Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 9
Trong lúc Yoo Young còn đang đứng ngẩn ngơ, người đàn ông đã lướt qua vai cậu, để lại mùi tin tức tố cuốn hút đến đáng ghét.
Nhìn theo bóng lưng anh ta rời khỏi nhà hàng với những bước đi tao nhã, Yoo Young mới sực tỉnh táo lại.
Kinh ngạc. Bàng hoàng. Hối lỗi. Và rồi... cảm xúc mãnh liệt trào dâng tiếp theo chính là sự ngỡ ngàng đến nực cười.
"Sao trên đời lại có cái loại người điên khùng như thế chứ...?"
Thật đúng là chuyện quái đản nực cười. Vừa cất tấm danh thiếp - thứ thậm chí còn chẳng nhận được lấy một cái liếc mắt chứ đừng nói là được trao tận tay anh ta - vào lại trong ví, Yoo Young vừa run rẩy vì phẫn nộ.
Tất nhiên, cậu biết mình là người có lỗi. Cậu cũng hoàn toàn thừa nhận rằng anh ta có quyền cảm thấy khó chịu và nổi giận, bởi anh ta đã bị dội nguyên một ly cà phê lên người. Bất cứ ai cũng sẽ nổi đóa lên thôi.
Thế nhưng, lạ lùng ở chỗ, dường như anh ta không chỉ đơn thuần nổi giận vì bị Yoo Young làm đổ cà phê. Bởi lẽ anh ta đã nhìn cậu bằng ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ, thứ cảm xúc không thể nào so sánh được với lúc hai bên lời qua tiếng lại trước khi dùng bữa.
Rốt cuộc là vì cái gì mà anh ta lại cư xử như vậy? Sau khi thanh toán rồi lên xe, Yoo Young cứ mải mê suy nghĩ mãi cho đến khi quyết định thôi không bận tâm nữa. Tại sao mình phải đi tìm hiểu tâm lý của một tên điên cơ chứ? Đằng nào anh ta cũng bảo không cần tiền giặt ủi rồi. Nhìn bộ âu phục và sơ mi đó là biết toàn hàng hiệu đắt cắt cổ. Một kẻ có tiền mua những thứ đó chắc cũng chẳng cần mấy đồng phí giặt ủi của mình đâu.
Cứ hậm hực như vậy, Yoo Young lái xe đến bệnh viện, một nơi chuyên thăm khám về tin tức tố. May mắn thay vì là ngày thường và lại ngay sau giờ nghỉ trưa nên cậu được vào khám ngay mà không cần đặt lịch trước.
Vị bác sĩ mỉm cười chào cậu một cách thân thiện.
"Chào cậu. Cậu cảm thấy không khỏe ở đâu sao?"
"À, dù không phải kỳ ph*t t*nh nhưng lạ là... tôi thấy hầm hập sốt, thỉnh thoảng lại rùng mình ớn lạnh, trạng thái cơ thể rất tệ ạ."
"Vậy sao? Trước hết hãy đi lấy máu xét nghiệm nhé."
Kết quả xét nghiệm máu có nhanh đến bất ngờ. Vừa nhìn kết quả trên màn hình, vị bác sĩ vừa lên tiếng hỏi Yoo Young.
"Dạo gần đây cậu có gặp nhiều áp lực hay làm việc quá sức không?"
"Dạ? À, vâng. Chắc chắn rồi ạ."
'Áp lực'. 'Quá sức'. Liệu có người Hàn Quốc nào có thể thoát khỏi hai từ đó không chứ... Yoo Young rầu rĩ trả lời. Vị bác sĩ chỉ tay vào màn hình tiếp tục giải thích.
"Có lẽ vì vậy mà tin tức tố của cậu tạm thời trở nên bất ổn. Tuy không đến mức như lúc ph*t t*nh nhưng nó đã được tiết ra với nồng độ khá đậm đặc đấy."
"...À, vậy sao ạ?"
"Và, như cậu cũng biết đấy..."
Vị bác sĩ thoáng ngần ngại rồi mới thận trọng nói thêm.
"...Chuyện đó, cậu đang thiếu hụt sự tiếp xúc với đối tượng có độ tương thích phù hợp trầm trọng. Tôi không nói rằng cậu phải ép buộc mình gặp gỡ ai đó, nhưng vì cậu đã ở trạng thái hoàn toàn không có sự tiếp xúc với Alpha trong một thời gian quá dài... nên cơ thể có thể sẽ nảy sinh những cảm giác kỳ lạ. Đó là bản năng nên không thể làm khác được. Tôi muốn nói rằng ngoài sự mệt mỏi tích tụ, nguyên nhân này cũng góp một phần không nhỏ đấy."
"...Ra là vậy ạ."
"Vâng. Tôi có loại thuốc chứa tin tức tố Alpha được điều chế sẵn, nếu tiêm vào có thể giúp tình trạng khá lên nhất thời. Cậu có muốn dùng không?"
"Không cần đâu ạ. Khi nào thật sự cấp bách tôi sẽ dùng sau. Hôm nay bác sĩ cứ kê cho tôi loại thuốc ức chế liều mạnh là được rồi ạ."
Với những người có thuộc tính nhưng chưa có bạn đời như Yoo Young, trong trường hợp khẩn cấp, họ thường được tiêm tin tức tố Alpha hoặc Omega đã qua điều chế. Nhưng đó cũng không phải là giải pháp vĩnh viễn, suy cho cùng cũng chỉ là phương án tạm thời mà thôi.
Tuy nhiên, Yoo Young đã nhẹ nhàng từ chối lời đề nghị của bác sĩ. Cậu cảm thấy có chút e dè khi để tin tức tố Alpha nhân tạo xâm nhập vào cơ thể mình. Tình trạng hiện tại cũng chưa đến mức nghiêm trọng, cậu muốn giải quyết trong giới hạn dùng thuốc ức chế nhiều nhất có thể. Để sau này khi thật sự cần thiết rồi tính.
"Vậy thì cậu hãy cố gắng nghỉ ngơi thật nhiều nhé. Đừng làm việc quá sức đấy."
Nhận thuốc rời khỏi bệnh viện, Yoo Young thở hắt ra một hơi. Ngay cả khi đang lấy thuốc ở hiệu thuốc, khuôn mặt của tên Alpha trội đáng ghét kia vẫn hiện lên đầu tiên trong tâm trí cậu.
'Hóa ra vì thế mà anh ta mới làm rùm beng chuyện tin tức tố lên với mình.' Đến lúc này Yoo Young mới thấy hơi có lỗi với người đàn ông đó.
Những người có thuộc tính thường sử dụng thuốc ức chế để kiểm soát chặt chẽ tin tức tố của mình. Vì phải sinh hoạt xã hội cùng với những người thuộc các hệ tư tưởng khác, hành động để tin tức tố phát tán nồng nặc có thể bị coi là vô cùng khiếm nhã đối với đối phương. Bởi lẽ, nếu gặp gỡ một người mang thuộc tính mà không thể thu gọn tin tức tố của mình, hành động đó có thể bị hiểu lầm là đang quấy rối t*nh d*c hoặc đang cố tình quyến rũ họ.
Nhưng vấn đề lớn nhất là bản thân người đó lại không cảm nhận được nồng độ ấy. Yoo Young lái xe đi với tâm trạng ủ rũ.
Thực tế, có một phương pháp kiểm soát tin tức tố hiệu quả hơn cả việc phải canh thời gian và canh chừng tình trạng sức khỏe để uống thuốc ức chế như hôm nay.
Đó chính là đánh dấu. Một khi đã thực hiện đánh dấu với người có độ tương thích tốt với mình, khi đó chỉ có tin tức tố của đối phương mới có thể khiến bản thân và đối phương phản ứng lại. Như vậy, họ có thể sinh hoạt xã hội trong một trạng thái ổn định hơn nhiều. Giống như những Beta vậy.
Chính vì lẽ đó, những gia đình có điều kiện như nhà Yoo Young thường muốn con cái kết hôn sớm. Bởi họ tin rằng chỉ khi kết hôn và thực hiện đánh dấu thì mới có thể có một đời sống xã hội ổn định thực sự. Trên thực tế, cũng có nhiều người vội vã kết hôn để không bị tin tức tố chi phối và có thể phát huy tối đa năng lực của mình.
Thế nhưng, sau khi kết hôn và đánh dấu, người thường tiếp tục sự nghiệp vẫn là Alpha, còn những người là Omega có xu hướng lui về chăm sóc gia đình, nên với Yoo Young, lựa chọn kết hôn chẳng có lấy một điểm nào hấp dẫn.
Dù sao thì... bác sĩ cũng bảo ưu tiên hàng đầu là nghỉ ngơi để ổn định lại tin tức tố, nên trước mắt cứ nghỉ cái đã. Về đến nhà, Yoo Young tắm rửa sơ qua rồi lăn ra giường. Trong căn phòng ngủ ngập tràn ánh nắng ấm áp dễ chịu, cậu lật giở cuốn sách ảnh vẫn thường xem rồi thiếp đi lúc nào không hay.
❖ ❖ ❖
Vì lẽ đó, trái với kỳ vọng của Yoo Young, kỳ nghỉ đã trôi qua một cách khá tẻ nhạt. Theo đúng kế hoạch thì lẽ ra cậu phải tận hưởng các hoạt động ngoài trời và đi càn quét đủ loại quán ăn ngon, nhưng tất cả đều bị hủy bỏ vì lời cảnh báo của bác sĩ rằng nếu không nghỉ ngơi tử tế mà vận động quá sức thì dù có uống thuốc, nồng độ tin tức tố cũng không thể kiểm soát được.
Vậy nên suốt những ngày nghỉ còn lại, Yoo Young chỉ quanh quẩn trong nhà, xem phim, nấu ăn hoặc tắm rửa. Cậu bật tivi ngắm nhìn những nghệ sĩ đẹp trai, lúc nào buồn chán quá thì ra ngoài đi dạo một lát. Cảm nhận sự bình yên vốn không có được trong ngày thường cũng không phải là một điều tồi tệ.
Thế nhưng, thời điểm phải giải quyết bài tập còn dang dở rốt cuộc cũng đã đến. Ngày thứ Bảy phải về nhà chính đã tới.
Con đến đâu rồi?
"Con gần đến nơi rồi ạ."
Khẽ xoay vô lăng, Yoo Young nói vào chiếc tai nghe không dây kết nối Bluetooth. Người gọi là ba cậu. Tầm này ở nhà chính chắc hẳn đang bày biện đủ loại món ăn ngon đến mức muốn gãy chân bàn để đón cậu con trai lâu ngày mới về.
Nghĩ đến cảnh phải nghe ba cằn nhằn suốt cả buổi tối, cậu thấy hơi nản lòng, nhưng được gặp mẹ và các chị cũng không tệ. Kể từ dịp lễ trước đến giờ cũng đã mấy tháng rồi cậu mới về lại nhà chính. Cậu dường như đã nghe thấy văng vẳng bên tai giọng nói đón mừng của mẹ rồi.
Khi đến trước cổng một dinh thự to lớn gấp nhiều lần căn nhà của mình, cánh cổng sắt tự động mở ra. Yoo Young lái xe băng qua khu vườn trong khuôn viên nhà rồi dừng lại trước nhà để xe. Một người làm tiến lại gần cúi chào cậu rồi ngồi vào ghế lái thay cậu. Giao lại xe một cách tự nhiên, Yoo Young bước về phía cửa chính.
Chưa đầy 5 giây sau khi nhấn chuông, cánh cửa đã bật mở và bà Kim Jung Sook - mẹ cậu - chạy ùa ra.
"Yoo Young à, con về rồi đấy hả! Ôi trời, mẹ nhớ con quá đi mất."
"Mẹ ạ."
"Cái thằng này, sao mà con vô tâm thế hả. Chẳng mấy khi gọi điện, cũng chẳng chịu ghé qua nhà lấy một lần!"
Yoo Young ngoan ngoãn để mẹ ôm vào lòng như thể bà đã chờ đợi giây phút này từ lâu lắm rồi. Thật tình, mẹ vẫn cứ xem mình như một đứa trẻ thế này... Nhưng sự đón tiếp nồng hậu lâu ngày không được nhận này cũng khiến cậu thấy ấm lòng. Vừa tự nhiên ôm lại mẹ, Yoo Young vừa nũng nịu.
"Ái chà, con cũng nhớ mẹ lắm chứ, con cũng muốn về thường xuyên mà, tại vì ba cứ hở ra là mắng con nên con mới thế đấy."
"Thì cũng chỉ vì ông ấy lo lắng cho con quá thôi mà. Dù sao ba con cũng là người của thế hệ trước. Con cũng thế, liệu mà tự biết đường đem một người bạn đời đáng tin cậy về đi chứ..."
"Ôi mẹ ơi, con đói quá. Chúng ta mau vào nhà đi thôi."
"Được rồi. Mẹ đã chuẩn bị sẵn bao nhiêu món con thích rồi đấy."
Những món đồ trang trí được trưng bày tinh tế trên tường như trong một bảo tàng mỹ thuật, ánh đèn dịu nhẹ, sàn đá cẩm thạch bóng loáng không một vết bụi. Nghĩ thầm rằng những thứ này cũng thật lâu rồi mới thấy lại, Yoo Young cùng mẹ băng qua phòng khách để đến phòng ăn. Ba cậu đã ngồi sẵn ở bàn ăn đợi cậu từ trước.
"Ba dạo này vẫn khỏe chứ ạ?"
"Khỏe sao nổi, thằng ranh này. Chỉ tại con thôi đấy."
"Ba ơi, con đói quá. Hay là chúng ta cứ vừa ăn vừa nói chuyện được không ạ?"
Nghe ba bảo các chị lát nữa mới đến nên cả nhà cứ ăn trước, ba người bắt đầu bữa cơm. Đã lâu rồi mới được ăn cơm nhà. Cảm giác thân thuộc khiến cậu tự nhiên thấy thèm ăn hẳn lên.
"Con mời cả nhà dùng bữa ạ."
"Được rồi, Yoo Young của mẹ ăn nhiều vào nhé. Phải ăn nhiều mới có sức mà đi làm chứ... Ôi trời."
Mẹ nhìn Yoo Young với ánh mắt xót xa hết mực rồi ân cần gắp thức ăn cho cậu. Yoo Young mỉm cười gượng gạo rồi lùa miếng sườn hầm vào miệng. Sau khi trao đổi những lời hỏi thăm xã giao và lắng nghe những câu chuyện phiếm đầy hào hứng của mẹ, bữa tối bình yên đã trôi qua một cách suôn sẻ.
Cả nhà di chuyển từ phòng ăn ra phòng khách và ngồi xuống ghế sofa. Người làm mang trà bánh lên bàn trà rồi lại lui về phía bếp. Yoo Young thấp thỏm quan sát sắc mặt ba, cho đến khi tiếng hắng giọng của ông vang lên, cậu linh cảm rằng bài tập của ngày hôm nay cuối cùng cũng bắt đầu.
"Han Yoo Young."
"Vâng, thưa ba."
Chuyện gì đến cũng phải đến thôi. Yoo Young căng thẳng ngồi thẳng lưng dậy.
"Con thật sự muốn tiếp tục đi làm ở công ty đó đến mức như vậy sao."
Yoo Young kiên định gật đầu trả lời ba.
"Vâng thưa ba. Con muốn tiếp tục cuộc sống công sở ạ."
"Vậy thì sau này chuyện kết hôn con định tính thế nào đây. Con đã hai mươi bảy tuổi rồi đấy."
Ba cậu thở dài, tiếp tục nói bằng giọng nghiêm khắc.
"Nhà mình có đủ tiềm lực tài chính để dù con không làm gì cả thì vẫn có thể ăn chơi nhảy múa cả đời, vậy mà thằng con là Omega như con lại cứ muốn không chịu đánh dấu mà lông bông ở bên ngoài sao. Nếu không đánh dấu, con cũng biết là càng lớn tuổi thì tin tức tố sẽ càng trở nên bất ổn mà."
Vì cả ba và mẹ đều là Alpha trội và Omega trội nên họ hiểu rõ về các thuộc tính hơn ai hết. Nghe ba nói, Yoo Young thầm nghĩ thật may là mấy ngày trước mình đã đi gặp bác sĩ.
Vì ba cũng rất nhạy cảm với tin tức tố, nên nếu cậu cứ lông bông đi lại mà không biết nồng độ tin tức tố đang tăng cao như mấy ngày trước thì chắc chắn ông sẽ nhận ra ngay. Có khi sau bữa tối hôm nay, cậu chẳng được quay về căn nhà mình đang ở mà bị giam lỏng luôn tại đây không chừng.
Nhìn Yoo Young, ba cậu vẫn tiếp tục nói.
"...Con có biết sắp tới có Trưởng phòng mới chuyển đến đội của con không."
"Vâng, con có biết ạ."
Yoo Young lộ vẻ ngơ ngác. Tự dưng lại nói chuyện công việc là sao...? Cậu không tài nào hiểu nổi tại sao người cha đang nổi giận đùng đùng bỗng chốc lại biến thành vị Chủ tịch công ty như vậy.
Thế nhưng khi nghe câu tiếp theo, Yoo Young không khỏi nhíu mày.
"Đó là một nhân tài ưu tú mà bên ta phải rất khó khăn mới chiêu mộ được, qua tiếp xúc trực tiếp ba thấy đó là một thanh niên rất vững vàng. Ngoại hình ưu tú, là Alpha. Gia thế cũng rất tốt. Ba dự định cho cậu ta làm Trưởng phòng khoảng một năm rồi sẽ thăng chức."
Biết ngay mà. Lại định tìm cách gán ghép mình với người trong công ty đây mà...! Hơn nữa còn là Trưởng phòng, chỉ mới nghĩ đến thôi cậu đã thấy nghẹt thở rồi. Yoo Young cố ép khóe môi nhếch lên, lễ phép trả lời.
"...Vâng, chắc hẳn đó là một vị Trưởng phòng tuyệt vời rồi ạ. Con sẽ có nhiều điều phải học hỏi lắm đây."
Nhìn thấy Yoo Young vạch rõ ranh giới khi coi người đó là 'vị Trưởng phòng mới' thay vì 'một Alpha để gặp gỡ', ba cậu khẽ thở dài.
"Phải, đó là một thanh niên xuất sắc. Chắc chắn sẽ có nhiều điều để học hỏi. Ý ba là, nếu có nảy sinh cảm tình một cách tự nhiên thì con cũng đừng cố gắng kìm nén nó làm gì."
Cảm tình cái con khỉ...! Trong số những kẻ mang cái mác Trưởng phòng hay Phó phòng, cậu chẳng thấy tên nào ra hồn cả. Ngay cả gã tiền nhiệm đã để trống cái ghế Trưởng phòng đội Kế hoạch hiện tại cũng là một tên mà có dùng kính hiển vi cũng chẳng tìm ra nổi một chút lịch sự nào. Hai tuần không có Trưởng phòng là khoảng thời gian cậu thấy hạnh phúc nhất, liệu cậu có thể nảy sinh cảm tình với kẻ sắp đến và biến niềm hạnh phúc đó thành nỗi bất hạnh không cơ chứ.
Dù trong lòng nghĩ vậy nhưng Yoo Young vẫn mỉm cười gượng gạo. Cậu không muốn tiếp tục cuộc tranh cãi vô nghĩa khiến huyết áp của ba tăng cao thêm nữa. Xem ra ba cũng đã nhượng bộ rất nhiều khi không bắt cậu đi xem mắt hay bắt nghỉ việc ngay lập tức, nên cậu nghĩ mình cũng nên chiều lòng ông một chút vào lúc này.
"Vâng, con biết rồi ạ. Con sẽ làm như vậy."
"Phải đấy. Cậu ta trông rất đẹp trai. Tin tức tố cũng rất tao nhã, năng lực lại xuất chúng."
Thấy Yoo Young bỗng nhiên trả lời một cách dễ dàng, sắc mặt ba cậu lập tức tươi tỉnh hẳn lên. Nghe ba hào hứng tuôn ra những lời khen ngợi về ấn tượng đầu tiên đối với vị Trưởng phòng mới đó, Yoo Young thầm lầm bầm trong lòng.
'Ba ơi, con xin lỗi nhưng con với vị Trưởng phòng đó có chết cũng chẳng bao giờ đến được với nhau đâu ạ... Con thấy cái chuyện yêu đương với Trưởng phòng hay Phó phòng cùng đội nó kinh khủng lắm.'
Trong lúc Yoo Young vẫn đang nở nụ cười công nghiệp thì ba cậu đã bắt đầu mơ mộng xa xôi đến mức nếu cậu và vị Trưởng phòng mới đó mà sinh con thì chắc chắn đứa bé sẽ đẹp lắm.