Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 92

Trước Tiếp

Lịch trình bận rộn cứ thế nối đuôi nhau chờ đợi Do Won và Yoo Young. Ngay sau khi kết thúc buổi hội thảo và trở về, vào ngày Chủ nhật kế tiếp, họ đã có hẹn tổ chức tiệc tân gia đón tiếp cha mẹ hai bên.

Dưới sự hỗ trợ của người giúp việc theo giờ, hai người thức dậy từ sáng sớm để tất bật chuẩn bị đón khách.

"Chu choa, tay nghề của chú rể không phải dạng vừa đâu nha."

Kỹ năng nấu nướng vốn dĩ đã chẳng tầm thường của Do Won nay có dịp tỏa sáng như thể chỉ chờ đợi ngày này. Ngay cả người giúp việc mới thuê cũng phải trầm trồ khi chứng kiến cách Do Won sơ chế nguyên liệu. Anh làm việc nhanh thoăn thoắt như cách giải quyết công việc ở công ty, nên khi giờ trưa đến, lúc cha mẹ hai bên bắt đầu lần lượt có mặt, trên mặt bàn đã bày biện đủ loại món ăn thịnh soạn không còn kẽ hở.

"Yoo Young ơi! Mẹ đến rồi đây."

"Mẹ!"

Phía gia đình Yoo Young đến trước. Yoo Young lau tay vào tạp dề rồi chạy ra đón, niềm nở ôm chầm lấy mẹ khi bà vừa cởi giày bước vào.

"Bố mẹ mới tới ạ? Mời bố mẹ vào nhà."

"Hai đứa dạo này thế nào? Ái chà, con trai mẹ, lấy chồng xong nhìn sắc mặt hồng hào ra hẳn nhỉ?"

"Con chào bố mẹ mới tới ạ."

"Con rể vẫn khỏe chứ? Gặp con bố vui lắm."

Ngay sau đó, Do Won bước ra với nụ cười rạng rỡ, bắt tay bố vợ rồi lịch thiệp đỡ lấy túi xách và áo khoác của mẹ vợ. Chứng kiến cử chỉ lịch thiệp toát ra một cách tự nhiên cùng nụ cười hào hoa của Do Won, mẹ Yoo Young chỉ biết nhìn anh với ánh mắt đầy mãn nguyện.

"Con rể của mẹ vẫn khỏe chứ hả? Ôi dào, mẹ mong gặp hai đứa biết bao nhiêu. Thú thật là bao nhiêu lần mẹ định ghé qua đây chơi rồi, nhưng lại sợ mình vô duyên quá nên cứ phải bấm bụng chờ đến khi hai đứa mời mới dám tới đấy."

"Ha ha, lẽ ra tụi con nên mời bố mẹ sang sớm hơn mới phải."

"À mà thôi, bỏ qua chuyện đó đi. Sao nhà lại có mùi gì thơm thế này?"

Mẹ Yoo Young tròn mắt ngạc nhiên hỏi.

"Dạ, hôm nay mời bố mẹ sang nên tụi con có chuẩn bị ít đồ ăn ạ."

"Trời đất. Yoo Young nhà ta mà cũng biết làm mấy thứ này sao?"

"Con vốn cũng biết nấu nướng mà mẹ. Nhưng mà Trưởng... à, anh Do Won còn làm giỏi hơn cơ. Cô giúp việc cũng có phụ tụi con nữa ạ."

"Gớm chưa kìa. Mẹ cứ lo hai thằng đàn ông ở với nhau thì không biết ăn uống ra sao."

Khi bước vào phòng khách rồi tiến tới phòng ăn, bà vỗ tay tán thưởng khi nhìn thấy bàn tiệc. Sau một hồi cảm thán trước những món ăn do hai người chuẩn bị, bà quay người lại rồi bắt đầu thong thả tham quan nhà cửa.

"Chà, hai đứa bài trí nhà cửa đẹp quá. Nghe bảo con rể là người chủ trì việc thiết kế nội thất hả?"

"Dạ, con chỉ bàn bạc thêm ý kiến với bên thiết kế thôi ạ."

"Trời ạ. Đây là ngôi nhà đẹp nhất trong số những nhà mẹ từng ghé thăm dạo gần đây đấy."

Với gương mặt rạng rỡ vì phấn khích, mẹ Yoo Young đi dạo một vòng quanh phòng khách rộng lớn rồi tiến về phía con trai, khẽ hích vào sườn cậu đầy ẩn ý.

"Này, Yoo Young. Phòng ngủ ở đâu thế? Cho mẹ tham quan một chút được không?"

"…Dạ?"

Trong tích tắc, mồ hôi bắt đầu rịn ra trong lòng bàn tay Yoo Young. Đó là bởi hiện tại cậu và Do Won đang sử dụng hai phòng ngủ hoàn toàn riêng biệt.

Nếu mở cửa phòng ngủ cho mẹ xem, chắc chắn bà sẽ nhận ra ngay lập tức. Rằng đó là không gian chỉ dành riêng cho một mình Yoo Young. Từ pheromone cho đến đồ đạc cá nhân đều tố cáo điều đó.

"Á... ha ha ha. Mẹ này! Tụi... tụi con cũng cần có sự riêng tư chứ ạ."

"Cái thằng này. Mẹ chỉ muốn xem cái phòng thôi mà có gì đâu!"

"Dù... dù vậy thì... chuyện đó..."

Nắm chặt bàn tay đang đẫm mồ hôi, Yoo Young đưa mắt tìm kiếm Do Won để cầu cứu. Thế nhưng Do Won đang đứng cách đó một quãng để trò chuyện cùng bố cậu. 'Chết tiệt, phải tự mình giải quyết thôi.'

Cuối cùng, Yoo Young đành buông xuôi mà thốt ra một câu đại khái:

"Dạ!... Tại tụi con dậy chuẩn bị đồ ăn từ sớm quá nên.... ha ha... vẫn chưa kịp dọn dẹp phòng ngủ ạ."

"Dọn dẹp á? Hô hô, bừa bộn một chút thì đã sao. Mẹ cả mà."

"Không phải ạ, tại vì... tối qua.... khừm."

"…Ơ?"

Gương mặt đang tròn mắt ngây thơ của mẹ cậu bỗng chốc đỏ rực lên như gấc chín.

"Ôi, ôi trời. Mẹ... mẹ xin lỗi nhé, Yoo Young. Khừm."

"Ha ha ha.... Để... để lần sau con cho mẹ xem ạ."

Lời nói dối nhằm thoát khỏi cơn nguy biến xem chừng đã thành công rực rỡ, nhưng bù lại, cảm giác ngượng ngùng ập đến khiến cậu không biết giấu mặt vào đâu. Cùng đỏ mặt với mẹ, Yoo Young đưa tay lên khẽ che mặt. Việc phải thêu dệt và ám chỉ về những chuyện cậu và anh vốn chẳng hề làm với nhau khiến Yoo Young thấy nóng bừng cả mặt, cảm giác như muốn chết đi cho xong.

'Mình... mình đang tưởng tượng cái quái gì thế này.'

Dù đã cố không nghĩ đến, nhưng trí nhớ tốt đến mức dư thừa cứ liên tục gợi lại những dư ảnh của đêm hội thảo ngày kia. Ký ức về nụ hôn dưới bóng cây đen thẫm cùng Do Won, giữa làn gió biển thổi nhè nhẹ và tiếng sóng vỗ rì rào.

Việc Do Won dịu dàng mở bờ môi cậu rồi tiến vào bên trong giờ đây lại mang lại cảm giác thật tự nhiên, và đó chính là điều khiến Yoo Young thấy lạ lẫm nhất. Thậm chí khi Do Won hôn mình, cậu đã từng có một suy nghĩ điên rồ rằng, có lẽ suốt quãng đường đi dạo dọc bờ biển, cậu đã thầm chờ đợi điều này.

Nhưng giờ đây cậu buộc phải thừa nhận. Rằng những đụng chạm của Do Won mang lại cảm giác cực kỳ, cực kỳ dễ chịu. Và rằng nụ hôn với anh, dù là lúc nào đi chăng nữa, cũng khiến trái tim cậu rung động đến mức tưởng chừng như sắp nổ tung.

Từ chất giọng cương trực luôn hỏi ý kiến trước khi hôn, cho đến hơi ấm từ bàn tay dịu dàng v**t v*, nâng đỡ và ôm lấy cậu, cả làn gió, mùi hương và âm thanh trong khoảnh khắc bên anh, tất cả đều thật tuyệt vời.

"Này! Yoo Young. Con đang thẫn thờ nghĩ gì thế?"

"Dạ, không có gì đâu ạ."

Nghe tiếng mẹ gọi, Yoo Young mới giật mình thoát khỏi dòng suy tưởng. Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên inh ỏi thu hút sự chú ý của mọi người. Có vẻ như bố mẹ của Do Won đã đến.

'Bình tĩnh nào. Mình làm được mà.'

Yoo Young nuốt nước bọt lấy lại quyết tâm, rồi lặng lẽ tiến lại đứng sát bên cạnh Do Won. Thú thật là khác với khi đón tiếp bố mẹ mình, lần này cậu thấy đôi chút căng thẳng. Cũng phải thôi, khi mà một trong hai vị trưởng bối kia đang mang một ác cảm rõ rệt đối với cậu.

Đúng lúc đó, bàn tay Do Won khẽ khàng tìm đến và nắm lấy tay Yoo Young.

"Không cần phải căng thẳng đâu. Có tôi ở đây mà."

"…Vâng."

Dường như nhận ra tâm lý của cậu, Do Won khẽ nắm tay và thì thầm vào tai Yoo Young. Yoo Young lặng lẽ gật đầu. Có vẻ như giọng nói của anh mang một sức mạnh đặc biệt nào đó khiến cậu thấy bình tâm lại. Cảm nhận được tâm trí đang dần lắng xuống, Yoo Young nở nụ cười đón tiếp bố mẹ của Do Won.

"Chào anh chị thông gia, mời vào, mời vào!"

"Ha ha ha, dạo này anh chị vẫn khỏe chứ?"

"Con chào bố mẹ mới tới ạ."

Một màn chào hỏi náo nhiệt diễn ra ngay gần cửa ra vào. Bố của Do Won cũng không khỏi thốt lên những lời khen ngợi khi bước vào trong nhà. Vì đây là ngôi nhà do chính ông tặng làm quà cưới nên cảm xúc chắc hẳn còn đặc biệt hơn nhiều.

"Hai đứa bài trí nhà cửa đẹp thật đấy."

"Dạ, con cảm ơn bố ạ."

"Sống cùng Do Won thấy thế nào? Con trai ta đối xử tốt với con chứ?"

Bố anh vừa đưa áo khoác cho Do Won vừa tung ra một câu hỏi tấn công bất ngờ hướng về phía Yoo Young. Câu nói ấy khiến mọi sự chú ý đổ dồn vào cậu. Dù cảm thấy mặt mình đang nóng bừng lên trong tích tắc nhưng Yoo Young vẫn dõng dạc trả lời:

"Dạ, vâng ạ. Trưởng... anh Do Won chu đáo... khừm.... chu đáo lắm ạ."

"Hai đứa nhìn đẹp đôi quá. Vậy chúng ta vào trong thôi nhỉ?"

"Vâng. Mời bố mẹ vào trong ạ."

Chẳng hiểu sao một câu hỏi không có gì to tát lại khiến cậu dao động đến thế. Có lẽ là do khác với ngày thường vốn chỉ coi anh là Trưởng phòng, giờ đây vai trò là người bạn đời của Do Won cứ liên tục được gợi nhắc.

'…Bạn đời….'

Mặc cho sức nặng của từ ngữ mang lại cảm giác vô cùng lớn lao, và cả sự thật rằng cả hai đã dọn về chung sống dưới một mái nhà, nhưng thực tế mối quan hệ với Do Won vẫn chẳng có gì khác biệt so với trước đây. Ngay cả sự kết hợp về mặt x*c th*t mà chắc hẳn cha mẹ hai bên đang kỳ vọng... cũng còn lâu mới tới gần. Ngay từ đầu, cả hai đã thỏa thuận với nhau một cách vô cùng nghiêm ngặt về chuyện đó rồi.

Thế nhưng, cậu chẳng thể phủ nhận được tình cảm trong lòng đang dần chín muồi như trái cây đến độ. Dù vẻ bề ngoài không có gì thay đổi, nhưng Yoo Young giờ đây đã hiểu rõ cảm xúc của mình đã khác xưa rất nhiều. Chỉ là cậu không thể để lộ điều đó cho Do Won biết mà thôi.

"Sao hai đứa lại chuẩn bị nhiều món thế này. Vất vả cho cả hai rồi."

"Dạ! Con cảm ơn ạ. Mời bố mẹ ngồi phía này."

"Nhà mình ơi, thằng út nhà chúng ta đã lớn thật rồi này, nhìn nó chững chạc chưa kìa…."

Ngoại trừ mẹ của Do Won, mọi người đều bắt đầu trò chuyện rôm rả trong bầu không khí hòa hợp, hỏi thăm sức khỏe lẫn nhau. Tất nhiên, không thể thiếu những lời tán dương dành cho những món ăn mà Do Won và Yoo Young đã dày công chuẩn bị. Mẹ của Do Won sắc mặt vẫn không mấy tốt đẹp, nhưng trước mặt đông đủ mọi người, bà dường như cũng không thể bộc lộ sự khó chịu một cách lộ liễu.

Những chủ đề về công việc kinh doanh, sức khỏe, chơi golf lần lượt lướt qua. Vì sự quan tâm lớn nhất của các bậc phụ huynh vẫn là cuộc sống tân hôn của hai đứa trẻ, nên câu chuyện nhanh chóng chuyển sang những câu hỏi dành cho cặp vợ chồng trẻ trung và đáng yêu này.

"Thế cuộc sống hôn nhân của hai đứa thế nào? Nghe bảo ở công ty hai đứa vẫn giữ bí mật hả?"

Mẹ của Yoo Young hào hứng hỏi. Do Won mỉm cười dịu dàng đáp lời:

"Dạ vâng, con nghĩ làm vậy thì cả hai sẽ thoải mái hơn trong công việc ạ. Dù sao thì tụi con cũng cùng một đội."

"Đúng rồi, đúng là nên như thế. Ôi chu choa, lãng mạn quá đi mất…. Yêu đương với Trưởng phòng sao. Chắc là kịch tính lắm đây."

Nhìn mẹ mình đang hớn hở như một thiếu nữ, Yoo Young chỉ biết cười gượng. 'Đúng là kịch tính... thì cũng không hẳn là không có.'

"Dù bảo là cho hai đứa kỳ hạn một năm, nhưng nhìn hai đứa sống hạnh phúc thế này mẹ thấy mừng quá. Hay là xúc tiến nhanh hơn một chút không con? Mau mau đánh dấu chủ quyền (khắc ấn) rồi tổ chức đám cưới luôn cho mẹ nhờ."

Trong khi mẹ Yoo Young chắp tay nói đầy mơ mộng, hai người cha cũng mỉm cười mãn nguyện. Ai nấy đều ra vẻ lịch sự nói "Nhà mình này, đừng gây áp lực cho tụi nhỏ", nhưng thực chất các ông bố cũng nôn nóng muốn thấy đám cưới của hai con sớm hơn ai hết.

Thế nhưng, một giọng nói trầm tĩnh đã ngắt ngang lời mẹ của Yoo Young.

"Hô hô, dù gì đi nữa thì tôi nghĩ cứ để thêm thời gian cho tụi nhỏ suy nghĩ kỹ thì hơn. Dù sao ngay từ đầu đó cũng là điều tụi nhỏ mong muốn mà."

Trước Tiếp