Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 99

Trước Tiếp

Cùng lúc đó, phu nhân Lee cũng phát hiện ra Yoo Young, bà khẽ hất cằm ra hiệu chào cậu.

"Con đến rồi à?"

"Vâng, thưa mẹ. Con chào mẹ ạ."

Yoo Young với vẻ mặt căng thẳng khẽ khom lưng chào phu nhân Lee, rồi đưa bó hoa đang ôm trong lòng ra trước mặt.

"Cái gì đây?"

"Dạ, vì đây là lần đầu chúng ta gặp riêng nên... con chỉ chuẩn bị một chút lòng thành nhỏ bé này thôi ạ."

Thế nhưng, phu nhân Lee chỉ liếc mắt nhìn bó hoa một cái rồi xua tay đầy vẻ phiền toái.

"Được rồi. Cảm ơn con. Trông nó có vẻ nặng đấy, con cứ cầm giúp ta đi."

"…À, vâng ạ."

Nhìn biểu cảm khó chịu của phu nhân Lee, nỗi hối hận lập tức ập đến với Yoo Young. Biết bà chẳng vui vẻ gì thế này thì cậu đã chẳng tốn công mua làm gì. Nghĩ lại thì, bộ trà cậu mang đến biếu hôm sang nhà ra mắt, bà cũng chẳng thèm mở ra xem. Yoo Young hậm hực tự nhủ trong lòng rằng từ nay về sau tuyệt đối sẽ không bao giờ mua những thứ quà cáp kiểu này nữa.

Cảm thấy bị tự ái, cậu chỉ muốn đem bó hoa đi vứt ngay lập tức, nhưng khi nhìn những cánh hoa xinh đẹp đang tỏa hương thơm ngát với những giọt nước li ti còn đọng lại, cậu lại thấy hoa chẳng có lỗi gì. 'Hay là cứ cầm theo cho hết hôm nay vậy'. Ngay khi cậu đang mải mê với những suy nghĩ không đâu ấy thì...

"Thưa mẹ."

Một giọng nói điềm đạm vang lên ngay bên cạnh. Đó là giọng nam giới nhưng lại mang nét thanh mảnh và mượt mà.

Yoo Young giật mình quay phắt đầu lại. Một người đàn ông trẻ tuổi đang tiến lại gần, chào hỏi phu nhân Lee với vẻ vô cùng thân thiết.

Trông anh ta trạc tuổi Do Won. Dáng người cao hơn Yoo Young một chút, làn da và gương mặt đều toát lên vẻ thanh tú, tao nhã. Bộ vest anh ta đang mặc, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết là hàng cao cấp bậc nhất. Hơn nữa, mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ người này chắc chắn là pheromone của một Omega trội.

'…Gì đây?'

Yoo Young kinh ngạc nhìn luân phiên giữa người đàn ông đó và phu nhân Lee.

"…Nhưng thưa mẹ, vị này là…."

"A, chào cậu."

Người đàn ông mỉm cười lịch thiệp, chủ động tiến lên một bước về phía Yoo Young. Thái độ đưa tay ra bắt một cách không chút do dự cho thấy anh ta là người rất tự tin.

"Rất vui được gặp cậu. Tôi là Lee Sun Hyung, bạn của Do Won."

"…À, chào anh. Tôi là Han Yoo Young."

Yoo Young cầm lấy bàn tay đang chìa ra hướng về phía mình với tâm trạng đầy ngỡ ngàng.

'Bạn của Trưởng phòng sao….'

Đây là lần đầu tiên cậu gặp một người quen của Do Won ngoài người thân trong gia đình. Cảm giác giống như vừa trực tiếp chạm mặt một sinh vật ngoài hành tinh vậy. Dĩ nhiên một người như Do Won không thể không có bạn bè, nhưng chẳng hiểu sao sự hiện diện của một "người quen" của anh lại khiến cậu thấy kỳ lạ đến thế.

Tuy nhiên, cảm xúc trong cậu không chỉ đơn thuần là tò mò hay thiện cảm. Thành thật mà nói, cảm giác chiếm ưu thế lúc này chính là sự bàng hoàng. Rõ ràng mẹ anh đã bảo hôm nay chỉ có hai người gặp nhau. Vậy mà tại sao bạn của Do Won lại xuất hiện ở đây cơ chứ….

Phu nhân Lee mỉm cười tươi tắn khi tiến lại gần Yoo Young đang đứng ngây người.

"Ta định đi chọn quà sinh nhật cho Do Won, nhưng chẳng phải con mới kết hôn chưa lâu nên ngay cả ngày sinh nhật của nó cũng không biết đó sao. Vì thế chắc con cũng khó mà nắm rõ sở thích của nó được. Tình cờ ta nhớ ra nên đã liên lạc, không ngờ Sun Hyung lại đang rảnh. Sun Hyung là bạn từ thời nối khố nên cậu ấy hiểu rõ về Do Won lắm."

"À…. Vâng ạ."

Nghe qua thì có vẻ là những lời tử tế, nhưng xen giữa đó rõ ràng là những hàm ý khiến người nghe thấy khó chịu. Tuy nhiên, trước tình huống vô lý đến cực điểm này, thật khó để Yoo Young tìm ra lời lẽ đáp trả ngay lập tức. Trong lúc cậu còn đang ấp úng, Sun Hyung đã khẽ tiến lại đứng sát bên cạnh phu nhân Lee.

"Chúng ta vào trong thôi chứ, thưa mẹ? Con nghĩ ăn xong rồi đi chọn quà là vừa đẹp ạ."

"Được thôi."

"Đi thôi, cậu Yoo Young."

Trái ngược với lời mời bằng giọng điệu nhã nhặn ấy, Sun Hyung lập tức quay lưng đi thẳng. Anh ta tiến lại gần phu nhân Lee, cả hai cùng rảo bước đầy thân mật. Động tác tự nhiên đến mức nếu ai nhìn vào cũng sẽ tưởng anh ta mới chính là con trai của bà. Cuối cùng, chỉ còn mình Yoo Young bị bỏ lại phía sau, lủi thủi bước theo gót họ.

Đi dọc theo hành lang dài dẫn đến phòng riêng theo sự chỉ dẫn của nhân viên, Yoo Young chợt nhớ lại lời Do Won từng nói trước đây.

Rằng gia đình từng muốn anh kết hôn với một người bạn lâu năm. Do Won nói vì không muốn thực hiện cuộc hôn nhân chính trị với người bạn đó nên mới đề nghị kết hôn hợp đồng với cậu.

Và giờ đây, chính người đàn ông đang khoác tay phu nhân Lee, trò chuyện thân mật như một người bạn lâu năm của Do Won kia.

Chẳng lẽ anh ta chính là người mà Do Won đã nhắc tới lần trước? Nghĩ đến đó, nắm đấm của Yoo Young bất giác siết chặt. Tim cậu bắt đầu đập một cách khó chịu trước tình huống hoàn toàn nằm ngoài dự tính này.

'Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Không phải là điên rồi đấy chứ?'

Mọi chuyện vẫn chưa được xác nhận chính xác, vả lại cậu cũng không nghĩ dù có ghét cậu đến mấy thì phu nhân Lee lại có thể làm đến mức này. Nhưng nếu lỡ như người kia đúng là người mà Do Won đã nhắc tới, thì thật sự không chỉ dừng lại ở mức bàng hoàng mà cậu cảm thấy đầu mình sắp nổ tung đến nơi.

'Tại sao anh ta lại đến đây? Mà cái gì cơ? Vì tôi không biết sở thích của Trưởng phòng nên mới đưa anh ta đến sao?'

Yoo Young bật cười khẩy vì thấy quá đỗi vô lý. Cậu thừa nhận vì gặp Do Won chưa lâu nên chưa hiểu rõ sở thích của anh. Ngay cả tối qua, cậu cũng đã phải trăn trở mãi vì không biết nên tặng quà gì.

Nhưng dù là vậy, tại sao lại mời bạn của Do Won đến trong bữa ăn riêng đầu tiên sau khi kết hôn cơ chứ? Đã thế lại còn là người bị nghi ngờ là đối tượng xem mắt của anh nữa.

Dù xét theo góc độ nào thì tình huống này cũng thật bất thường. Cho dù cậu và Do Won chỉ là quan hệ hôn nhân hợp đồng, nhưng ít nhất cha mẹ anh cũng không hề biết sự thật đó kia mà.

Cảm giác như vừa bị giáng một đòn chí mạng từ phía sau. Yoo Young thấy mình thật giống một gã ngốc khi hôm qua còn nghĩ rằng phu nhân Lee muốn tạo cơ hội để cải thiện quan hệ với mình.

Có nên bỏ chạy luôn không nhỉ. Thật lòng cậu cũng đã nghĩ đến việc đó, nhưng rồi một nỗi tự ái kỳ lạ bỗng trỗi dậy.

'Chạy đi đâu chứ? Tại sao mình phải đi? Mình có làm gì sai đâu mà phải chạy trốn.'

Dù không biết tại sao phu nhân Lee lại sắp xếp buổi gặp này, nhưng chắc chắn mục đích không phải là vì muốn hòa hợp với cậu. Nếu trong tình cảnh này mà cậu nổi giận bỏ về, thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Có lẽ hai người họ sẽ cùng nhau thêu dệt và kể lại cho Do Won nghe một câu chuyện hoàn toàn sai lệch về cậu chăng? Nghĩ đến đó, cậu không khỏi thấy sôi máu.

'Do Won ơi, cái cậu Yoo Young đó ấy, mẹ chỉ bảo đi ăn cùng nhau thôi mà mới gặp được 10 phút đã đùng đùng bỏ về rồi. Dù sao thì cũng là người lớn gọi đến mà. Ôi dào, sao con lại đi kết hôn với hạng người đó cơ chứ.'

'Do Won à, người bạn đời của cậu lạ lùng quá.'

Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh hai người họ với gương mặt tao nhã mỉm cười kể lể với Do Won như vậy, Yoo Young cảm thấy bản năng "chiến binh" vốn dĩ đang ngủ yên bấy lâu nay bỗng vươn vai thức tỉnh.

Không được rồi. Đã đến nước này thì trước hết mình phải xác nhận xem người đàn ông kia có đúng là đối tượng mà gia đình định nhắm tới cho anh hay không. Sau đó, cậu sẽ không để mình bị lấn lướt mà sẽ ăn một bữa thật ngon lành, rồi chọn một món quà sinh nhật thật xuất sắc để trao tận tay Choi Do Won.

Trong lúc Yoo Young đang ôm bó hoa và hạ quyết tâm một cách đầy cương nghị, nhân viên đã dẫn ba người vào trong phòng. Căn phòng được trang trí tinh tế và sang trọng, ba người ngồi xuống bàn tròn ở những vị trí cách xa nhau.

"Quý khách muốn dùng món gì ạ?"

Trên thực đơn có hai set ăn: Set A chủ yếu là hải sản và Set B chủ yếu là các món thịt. Yoo Young khẽ liếc nhìn thực đơn với vẻ mặt đầy cảnh giác.

Dù vậy, trong thực đơn vẫn có rất nhiều món trông khá hấp dẫn. 'Đã mất công đến đây ăn thì mình sẽ ăn cho thật ngon'. Với ý chí chiến đấu sục sôi, Yoo Young quyết định chọn Set B với món chính là sườn cừu.

Lúc đó, một giọng nói thanh thoát vang lên với phu nhân Lee.

"Thưa mẹ, mẹ dĩ nhiên là dùng Set A rồi đúng không ạ?"

"Ừ. Ta không thích sườn cừu cho lắm. Con vẫn nhớ à?"

"Dĩ nhiên rồi ạ. Con đã dùng bữa với mẹ bao nhiêu lần rồi, chút chuyện này con sao có thể không biết chứ."

Những lời đối đáp ngọt ngào và thân mật cứ thế vang lên trên bàn ăn. Vì vốn không giỏi che giấu cảm xúc nên trên mặt Yoo Young hiện rõ hai chữ "vô lý", nhưng có vẻ như hai người họ chẳng mảy may bận tâm đến biểu cảm của cậu.

"Sun Hyung à. Chẳng phải con thích sườn cừu lắm sao?"

"Dù vậy thì hôm nay con vẫn muốn dùng món giống mẹ ạ. Cậu Yoo Young, cậu cũng dùng Set A chứ?"

Sun Hyung vừa mỉm cười tươi tắn với phu nhân Lee bỗng quay sang hỏi Yoo Young. Giọng điệu của anh ta như thể mặc định rằng trong bầu không khí này, dĩ nhiên cậu sẽ phải chọn giống họ. Thế nhưng, Yoo Young kiên quyết lắc đầu.

"Không ạ. Tôi sẽ dùng Set B."

Dù là chuyện gì khác đi chăng nữa, riêng chuyện ăn uống thì cậu tuyệt đối không có ý định để người khác áp đặt sở thích lên mình. Trước việc Yoo Young kiên định gọi một set ăn khác, ánh mắt của phu nhân Lee nhìn cậu chẳng mấy thiện cảm.

"Đúng là hạng người khó chiều. Bảo sao chẳng có chút gì để so sánh được."

Phu nhân Lee lầm bầm tự nói một mình đủ để người khác nghe thấy, rồi khẽ hất tay với nhân viên.

"Cho tôi và người này Set A, còn ở đây thì Set B nhé."

"Vâng, tôi đã rõ ạ."

Nghe giọng nói tuy giữ đúng lễ nghi nhưng lại toát ra vẻ hống hách đầy áp đặt, Yoo Young nhấp một ngụm nước. Dù đến giờ vẫn chưa rõ mục đích chính xác của việc bà gọi cả cậu và người đàn ông này đến đây là gì, nhưng cậu tự nhủ phải hết sức tỉnh táo.

Chẳng mấy chốc, món khai vị nhẹ nhàng đã được mang lên. Sau khi dùng món khai vị với những động tác vô cùng chuẩn mực, Sun Hyung hơi rướn người về phía Yoo Young.

"Cậu Yoo Young, rất vui được gặp cậu thế này. Chuyện Do Won kết hôn, thực sự đến giờ tôi vẫn thấy vô cùng ngạc nhiên đấy."

"À.... Vâng."

Dù giọng điệu của Sun Hyung nghe qua có vẻ rạng rỡ và chân thành như ánh nắng, nhưng Yoo Young vẫn đáp lại bằng vẻ không mấy mặn mà. Nhìn gương mặt vẫn đang đầy vẻ cảnh giác như một chú cún nhỏ đang nhe răng bảo vệ mình, Sun Hyung khẽ mỉm cười dịu dàng.

Nhìn gương mặt toát lên vẻ thong dong ấy, Yoo Young nghĩ đã đến lúc mình cần phải làm rõ mọi chuyện.

"Anh Sun Hyung, tôi có chuyện này muốn hỏi ạ."

"Vâng. Cậu cứ tự nhiên."

Trước vẻ thư thái và nụ cười của Sun Hyung, Yoo Young thẳng thắn hỏi bằng giọng không chút do dự:

"Phải chăng anh chính là người bạn mà trước đây gia đình từng có ý định nhắc đến chuyện hôn sự với anh Do Won không ạ?"

Trước Tiếp