Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"…Tại sao…."
"Cậu nỡ lòng nào bỏ rơi Trưởng phòng của mình ở bờ biển chỉ vì không muốn nghe chuyện yêu đương của anh ta sao?"
Trái ngược với giọng điệu đùa cợt, ánh mắt anh lại sâu thẳm vô cùng. Cảm thấy áp lực khi phải đối diện với cái nhìn như đang xoáy sâu vào tâm can, Yoo Young khẽ lảng tránh, nhìn xuống chân mình. Cậu thấy đôi chân mình đang vô thức đá nhẹ vào lớp cát vô tội.
"Không phải em bỏ rơi anh… chỉ là, trời cũng lạnh rồi nên…."
Cậu vòng tay ôm lấy bả vai định lấy cái lạnh ra làm cái cớ, nhưng cơ thể vốn đã được bao bọc trong chiếc áo khoác của anh giờ đây thậm chí còn đang nóng hừng hực.
Thế nhưng Yoo Young vẫn im lặng để che giấu cảm xúc. Cậu chẳng thể thốt ra rằng trong bầu không khí này, cậu sợ nếu ở bên anh lâu hơn, tình cảm trong lòng sẽ càng lớn đến mức không thể kiểm soát, sợ rằng mình sẽ lỡ lời nói ra những điều không nên nói.
"Vậy thì đừng đi trước nữa, hãy đi cùng tôi."
Thế nhưng giọng nói của Do Won lại có sức mạnh kéo lấy Yoo Young, người vốn đã hạ quyết tâm phải thoát khỏi anh. Cuối cùng, hai đôi chân lại một lần nữa sóng bước bên nhau.
Khoảng thời gian bước đi với cùng một nhịp độ trôi qua thật tĩnh lặng và thanh bình. Ngoại trừ tiếng sóng vỗ và tiếng cát lạo xạo dưới chân, chẳng còn âm thanh nào khác vang lên. Chỉ có điều, vì lớp cát lún sâu cứ nuốt chửng lấy bàn chân nên bước đi của Yoo Young ngày càng chậm lại.
"Sao hôm nay cậu chẳng thèm nhìn tôi lấy một lần thế."
Lời anh thốt ra phá tan bầu không khí tĩnh lặng, nghe vừa giống như đùa, lại vừa giống như thật. Yoo Young ngơ ngác nhìn Do Won.
"…Dạ? Chuyện gì cơ ạ…."
"Chẳng phải lần trước Trợ lý Han đã nói sao. Cậu bảo cậu thấy chạnh lòng vì suốt buổi làm việc tôi không nhìn cậu lấy một lần."
Cậu phải mất một lúc để lục lại ký ức xem rốt cuộc anh đang nói về điều gì. Khi nhận ra ý đồ của Do Won, Yoo Young sững sờ, há hốc mồm nhìn anh.
Thật không thể tin nổi. Rốt cuộc cái tay Trưởng phòng này đã biến thành một 'con cáo già' như thế này từ khi nào không biết.
"Em… em nói thế bao giờ chứ! Anh đang xuyên tạc đấy."
Yoo Young lắp bắp phản bác. Cậu chẳng hề nhận ra rằng gương mặt vốn đã hạ hỏa vì gió lạnh giờ đây lại đang từ từ nóng bừng lên lần nữa. Mặc kệ cậu, Do Won vẫn thong dong tiếp lời:
"Lần trước Trợ lý Han đã nói thế mà. Vậy nên hôm nay tôi đã cố gắng nhìn về phía cậu thật nhiều, không ngờ cậu lại chẳng thèm liếc tôi lấy một cái."
"……."
'Anh ấy đã nhìn về phía mình sao...?' Hóa ra cảm giác thỉnh thoảng có ánh mắt ai đó dừng lại rồi rời đi trên người mình không phải là ảo giác. Đang đỏ mặt định cãi lý với anh, Yoo Young bỗng im bặt. Chẳng hiểu sao trong lòng cậu lại dâng lên một cảm giác ngứa ngáy, như thể có những bong bóng nhỏ đang li ti vỡ ra.
"Dù sao thì, cũng thật tốt. Được cùng Trợ lý Han ngắm biển thế này."
"…Vâng. Em cũng… thấy tốt lắm ạ."
Hôm nay Do Won thật sự rất lạ. Giọng nói trầm ổn vẫn như thường ngày, nhưng anh cứ liên tục thốt ra những lời đùa khiến cậu phải nóng mặt. Tại sao vậy nhỉ? Chắc chắn là do có chút men rượu trong người rồi.
Thực lòng mà nói, cảm giác khi nghe những lời này từ Do Won không hề tệ. Không, phải nói là cậu cảm thấy rất vui. Vì có vẻ như anh cũng đang đắm mình trong bầu không khí lãng mạn và xinh đẹp của đêm nay giống như cậu vậy.
Cảm xúc mà Yoo Young đang cảm nhận lúc này rất giống với sự an tâm mà cậu từng thấy vào ngày đầu tiên dọn về sống chung, khi nhận ra rằng nỗi bất an và mông lung không phải là cảm xúc của riêng mình cậu. Vì vậy, hôm nay cậu muốn thành thật bày tỏ với anh thêm một chút nữa.
Rằng người mà cậu muốn cùng chụp ảnh dưới bầu trời xanh ngay khi vừa xuống xe chính là anh. Rằng buổi trưa dù ngồi xa nhau nhưng cậu đã thấy đôi chút chạnh lòng vì tưởng anh không nhìn mình lấy một lần. Rằng cậu rất vui vì buổi tối được ngồi cùng bàn với anh. Và được ngắm biển cùng anh thế này khiến cậu thấy hạnh phúc hơn gấp trăm lần.
'…Không được nói ra đâu.'
Cậu bất giác bật cười khì. Nhưng đó là một nụ cười có chút yếu ớt. Nếu cậu thành thật đến nhường ấy, chắc hẳn cậu sẽ chỉ còn nước đứng nhìn bóng lưng Choi Do Won vì kinh khiếp mà bỏ chạy mất dép thôi.
Đúng lúc đó, Do Won ướm lời:
"Cậu vẫn không muốn nghe chuyện yêu đương của Trưởng phòng sao?"
"Vâng. Sao anh cứ định kể mãi thế? Em đã bảo là em không hề tò mò về chuyện tình cảm của cấp trên mà."
Nhìn Yoo Young làu bàu rồi lườm mình một cách công khai, Do Won khẽ bật cười thành tiếng rồi chậm rãi bổ sung:
"Sao cậu lại ghét đến thế chứ. Vả lại, giả thiết ban đầu của cậu đã sai rồi. Phải đang yêu đương thì mới có chuyện để kể chứ."
Trước lời khẳng định một lần nữa rằng mình không gặp gỡ ai của anh, Yoo Young không khỏi cảm thấy nhẹ lòng đến mức chính cậu cũng thấy nực cười. Thế nhưng Do Won không hề nói rằng anh không có người trong lòng. Với gương mặt vẫn chưa hoàn toàn dỡ bỏ sự cảnh giác, Yoo Young lại một lần nữa lắc đầu từ chối lời đề nghị của Do Won.
"Dù vậy, anh đã bảo là có người anh đang thầm thương rồi mà. Những… những chuyện đó… bây giờ, à không, hôm nay em không muốn nghe đâu."
Vừa nói, Yoo Young vừa cảm thấy bản thân nhát gan hơn cậu tưởng rất nhiều. Vì từ trước đến nay chưa từng rơi vào hoàn cảnh thế này nên cậu cũng thấy không ít bàng hoàng.
Cậu vốn luôn sống một cuộc đời ngẩng cao đầu, chẳng ngại ngần gì. Ngoại trừ trong công việc, cậu chưa từng phải chịu lép vế hay bị ai dắt mũi. Đặc biệt là về mặt tình cảm, cậu chưa từng bị ai trói buộc. Những ánh mắt khinh miệt vì cậu là Omega ư, cậu chỉ việc lồng lộn lên đáp trả gấp hai, gấp ba lần là xong. Cậu đã luôn sống tự tin như thế và chưa từng biết sợ hãi điều gì.
Thế nhưng hôm nay, lần đầu tiên Yoo Young cảm thấy sợ phải đối diện trực tiếp với tình cảnh hiện tại. Ngay cả bản thân cậu còn thấy sợ hãi khi tình cảm bắt đầu nhen nhóm trong lòng ngày một lớn dần, thì Do Won sẽ còn thế nào nữa. Việc một mình nuôi dưỡng một đoạn tình cảm mà chẳng ai mong đợi khiến tâm hồn con người ta trở nên yếu đuối hơn cậu tưởng.
Nghe lời khước từ kiên quyết của Yoo Young, Do Won chậm rãi gật đầu. Anh khẽ "ừm" một tiếng rồi im lặng, sau đó lại mở lời:
"Được rồi. Có lẽ chuyện này sẽ khiến Trợ lý Han thấy đột ngột, nên tôi cũng sẽ không nói gì gây áp lực cho cậu nữa."
"…Vâng."
Cậu không hiểu hết ý nghĩa trong lời nói của anh ngay lập tức. Nhưng chẳng hiểu sao nơi sâu thẳm trong lồng ngực lại dâng lên một cảm giác tê tái mơ hồ.
'Quả nhiên việc anh ấy có người trong lòng là sự thật.' Nghe câu nói rằng chuyện này có thể khiến cậu thấy đột ngột, Yoo Young phỏng đoán rằng chắc chắn Do Won đang cố gắng giữ kẽ để quan tâm đến cậu — người đang trong mối quan hệ hôn nhân hợp đồng với anh.
"Vậy thì."
Do Won dừng bước, hướng ánh mắt kiên định nhìn xuống Yoo Young. Đó là một ánh mắt tĩnh lặng như bầu trời đêm thẫm đen.
"Việc Trưởng phòng muốn hôn cậu, cậu cũng ghét sao?"
Thình thịch. Khoảnh khắc đó, cậu nghe thấy tiếng trái tim mình rơi hẫng xuống tận đáy. Tiếng sóng vỗ rì rào bên tai từ nãy đến giờ bỗng chốc tan biến.
Lẽ ra cậu phải khước từ. Đó là điều mà cậu đã hạ quyết tâm lúc nãy. Yoo Young run rẩy ngước mắt nhìn Do Won. Lẽ ra cậu phải nói rằng cậu ghét điều đó, bảo anh đừng làm vậy….
"…Không…. Em thích ạ."
Thế nhưng, thứ mà đôi môi cậu thốt ra lại hoàn toàn trái ngược với ý chí đã định. Đó là tâm tư chân thật nhất, nằm sâu kín nhất nơi đáy lòng.
Ngay lập tức, cơ thể cậu bỗng bổng lên không trung. Đôi tay cậu vô thức quờ quạng giữa hư không rồi vội vã ôm chầm lấy cổ Do Won.
"Á!"
"Thả lỏng đi. Cứ thoải mái giao phó cơ thể cho tôi."
Thật không thể tin nổi, Do Won đang bế bổng cậu trong lòng. Đôi chân vừa nãy còn bước chậm chạp vì lún cát giờ đây đã rời khỏi mặt đất, chỉ còn mình Do Won với những bước chân vững chãi bắt đầu sải bước về phía sau bãi biển.
Do Won tiến về phía dưới bóng những tán cây rậm rạp phía sau bãi cát rộng lớn. Những hàng cây đen thẫm với thân hình đồ sộ đang đung đưa qua lại theo làn gió biển. Đó là vị trí không thể bị nhìn thấy từ phía trong khu nghỉ dưỡng, cũng như từ con đường mòn nối liền khu nghỉ dưỡng với bờ biển.
Nơi đây, ngay cả ánh trăng cũng bị che khuất bởi những tán lá xum xuê, trở nên tối tăm và mịt mù khác hẳn với phía trước. Dưới nơi hoàn toàn tách biệt khỏi tầm mắt của người khác, trái tim Yoo Young giờ đây đang đập loạn nhịp đến mức không thể kiểm soát. Cảm giác an tâm trước sự tinh tế của Do Won khi dời chỗ để tránh bị phát hiện hòa cùng sự xao động khôn nguôi trong lòng cậu.
"Ơ, Trưởng phòng. Anh có thể đặt em xuống được rồi…."
Dù dáng người nhỏ nhắn thanh mảnh nhưng cậu vẫn sợ Do Won sẽ mệt, nên Yoo Young định rời khỏi vòng tay anh. Cậu chờ đợi cảm giác đôi chân chạm đất, nhưng cơ thể cậu vẫn lơ lửng trong vòng tay anh. Thay vào đó, một cảm giác mềm mại khẽ phủ lên làn môi cậu trước tiên.
"…Tôi không có đủ kiên nhẫn để đặt cậu xuống đâu."
Giọng nói thì thầm trầm hơn hẳn thường ngày. Thanh âm như muốn làm tan chảy màng nhĩ khiến vùng bụng dưới của cậu nhói lên một cảm giác tê dại.
"…Ư… ưm."
Cậu đón nhận nụ hôn của Do Won khi anh bắt đầu khơi mở bờ môi cậu. Thật ra, việc Do Won ngỏ lời muốn hôn đã khiến cậu thấy đôi chút, à không, phải là rất đỗi vui mừng.
Những cảm xúc chất chứa trong lòng suốt cả ngày hôm nay thật quá lớn lao, và cũng đa dạng đến mức không thể đếm xuể. Vì chẳng có nơi nào để sẻ chia nên cậu đã thấy vô cùng bức bối.
Nhưng trong khoảnh khắc tiếp xúc với Do Won lúc này, Yoo Young cảm nhận được rằng dù không thể chia sẻ hết những cảm xúc ấy bằng lời nói, nhưng cậu đang được giao thoa cùng anh. Dẫu cho đó có là cảm giác đơn phương từ phía cậu đi chăng nữa. Nhờ có hơi ấm của anh khiến cái lạnh tan biến, nhờ mùi hương thơm ngát tỏa ra từ chiếc áo anh khoác cho, và nhờ nụ hôn ngọt ngào đang hòa quyện.
"A, hức…. Trưởng… Trưởng phòng."
Tiếng gọi thiết tha liên tục bị ngắt quãng bởi sự xâm chiếm mãnh liệt của Do Won. Yoo Young, người vừa nãy còn gọi tên anh trong trạng thái căng cứng, giờ đây đã từ từ thả lỏng đôi tay đang bám chặt lấy sau gáy anh. Dù vậy, cơ thể cậu vẫn nằm gọn gàng trong lòng Do Won không một chút lung lay. Bàn tay anh đang vững vàng đỡ lấy trọng lượng của cậu nóng rực, nóng đến lạ kỳ.
Giữa những nhịp thở dồn dập, làn gió biển lướt qua. Mùi hương của Do Won bao bọc lấy cậu đầy dễ chịu cùng tiếng sóng vỗ xa xăm len lỏi vào tai. Dưới ánh trăng xuyên qua những kẽ lá của màn đêm đen thẫm, giữa đôi môi hai người, những sợi chỉ bạc trong suốt cứ liên tục nối kết rồi lại đứt lìa.