi, nhưng vẫn thuận theo lời cậu: "Làm mèo cũng khá hạnh phúc mà. Có khi còn hơn làm người. Biết đâu vẫn là mèo."
Cuối cùng Trác Thanh Nguyên nói: "Tôi đói rồi. Pizza ở quán cậu khó ăn quá."
Triệu Dương: "..."
Bốn rưỡi sáng hai người cùng ra ngoài. Trời xanh nhạt lờ mờ, trong khu dân cư đã có mấy ông bà dậy tập thể dục.
Bốn rưỡi thật ra vẫn ổn. Chỉ là Ngựa Hoang mới mở, lượng khách chưa ổn định nên Triệu Dương tan ca sớm hơn một chút. Trước kia làm ở Bến Đò, anh thường theo Lệ Phong bốn năm giờ mới về nghỉ.
Quán ăn sáng trước cổng khu đã mở. Hai vợ chồng đang hấp bánh bao, nồi đầu còn chưa chín, bây giờ chỉ có cháo với sữa đậu nành.
Hai người ở gần nhau, đi bộ hơn mười phút là tới. Trác Thanh Nguyên cẩn thận ôm hũ tro cốt của Muffin. Lúc đi ngang quán ăn sáng thì vừa đúng lúc bánh bao mới ra lò.
Chỉ một lúc thôi trời đã sáng hẳn. Người đi làm sớm đã ra ngoài, quán ăn sáng trước cửa cũng rất náo nhiệt. Có mấy công nhân vệ sinh, trước đây hai người chưa từng chú ý, hóa ra họ đi làm sớm như vậy.
Về đến nhà, Trác Thanh Nguyên đặt Muffin lên bàn trà trong phòng khách.
Triệu Dương hỏi: "Cậu ngủ được không?"
Trác Thanh Nguyên vừa ăn no xong, hoàn toàn không buồn ngủ: "Không muốn ngủ."
Triệu Dương hỏi: "Vậy muốn làm gì?"
Trác Thanh Nguyên: "Xem TV."
Triệu Dương nhìn sang phòng ngủ phụ, Hà Viện vẫn còn ngủ. Bà ngủ sớm nên chắc dậy sớm. Mỗi lần anh thức dậy thì bà đã dậy rồi, nên anh cũng không biết chính xác bà dậy lúc mấy giờ.
"Tôi đưa máy tính bảng cho cậu, về phòng xem được không?"
Một lúc lâu Trác Thanh Nguyên mới nói: "Tôi không muốn ngủ một mình."
Triệu Dương: "."
Triệu Dương: "Tôi ngủ cùng cậu?"
Trác Thanh Nguyên lập tức đáp: "Được."
Triệu Dương: "Muffin thì sao?"
Trác Thanh Nguyên: "Ở phòng khách."
Triệu Dương: "Được."
Trác Thanh Nguyên ngủ rồi, Triệu Dương thì không ngủ được.
Anh nhìn ra rồi, Trác Thanh Nguyên không phải không buồn ngủ, cũng không phải không muốn ngủ hay không ngủ được, mà là sợ ngủ một mình.
Hai người nằm trên giường, chẳng bao lâu sau, hơi thở Trác Thanh Nguyên đã rất đều.
Triệu Dương cẩn thận với tay lấy điện thoại ở đầu giường, chậm rãi nhích người lên, mãi mới tựa được vào đầu giường rồi bắt đầu lướt điện thoại.
Bình thường anh sống một mình, không ảnh hưởng ai nên không có thói quen đeo tai nghe. Lúc này lướt video chỉ có thể để im lặng. Lướt một lúc thấy mình như bị bệnh, lại thoát ứng dụng video ngắn, chuyển sang chơi trò "liên liên khán" trong mini-app.
Chơi năm phút phát hiện tâm trí hoàn toàn không ở trong game, lại thoát ra.
Giờ này mọi người chắc đều ngủ rồi. Tiểu Vĩ với Song Nhi chắc chắn ngủ, Tạ Diệc Thành cũng khả năng cao đã ngủ. Triệu Dương gửi tin nhắn không ai trả lời, vậy là ngủ thật.
Bến Đò còn chưa sửa xong, mấy người bên đó mấy hôm nay chắc cũng không sinh hoạt đảo lộn như trước. Thôi, không hỏi nữa. Còn lại một người - Lệ Phong. Đồng hồ sinh học của Lệ Phong đã ổn định từ lâu, bốn năm giờ. Dù bây giờ đã "nghỉ hưu" thì chắc cũng khó thay đổi ngay.
S: [Anh, ngủ chưa?]
Lệ Phong: [Chưa.]
S: [Sao còn chưa ngủ?]
Lệ Phong chỉ trả lời một chữ rồi lười gõ tiếp. Tin nhắn thoại được Triệu Dương chuyển thành chữ: [Có việc thì nói đi. Nửa đêm hỏi anh ngủ chưa làm gì.]
S: [Thật ra không có việc, không ngủ được, chán.]
Lệ Phong: [Chán thì dậy tập thể dục. Mấy năm trước theo anh còn đi phòng gym một thời gian. Làm nghề này phải siêng, uống rượu dễ béo lắm. Lơ là một thời gian là bụng sáu múi mất sạch. Chú còn đi không?]
S: [Dạo này bận khai trương, chưa đi được. Qua thời gian nữa sẽ đi.]
Lệ Phong: [Đừng tán gẫu nữa, rốt cuộc chuyện gì. Nếu trong lòng chú không có chuyện, chán mấy cũng không tìm anh nói nhảm.]
S: [...]
S: [Chắc cũng không có gì, gần đây nhiều việc.]
Lệ Phong: [Nói.]
S: [Hà Viện đang ở nhà em, Trác Thanh Nguyên... hôm nay cũng ở nhà em.]
Lệ Phong: [Hai người không ra ngoài thuê phòng à? Có bệnh à? Thiếu tiền?]
S: [.]
S: [Không phải. Mèo của cậu ấy chết rồi, cậu ấy không dám về nhà nên qua nhà em ở nhờ.]
Lệ Phong: [Chú đơn phương à? Thành Tử chẳng phải nói cậu ta có ý với chú sao. Thích nhau thì ở bên nhau đi, bày đặt cái kiểu 'anh em tốt giúp đỡ nhau' làm gì.]
Triệu Dương nhất thời không biết giải thích quan hệ giữa anh và Trác Thanh Nguyên thế nào. Anh còn chưa kịp gõ chữ thì Trác Thanh Nguyên bên cạnh dường như gặp ác mộng, miệng lẩm bẩm gì đó không rõ, rồi cứ thế cọ lại gần Triệu Dương, một tay đặt lên bụng anh ôm chặt.
...
Triệu Dương hít vào một hơi, nhẹ nhàng nắm cổ tay Trác Thanh Nguyên, muốn nhấc tay cậu ra. Vừa nhấc lên được một chút thì Trác Thanh Nguyên đột nhiên mở mắt.
Triệu Dương: "...Tôi đánh thức cậu à?"
Trác Thanh Nguyên như bị giật mình: "Sao vậy?"
Triệu Dương vẫn đang nắm cổ tay cậu. Trong lòng anh chửi thầm một câu, rồi đặt tay Trác Thanh Nguyên trở lại bụng mình, nói nhỏ: "Không có gì, ngủ đi."
Trác Thanh Nguyên chỉ bị giật mình tỉnh dậy chứ chưa hẳn tỉnh hẳn. Mơ mơ màng màng, thấy không có chuyện gì thì lập tức nhắm mắt lại. Không biết là cố ý hay vô thức, tay ôm Triệu Dương càng siết chặt hơn. Triệu Dương nhắm mắt lại một chút, cố gắng phớt lờ cánh tay đang ôm mình.
Nửa phút sau, Trác Thanh Nguyên như đang nói mớ: "Sao cậu không ngủ?"
Triệu Dương phải cố lắm mới nghe rõ: "Lát nữa. Cậu ngủ đi."
Trác Thanh Nguyên: "Tôi có thể ôm cậu nhỉ?"
Triệu Dương nghiến răng đáp: "Được."