Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 90
Bàn tay vốn do dự chìa ra đã sớm được nhuộm ấm bởi nhiệt độ từ anh. Dù đã uống rượu nhưng mùi hương pheromone của anh vẫn vây lấy cậu qua làn gió, mang lại cảm giác dễ chịu đến lạ kỳ. Men rượu vừa đủ cùng tất cả những điều này đã khiến viền mắt Yoo Young ửng đỏ, lồng ngực phập phồng những rung động xao xuyến.
Dù đã tự nhủ bao nhiêu lần phải trấn tĩnh, nhưng trái tim đang đập thình thịch vẫn chẳng có dấu hiệu lắng xuống. Yoo Young đành cam chịu, quyết định cứ thế tận hưởng đêm nay. Cậu chậm rãi bước sóng đôi cùng anh cho đến tận cuối con đường mòn.
Và rồi hiện ra trước tầm mắt, vùng biển đêm nằm nơi ngưỡng cửa bước vào mùa đông đang lặng lẽ tọa lạc.
"…Oa."
Tiếng sóng vỗ cuối cùng cũng đã chạm đến bên tai. Bờ biển vắng lặng lặng lẽ chào đón hai người. Nhìn làn nước đen thẫm dập dềnh một cách yên bình, Yoo Young dừng bước trong chốc lát.
Một luồng gió hiu quạnh thổi qua. Trên tấm lưng đang khẽ run lên vì lạnh của Yoo Young bỗng được phủ lên một chiếc áo khoác ấm áp.
"Trưởng phòng, em không sao đâu. Em cũng mặc áo rồi mà…."
"Cứ mặc đi. Hay lại muốn bị cảm rồi đòi xin về sớm tiếp?"
Trước lời càm ràm chẳng giống càm ràm chút nào vẫn luôn lặp lại của anh, Yoo Young bật cười khì.
"Trưởng phòng, anh cứ thành thật nói là anh lo cho em nên mới đưa áo cũng được mà. Sao anh phải thẹn thùng thế làm gì."
Yoo Young nở nụ cười, đưa mắt nhìn lên Do Won và buông lời đùa giỡn thoải mái. Do Won lúc này chỉ còn mặc bộ đồ thể thao sau khi đã cởi áo khoác, thế nhưng anh không cười. Anh lặng lẽ nhìn xuống Yoo Young bằng ánh mắt sâu thẳm như biển đêm, rồi khẽ mở lời:
"Phải. Tôi lo lắng đấy. Lo Trợ lý Han sẽ bị cảm."
"……."
"Dù có xin về sớm hay không thì tôi cũng không muốn thấy Trợ lý Han bị ốm."
Dứt lời, Do Won lại nắm lấy tay Yoo Young và bắt đầu chậm rãi bước đi. Cứ ngỡ anh sẽ lại trêu chọc hay càm ràm như mọi khi, nào ngờ câu trả lời nghiêm túc ngoài dự kiến của anh khiến Yoo Young chẳng thể thốt nên lời, chỉ biết để mặc anh dắt đi.
Rì rào, xào xạc. Chẳng mấy chốc, những con sóng đen thẫm đã ập đến ngay trước mặt. Do Won dừng lại ở một khoảng cách vừa đủ để nước tràn vào mà không làm ướt chân.
"…Phong cảnh đẹp thật đấy, Trưởng phòng."
"Đúng vậy. Đẹp thật."
Giọng nói đắm chìm trong cảm xúc hòa quyện với chất giọng càng lúc càng trở nên lười nhác của anh. Mùi biển thoảng qua trong gió mang lại cảm giác thật thân thuộc. Chẳng biết đã bao lâu rồi cậu mới lại được hít hà mùi biển ở một nơi khoáng đạt thế này.
"Được cùng Trưởng phòng ngắm biển thế này… thực sự rất thích ạ."
Chẳng biết là do hơi men hay do khung cảnh lãng mạn này nữa. Phía sau lưng, ánh đèn từ khu nghỉ dưỡng lung linh như những vì sao, còn trước mắt là biển cả cùng muôn vàn tinh tú lấp lánh. Bên tai là khúc hát bình yên của những con sóng.
Và bên cạnh là Do Won đang đứng đó. Người đàn ông mà cậu buộc phải thừa nhận rằng mình đã thích. Những lời cảm thán quá đỗi chân thành cứ thế tuôn ra.
"Cậu thuộc diện thích biển à?"
"Vâng. Thì… biển… cũng thích chứ ạ."
Thực ra cậu muốn nói rằng không chỉ có biển, mà cậu thích tất cả những điều này, nhưng cảm thấy nói đến đó thì có hơi quá đà. Dù đầu óc đang chuếnh choáng vì rượu vẫn đủ tỉnh táo để nhận định điều đó, nên Yoo Young chỉ lí nhí đáp lời.
Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Do Won đủ để khiến Yoo Young phải kinh ngạc.
"Ngoài biển ra, sao cậu không thử thích cả người đàn ông đang đứng cùng cậu bên bờ biển này đi?"
"…Dạ?"
Nhịp tim vốn đang đập nhịp nhàng hòa cùng tiếng sóng vỗ bỗng chốc tăng tốc dữ dội. Cảm giác như tâm tư thầm kín bấy lâu bị bại lộ, Yoo Young trợn tròn mắt như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm việc xấu.
Nhưng khi thấy Do Won mỉm cười tinh quái như đang đùa giỡn, sự căng thẳng trong cậu mới dịu đi đôi chút.
"Lúc nãy cậu bảo tuyệt đối không thích tôi cơ mà. Bảo là tuyệt đối không có cảm tình gì hết."
"Chuyện đó… không phải vậy đâu! Trưởng phòng."
Hóa ra anh bị tổn thương vì lời nói đó thật. Phải rồi, nếu là cậu mà bị ai đó phủ nhận kịch liệt ngay trước mặt như thế thì chắc cũng sẽ thấy chạnh lòng. Nghĩ vậy, Yoo Young cuống quýt xua tay.
"Ở… ở đó làm sao em nói khác được! Lỡ như bị lộ quan hệ giữa chúng ta thì tính sao ạ."
Nhìn dáng vẻ cuống cuồng của Yoo Young, Do Won chỉ lặng lẽ mỉm cười. 'Hóa ra là đùa thôi sao.' Cậu thấy bản thân thật lạ lẫm khi cứ liên tục dao động trước những lời nói bâng quơ của anh. Cố đè nén trái tim đang thổn thức, Yoo Young chủ động chuyển chủ đề.
"Trưởng phòng thì có tư cách gì mà nói chứ, …câu trả lời của anh…."
"Câu trả lời của tôi, là cái nào?"
"Thì… lúc nãy anh bảo anh có người trong lòng rồi mà."
Vừa thốt ra lời, một cảm giác kỳ lạ bỗng trào dâng. Trái tim dường như nhói đau âm ỉ. Yoo Young vô thức ôm lấy lồng ngực đang thắt lại, dừng bước trước cảm giác xa lạ ấy. Cậu cố hít thở sâu nhưng kỳ lạ là lồng ngực cứ nghẹn đắng.
'Sao lại thế này. Mình…'
"…Em có thể hỏi đó là ai không?"
"……."
"Trong hợp đồng của chúng ta… anh bảo đôi bên có nghĩa vụ phải thông báo cho nhau mà."
Cuối cùng, cậu cũng buông được câu nói đang nghẹn nơi cổ họng. Chẳng cần viện cớ đến hợp đồng thì trí tò mò thuần túy trong cậu cũng đã rất lớn rồi, nhưng cậu không thể để lộ ra.
Những điều khoản trong hợp đồng quy định việc tự do yêu đương của đôi bên đang ngày càng siết chặt lấy trái tim Yoo Young. Cả lời hứa sẽ nỗ lực để không rơi vào lưới tình nữa.
Cảm giác như nếu cậu tiến tới một bước, anh sẽ lùi lại hai bước. Nếu việc anh có người trong lòng là sự thật, thì cậu càng không được để lộ tình cảm này.
Trong khoảng không tĩnh lặng tạm thời, tiếng sóng biển rì rào lại ùa tới.
"Cậu nghĩ là ai?"
Do Won hỏi ngược lại. Thật khó để giải mã lời nói nghiêm túc không chút ý cười của anh. Gương mặt mà cậu luôn thấy khó đoán định hôm nay lại trở thành một bài toán nan giải hơn bao giờ hết để thử thách cậu.
Cậu chẳng thể thốt nên lời. Cậu sợ rằng nếu để lộ tình cảm, Do Won sẽ nhìn mình bằng ánh mắt khinh miệt. Nhưng cậu cũng chẳng muốn biết cảm xúc của Do Won. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh Do Won — người vốn luôn dịu dàng với mình thế này — cũng đối xử như vậy với người khác, trái tim cậu đã đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm vào.
Liệu anh có mỉm cười dịu dàng rồi v**t v* tóc hay mặt người khác không? Liệu anh có chỉnh đốn trang phục và mua hoa tặng người đó giống như đã làm với cậu không? Anh sẽ dùng tông giọng nghe có vẻ hững hờ nhưng lại thấm đượm sự tử tế, dùng những lời lẽ thích hợp trong mọi hoàn cảnh để an ủi và khích lệ người đó.
Ngay cả khi chạm môi chắc cũng sẽ vậy thôi. Anh sẽ nhẹ nhàng đỡ lấy gáy và eo như cách anh đã ôm cậu, rồi dùng những cử chỉ không chút vội vã để mở bờ môi người đó ra. Anh sẽ bao bọc đối phương bằng luồng pheromone quyến rũ và tuyệt đẹp như một tấm chăn, sẽ chạm vào người đó thật nâng niu như sợ rằng một vật báu sẽ tan vỡ. Bằng bàn tay to lớn và xinh đẹp kia.
'…Thôi đi.'
Trái tim cậu đau thắt lại. Yoo Young nhắm nghiền mắt, khẽ lắc đầu. Cậu không muốn tự hành hạ bản thân thêm nữa.
Nếu thực sự là vậy, thì tất cả những gì Do Won đã làm cho cậu từ trước đến nay là gì? Nỗi tủi thân định trào dâng trong cơn hỗn loạn bỗng bị đè nén thảm hại trước những điều khoản lý trí của bản hợp đồng.
Điều khoản nói rằng anh có nghĩa vụ phải chăm sóc pheromone cho cậu. Mà việc giao thoa pheromone thì lấy tiếp xúc làm nền tảng. Nếu Do Won trả lời rằng anh chỉ đang làm những việc cần làm theo đúng điều khoản đó, thì cậu cũng chẳng còn gì để nói. Cậu cũng chẳng có lý do gì để oán trách anh.
Nhìn xuống Yoo Young đang im lặng hồi lâu, Do Won lại mở lời:
"Người đó là…."
"Không, không cần đâu Trưởng phòng."
Cậu vừa lắc đầu ngăn cản lời anh, vừa hy vọng giọng nói của mình nghe không quá tuyệt vọng. Yoo Young cố gắng nở một nụ cười rạng rỡ.
"Thôi đi ạ. Em không nghe nữa đâu. Em không tò mò nữa."
"…Trợ lý Han."
"Em việc gì phải nghe chuyện yêu đương của Trưởng phòng cùng đội chứ. Cứ như bây giờ là tốt rồi ạ."
Buông bỏ hơi ấm từng rất ấm áp của anh, Yoo Young cố tình chạy nhảy tung tăng trên bãi biển như một đứa trẻ tinh nghịch.
"Nếu em bảo 'đố anh bắt được em', một trò con bò như thế thì anh sẽ nói gì đây?"
Đứng lặng yên tại chỗ với gương mặt không chút cảm xúc trong chốc lát, Do Won bỗng bật cười khì.
"Cứ lo mà đi đứng cho cẩn thận kẻo ngã lại khóc nhè, đừng có mà chạy nhảy."
"Hừ, sao em phải khóc chứ? Anh đừng có lúc nào cũng coi em như trẻ con thế."
Phải rồi, cứ thế này có lẽ sẽ tốt hơn. Trao nhau những lời đùa giỡn, dành thời gian cho nhau trong bầu không khí thoải mái. Đó mới là câu trả lời đúng đắn cho mối quan hệ giữa những người cùng nhà, và cả những thành viên cùng đội.
Nhưng từ nay về sau, cậu cần phải cẩn thận hơn nữa. Nếu lời anh nói về việc có người mình thích không đơn thuần chỉ là câu đùa trên bàn rượu mà là sự thật.
Tất nhiên anh đã khẳng định rõ ràng với cậu rằng anh không gặp gỡ ai, nên chắc chắn quan hệ với người đó vẫn chưa chính thức bắt đầu. Anh không phải loại người sẽ nói dối về những vấn đề như thế này, nên Yoo Young tin lời Do Won. Vậy thì rất có khả năng Do Won đang đơn phương thích người đó.
Vì vậy, ngay cả khi cậu và Do Won có những đụng chạm này kia với danh nghĩa pheromone, thì đó cũng không phải là hành động sai trái gây tổn thương cho bất kỳ ai. Thế nhưng, nếu những tiếp xúc ấy cứ tiếp diễn, người có khả năng bị tổn thương lớn nhất không ai khác chính là bản thân Yoo Young. Cậu thích Do Won, nhưng cậu không muốn để mặc bản thân mình phải chịu tổn thương.
Một Do Won thích người khác. Và một mình cậu đang kề vai sát cánh, chạm môi cùng một Do Won như thế.
Nếu thực sự anh đang thích một người khác, thì tình cảm càng sâu đậm, người chịu tổn thương sẽ chỉ có mình cậu mà thôi.
"Trưởng phòng, chúng ta về thôi ạ. Anh sẽ bị cảm mất."
"Tôi không sao."
"Dù vậy đi nữa. Em cũng không muốn thấy Trưởng phòng bị ốm đâu."
Chính vì thế, Yoo Young quyết định sẽ thắt chặt tình cảm của mình hơn nữa. Sự thật là dưới màn đêm này, cậu muốn dạo bước cùng Do Won thêm chút nữa, muốn cùng anh nghe tiếng sóng vỗ thêm chút nữa, nhưng cậu phải cẩn thận để không đắm chìm thêm vào bầu không khí lãng mạn của đêm nay. Cố gắng mỉm cười, Yoo Young quay người hướng về phía khu nghỉ dưỡng.
Thế nhưng, trước một lực kéo nắm lấy cổ tay mình từ phía sau, Yoo Young không thể tiến thêm bước nào nữa mà buộc phải quay đầu lại.