Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khoảng hai mươi phút sau, Yoo Young bước ra khỏi bồn tắm với cơ thể ấm sực. Dù Do Won có bảo cậu cứ thong thả mà tắm, nhưng cậu không thể nào thản nhiên tận hưởng cả tiếng đồng hồ như mọi khi được. Anh đang một mình vất vả dọn dẹp bên ngoài mà.
'Phải mau ra giúp anh ấy mới được.'
Nhanh chóng lau khô người rồi khoác lên bộ đồ mặc nhà, Yoo Young vội vã chạy ra phòng bếp. Đứng cạnh bồn rửa bát nơi Do Won đang cặm cụi, Yoo Young không khỏi tròn mắt ngạc nhiên.
"Trưởng phòng, anh đã làm xong hết rồi sao?! Sao tay chân anh nhanh thoăn thoắt thế ạ?"
"Có máy rửa bát mà, tôi chỉ cần lau sơ dầu mỡ rồi xếp vào là xong thôi."
"Dù vậy thì cũng…. Em đã định ra thật nhanh để phụ anh một tay…."
"Chính Trợ lý Han mới là người nên thong thả tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi chứ, sao lại ra sớm thế này."
Sắp xếp nốt chiếc đĩa cuối cùng rồi tắt nước, Do Won lau tay vào chiếc khăn treo bên cạnh. Không bỏ lỡ thời cơ, Yoo Young dồn dập nói:
"Trưởng phòng. Anh cũng đi tắm đi ạ."
"Tôi không sao."
Cậu biết ngay là anh sẽ nói vậy mà. Nhưng cậu đã cất công chuẩn bị nước tắm rồi, không thể cứ thế bỏ cuộc được. Yoo Young tiến lại gần Do Won khi anh đang định khước từ rồi quay lưng đi, khẽ khàng nắm lấy cánh tay anh.
"Đi mà anh. Em đã chuẩn bị nước sẵn rồi đấy."
"…Trợ lý Han chuẩn bị sao?"
"Vâng. Để Trưởng phòng xong việc là có thể tắm ngay… Lúc nãy em có vào phòng anh."
Nghe lời Yoo Young nói, Do Won thoáng ngạc nhiên rồi nở nụ cười rạng rỡ.
"Được rồi. Vì là tấm lòng của Trợ lý Han nên tôi sẽ vào tắm."
"Vâng. Thường ngày anh không hay ngâm bồn ạ?"
"Không. Tôi chỉ tắm vòi hoa sen cho nhanh thôi."
"Tại sao ạ? Ngâm mình xong cảm giác dễ chịu lắm mà…."
"Chỉ là, tôi thấy việc cứ ngồi thẫn thờ trong nước thật lãng phí thời gian. Thà dùng thời gian đó tắm nhanh rồi ra xử lý công việc còn hơn."
Đúng là kiểu suy nghĩ đặc trưng của Do Won. Mỗi lần nghe anh nói thế này, cậu lại thấy… hơi nản. Nhìn cậu với vẻ mặt ngán ngẩm, Do Won ôn tồn bảo:
"Dù vậy, hôm nay là Trợ lý Han đặc biệt chuẩn bị nên tôi sẽ vui lòng tận hưởng."
"Vâng, tốt quá. Em có để sẵn viên bom tắm ở đó, anh cứ thả nó vào nước trước rồi hẵng vào nhé. Hôm nay đừng nghĩ ngợi gì đến công việc, anh phải ngâm ít nhất hai mươi phút rồi mới được ra đấy. Rõ chưa ạ?"
Nhìn Yoo Young tận tình hướng dẫn cách tắm rồi bắt mình hứa hẹn, Do Won lại khẽ mỉm cười. Dõi theo bóng lưng anh đi về phía phòng tắm với vẻ mãn nguyện, Yoo Young lững thững đi ra phòng khách rồi ngả lưng xuống sofa.
Giờ làm gì đây nhỉ. Chắc cứ nghỉ ngơi thôi. Nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh nắng bắt đầu nhạt dần về phía buổi chiều, Yoo Young tận hưởng khoảng thời gian rảnh rỗi này mà chẳng buồn bật TV hay nhạc. Mái tóc còn ẩm và c* th* s*ch s* thơm tho mang lại cảm giác thật sảng khoái.
'Nhắc mới nhớ, từ ngày mai Trưởng phòng đi công tác rồi.'
Dù chỉ là chuyến công tác hai ngày ngắn ngủi nhưng chẳng hiểu sao cậu lại thấy nó thật dài. Từ ngày mai sẽ phải ngủ một mình ở nhà rồi. Liệu có thấy trống trải không nhỉ. Nghĩ đến đó, Yoo Young bất giác bật cười.
Nếu là gã Trưởng phòng đáng ghét ngày trước thì làm gì có chuyện này. Nếu gã ta mà đi công tác hai ngày, chắc cậu đã mở tiệc ăn mừng rồi. Công việc sẽ nhàn nhã hơn đôi chút, dù sao thì không có sếp bên cạnh lòng cũng nhẹ nhõm hơn hẳn. Vậy mà lần này, lạ kỳ thay, cảm giác đó lại hoàn toàn biến mất.
Vả lại, chẳng phải cậu vốn dĩ là người sống một mình sao? Vậy mà mới ở cùng Do Won có vài ngày, sự thật rằng ngày mai anh vắng nhà đã khiến cậu cảm thấy đôi chút cô đơn ngay từ lúc này, quả thật là nực cười.
Mải mê suy nghĩ rồi lăn lộn trên sofa, bỗng đâu đó cậu nghe thấy một tiếng gọi mơ hồ như ảo giác.
Trợ lý Han.
Yoo Young đang nằm thảnh thơi liền bật dậy. 'Có phải anh ấy gọi mình không?' Nhưng đang tắm thì anh ấy gọi mình có việc gì… được nhỉ? Đứng ngây ra trước sofa chớp mắt liên hồi, cậu lại nghe thấy giọng của Do Won vang lên lần nữa.
Xin lỗi, em có thể qua đây một chút được không?
Quả nhiên không phải nghe nhầm. Yoo Young chạy biến về phía phòng ngủ của anh. Dù vậy, cậu thấy việc mở toang cửa phòng ngủ có chút không ổn nên chỉ ghé sát miệng vào khe cửa rồi gọi lớn:
"Trưởng phòng! Anh gọi em ạ?"
Trợ lý Han, xin lỗi, em có thể lấy giúp tôi khăn tắm hoặc áo choàng tắm được không?
Một giọng nói đầy nan giải lọt qua khe cửa.
"A, vâng! Em lấy cho anh ngay đây."
Yoo Young nhanh nhảu đáp rồi bước vào phòng thay đồ của Do Won. Phòng ngủ và phòng thay đồ được tách biệt, và trong phòng ngủ ngoài áo choàng đơn giản hay đồ lót thì không để gì khác, nên việc anh nhờ cậu cũng là lẽ đương nhiên.
'Chắc là cô giúp việc quên không xếp khăn vào rồi.' Cô giúp việc mới tuy mọi thứ đều tốt nhưng đôi khi hơi đoảng một chút. Mà thôi, cô ấy mới đến nên chắc cũng cần thời gian để thích nghi. Vừa nghĩ vơ quẩn, Yoo Young vừa lục tìm trong phòng thay đồ và lấy ra một chiếc áo choàng tắm. Cầm chiếc áo choàng được gấp gọn gàng đi tới phòng ngủ của Do Won, cậu hé cửa rồi đẩy chiếc áo vào sàn phòng.
"Trưởng phòng, em để đây rồi ạ."
Cảm ơn em, Trợ lý Han.
Nghe tiếng anh đáp, Yoo Young đóng cửa lại rồi thong thả đi về phòng mình. Nghĩ đến việc một người vốn thấy việc tắm rửa là phí thời gian như anh, nay vì một câu nói của cậu mà chịu tận hưởng như vậy, cậu không khỏi thấy mãn nguyện.
Hay là nhân lúc này chỉ cho anh biết liệu pháp hương thơm tuyệt vời thế nào nhỉ. Yoo Young lục lọi ngăn kéo, lấy ra chai sữa dưỡng thể mà cậu yêu quý nhất. Đó là loại có mùi hương gỗ ấm áp và dễ chịu. Nghĩ bụng mùi này chắc hẳn sẽ rất hợp với Do Won, cậu cầm chai sữa dưỡng định bước ra khỏi phòng thì ánh mắt vô tình dừng lại ở chiếc áo choàng tắm đang treo ở góc tường.
'Ơ? Nhưng sao cái này trông to thế nhỉ.'
Lúc nãy vừa tắm xong cậu dùng khăn lau người rồi mặc đồ luôn chứ không dùng áo choàng nên không để ý, nhưng lạ thay hôm nay chiếc áo choàng trông to hẳn ra. Chớp mắt vài cái, Yoo Young ngay lập tức nhận ra chân tướng.
'Bị đổi với của Trưởng phòng rồi.'
Lúc mua vì mua cùng một loại chỉ khác size nên rất dễ nhầm lẫn. Cậu vốn nhỏ nhắn mảnh khảnh so với đàn ông, còn Do Won lại có vóc dáng to lớn vượt trội nên sự chênh lệch kích cỡ là rất đáng kể. Vậy thì lúc này anh ấy….
'Đừng có tưởng tượng. Suy nghĩ bậy bạ quá. Này, không được bậy bạ đâu đấy.'
Một Do Won đang khoác lên mình chiếc áo choàng tắm cỡ nhỏ. Dù đã cố không tưởng tượng nhưng cậu vẫn không kìm được mà cứ tủm tỉm cười. Cắn chặt môi để ngăn tiếng cười, Yoo Young vội vàng ôm lấy chiếc áo choàng và chai sữa dưỡng rồi lại đi tới trước phòng Do Won. Sau khi gõ cửa, cậu thận trọng gọi:
"Trưởng phòng, hình như áo choàng bị đổi rồi nên em mang cái khác tới…."
Định bụng là sẽ lại đặt áo choàng và sữa dưỡng xuống sàn phòng như lúc nãy rồi đi. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cậu định đẩy nhẹ cánh cửa đang khép hờ, Yoo Young vô tình hụt chân một bước, khiến cơ thể đang cúi xuống va mạnh vào cửa.
"Á!"
Cùng với tiếng kêu thảng thốt vô thức phát ra, Yoo Young theo bản năng chộp chặt lấy nắm cửa để khỏi ngã. Nào ngờ, cánh cửa phòng ngủ lại vì thế mà mở toang ra. Trong lúc Yoo Young bàng hoàng vẫn đang giữ tư thế cúi người, vừa ngước mắt lên, cậu đã chạm ngay phải ánh mắt của Do Won đang đứng trong phòng.
Và… thứ đập vào mắt cậu chính là thân thể hoàn toàn tr*n tr** của Do Won.
Có vẻ như anh vừa mới bước ra khỏi bồn tắm. Cơ thể Do Won vẫn còn ướt nước, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Nhìn chiếc áo choàng trên tay anh vẫn còn gấp gọn, có vẻ như cậu đã mở cửa ngay đúng lúc anh định khoác áo vào.
Mái tóc ướt rũ xuống đầy phóng khoáng. Gương mặt đỏ bừng vì hơi nóng và những giọt nước đang lăn dài trên từng thớ cơ bắp săn chắc. Đôi vai rộng vững chãi, lồng ngực vạm vỡ cùng đôi chân dài thẳng tắp.
Và… thứ nằm g*** h** ch*n anh, một sự tồn tại hung hãn đến mức khiến cậu không tin nổi vào mắt mình.
"……."
"……."
Một khoảng lặng kéo dài đến đáng sợ bao trùm không gian.
'Đ-đ-điên rồi… Mình vừa nhìn thấy cái quái gì thế này…!'
Lẽ ra cậu phải nói lời xin lỗi rồi quay đầu bỏ chạy, nhưng kỳ lạ thay, đôi bàn chân như bị sáp nóng chảy gắn chặt xuống sàn nhà, hoàn toàn không thể nhúc nhích. Nếu vậy thì ít nhất cũng phải dời đôi mắt vừa nhìn thấy điều không nên nhìn này đi chứ, nhưng tại sao đôi mắt cậu cũng như bị đóng đinh, cứ dán chặt vào cơ thể của Do Won như thế?
Giọng nói lạnh lùng của Do Won đã đánh thức Yoo Young đang đứng hình với cái miệng há hốc:
"Rốt cuộc cậu định đứng đó ngắm cơ thể tôi đến bao giờ nữa?"
"Á, á! E-e-em xin lỗi!"
Yoo Young giật bắn mình, vứt cả chai sữa dưỡng và áo choàng lại rồi quay đầu chạy biến. Mặt cậu nóng bừng, đầu óc quay cuồng, cảm giác như muốn độn thổ cho xong. Chạy thục mạng về phòng mình, Yoo Young đóng cửa rầm một cái rồi gieo mình xuống giường.
'Điên rồi, Han Yoo Young, mày điên thật rồi… Sao lại mắc cái lỗi sơ đẳng đó chứ…!'
Yoo Young vùi mặt vào gối, vừa hét lên "Aaa!" vừa giãy giụa chân tay. Càng nghĩ cậu càng thấy uất ức vì cái lỗi lầm không thể tin nổi của chính mình. Nhưng điều khiến cậu thấy kinh hãi hơn cả là ngay trong lúc này, hình ảnh cơ thể anh vẫn cứ lởn vởn trước mắt.
Thân thể của Do Won in hằn sâu đậm trong tâm trí như một con dấu, dù cậu nhắm mắt hay mở mắt, dù có lắc đầu điên cuồng hay vùi mặt vào gối hét lên, nó vẫn chẳng chịu mờ đi chút nào.
'Mày là đồ b**n th** sao hả! Han Yoo Young!'
Dù tình trạng tinh thần của chính mình thật đáng nghi ngại, nhưng thật ra chuyện này Do Won cũng có một phần lỗi.
Không, một nhân viên văn phòng mà cơ thể lại đẹp như nam thần trong thần thoại Hy Lạp thế kia thì… bắt cậu phải làm sao bây giờ. Cậu cứ đổ lỗi một cách vô lý cho anh như thế để cố quên đi hình ảnh vừa rồi.
Phải, mọi thứ đều tuyệt vời. Gương mặt ướt nước trông trẻ trung hơn ngày thường, cơ thể quyến rũ đến mức khiến người ta phải kinh ngạc, tất cả đều tuyệt. Tuyệt thật đấy… nhưng vấn đề duy nhất là có một dư ảnh lẽ ra phải bị xóa sạch khỏi bộ não không dấu vết thì nó lại cứ hiện lên rõ mồn một.
'Điên mất, s-sao mình lại nhìn thấy cái đó cơ chứ…'
Rõ ràng đó là bộ phận mà cậu cũng có… nhưng thật sự khoảnh khắc chạm mắt với nó, hồn vía cậu như bay lạc mất, sự uy mãnh của nó thật quá sức tưởng tượng. Cậu thậm chí còn nghi ngờ không biết đó có phải là một giới tính thứ ba khác hay không.
Mà không biết Do Won đã bàng hoàng đến thế nào nhỉ. Đột nhiên bị bắt gặp lúc đang khỏa thân…. Dù người há hốc mồm chỉ có mình cậu còn gương mặt anh có vẻ không mấy dao động, nhưng thực chất trong lòng anh chắc cũng phải kinh ngạc lắm. Nghĩ đến đó, một nỗi lo lắng khác lại bắt đầu nhen nhóm.
'Choi Do Won sẽ nghĩ mình là loại người gì đây….'
Ngay từ lần đầu gặp gỡ, cả hai đã bị bao phủ bởi những hiểu lầm. Dù bây giờ không còn thế nữa, nhưng ban đầu Do Won đã coi cậu là loại Omega phát điên vì muốn quyến rũ một Alpha. Cũng phải thôi, khi mà mọi tình huống cứ xoay chuyển về hướng đó một cách khó tin.
Cậu cứ ngỡ mối quan hệ đã trở nên gần gũi hơn một chút rồi. Liệu anh có lại hiểu lầm cậu như thế nữa không. Càng nghĩ lòng cậu càng nặng nề và bế tắc.
'Hà… thôi kệ đi… lỡ nhìn rồi biết làm sao bây giờ. Sau này phải… giải thích thật kỹ để anh ấy không hiểu lầm mới được.'
Chắc hẳn lúc này mà ra ngoài giải thích ngay thì cả hai sẽ đều thấy cực kỳ ngượng ngùng. Cậu nghĩ có lẽ sau vài tiếng nữa, khi bình tĩnh lại, cậu mới có thể truyền đạt được lòng mình. Yoo Young trùm chăn kín mít từ đầu đến chân, cứ thế suy nghĩ vơ vẩn rồi chìm vào giấc ngủ chập choạng tối lúc nào không hay.