Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 55: Tôi có thể đến nhà cậu ở không

Trước Tiếp

Trong ký ức của Trác Thanh Nguyên, cậu dường như chưa từng khóc, mà cậu lại từng thấy rất nhiều người khóc.

Bây giờ cậu mở phòng tư vấn tâm lý, trước kia từng thực tập theo lão Đào. Dường như có một lời nguyền như vậy: bất kể thân chủ rốt cuộc có vấn đề tâm lý hay không, bất kể chuyện xảy ra với họ lớn hay nhỏ, chỉ cần bước vào căn phòng đó ngồi xuống, trong vòng ba câu nói đầu tiên, phần lớn mọi người đều sẽ trào nước mắt.

Sự ra đi của Muffin đến rất đột ngột, nó không cho Trác Thanh Nguyên cơ hội chuẩn bị tâm lý.

Hôm đó bác sĩ thú y vuốt Muffin nói rằng đây là một con mèo rất tốt. Nỗi đau của sự già yếu nó đều tự mình chịu đựng, không muốn khiến cậu lo lắng, không muốn để khoảng thời gian cuối cùng ở bên nhau tràn đầy lưu luyến và buồn bã.

Mười một tuổi, dù trong quá trình nuôi mèo Trác Thanh Nguyên vô cùng rõ ràng tuổi thọ của mèo chỉ có hơn mười năm, khi đưa Muffin từ nhà bố mẹ về cậu đã nhận ra nó không còn hoạt bát như trước, cậu vẫn luôn biết Muffin đã già rồi. Nhưng thật khó thay đổi suy nghĩ ăn sâu trong con người: mười một tuổi thôi mà, chỉ là một đứa trẻ chưa hiểu chuyện, sao đặt lên một con mèo lại đã là chương cuối của sự già nua.

Trác Thanh Nguyên vẫn che mắt, nước mắt liều mạng trào ra. Cậu thật sự quá khó tưởng tượng: khó tưởng tượng sau này trong nhà sẽ không còn một con mèo lông xù lắc mông chạy tới cọ vào chân mình; khó tưởng tượng sẽ không còn tiếng "rào rào" của máy cho ăn tự động; khó tưởng tượng sau này buổi sáng sẽ không còn mùi từ khay cát mèo, nửa đêm không còn tiếng mèo bới cát.

Đến chiều tối, Triệu Dương cùng Trác Thanh Nguyên hoàn thành việc hỏa táng Muffin. Trác Thanh Nguyên mua một chiếc hũ tro cốt hoa văn mèo Ragdoll, Muffin từ một con mèo biến thành một hũ mèo.

Trác Thanh Nguyên không có tâm trạng ở cùng bất kỳ ai, Triệu Dương đưa cậu tới cổng khu chung cư rồi bị Trác Thanh Nguyên đuổi về.

Chia ly và cô độc là hai từ đi cùng nhau.

Bởi vì Trác Thanh Nguyên chưa từng trải qua chia ly, nên trước nay cậu không hiểu cô độc. Mà bây giờ cậu đã thấu hiểu chia ly, cô độc cũng vô lý mà xuất hiện.

Trong nhà khắp nơi đều có dấu vết của Muffin: lông mèo rải khắp nơi, đồ chơi mèo trên sàn, giá leo mèo ngoài ban công. Quá nhiều rồi, đếm cũng đếm không hết. Nơi này không còn là nhà nữa, mà biến thành pháp trường. Điều này vượt quá dự đoán của Trác Thanh Nguyên, cậu gần như không thở nổi, mắt cũng không dám nhìn chiếc hũ tro cốt tạm đặt trên bàn.

Trác Thanh Nguyên cầm chìa khóa ra ngoài, dựa lưng vào cửa hít thở mạnh, hoảng hốt không biết phải làm sao.

Triệu Dương đang ngồi xổm dưới lầu nhà Trác Thanh Nguyên hút thuốc.

Trên đất đã có hai đầu thuốc lá. Anh biết Trác Thanh Nguyên nói "thôi vậy" là nghiêm túc, cũng biết Trác Thanh Nguyên nói không thích mình đến thế là sự thật. Bây giờ việc nên làm là kết thúc một cách thể diện, mọi người đều vui vẻ. Anh không muốn bắt đầu một mối quan hệ không đủ nghiêm túc với Trác Thanh Nguyên , mà Trác Thanh Nguyên bây giờ cũng nói thôi vậy, thật sự là mọi người đều vui vẻ.

Đợi hút xong điếu thuốc thứ ba, Triệu Dương sẽ rời đi.

Điếu thuốc cháy phát ra tiếng "xì xì". Lúc này đúng kỳ nghỉ hè, qua thời điểm nắng gắt nhất, trong khu chung cư có khá nhiều đứa trẻ tụ tập ở quảng trường nhỏ chơi đùa. Tiếng cười nói ríu rít làm nền, cửa chung cư đột nhiên bị đẩy ra từ bên trong, Trác Thanh Nguyên cầm chìa khóa đứng trước mặt Triệu Dương.

Trác Thanh Nguyên có chút bất ngờ: "Cậu... chưa đi à?"

Trên mặt cậu còn vệt nước mắt, lúc bước ra khỏi cửa còn hơi vội.

Triệu Dương nhìn cậu: "Chưa, sợ cậu một mình về nhà sẽ sợ."

Trác Thanh Nguyên l**m môi: "Không sợ."

Triệu Dương gật đầu: "Vậy chạy ra ngoài làm gì?"

Trác Thanh Nguyên ngồi xổm xuống cạnh Triệu Dương, ngồi rất gần, lúc ngồi xuống vai hai người gần như chạm vào nhau. Cậu đưa tay ra: "Cho tôi một điếu."

Triệu Dương rút thuốc đưa cho cậu: "Biết hút không?"

Động tác châm thuốc của Trác Thanh Nguyên không giống người không biết hút, cũng không có cảnh người mới hút thường bị sặc. Khói thuốc từ miệng cậu phả ra: "Coi như biết hút đi. Trước kia từng thử rồi, giáo sư hướng dẫn của tôi hút thuốc, trước đây có chia cho tôi một điếu. Chỉ là không thích lắm."

Hai người im lặng hút xong một điếu. Triệu Dương không định hút thêm, nhưng Trác Thanh Nguyên lại châm thêm một điếu nữa. Giữa mùa hè trời tối rất muộn, gần sáu giờ mà trời vẫn sáng choang, mặt trời còn chưa lặn, không khí toàn là hơi nóng hầm hập.

Ngồi xổm lâu Trác Thanh Nguyên hơi mệt, dứt khoát ngồi xuống bậc thềm ven đường: "Sau này nhớ dùng meme của Muffin."

Triệu Dương đáp: "Ừ."

Trong khu chung cư có mèo hoang, thật ra chúng sống cũng khá ổn. Có cư dân tốt bụng mang hai con mèo hoang thường trú đi triệt sản rồi cắt tai đánh dấu, thỉnh thoảng còn có người rải thức ăn cho mèo dưới bụi cây trước quảng trường nhỏ. Vì vậy mèo hoang không sợ người, thường nằm ngửa bụng ở bất kỳ đâu.

Ở quảng trường nhỏ vừa hay có hai bé gái đang vuốt con mèo hoang màu cam.

Trác Thanh Nguyên nhìn rất lâu, không nói gì.

Đợi đến khi con mèo cam bị vuốt đến mức lật bụng ra, Trác Thanh Nguyên mới nói: "Tôi có thể đến nhà cậu ở không? Tôi bên này..."

Phần sau cậu không nói ra, nhưng Triệu Dương nghe hiểu.

Triệu Dương im lặng một lúc: "Được."

Sự im lặng có rất nhiều ý nghĩa, nhưng Trác Thanh Nguyên lúc này không còn sức để phân tích hay suy đoán nữa.

Trác Thanh Nguyên nhìn hắn: "Hà Viện đang ở nhà cậu đúng không, ở có tiện không?"

Triệu Dương nói: "Bà ấy ở phòng khách, cậu ngủ phòng tôi."

Trác Thanh Nguyên hỏi: "Còn anh?"

Triệu Dương: "Sô-pha."

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Sô-pha nhà cậu đúng là khá lớn."

Lúc nói câu này Trác Thanh Nguyên vẫn giữ tư thế nhìn Triệu Dương. Ban đầu Triệu Dương không nhìn lại cậu, nhưng đến khi câu này nói xong, Trác Thanh Nguyên vẫn không quay đầu đi. Triệu Dương vốn quen bị người khác nhìn, nhưng khi ánh mắt đó đến từ Trác Thanh Nguyên, anh lại có chút khó bỏ qua, đành phải nhìn lại.

Biểu cảm của Trác Thanh Nguyên có chút mờ mịt, cuộc đối thoại dường như đều là phản xạ theo bản năng. Dưới mắt còn vệt nước mắt chưa khô, không chỉ vệt cũ mà còn có vệt mới. Có lẽ lúc nhìn con mèo cam kia cậu lại nhớ đến Muffin, mà Muffin bây giờ đang ngoan ngoãn nằm ở nhà Trác Thanh Nguyên, ngoan đến mức không nhúc nhích.

Triệu Dương thở dài trong lòng, giơ tay khẽ lau dưới mắt Trác Thanh Nguyên. Động tác của anh rất nhẹ, cảm giác chạm vào gần như có như không.

Anh hỏi: "Lần đầu khóc à?"

Trác Thanh Nguyên thừa nhận: "Ừ. Cậu từng khóc chưa?"

Triệu Dương không cần nhớ lại: "Khi bố tôi mất thì có khóc."

Trác Thanh Nguyên: "Khi đó... cảm giác thế nào?"

Triệu Dương cười khẽ một tiếng: "Thật ra quên rồi. Có lẽ nhiều hơn là mơ hồ thôi, khi đó còn nhỏ, ông ấy mất đi đã là chuyện lớn nhất trên đời rồi."

Trác Thanh Nguyên hỏi: "Bây giờ thì sao?"

Triệu Dương: "Đã sớm quên cảm giác lúc đó rồi, cũng quen một mình từ lâu."

Chủ đề này dừng lại ở đó.

Trác Thanh Nguyên bỗng hỏi: "Cậu không nóng sao?"

Triệu Dương: "Về nhà nhỉ?"

Trác Thanh Nguyên: Ừ."

Trên đường về Triệu Dương mới nhắn tin cho Hà Viện, nói Trác Thanh Nguyên mấy ngày này sẽ đến nhà ở. Thực ra cũng chỉ là báo một tiếng, không cần bà dọn dẹp gì. Lúc Hà Viện tới đây cũng chẳng mang theo gì, ngày đầu còn mặc quần áo của Triệu Dương, sau đó Triệu Dương mới dẫn bà đi mua hai bộ.

Hà Viện ngạc nhiên: "Thầy Trác đến ở à? Vậy mẹ..."

Triệu Dương: "Không sao, cậu ấy ngủ phòng tôi."

Hà Viện: "Hay là mẹ ra ngoài ở đi, mẹ thấy đối diện khu chung cư có khách sạn, cũng gần con, mẹ không sao đâu."

Triệu Dương: "Đừng giày vò nữa, dạo này trạng thái của mẹ khá hơn rồi, đừng đổi môi trường."

Hà Viện: "Vậy mẹ đi mua ít đồ ăn nấu cơm cho hai đứa nhé? Con có rảnh ăn ở nhà không?"

Xem xong tin nhắn của Hà Viện, Triệu Dương hỏi Trác Thanh Nguyên: "Lát nữa tôi phải qua Ngựa Hoang, cậu ở nhà với Hà Viện? Có muốn ăn chút gì không?"

Trác Thanh Nguyên lập tức nói: "Tôi đi Ngựa Hoang với cậu."

Triệu Dương siết nhẹ điện thoại: "Được."

Tiểu Vĩ là người đầu tiên đến Ngựa Hoang. Hôm nay đến còn khá ngạc nhiên, bình thường không đến lượt cậu ta tới sớm nhất. Bên cửa hàng kính mắt của Tạ Diệc Thành đôi khi đóng cửa muộn nên đến muộn, nhưng Triệu Dương gần như luôn là người đến đầu tiên.

Cậu ta mở cửa rồi nhắn vào nhóm: [@S, Dương ca, mày đâu rồi!]

Không lâu sau Triệu Dương cùng Trác Thanh Nguyên xuất hiện ở Ngựa Hoang.

Tiểu Vĩ không nghĩ nhiều, bước lên vỗ vai Trác Thanh Nguyên: "Thầy Trác hôm nay đi với anh Dương à, hai người buổi chiều ở cùng nhau hả, đi làm gì vậy?"

Trác Thanh Nguyên khẽ tránh một chút, nhíu mày nhìn Tiểu Vĩ.

Tiểu Vĩ sững lại.

Triệu Dương kéo cổ tay Trác Thanh Nguyên, kéo cậu ra sau lưng mình rồi nói với Tiểu Vĩ: "Đi làm việc đi, cậu ấy tâm trạng không tốt."

Tiểu Vĩ gãi đầu: "À à, được."

Trong quán bar bây giờ chưa có ai. Triệu Dương vào quầy bar: "Ăn chút gì rồi hãy uống rượu."

Trác Thanh Nguyên rất nghe lời: "Pizza."

Triệu Dương lật tủ đông xem: "Đặt đồ ăn ngoài đi, chỗ tôi toàn đồ làm sẵn, không ngon."

Trác Thanh Nguyên lắc đầu: "Bên ngoài cũng là đồ làm sẵn, không ngon."

Triệu Dương cầm một chiếc pizza đông lạnh nhìn Trác Thanh Nguyên một lúc rồi thỏa hiệp:
"Được, vài phút thôi, đợi chút."

Trước Tiếp