Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 8
Ngay lập tức, động tác cầm nĩa của Yoo Young khựng lại. Cậu cảm thấy muốn đòi nhà hàng hoàn tiền ăn ngay lập tức vì cái tên có khả năng làm biến mất khẩu vị của người khác chỉ trong vòng một giây này. Lại dùng cái tiếng tặc lưỡi đó để chọc điên mình sao…?! Thật không thể tha thứ được.
"Này anh kia. Rốt cuộc tại sao anh cứ nhìn người khác rồi tặc lưỡi thế hả?"
"Tôi làm thế khi nào."
Mặc cho Yoo Young có hậm hực bên cạnh, người đàn ông thậm chí còn chẳng thèm quay đầu nhìn về phía cậu. Với tư thế ngồi ngay ngắn và tao nhã như một bức tranh, anh ta chậm rãi đưa miếng salad vào miệng. Trước thái độ hoàn toàn phớt lờ mình, Yoo Young lồng lộn lao vào chất vấn.
"Vừa nãy rõ ràng anh làm thế mà! Khi tôi nói ngon quá đi mất, anh đã tặc lưỡi một cái chậc rõ to!"
"Trước khi dồn ép người khác, tôi hy vọng cậu nên tự xem lại lời nói và hành động của chính mình."
Người đàn ông nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng như đang trêu ngươi.
"Và lại, cậu có bằng chứng không?"
"Anh nói cái gì cơ?"
"Bằng chứng ấy. Bằng chứng cho thấy tôi đã tặc lưỡi với cậu."
Thật sự nếu có ám quẻ thì cũng phải có mức độ thôi chứ…. Trong giây lát, Yoo Young đã nghiêm túc nghĩ đến kịch bản về con dao thái bít tết lúc nãy. Cái tên đang ngồi ngay trước mắt, không, ngồi ngay sát cạnh cậu đây đáng ghét đến mức cậu muốn thực hiện hóa trí tưởng tượng đó ngay lập tức.
Đúng lúc Yoo Young vừa định mở miệng, người phục vụ lại bưng hai đĩa bít tết tiến đến.
"Món quý khách gọi đã có rồi ạ."
Người phục vụ đặt hai đĩa thức ăn lên bàn rồi nở một nụ cười khó xử. Ngay cả trong mắt nhân viên, tình cảnh hai người đàn ông ngồi sát cạnh nhau với khuôn mặt hầm hầm ăn cùng một thực đơn trông cũng thật nực cười.
'Biết thế này lúc nãy mình đã làm rùm beng lên bắt hắn ta gọi món khác rồi.' Yoo Young vừa hậm hực vừa vô thức cầm dao đâm mạnh vào chính giữa miếng bít tết. Cậu tha thiết ước rằng mình có thể cắm con dao này vào một thứ gì đó khác chứ không phải miếng thịt này.
Cảm giác như lại nghe thấy tiếng tặc lưỡi chậc chậc đâu đây, Yoo Young hằn học quay phắt đôi mắt đầy giận dữ sang lườm người đàn ông. Thế nhưng anh ta vẫn đang thản nhiên thái thịt với khuôn mặt vô cảm. Đúng là cái tên ám quẻ khiến người ta bắt đầu nghe thấy cả ảo thanh. Không, cũng có thể chẳng phải ảo thanh đâu. Có khi hắn đã tặc lưỡi thật. Giờ đây đến cả việc khiến người khác bị nhầm lẫn cũng làm cậu thấy bực bội.
Trong khi Yoo Young đang sôi máu thì người đàn ông vẫn duy trì bữa ăn một cách lịch lãm. Từng động tác đều hoàn hảo và không một chút thừa thãi. Đó là một người mà quy tắc bàn ăn hoàn mỹ đến mức đáng ghét đã thấm sâu vào trong máu thịt.
'Hừ, thì đã sao chứ. Quy tắc bàn ăn tốt thì ích gì khi nhân cách rác rưởi.'
Yoo Young hậm hực cầm dao bắt đầu thái thịt. Nhìn miếng bít tết được thái thành từng miếng đều đặn, tâm trạng cậu lại dần tốt lên. Phải rồi, đằng nào cũng mất công ăn thì phải ăn cho ngon chứ. Vì cái tên đáng ghét đó mà ăn miếng bít tết hảo hạng này một cách mất ngon thì thật là bất kính với nó.
Bỏ một miếng thịt vào miệng, Yoo Young thầm nhún nhảy trong lòng. Suýt chút nữa lời khen ngon quá lại thốt ra, nhưng nếu thế gã kia lại tặc lưỡi, và khi đó một vụ huyết chiến có thể sẽ xảy ra thật (vừa hay trên tay cậu lại đang cầm dao), nên Yoo Young quyết định nhịn.
Lạ thay, người đàn ông không kiếm chuyện thêm nữa. Anh ta chỉ lặng lẽ nhìn về phía trước và thong thả tiếp tục bữa ăn. Yoo Young cũng cố gắng không nhìn về phía anh ta mà chỉ tập trung vào đĩa ăn của mình.
Trong lúc bữa ăn đang diễn ra yên bình như thế một lúc lâu...
'…Cảm giác gì thế này.'
Một cảm giác dễ chịu và mềm mại. Một sự đụng chạm êm ái và râm ran mà cậu chưa từng cảm nhận trước đây cứ liên tục bao bọc lấy toàn thân. Giống như cảm giác sau khi vừa tắm xong, lau khô người rồi nằm lên một chiếc chăn bông xốp mịn, thật sự rất sảng khoái. Yoo Young khẽ rùng mình, loay hoay một hồi rồi chợt nhận ra.
'Có phải là vì tin tức tố không…. Cũng dễ chịu đấy chứ.'
Dù không muốn thừa nhận nhưng tin tức tố của người đàn ông ngồi cạnh thực sự rất cuốn hút và bình an. Đó là một mùi hương tuyệt vời đến mức mười Omega thì có lẽ cả mười người đều sẽ xiêu lòng. Cậu vô thức cứ liên tục hít thở thật sâu.
Nghĩ lại thì, cảm giác ớn lạnh khẽ rùng mình từ sáng nay dường như cũng dần tan biến. Cơ thể vốn uể oải cũng vậy. Cậu cảm nhận được cơ thể mình đang dần thả lỏng một cách thoải mái.
Thế nhưng, Yoo Young lập tức cười khẩy. Chắc chắn là do buổi mát-xa lúc nãy thôi. Làm sao có thể là do tin tức tố của cái tên này được? Dù hắn có là Alpha trội đi chăng nữa. Dù sao thì tin tức tố của cậu cũng mạnh mẽ và xinh đẹp chẳng kém cạnh ai. Thậm chí đã có vài lần những tên Alpha lạ mặt trên đường chỉ ngửi thấy mùi hương đã đột ngột bám theo cậu rồi. Đúng là một lũ đáng sợ.
Mải mê với những suy nghĩ vẩn vơ, khi bữa ăn gần kết thúc, người phục vụ tiến đến mỉm cười nhã nhặn hỏi.
"Quý khách có dùng thêm cà phê sau bữa ăn không ạ?"
"Có ạ."
"Chúng tôi có cà phê nóng và cà phê đá. Quý khách muốn dùng loại nào ạ?"
"Cho tôi một ly nóng."
"Cho tôi một l…"
Giọng nói trầm thấp và dịu dàng của người đàn ông vang lên cùng lúc với câu trả lời của Yoo Young. Vốn dĩ Yoo Young muốn uống cà phê phin nóng, nhưng vì không muốn dùng chung loại đồ uống sau bữa ăn với hắn nên cậu vội vàng bổ sung thêm.
"…Đừng lấy nóng, lấy đá cho tôi đi."
"Vâng, tôi rõ rồi ạ."
Ngay sau đó, người phục vụ mang hai tách cà phê ra. Phải rồi, cà phê đá cũng tốt thôi. Yoo Young nâng ly cà phê có những viên đá lanh canh lên hớp một ngụm.
Nhưng đột nhiên cậu cảm thấy hơi buồn tiểu. Yoo Young khẽ hắng giọng "Khụ khụ" rồi đứng dậy. Dù đã kết thúc bữa ăn nhưng không hiểu sao cậu vẫn bận tâm đến người đàn ông ngồi cạnh. Sợ hắn lại nói gì đó về phép tắc lịch sự. Dù thực tế người đàn ông dường như chẳng mấy quan tâm dù cho cậu có đứng dậy hay không, nhưng Yoo Young vẫn rảo bước thật nhanh vào nhà vệ sinh.
'Này, ngay cả việc đi vệ sinh mà mình cũng phải nhìn sắc mặt hắn sao? Thật là nực cười quá mức mà….'
Vừa giải quyết xong và rửa tay, Yoo Young vừa lầm bầm than vãn. Đúng là một kẻ gây hại cho sức khỏe tâm thần. Có kẻ như thế này làm hàng xóm thì thật là…. Nhưng dù sao thì người hiện đại ai nấy đều bận rộn, cũng chẳng phải hàng xóm láng giềng gì mà cần giao lưu, sau này chắc sẽ chẳng gặp lại nhau nữa đâu. Cậu phải tránh khung giờ tập thể dục ra là được.
Trong lúc vặn vòi nước rửa tay, Yoo Young vô tình liếc nhìn vào gương. Nghĩ lại thì, trên mặt cậu có vẻ hơi ửng hồng. Hay là bị sốt thật nhỉ? Chắc phải ghé bệnh viện thật rồi. Nghĩ đoạn, Yoo Young bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Ngay từ xa, người đàn ông đã nổi bật một cách lạ kỳ. Dù không muốn thừa nhận, nhưng tin tức tố cùng ngoại hình ưu tú kia đủ để thu hút ánh nhìn của tất cả Omega lẫn mọi người xung quanh. Ngay cả Yoo Young lần đầu nhìn thấy cũng từng bị nghẹt thở cơ mà.
Nhưng thì đã sao. Cái tính cách tồi tệ đó của hắn, lẽ ra cả thế giới này đều nên biết mới phải. Vừa lườm người đàn ông vẫn đang thong thả uống cà phê với đôi mắt dán chặt vào máy tính bảng, Yoo Young vừa quay về chỗ ngồi. Nghĩ kỹ thì, chẳng có lý do gì để tiếp tục ngồi cạnh hắn cho sôi máu cả. Thà cầm ly cà phê đi uống trên xe đường đến bệnh viện còn hơn.
'Lát nữa phải bảo họ cho cà phê vào ly mang đi mới được.'
Vừa nghĩ vậy, ngay khoảnh khắc cậu thu dọn đồ đạc để đứng dậy thì...
"…A!"
Một tiếng hét thất thanh bật ra từ miệng Yoo Young. Ngay khi cậu định cầm ly cà phê đứng lên, vì những giọt nước đọng trên bề mặt ly mà chiếc ly trượt khỏi tay cậu.
'Không được, điên mất thôi…!'
Yoo Young hét lên trong lòng, cuống quýt đưa tay ra chộp lấy ly cà phê. May mắn thay, cậu đã tránh được thảm cảnh chiếc ly rơi xuống sàn vỡ tan tành, nhưng cậu không tài nào ngăn được lượng cà phê đầy ắp trong ly đổ ập lên người đối phương.
"Ơ ơ, chờ đã. Cà phê…!"
Chất lỏng màu nâu bắn tung tóe lên chiếc áo sơ mi trắng của người đàn ông. Những viên đá vuông vức bay lơ lửng giữa không trung trong thoáng chốc. Toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng đó hiện ra trước mắt Yoo Young một cách sống động và chính xác như một đoạn phim quay chậm. Lượng cà phê lớn mà cậu mới chỉ nhấp một ngụm đã đổ sạch sành sanh lên người anh ta.
Tình cảnh của người đàn ông bị đổ cà phê lên người thật là thê thảm. Nếu vắt toàn bộ người anh ta ra, có lẽ cà phê sẽ chảy ròng ròng, từ phần cổ áo sơ mi xuống tận quần đều ướt sũng. Trong khi đó, dù bị dội một lượng lớn nước lạnh lên người, người đàn ông không hề giật mình hay hét lên. Anh ta chỉ cau mày một cách dữ tợn.
"……."
"……."
Một sự im lặng kéo dài đến đáng sợ bao trùm.
'Chết rồi, hỏng bét rồi.'
Yoo Young mặt cắt không còn giọt máu, cuống cuồng quờ quạng trên bàn tìm khăn giấy. Dù cậu thấy tên này rất đáng ghét, nhưng thề có trời đất, cậu không hề có ý định làm chuyện này. Lúc nãy cậu có nghĩ đến kịch bản con dao bít tết thật, nhưng đó hoàn toàn chỉ là tưởng tượng mà thôi.
Việc dội cà phê lên người hắn cậu cũng không phải chưa từng nghĩ qua, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông bị trúng "vòi rồng cà phê" do chính sai lầm của mình, cậu bàng hoàng và hối lỗi đến mức không biết phải giấu mặt vào đâu.
Lúc này, các nhân viên với vẻ mặt hốt hoảng lao tới.
"Trời đất, quý khách…! Anh không sao chứ ạ?"
Trong khi Yoo Young đang luống cuống cầm lấy mấy tờ khăn giấy ít ỏi trên bàn, các nhân viên đã đưa ra một chiếc khăn bông khô. Người đàn ông vẫn thản nhiên ngồi đó dù toàn thân ướt sũng, đưa tay nhận lấy chiếc khăn.
"Tôi không sao. Cảm ơn."
Sau khi trả lời nhân viên một cách lịch thiệp, người đàn ông chậm rãi dùng khăn lau người. Chiếc khăn trắng nhanh chóng bị nhuộm màu nâu của cà phê. Yoo Young, người vừa đứng hình vì quá sốc, sực tỉnh táo lại và vội vàng xin lỗi người đàn ông đang lau người với vẻ mặt vô cảm.
"…Thật sự rất xin lỗi anh."
Cậu đã phạm phải một hành vi vô cùng khiếm nhã. Tuyệt đối cậu không hề có ý định làm đến mức này. Yoo Young cuống cuồng cầm khăn giấy định lao vào lau người cho anh ta một cách vô thức, nhưng nhận ra hành động đó không ổn nên cậu chuyển sang lau mặt bàn của anh ta.
Chất lỏng màu nâu suýt chút nữa đã chạm vào chiếc máy tính bảng của anh ta. Sau khi nhanh chóng lau sạch cà phê trên bàn, Yoo Young mới thở phào nhẹ nhõm. Trong cơn hỗn loạn này, việc chiếc máy tính bảng không bị ướt đúng là một sự may mắn trong rủi.
Những nhân viên còn lại lao đến lau sạch đá và nước chảy dưới chân bàn. Khi sự xôn xao đã lắng xuống, những người khác vốn đang tò mò theo dõi cũng quay lại tiếp tục bữa ăn bình yên của mình.
Người đàn ông có vẻ đã lau khô được phần nào nước trên cơ thể. Mặt bàn cũng không còn bẩn nữa. Giờ là lúc để xin lỗi một cách đàng hoàng lần nữa. Yoo Young ngập ngừng, lúng túng rút danh thiếp từ trong ví ra đưa về phía anh ta.
"…À… thật sự xin lỗi anh. Tôi nhất định sẽ trả phí giặt ủi cho anh. Đây là danh thiếp của tôi…."
'Tôi không cố ý đâu. Tôi xin lỗi.' Ngay khi cậu định nói thêm câu đó và chuẩn bị mở lời, người đàn ông nhìn Yoo Young bằng ánh mắt lệch lạc rồi trầm giọng thốt lên.
"Chiêu trò của cậu lỗi thời quá rồi đấy."
"…Dạ?"
Yoo Young, người đang nạp sẵn lời xin lỗi tiếp theo, bỗng quên sạch mọi thứ và ngẩn người há miệng. Nhìn thẳng vào khuôn mặt đó của Yoo Young, nụ cười giễu cợt trên khóe môi người đàn ông càng thêm đậm nét.
"Cái chiêu đó ban nãy đã xuất hiện ở cái bàn đằng kia rồi. Cậu không có chiêu gì khác mới mẻ hơn sao?"
"Không, rốt cuộc là anh đang nói cái quái gì thế…."
"Không cần trả phí giặt ủi đâu. Cậu cất cái danh thiếp đó đi."
"…Dạ?"
Lại là cái thứ tiếng người gì thế này. Trong khi Yoo Young đang cố gắng hiểu lời của người đàn ông, anh ta chậm rãi đứng dậy. Dù đang trong tình cảnh bị cà phê dội sũng người, nhưng người đàn ông đứng thẳng tắp kia vẫn toát ra một uy quyền tự nhiên.
Lướt qua cạnh Yoo Young - người vẫn đang ngẩn ngơ đưa cánh tay cầm danh thiếp ra - một cách tuyệt tình, người đàn ông trầm giọng thì thầm vào tai cậu. Tất nhiên là anh ta chẳng thèm ngó ngàng gì đến tấm danh thiếp đó.
"Tôi đã bảo là không cần danh thiếp của cậu rồi."