Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau giấc ngủ bù muộn màng vào chiều qua, khi Yoo Young tỉnh dậy lúc đêm muộn thì Do Won đã không còn ở nhà. Cậu dụi mắt nhìn quanh quất khắp nhà, rồi kiểm tra điện thoại trước tiên.
"Tôi có chút việc chuẩn bị cho chuyến công tác ngày mai nên ghé qua công ty một lát. Em cứ nghỉ ngơi đi nhé."
"Vâng, thưa Trưởng phòng." Sau khi gửi tin nhắn hồi đáp, Yoo Young quay trở lại phòng và chìm vào giấc ngủ lần nữa. Những mệt mỏi tích tụ suốt thời gian qua từ chuyến hội thảo cho đến việc chuẩn bị tiệc tân gia đổ ập xuống cơ thể cậu như một trận sóng thần. Kết quả là cậu đã dành trọn ngày Chủ nhật chỉ để ngủ.
Khi tiếng chuông báo thức vang lên và cậu mở mắt ra, đó đã là sáng thứ Hai. Bình thường mỗi khi thức dậy, cậu luôn nghe thấy tiếng Do Won đang chuẩn bị bữa sáng ở bên ngoài, nhưng hôm nay sự tĩnh lặng không một tiếng động khiến cậu bỗng cảm thấy có chút trống trải. Cảm nhận rõ rệt sự vắng mặt của Do Won, Yoo Young vươn vai một cái thật dài rồi lầm bầm tự nhủ.
'Chà, không biết hồi đó mình sống một mình kiểu gì nhỉ?'
Vừa làu bàu, Yoo Young vừa nhanh nhẹn tắm rửa và ăn bữa sáng đơn giản. Nghĩ lại thì chuyện đi làm cũng vậy. Lời hứa đi làm riêng rẽ đã bị phá bỏ tự bao giờ, và dạo gần đây việc cả hai cùng đi làm trên một chiếc xe đã trở nên quá đỗi tự nhiên. Giờ đây phải tự mình lái xe đi làm, cậu thậm chí còn thấy đôi chút ngượng nghịu.
"Chào buổi sáng mọi người!"
"Chào buổi sáng, anh Yoon Seok, chị Joo Yeon!"
Sau khi bật đèn văn phòng và pha một cốc cà phê, Yoo Young cất tiếng chào các đồng nghiệp đang lần lượt bước vào. Những gương mặt mà chỉ mới không gặp trong hai ngày cuối tuần thôi mà cậu đã thấy thật thân thương.
"Sau hội thảo mọi người nghỉ ngơi tốt chứ? Chắc là mệt lắm vì phải dẫn đoàn mà."
"Ôi dào, tất nhiên rồi. Chị còn phải đi massage cơ đấy. À... mà hôm nay dù là thứ Hai nhưng sao thấy lòng nhẹ nhõm thế không biết."
"Sao thế ạ?"
Nhìn Joo Yeon đang ngồi vươn vai uể oải, Yoo Young ngây ngô hỏi lại. Joo Yeon khẽ mở to mắt nhìn cậu với vẻ mặt như muốn hỏi "không biết thật hay giả vờ thế".
"Cậu không biết sao? Hôm nay Trưởng phòng đi công tác mà. Đến tận ngày mai đấy."
"À.... Đúng rồi. Đúng thế nhỉ."
Thực tế, chính cậu là người cảm nhận rõ rệt nhất sự thiếu vắng của anh. Ngay cả sáng nay cũng đã không còn người chuẩn bị bữa sáng cho cậu rồi.... Thế nhưng Yoo Young vẫn giả vờ như giờ mới nhớ ra mà gật đầu một cách gượng gạo.
"Trưởng phòng đối xử với chúng ta cũng tốt thật đấy, nhưng dù gì thì anh ấy cũng là sếp mà. Ở địa vị của chúng ta, dĩ nhiên là không có sếp thì lòng dạ thoải mái hơn nhiều. Đúng không?"
"Chắc là... thế rồi ạ? Ha ha ha."
Vì ngày trước chính mình cũng từng nghĩ y hệt như vậy nên Yoo Young chỉ biết gật đầu. Nếu là cậu của ngày xưa, chắc hẳn lúc này đang là người vui sướng nhất rồi.
Loại cảm xúc này vốn dĩ chỉ cần nhìn vào mắt Joo Yeon là hai bên có thể thấu hiểu nhau ngay, vậy mà không biết từ bao giờ cậu lại đánh mất đi cái cảm quan ấy. Lúc này, cậu không được để người khác phát hiện ra rằng tâm tư của mình đang có chút khác biệt, à không, là khác biệt rất nhiều so với Joo Yeon. Yoo Young gượng cười phụ họa theo.
Một ngày trôi qua thật nhàn nhã. Trợ lý Kim sau một thời gian dài mới có dịp thảnh thơi ngồi xem chứng khoán cả ngày, còn Yoon Seok và Joo Yeon cũng thoải mái đi mua cà phê và tán gẫu. Các thành viên khác trong đội cũng tương tự. Đây là khung cảnh chưa từng thấy kể từ khi Do Won nhậm chức Trưởng phòng.
Thế nhưng tâm trí của Yoo Young thì không chỉ treo ngược cành cây mà gần như sắp thoát xác đến nơi rồi. Thà rằng cứ bận rộn đến nghẹt thở thì cậu còn có thể tập trung vào công việc mà không nghĩ ngợi lung tung, đằng này công việc nhàn rỗi khiến những ý nghĩ khác cứ thế chen chân vào.
Dù là khi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, khi vào phòng nghỉ pha cà phê, hay thậm chí là lúc đi vệ sinh. Hình ảnh cứ lởn vởn trước mắt cậu như một ảo ảnh chính là cảnh tượng tr*n tr** mà cậu đã chứng kiến ngày hôm qua.
'Điên rồi.... Hà....'
Yoo Young nghiêm túc cân nhắc xem liệu mình có phải là một kẻ b**n th** hay không. Cứ coi đó là một tai nạn nhỏ rồi gạt phắt ra khỏi đầu là xong, vậy mà càng cố quên đi, thân thể khỏa thân của anh lại càng hiện lên rõ mồn một trước mắt.
Thế nhưng vấn đề lớn hơn lại nằm ở chỗ khác.
Càng vẽ ra trong đầu thân hình tr*n tr** cứ bất khả kháng hiện lên ấy, cơ thể cậu lại càng trở nên kỳ lạ. Một cảm giác ngứa ngáy như thể có hàng vạn mầm non đang đồng loạt đâm chồi nảy lộc trong bụng, và đôi gò má thì cứ liên tục nóng bừng lên. Cảm giác lồng ngực thắt lại đến khó thở cũng thật khác thường.
Những trải nghiệm thầm kín mà cậu đã cùng trải qua với Do Won vài lần cũng len lỏi vào, góp phần khiến cơ thể Yoo Young thêm phần xáo động. Mỗi khi nhớ lại thân hình ướt đẫm với chiếc khăn tắm vắt hờ trên cổ, cậu lại tự nhiên liên tưởng đến ký ức lần trước khi sấy tóc cho anh, cả hai đã quấn quýt sâu đậm và trao nhau nụ hôn nồng cháy.
Hơi ấm của Do Won khi anh tiến sâu vào khoang miệng như muốn nuốt chửng cậu, pheromone của anh, và cảm giác đó vẫn còn sống động đến lạ kỳ. Cả nụ hôn giữa tiếng sóng vỗ ngoài bờ biển cũng vậy. Nhớ lại những lúc trao nhau nụ hôn hết lần này đến lần khác giữa làn gió biển, Yoo Young vô thức nảy sinh một ảo tưởng không mấy trong sáng.
Nếu không chỉ dừng lại ở hôn, mà nếu... làm cả những chuyện khác nữa.
'Mày điên rồi.'
Nghĩ đến đó, Yoo Young giật mình thảng thốt, lấy nắm đấm nện mạnh vào đùi mình.
'Điên rồi, điên thật rồi. Làm cái gì mà làm, mày bị điên rồi hả!'
"Yoo Young này, cậu làm gì thế? Không về sao?"
"…Dạ?"
Khi sực tỉnh lại, cậu không thể tin nổi là một ngày đã trôi qua. Ngơ ngác nhìn quanh văn phòng, cậu thấy các đồng nghiệp đang lần lượt dọn dẹp chỗ ngồi và chào tạm biệt nhau.
"À.... V-về chứ ạ. Mọi người vất vả rồi!"
"Mọi người vất vả quá!"
Cùng với những lời chào đầy năng lượng, ánh đèn trong văn phòng vụt tắt. Ngay cả trong những lúc như thế này, phòng Trưởng phòng vốn luôn sáng đèn đến tận khuya thì hôm nay lại là nơi chìm vào bóng tối đầu tiên. Nhìn khung cảnh ấy, Yoo Young lại một lần nữa cảm nhận được sự trống trải của anh, cậu lập tức lái xe về nhà.
Đặt túi xách xuống, cậu thay quần áo. Ngay khoảnh khắc tắm xong và ngồi phịch xuống giường, một cơn đói cồn cào bủa vây lấy cậu.
'Phải ăn tối thôi....'
Nhưng cậu thấy lười biếng vô cùng. Khi ở bên Do Won, việc bàn bạc xem tối nay ăn gì cũng là một cái thú, và trên hết là anh thường xuyên nấu ăn cho cậu. Bất kể là món Hàn hay món Tây, tay nghề nấu nướng nhanh thoăn thoắt của Do Won hôm nay khiến cậu thấy đôi chút nhớ nhung.
'Hừ, Han Yoo Young mày bị làm sao thế này. Ai nhìn vào chắc lại tưởng là người tình... thật mất. Mới có một ngày thôi mà, đừng có làm quá lên.'
Cố gắng chấn chỉnh lại suy nghĩ, Yoo Young định gọi đồ ăn giao tới nhưng rồi lại mở cửa tủ lạnh. Cậu định lấy đại thứ gì đó đập vào mắt để ăn qua bữa. Thế nhưng, ngay khi vừa mở cửa, một chiếc bát lạ lẫm đã đập vào mắt cậu. Lúc sáng vì vội vàng lấy sữa ăn ngũ cốc nên cậu đã không kịp nhìn thấy nó.
'Cái gì thế này?'
Yoo Young tròn mắt lấy chiếc hộp thủy tinh đựng thức ăn cỡ lớn trong tủ lạnh ra. Trên nắp hộp có dán một tờ giấy ghi chú với nội dung vô cùng ngắn gọn.
"Em dùng cái này để ăn tối nhé. Nước dùng tôi đã để ở bên cạnh rồi."
Mở nắp ra, cậu thấy thịt và rau củ đã được thái lát ngay ngắn, sắp xếp vô cùng đẹp mắt, bên cạnh là một hộp đựng nước dùng khác. Nghĩ lại thì, ở góc trên bếp ga, ngay cả chiếc nồi lẩu nhỏ dành cho một người cũng đã được mang ra sẵn. Đó là món lẩu Mille-feuille nabe.
Yoo Young đứng lặng hồi lâu, chỉ biết trân trân nhìn xuống đống thức ăn.
"Từ khi nào... mà anh ấy lại chuẩn bị cả những thứ này chứ."
Cậu thảng thốt lầm bầm.
Chẳng phải hôm qua anh cũng làm việc ở công ty đến khuya sao? Sáng nay chắc chắn anh cũng phải xuất phát sớm, vậy thì rốt cuộc anh đã chuẩn bị những thứ này từ lúc nào cơ chứ?
Một cảm giác nghẹn ngào dâng trào trong lòng. Cậu gỡ tờ giấy ghi chú ra, trân trọng nắm lấy như một bức thư quý giá. Vì không nỡ vứt đi, cậu dán nó lại lên cánh cửa tủ lạnh. Để nó không bị rơi mất, cậu dùng ngón tay miết đi miết lại phần keo dính nhiều lần.
Cậu cẩn thận chuyển phần rau củ và thịt đã được xếp chồng ngay ngắn vào nồi lẩu sao cho không bị xáo trộn, rồi đổ nước dùng vào đun sôi. Ngay lập tức, mùi hương ấm áp và ngon lành tỏa khắp căn bếp chỉ có mình Yoo Young. Cậu thận trọng bưng cả nồi lẩu nóng hổi ra đặt trên bàn, múc một ít ra bát rồi đưa một thìa lên miệng nếm thử.
"…Ngon quá."
Hương vị khiến cậu bất giác thốt lên lời khen ngợi. Nước dùng ấm nóng dường như lấp đầy cả lồng ngực. Nhấm nháp phần thịt và rau mềm mại, Yoo Young không thể không nghĩ về người đã nấu món ăn này rồi mới đi.
Thật sự rất ngon. Nếu được ăn cùng nhau thì tốt biết mấy.
Cậu tự nhiên suy nghĩ như thế. Ngồi ăn món ăn do Do Won chuẩn bị trong ngôi nhà vắng bóng anh, một ý nghĩ lạ lẫm cứ liên tục nảy ra. Dù đã cố kìm nén, nhưng cậu không thể phớt lờ câu nói đang trào dâng trong lòng như mây khói ấy thêm được nữa.
Cậu thấy nhớ Choi Do Won.
'Giờ thì mình đã đến mức này rồi sao. …Bảo là nhớ cơ đấy.'
Chắc chắn là điên thật rồi. Cậu đã thừa nhận mình thích anh, và dù đã nhận thức rõ ràng sự thật đó, nhưng mỗi khi những cảm xúc lạ lẫm nhen nhóm, Yoo Young vẫn không khỏi bàng hoàng.
Cậu vốn ghét bị trói buộc bởi ai đó, ghét cuộc sống phải cung phụng người khác. Đó là lý do cậu từng rất ghét chuyện kết hôn. Trên hết, việc bị ràng buộc và lệ thuộc về mặt tình cảm chính là điều mà cậu muốn khước từ nhất.
Đã từng là như thế, vậy mà từ bao giờ cậu đã rơi vào tình cảnh lạ lùng là ngay cả khi ăn một bữa cơm cũng thấy nhớ một người đến thắt lòng.
'…Nhớ anh ấy quá. Nhưng mà….'
Không thể làm gì với trái tim cứ xao động liên hồi, cậu cứ mân mê chiếc điện thoại cầm trên tay mãi không thôi. Nếu không thể nhìn mặt, cậu muốn được nghe giọng nói của anh. Đó là tâm tư thành thật không chút giấu giếm.
Có nên liên lạc không nhỉ? Bây giờ là giờ ăn tối chắc anh đang bận lắm, liệu có nghe máy được không? Mà nếu anh nghe máy thì mình phải nói gì đây? Chắc chắn anh sẽ hỏi tại sao lại gọi, lúc đó mình phải trả lời thế nào?
Cậu không thể đưa ra câu trả lời thỏa đáng cho bất kỳ câu hỏi nào. Dẫu vậy, cậu vẫn không thể đặt điện thoại xuống. Với trái tim đập thình thịch, Yoo Young nhìn chằm chằm vào danh bạ được lưu là [Trưởng phòng Choi Do Won] mấy lần rồi lại đặt xuống. Cuối cùng, cậu hạ quyết tâm.
'Cùng lắm thì cứ gửi một tin nhắn... xem sao. Vợ chồng với nhau mà chừng này cũng không làm được ư?'
Bắt chước y hệt câu nói của Choi Do Won khi trước, Yoo Young quyết định sẽ nghĩ một cách trơ trẽn. Ngay khoảnh khắc cậu vừa soạn dòng chữ "Trưởng phòng đã ăn tối chưa ạ?" và định nhấn nút gửi.
Bừ bừ, điện thoại rung lên trước. Giật mình suýt chút nữa đánh rơi điện thoại, Yoo Young mở to mắt nhìn màn hình. Người đang gọi đến không phải ai khác, mà chính là Do Won.