Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong phút chốc, trái tim cậu bắt đầu đập thình thịch liên hồi. Dù khi thực hiện cuộc hôn nhân hợp đồng này, cậu dĩ nhiên đã lưu số bà vào danh bạ, nhưng vì chưa bao giờ liên lạc riêng nên cái tên "Mẹ của Trưởng phòng" hiện lên trên màn hình điện thoại mang lại một cảm giác thật lạ lẫm.
'Có chuyện gì vậy nhỉ?' Sau một hồi cân nhắc, Yoo Young quyết định gọi lại cho bà trước. Phải chăng chỉ là một cuộc gọi hỏi thăm thông thường? Nhưng nếu nhớ lại khí thế áp đảo của bà lần trước, chắc hẳn chuyện không đơn giản như thế.
Sau một hồi chuông không quá dài, bà đã nhấc máy.
Được rồi. Sao gọi mãi mà không thấy con nghe máy thế hả?
"Con chào bác ạ, con là Han Yoo Young đây ạ. Con vừa mới đi tắm nên không biết có điện thoại ạ."
Vừa bắt máy đã nhận ngay cái giọng điệu như thể đang muốn kiếm chuyện, bà vẫn chẳng thay đổi chút nào. Một khoảng lặng ngắn ngủi sau lời chào có phần giải thích của cậu càng khiến bầu không khí thêm phần gượng gạo. Yoo Young khẽ l**m môi, rồi lấy hết can đảm hỏi bằng giọng căng thẳng:
"Dạ… không biết bác gọi con có việc gì không ạ?"
Phải có việc gì mới được gọi điện cho con sao?
Vẫn là cái giọng sắc mỏng như dao ấy đang lên án cậu.
"Dạ, không phải thế đâu ạ. Con không có ý đó."
Ta đã nghĩ sau khi kết hôn con sẽ gọi cho ta lấy một cuộc, vậy mà con cứ bặt vô âm tín, khiến ta thấy chạnh lòng nên mới chủ động gọi đây. Có mỗi đứa con rể mà chẳng thấy hiếu thuận gì cả, chậc.
Yoo Young quay cuồng trước những đòn tấn công dồn dập ngay khi vừa bắt máy. Sự vô lý ấy khiến cơn giận trong lòng cậu bắt đầu nhen nhóm, nhưng dù sao đây cũng là cuộc điện thoại đầu tiên với mẹ anh, cậu không thể cứ thế mà tranh cãi qua điện thoại được.
Yoo Young tự nhủ thầm trong lòng hàng nghìn lần rằng đây là người mà cậu không nên làm mất lòng trong suốt ba năm hợp đồng, cậu cố gắng kìm nén cái tính nóng nảy đang chực chờ bùng phát.
"Dạ… ha ha. Con xin lỗi bác. Từ nay con sẽ chú ý hơn ạ."
Với lại, tối mai con hãy dành chút thời gian nhé.
Lại chuyện gì nữa đây…. Một thông báo gãy gọn và dứt khoát đến mức khiến cậu sững sờ, miệng há hốc.
"Dạ? Sao đột ngột thế ạ…."
Thì đi ăn tối cùng nhau thôi. Chúng ta đâu thể cứ sống thế này mãi được, đúng không? Không có Do Won, chỉ có ta với con thôi, đi ăn rồi nói chuyện phiếm chút ít. Con không thích sao?
Đến mức này thì cậu thực sự không biết bà đang toan tính điều gì. Nhìn cái giọng điệu như thể đang khinh miệt kia thì chắc chắn bà chẳng có ý tốt gì khi gọi cậu đến rồi. Thế nhưng, tại sao lại cất công gọi một kẻ mình ghét đến để dùng bữa riêng chứ? Hay bản tính của bà vốn dĩ đã như vậy rồi? Vì chẳng biết chút gì về mẹ của Do Won nên Yoo Young thấy vô cùng bối rối.
Nhưng trước mắt, cậu quyết định cứ đối mặt xem sao. Đúng như lời bà nói, suốt ba năm trời cứ gầm ghè nhau thế này thì cả hai bên đều mệt mỏi, nếu bữa ăn ngày mai có thể giúp đôi bên gần gũi hơn dù chỉ một chút thì cũng là điều tốt.
Vả lại, chắc chẳng có chuyện gì to tát đâu nhỉ? Nếu có chuyện gì thì cứ đứng dậy bỏ về là xong. Với suy nghĩ đầy hào sảng, Yoo Young đã thốt ra lời đồng ý.
"Dạ vâng, con hiểu rồi ạ. Vậy tối mai sau khi tan làm, con sẽ đến thỉnh an bác ạ."
Không, không phải ở nhà đâu. Gặp nhau ở trung tâm thương mại đi. Ăn xong rồi chúng ta cùng đi chọn quà cho Do Won, chẳng phải sẽ rất tốt sao?
"…Quà ạ?"
Yoo Young tròn mắt trước lời nói hoàn toàn không hiểu ý nghĩa gì. Thế nhưng, đáp lại cậu là một tiếng cười khẩy cùng lời phê phán sắc sảo.
Đừng nói là con không biết nhé? Sắp đến sinh nhật Do Won rồi đấy.
"…Dạ…."
Hóa ra là không biết thật. Hai đứa có đúng là vợ chồng không đấy? Chồng mình sinh nhật khi nào mà cũng không hay.
Cảm giác như vừa bị ai đó giáng một đòn mạnh vào đầu. Nghĩ lại thì, mật mã cửa nhà là sinh nhật của cậu, vậy mà cậu lại chẳng hề biết sinh nhật của anh. Lần trước cậu đã định hỏi một lần rồi nhưng lại vô tình để nó trôi qua mất. Lần đầu tiên kể từ khi bắt máy, Yoo Young mất hết ý chí phản kháng và chỉ biết im lặng.
Dù sao thì, hẹn gặp con vào ngày mai. Ta sẽ nhắn tin địa điểm và thời gian sau.
Tút, cuộc gọi bị ngắt quãng. Yoo Young ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, đứng lặng người một lúc lâu. Sinh nhật sao. Sắp đến sinh nhật anh rồi. Vậy mà cậu lại chẳng hề hay biết.
Thế nhưng, Yoo Young đã nhanh chóng rũ bỏ những suy nghĩ ngổn ngang đang bám lấy mình.
'Thì biết sao được. Thật ra cho đến tận lúc nãy thì hai đứa vẫn là người dưng nước lã mà, làm sao mình biết được chứ. Chỉ là vì Choi Do Won… đặc biệt chu đáo quá thôi.'
Chẳng qua là vì Choi Do Won, người đã sớm biết sinh nhật cậu và cài làm mật mã, là một kẻ quá đỗi dịu dàng đến mức đáng trách mà thôi. Được rồi, đã thế này thì sinh nhật Choi Do Won, mình sẽ chuẩn bị thật tươm tất. …Nhưng mà sinh nhật anh ấy là khi nào nhỉ?
'Chết tiệt….'
Nghĩ lại thì, mẹ anh chỉ lo chỉ trích cậu chứ chẳng thèm nói cho cậu biết ngày sinh nhật chính xác là bao nhiêu. Dù cằn nhằn nhưng Yoo Young vẫn không ngừng vận dụng trí não. Mà thôi, dù sao lên công ty tìm một lát là ra ngay thôi mà. Ở đó có tài liệu tổng hợp sinh nhật của các nhân viên để mọi người cùng quan tâm nhau.
Mà nói đi cũng phải nói lại, đây quả là cuộc điện thoại đầu tiên với mẹ của Do Won. Cậu định nói chuyện bà gọi điện cho Do Won nghe, nhưng rồi lại thôi. Nếu bảo với Do Won là ngày mai đi ăn với mẹ anh, biết đâu sẽ làm hỏng mất món quà bất ngờ mà cậu định chuẩn bị.
'Đã mất công đi thì phải chọn món nào thật "ngầu" mới được. Nên tặng gì đây nhỉ? Mà nhắc mới nhớ, sở thích của Choi Do Won là gì ấy nhỉ.'
Yoo Young nằm vật ra giường, chìm sâu vào suy nghĩ. Những thứ như đồng hồ hay bộ vest thì anh đã có đủ cả rồi.
Còn sở thích thì…. Nhớ lại lần trước gặp nhau ở phòng gym. Cậu đã định chọn đồ thể thao nhưng rồi lại thôi. Vì cậu đã thấy chúng treo đầy trong phòng thay đồ của anh rồi. Tặng quà cho một người dường như chẳng thiếu thứ gì quả là một bài toán khó.
Ngay lúc đó, hình ảnh Do Won mua ống kính ở cửa hàng máy ảnh khi cả hai đi chọn đồ cưới bỗng hiện về.
'A, đúng rồi. Choi Do Won từng nói là anh ấy thích chụp ảnh mà!'
Cảm giác như có một bóng đèn vừa bật sáng trong đầu. Đôi mắt lấp lánh niềm vui, Yoo Young bật dậy khỏi giường. Nhưng rồi niềm phấn khích ấy nhanh chóng dịu đi.
'…Nhưng phải mua cái gì nhỉ? Máy ảnh sao?'
Cậu chẳng biết chút gì về nhiếp ảnh nên không biết phải mua cái gì cho đúng. Dù cứ nghĩ đơn giản là mua một chiếc máy ảnh, nhưng chắc hẳn anh sẽ có gu riêng của mình.
Sau một hồi cân nhắc, Yoo Young quyết định cứ tiến tới thôi. Cứ đắn đo thế này thì chẳng bao giờ xong, cũng chẳng mua được gì. Dù sao anh cũng không phải dân chuyên nghiệp mà chỉ chụp ảnh như một sở thích, cứ ra trung tâm thương mại chọn cái nào tốt nhất, đắt nhất là được chứ gì?
Sau khi kết thúc những suy nghĩ ngắn gọn, Yoo Young lại nằm xuống giường.
'Mà nhắc mới nhớ, hình như mình… cũng có chút căng thẳng.'
Cơn phấn khích về món quà tạm thời lắng xuống, nhiệm vụ quan trọng trước mắt là bữa ăn ngày mai với mẹ anh.
'Chắc mình sẽ làm tốt thôi. Sẽ ổn thôi mà. Người ta bảo một điều nhịn là chín điều lành….'
Yoo Young tự nhủ thầm trong lòng nhiều lần để lấy lại tinh thần. Nghĩ đến những năm tháng đi làm đã trui rèn bản thân trước những kẻ "phản diện" như Trợ lý Kim, có lẽ chuyện này cũng chẳng thấm tháp vào đâu.
Và biết đâu bà gọi điện rủ đi ăn và chọn quà thực sự là vì muốn gần gũi với cậu thì sao. Thế nên đừng có vội vàng giương vây giương cánh bảo vệ mình làm gì, Yoo Young bắt đầu suy nghĩ xem ngày mai nên mặc bộ đồ nào.
❖ ❖ ❖
Một ngày trôi qua thật nhanh. Vì cuộc hẹn mà mẹ anh nhắn tin ngày hôm qua là lúc 7 giờ, nên để không phải làm thêm giờ, Yoo Young đã dồn hết tâm trí vào công việc suốt cả ngày. Trước những câu hỏi của đồng nghiệp rằng sao hôm nay cậu lại làm việc như bị ai đuổi, cậu chỉ biết mỉm cười lảng tránh.
"Mọi người vất vả rồi!"
"Hẹn gặp lại mọi người vào ngày mai."
Giữa những tiếng chào hỏi rôm rả của mọi người khi đứng dậy ra về, Yoo Young là người đầu tiên cúi chào rồi chạy biến khỏi văn phòng.
"Hẹn gặp lại mọi người vào ngày mai ạ!"
"Về nhé, Yoo Young!"
"Trợ lý Han! Hẹn gặp lại ngày mai ạ!"
Do Won, người vừa đưa ra chỉ thị tan làm ngắn gọn, cũng đã rời khỏi chỗ ngồi ngay lập tức. Nhìn về phía phòng Trưởng phòng vẫn còn sáng đèn, cậu thoáng do dự xem có nên chờ để chào anh rồi mới đi không, nhưng sợ không kịp thời gian nên cậu quyết định đi thẳng.
"Trưởng phòng. Tối nay em cũng đi ăn với bạn rồi mới về ạ."
Tin nhắn gửi đi từ trong thang máy khi đang xuống hầm gửi xe đã nhanh chóng có lời hồi đáp.
"Được rồi. Ăn ngon miệng rồi về nhà cẩn thận nhé."
"Trưởng phòng cũng vậy nhé."
Cậu định nhắn thêm câu "Đừng uống quá chén nhé" nhưng rồi lại thôi. Dù sao thì Choi Do Won cũng là bậc thầy trong việc quản lý bản thân… vả lại nói những lời như thế một cách tự nhiên quá lại mang lại cảm giác như một cặp vợ chồng thực thụ vậy.
'Choi Do Won thì tự lo cho mình tốt rồi, mình phải tập trung tinh thần cho bản thân mới được.'
Từ công ty đến trung tâm thương mại mất khoảng 30 phút, nếu tính cả tắc đường giờ tan tầm thì mất khoảng 45 phút. Ghé xe vào tiệm hoa cạnh công ty để mua một bó hoa nhỏ xinh, Yoo Young lên xe với gương mặt đầy căng thẳng. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên hai người gặp riêng, chuẩn bị một chút lòng thành cũng là lẽ lịch sự tối thiểu.
Đúng như dự tính, 45 phút sau Yoo Young đã có mặt tại trung tâm thương mại. Gửi xe ở bãi đỗ VIP như một thói quen, Yoo Young bước ra với bó hoa trên tay, gương mặt cương nghị như một vị tướng sắp ra trận. Địa điểm hẹn gặp mẹ Do Won là một nhà hàng sang trọng trong khu Lounge của trung tâm thương mại.
Bước vào thang máy dành riêng cho khách VIP, Yoo Young nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương và hít một hơi thật sâu.
'Bình tĩnh nào. Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà. Rồi trò chuyện phiếm nữa.'
Tự nhủ đừng căng thẳng một cách quá mức, Yoo Young tự tin ưỡn ngực. Cậu khẽ nở một nụ cười, làm lộ rõ vẻ tinh nghịch trên khuôn mặt. Chao ôi, mỗi khi thằng út nhà mình cười như thế trông mới đáng yêu làm sao. Giọng nói tràn đầy tình yêu thương của mẹ cậu bỗng vang vọng bên tai.
'Đúng thế, chẳng việc gì phải sợ cả. Mình cũng là báu vật của nhà mình mà.'
Cửa thang máy mở ra khi lên đến khu Lounge, và hình ảnh phu nhân Lee – mẹ của Do Won, người mà cậu đã gặp qua vài lần nên đã thấy quen mặt – hiện ra trước mắt.