Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 93

Trước Tiếp

Trong khoảnh khắc, một bầu không khí im lặng đến lạnh lẽo bao trùm căn phòng. Nhưng ngay sau đó, mẹ của Yoo Young đã mỉm cười phá tan sự tĩnh lặng:

"À, đúng vậy nhỉ? Dù sao thì…. A ha ha, tôi lại cầm đèn chạy trước ô tô rồi. Thấy hai đứa sống hạnh phúc thế này, tôi cứ rộn ràng hết cả lên nên mới…"

Miệng thì nói vậy nhưng gương mặt bà vẫn không giấu nổi sự ngượng nghịu. Yoo Young nắm chặt lấy tay mẹ, cố tình lên tiếng một cách hoạt bát:

"Mẹ đừng lo, bọn con bây giờ vẫn đang sống rất mặn nồng mà."

"Đúng vậy ạ."

Ngay sau đó, ánh mắt dịu dàng của Do Won hướng về phía mẹ Yoo Young:

"Bọn con sẽ sớm cho mẹ thấy những hình ảnh tốt đẹp nhất ạ."

"Ôi chu choa…. Được rồi, mẹ chỉ tin mỗi con rể thôi đấy. Hô hô hô…"

Mẹ cậu vốn đang lúng túng, nhờ có sự an ủi khéo léo của Do Won và Yoo Young mà đã lấy lại được sự phấn chấn. Ngược lại, sắc mặt mẹ của Do Won thì đang héo úa đi trông thấy. Yoo Young vừa liếc nhìn sang phía đó định nhanh chóng đổi chủ đề thì mẹ cậu lại cất tiếng hỏi với giọng điệu vô cùng hồn nhiên:

"Mà này hai đứa, giờ vẫn cứ gọi nhau là Trưởng phòng hay anh Do Won, nghe khô khan thế sao?"

"Phải đấy. Vợ chồng với nhau mà giữ kẽ quá chẳng phải sao. Hơ hơ hơ."

"Gọi nhau cho tình cảm vào xem nào. Nhân dịp này đổi cách xưng hô khác đi xem sao?"

Lần này ngay cả các ông bố cũng nhiệt tình tham gia, nhìn hai người với ánh mắt đầy kỳ vọng. Dù cho Do Won và Yoo Young đều là những người trưởng thành chững chạc và đã là vợ chồng, nhưng trong mắt cha mẹ, họ vẫn luôn đáng yêu, nhỏ bé, và việc thấy hai đứa ngồi cạnh nhau thế này không khỏi khiến lòng họ tràn đầy cảm xúc.

"À, chuyện đó… đột, đột nhiên lại đổi cách xưng hô gì chứ…. Ha ha ha."

Yoo Young đỏ mặt xua tay. Trong mắt cha mẹ, việc họ gọi tên nhau một cách cung kính có vẻ quá đỗi cứng nhắc. Thêm vào đó, lúc nãy cậu còn lỡ miệng gọi Trưởng phòng vài lần, nên việc cha mẹ giục giã thế này cũng là điều dễ hiểu.

Thế nhưng dù có vậy đi nữa, làm sao có thể thay đổi cách xưng hô một cách đột ngột như thế chứ? Ngay khoảnh khắc cậu đang định lấy hai tay che gương mặt nóng bừng để từ chối một lần nữa, Do Won bỗng dịu dàng nắm lấy tay cậu, khẽ nhướn mày:

"Đúng nhỉ. Chúng ta đổi cách xưng hô đi nhé, mình ơi?"

Trước giọng nói vừa tinh nghịch vừa ngọt ngào của Do Won, tiếng cười lại một lần nữa nở rộ khắp bàn ăn.

"Thật là, con rể nhà ta cũng khéo mồm quá đi. Mà sao giọng con lại hay thế nhỉ? Nghe cứ như tài tử điện ảnh ấy. Đúng không chị thông gia?"

"À, vâng. Đúng là vậy."

Bất chấp sự đáp lại hời hợt của mẹ Do Won, bầu không khí đã nóng lên vẫn tiếp tục được duy trì một cách hòa hợp. Yoo Young vì quá đỗi ngượng ngùng nên chẳng biết làm gì ngoài việc đan xen những ngón tay vào nhau.

'S-sao cái xưng hô sến súa thế kia mà anh ấy có thể thốt ra một cách tỉnh bơ như vậy chứ….'

Càng ngẫm nghĩ, cậu càng cảm thấy hổ thẹn đến mức muốn vùng vẫy, và cái cách xưng hô ấy cứ khiến trái tim cậu không ngừng dao động. Mình ơi… Kể từ khi thành vợ chồng đến nay, Do Won chưa bao giờ gọi cậu như thế dù là trêu đùa.

Chắc là Do Won cũng chỉ thuận miệng trêu ghẹo thôi, nhưng người phải nghe cái danh xưng ấy là cậu đây thì chỉ muốn bật dậy chạy ngay ra ngoài.

Thế nhưng, chủ đề đầy hứng khởi đó vẫn chưa dừng lại ở đó.

"Thằng bé này, còn đứng ngây ra đó làm gì!"

"Dạ? Lại chuyện gì nữa ạ…."

"Con rể đã gọi tình cảm như thế thì con cũng phải đáp lại y như vậy chứ!"

Giờ đây, mọi ánh mắt của cha mẹ đều đổ dồn về phía Yoo Young. Chịu đựng sự kỳ vọng đầy áp lực ấy, Yoo Young ném cái nhìn cầu cứu về phía Do Won, nhưng anh chỉ mỉm cười đắc ý, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.

'Này, giúp em chút đi mà…!'

Cậu lại một lần nữa gửi đi lời kêu cứu không thành tiếng nhưng Do Won vẫn vờ như không thấy tín hiệu ấy của cậu. Một người vốn luôn nhạy bén và tinh ý nhận ra mọi biểu hiện của cậu như anh, chắc chắn là đang cố tình làm vậy. Chắc chắn là anh lại đang muốn trêu chọc cậu rồi.

Chẳng còn cách nào khác. Yoo Young liếc nhìn Do Won một cái sắc lẹm với gương mặt đỏ như sắp nổ tung, rồi cuối cùng cũng mấp máy mở lời:

"Mì… mì… mình… mình ơi."

"Cái thằng này, sao lại lí nhí chẳng giống con chút nào thế! Mẹ chẳng nghe thấy gì cả."

"Phải đấy. Chẳng phải Han Yoo Young tự tin có thừa đó sao? Sao lại làm cái vẻ không giống con chút nào vậy."

Lời quở trách của mẹ và bố lập tức vang lên. Cậu vốn đã cố nói to lắm rồi, nhưng đến chính tai cậu còn thấy tiếng mình bé như tiếng muỗi kêu thì việc cha mẹ phản ứng thế kia cũng chẳng có gì lạ.

Cuối cùng, Yoo Young nhắm nghiền mắt lại, gần như hét lên:

"Mì… mì… mình ơi!"

Lần này thì ngược lại, tiếng hét quá lớn khiến cha mẹ đều bật cười thành tiếng. Trong đó còn lẫn cả tiếng cười của Do Won. Cậu chẳng thể nào nhìn thẳng vào mắt Do Won nên chỉ biết dán mắt vào đâu đó giữa tai và cổ anh, rồi đưa tay lên che đi khuôn mặt đỏ bừng.

"A ha ha, nhìn nó ngượng kìa. Sao vợ chồng với nhau mà lại khách sáo thế không biết."

"Đúng đấy ạ. Sao em lại xấu hổ thế nhỉ? Vợ chồng với nhau mà."

Nhìn Do Won trơ trẽn lặp lại y hệt lời cha mẹ để trêu chọc mình, cậu vừa hậm hực lườm anh hết mức có thể, vừa chẳng thể khống chế được trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. Do Won khẽ nắm lấy bàn tay đang liên tục quạt gió của Yoo Young dưới gầm bàn, rồi ghé sát tai cậu thì thầm:

"Tôi lấy cho em cốc nước mát nhé?"

"…Không biết."

Vừa nãy còn trêu chọc một cách láu cá xong. Yoo Young thở dài, đưa mắt oán trách dõi theo bóng lưng Do Won khi anh lại chu đáo chăm sóc cho mình. Ly nước mà anh rót cho, có thả thêm một lát chanh, vừa mát lạnh vừa ngọt ngào đến mức khiến cậu cảm thấy thật dễ chịu.

❖ ❖ ❖

Buổi tiệc tân gia đã kết thúc thành công tốt đẹp. Trong bầu không khí náo nhiệt vừa đủ, cha mẹ hai bên không ngừng trò chuyện và nâng ly với gương mặt rạng rỡ. Sau khi dìu cha mẹ với gương mặt đỏ bừng lên ghế sau xe ô tô và vẫy tay chào cho đến khi xe đi khuất, Do Won và Yoo Young mới cùng nhau đi thang máy trở lên nhà.

Vừa vào đến cửa, Yoo Young đã đổ ập người xuống ghế sofa.

"Oa, mệt chết đi được…."

"Hôm nay em vất vả nhiều rồi."

Do Won tự nhiên quỳ một chân xuống bên cạnh chỗ Yoo Young đang nằm. Ngay sau đó, bàn tay to lớn và mềm mại khẽ v**t v* trán cậu.

Yoo Young giật mình định ngồi bật dậy, nhưng rồi lại buông lỏng cơ thể, cứ thế nằm sấp. Dù không muốn thừa nhận nhưng bàn tay của Do Won mang lại cảm giác dễ chịu đến mức khó lòng khước từ. Sau một hồi xoa đầu và trán cho Yoo Young như đang v**t v* một chú cún nhỏ, Do Won trầm giọng nói:

"Dậy đi tắm rồi nghỉ ngơi cho khỏe."

"À, phải cùng nhau dọn dẹp trước đã chứ…."

"Chuyện đó để tôi lo, em cứ thong thả đi tắm đi."

"Dạ? Thế sao được ạ. Một mình Trưởng phòng làm sao dọn hết đống đó…"

Bất chợt, một thứ gì đó chạm nhẹ vào trán Yoo Young khi cậu vừa nhỏm dậy. Thứ vừa chạm vào rồi rời đi ấy không phải là tay, mà chính là trán của anh. Trước khi Yoo Young kịp mở to mắt ngạc nhiên, Do Won đã nở nụ cười tinh nghịch:

"Đây không phải là lời của cấp trên mà là lời của người bạn đời, nên em hãy cứ thoải mái mà nhận lấy. Chừng đó việc tôi có thể làm được. Đi ngâm mình trong nước nóng đi. Lúc nãy trước khi ra tiễn bố mẹ, tôi đã bật nước rồi, chắc giờ này là vừa đầy đấy."

"Oa…."

Anh thực sự là một người vô cùng tinh tế. Thông qua những gì từng nghe cậu nói và quan sát thói quen sinh hoạt những ngày qua, anh đã ghi nhớ rất kỹ việc cậu thường giải tỏa căng thẳng bằng cách đi tắm. Cậu không khỏi thán phục sự quan tâm tỉ mỉ của anh khi đã nghĩ đến việc giúp cậu xua tan đi sự căng thẳng trong cơ thể khi phải đối đãi với cha mẹ suốt cả ngày.

"Vâng, vậy thì… em xin phép ạ."

Cậu chẳng còn cách nào khác ngoài việc gật đầu đồng ý. Có vẻ như rất hài lòng với câu trả lời ngoan ngoãn của Yoo Young, Do Won mỉm cười hiền từ rồi quay người đi về phía nhà bếp. Lẽ ra chỉ cần dọn dẹp sơ qua rồi để đó chờ ngày mai cô giúp việc đến cũng được, nhưng trong bếp đã bắt đầu vang lên tiếng nước chảy.

'Thật là ngại quá… mà thôi kệ đi. Anh ấy đã chuẩn bị nước rồi thì mình cứ đi tắm trước đã.'

Định quay người đi về phòng ngủ của mình, Yoo Young bỗng nảy ra một ý tưởng và mỉm cười. Cậu cũng phải đáp lại anh y như vậy mới được. Cậu muốn cho anh biết niềm vui của việc tắm rửa.

Đầu tiên cậu chạy ù vào phòng mình, tắt nước, rồi lục lọi trong giỏ quà, chọn ra một viên bom tắm (bath bomb) có vẻ sẽ hợp với anh. Sau đó, cậu lại lén lút bước ra khỏi phòng, rón rén đi về phía phòng của Do Won.

Vừa đi cậu vừa liếc nhìn về phía nhà bếp, thấy Do Won đang quay lưng lại dọn dẹp thứ gì đó nên cậu có thể yên tâm lẻn vào không gian của anh. Vì cả hai hiếm khi xâm phạm không gian riêng tư được ngăn cách bởi bức tường giả, nên việc bước vào phòng ngủ của Do Won thế này mang lại cảm giác vô cùng lạ lẫm.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc vô tình bước vào phòng ngủ của Do Won, chân tay Yoo Young bỗng bủn rủn, suýt chút nữa thì khuỵu xuống.

'Ức, đ-đúng rồi. Pheromone… hà.'

Hương thơm quyến rũ bao trùm khắp căn phòng, đậm đặc đến mức nghẹt thở. Cảm giác như muốn lao ngay lên chiếc giường đang tỏa ra hương pheromone ngào ngạt kia để vùi mình vào đó vậy.

'Tỉnh… tỉnh lại đi. Đừng để lộ ra dáng vẻ thảm hại chứ.'

Trước đây cậu cũng đã từng ghé thăm nhà anh vài lần và hiện tại cũng đang sống chung, nhưng đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy pheromone của anh có sức sát thương lớn đến thế chỉ bằng việc bước vào một không gian. Cũng phải thôi, phòng ngủ vốn là nơi con người ta rũ bỏ mọi sự kiềm chế để giải phóng toàn bộ pheromone và nghỉ ngơi mà.

Nghiến răng nhịn thở, Yoo Young bước những bước chân run rẩy về phía phòng tắm của anh và mở cửa. Bước vào trong phòng tắm được sắp xếp ngăn nắp, cậu bật nước vào bồn tắm y như cách anh đã làm cho mình. Cậu cố tình vặn nước chảy nhẹ để tính toán cho khớp với thời gian tắm của mình.

Sau đó, cậu đặt viên bom tắm đã chuẩn bị sẵn ở bên cạnh. Cố gắng không hít thở, Yoo Young nhanh chóng bước ra khỏi phòng Do Won, lúc này cậu mới mỉm cười mãn nguyện.

'Đúng rồi, có qua có lại mới toại lòng nhau chứ.'

Trở về phòng của mình, lúc này Yoo Young mới yên tâm ngâm mình vào làn nước nóng. Cậu chọn một viên bom tắm cho mình và thả vào, bọt khí rực rỡ sắc màu bắt đầu sủi lên sùng sục. Giữa làn nước tắm thơm ngát, Yoo Young mỉm cười hạnh phúc.

"Chúng ta đổi cách xưng hô đi nhé, mình ơi?"

Thế nhưng, ngay cả khi đang tắm, trong đầu cậu cứ liên tục hiện ra cái cách xưng hô đầy vấn đề được thốt ra bằng chất giọng vừa láu cá vừa ngọt ngào kia. Yoo Young đưa bàn tay đang nóng bừng lên áp chặt vào mặt.

'Mì… mì… mình ơi!'

Và cả gương mặt anh khi cười rạng rỡ — một hình ảnh hiếm thấy — trước tiếng hét như tiếng thét của cậu khi gọi anh là mình ơi.

"Ư ư ư…! Thật là!"

Không kìm nén được sự ngượng nghịu đang ập đến muộn màng, Yoo Young vùng vẫy trong nước. Tiếng nước bắn tung tóe khắp nơi. Cuộc sống thường nhật bên cạnh Do Won không hề lạ lẫm hay gượng gạo như nỗi lo sợ ban đầu. Chỉ là, những lúc trái tim cứ ngứa ngáy và xao động thế này dường như ngày một thường xuyên hơn mà thôi.

Trước Tiếp