Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 7

Trước Tiếp

Chương 7

'Điên rồi, điên thật rồi, điên mất rồi…!'

Yoo Young không thể che giấu nổi vẻ kinh hoàng trên gương mặt. Đây đúng là họa từ trên trời rơi xuống. Từ sáng sớm đã phải chịu đòn tấn công thứ nhất từ Phó phòng Kim, rồi đòn thứ hai từ ba cậu đã đủ mệt mỏi lắm rồi, vậy mà giờ đây đến lượt cái tên này cũng ngồi xuống ngay cạnh cậu sao…?! Thật đúng là họa vô đơn chí.

Người đàn ông bước đến, ánh mắt nhìn thẳng như đang đấu mắt với Yoo Young - người đang có gương mặt hoàn toàn sa sầm. Rồi anh ta ngồi xuống ngay cạnh cậu, buông một câu đầy hờ hững.

"Không ai lại nhìn người khác bằng cái kiểu đó đâu. Hình như cậu không biết, nhưng đó là một hành động cực kỳ bất lịch sự đấy."

"Điên thật mà…!"

Trước giọng điệu dạy đời đáng ghét của người đàn ông, những lời lầm bầm như tụng kinh trong lòng Yoo Young cuối cùng cũng bộc phát ra ngoài. Trước từ ngữ nặng nề bất ngờ thốt ra từ miệng Yoo Young, chân mày người đàn ông khẽ giật giật.

"Tôi không nghĩ chúng ta có mối quan hệ thân thiết đến mức có thể chào hỏi nhau một cách quá khích như vậy."

"Ai thèm chào anh chứ? Mà tại sao nhất định phải là chỗ cạnh tôi cơ chứ…! Haaa…."

"Nếu tôi biết mình ngồi cạnh cậu, tôi đã đặt chỗ khác, không, tôi đã đặt ở nhà hàng khác rồi."

Người đàn ông tuôn ra những lời bằng giọng trầm thấp như đang gầm gừ, rồi quay mặt đi chỗ khác như thể không còn gì để nói nữa.

Không được rồi. Cậu không thể nhẫn nhịn cái kiểu đối xử này thêm giây phút nào nữa. Hôm nay một là hắn chết, hai là cậu sống. Yoo Young hậm hực xoay hẳn người về phía người đàn ông mà ngồi.

"Này anh kia. Từ hôm qua đến giờ thật là…. Tôi nhịn anh đủ rồi đấy, anh đúng là cái đồ ám quẻ mà."

Trước giọng nói mỉa mai lộ liễu của Yoo Young, vẻ mặt lạnh lùng và cứng nhắc của người đàn ông bỗng nứt toác ra. Cậu có thể thấy gân xanh nổi lên trên vầng trán đẹp đẽ của anh ta. Người đàn ông chậm rãi quay đầu về phía Yoo Young.

"Cậu. Vừa nói cái gì?"

"Tôi nói anh là đồ ám quẻ đấy. Ám. Quẻ. Anh chưa nghe từ đó bao giờ sao? Ha ha, chắc là không phải đâu nhỉ."

Nói ra được rồi, cậu cảm thấy lồng ngực mình sảng khoái như thể ai đó vừa bôi dầu gió từ dưới cổ xuống tận rốn vậy. Yoo Young kéo khóe môi lên rộng đến tận mang tai như gã Joker. Cảm giác vui sướng và phấn khích dâng trào như sóng cuộn khi cuối cùng cũng trút bỏ được những lời muốn nói với người đàn ông từ hôm qua đến giờ.

Nhìn khóe môi Yoo Young cứ giật giật đi lên, người đàn ông trưng ra vẻ mặt ghê tởm, nhưng với Yoo Young - người đang ngập tràn endorphin như thác đổ - thì biểu cảm đó chẳng hề lọt vào mắt cậu. Không, ngược lại, nó còn khiến cậu thấy hưng phấn hơn.

'Đến lão Phó phòng Kim mà tôi còn phải nhẫn nhịn, chẳng lẽ tôi lại phải nhịn cả anh sao? Anh… là cái thá gì chứ? Có phải cấp trên của tôi đâu.'

Cậu thầm mỉa mai trong lòng, rồi nhìn người đàn ông với vẻ mặt đắm chìm trong men say chiến thắng. Cảm giác như nỗi uất ức tích tụ cả ngàn năm bỗng chốc tan biến. Người đàn ông bật ra một tiếng cười khẩy đầy vẻ không tin nổi.

"Nực cười thật. Tại sao tôi đến đây dùng bữa mà lại phải nghe những lời vô lễ như vậy từ cậu cơ chứ."

"Anh thấy nực cười sao? Vậy thì chắc anh đang cảm nhận đúng những gì tôi đã cảm thấy ngày hôm qua rồi đấy. Hôm qua tôi cũng thấy y hệt như vậy."

"Haaa…."

Người đàn ông chậm rãi dùng lòng bàn tay vuốt ngược phần tóc mái lên. Trong giây lát, nụ cười treo trên khóe môi biến mất, thay vào đó là một tia hung bạo hiện rõ trong mắt. Ánh mắt anh ta sắc lạnh và sắc sảo đến mức ngay cả Yoo Young đang hừng hực khí thế cũng phải giật mình trong khoảnh khắc.

Người đàn ông chậm rãi mở lời với khí thế bức người.

"Người không kiểm soát được tin tức tố ở nơi công cộng là cậu, người vùi mũi vào đồ lót của người khác để hít hà cũng là cậu. Vậy mà bây giờ cậu lại bảo người thấy nực cười không phải là tôi mà lại là cậu sao?"

"Hôm qua tôi không hề trong kỳ ph*t t*nh. Nồng độ tin tức tố cũng chẳng khác gì ngày thường, anh đang nói cái quái gì thế hả?"

Khuôn mặt người đàn ông đang nhìn thẳng vào Yoo Young lạnh lùng đến cực điểm. Đồng thời, Yoo Young bỗng cảm thấy một sự rùng mình ớn lạnh. Đó là do tin tức tố mang tính công kích của người đàn ông bắt đầu âm thầm tỏa ra.

Thật may là hầu hết mọi người trong nhà hàng đều là Beta nên vẫn đang thản nhiên dùng bữa với vẻ mặt bình yên, nhưng với tư cách là người có thuộc tính như Yoo Young, cậu gần như đang phải hứng trọn luồng tin tức tố đang phun trào trước mặt. Trong thoáng chốc, toàn thân cậu không khỏi nổi da gà. Thêm vào đó, khuôn mặt đang đanh lại lườm mình của người đàn ông, nói thật lòng thì…. Đáng sợ thật.

Nhưng một khi chuyện đã được khơi ra, đây chính là cơ hội. Yoo Young không chịu thua mà lườm lại người đàn ông.

"Và cái q**n l*t đó, anh tưởng tôi biết là của anh nên mới ngửi chắc?! Tôi cũng tưởng là đồ của mình nên mới…!"

"Ha ha, cách lựa chọn từ ngữ mới rẻ rền làm sao."

Người đàn ông buông một lời đầy khinh miệt, một bên khóe môi nhếch lên như bị vặn vẹo.

"Đúng là nhìn vào là biết đẳng cấp đến đâu rồi."

"Anh nói cái gì cơ?!"

"Quý khách…. Có chuyện gì không ạ?"

Ngay trước khi Yoo Young - người đã bị chọc điên đến đỉnh điểm - sắp sửa nổ tung, một người phục vụ đã tiến lại gần và lo lắng hỏi thăm.

"Có vấn đề gì xảy ra sao ạ?"

Đến lúc định thần lại, cậu thấy ánh mắt của các nhân viên đều đang đồng loạt đổ dồn về phía này. May mắn là khách khứa trong nhà hàng đều đang mải mê ăn uống và trò chuyện nên không để ý, nhưng các nhân viên nhận ra bầu không khí căng thẳng nên đều nhìn về phía này xì xào.

Dù vậy, biểu cảm trên mặt người đàn ông chẳng hề thay đổi chút nào. Trái lại, khuôn mặt Yoo Young bắt đầu đỏ dần lên. Không được, cậu thích nhà hàng này biết bao nhiêu…! Tất nhiên nếu muốn tìm một nơi tốt hơn thì cũng có thôi, nhưng một nơi mà hương vị, dịch vụ lẫn vị trí đều ưng ý như thế này thì thật hiếm có.

Nghĩ đến việc vì cái tên ám quẻ này mà không thể đến đây nữa, cậu thấy vô cùng bực bội. Yoo Young nhanh trí nở một nụ cười công nghiệp và nhã nhặn nói với nhân viên.

"Không có gì đâu ạ. Tại gặp người quen nên…. Thấy lạ quá nên chào hỏi hơi quá khích một chút thôi. Xin lỗi nhé."

"Người quen sao…. Thật không biết nực cười là gì."

Bên cạnh vang lên tiếng mỉa mai lộ liễu, nhưng Yoo Young vẫn kiên cường ngước nhìn nhân viên và mỉm cười. Trong lòng cậu chỉ muốn giả vờ sơ ý rồi giẫm thật mạnh gót chân lên mu bàn chân của tên kia. Hoặc giả vờ trượt tay, thay vì thái bít tết thì thái luôn cái tay của hắn cho rồi.

Nhân viên mỉm cười ái ngại với Yoo Young rồi quay sang phía người đàn ông.

"À, ra là vậy. Xin lỗi quý khách. À, quý khách muốn dùng món gì ạ?"

Ánh mắt người đàn ông nhanh chóng lướt qua thực đơn rồi gọi món một cách ngắn gọn.

"Cho tôi một salad phô mai Burrata…. Và một bít tết thăn lưng."

'Này, tại sao đến cả món ăn cũng gọi giống hệt tôi thế hả…!'

Những lời chửi thề tự động trào dâng nhưng cậu không thể bảo hắn rằng "Tôi không muốn ăn cùng món với anh nên anh ăn cái khác đi!".

'Lờ đi thôi, lờ đi thôi…'

Trong lúc Yoo Young hít thở sâu để trấn tĩnh lại nhịp thở hậm hực, người đàn ông bật máy tính bảng mang theo lên và bắt đầu xem qua. Dù không cố ý, nhưng vì khoảng cách giữa các bàn quá gần nên cậu vô tình nhìn thấy màn hình. Chữ nhỏ nên không thấy rõ nội dung, nhưng ít nhất thì anh ta không phải đang xem phim hay lướt web.

Người đàn ông rõ ràng đang làm việc. Ngay cả khi đã đến nhà hàng.

'Làm màu…. Cứ làm như không có anh thì thế giới này ngừng quay không bằng. Haaa…. Đáng ghét thật.'

Dù việc anh ta làm việc trong khi chờ đồ ăn chẳng gây hại gì cho cậu, nhưng chả hiểu sao cậu vẫn thấy ngứa mắt. Thực tế là lúc này, chỉ cần cái người đang ngồi cạnh kia hít thở thôi là Yoo Young cũng thấy ghét rồi.

Thế nhưng người đàn ông lại tập trung nhìn vào máy tính bảng như thể chưa từng tranh cãi với Yoo Young. Thái độ phớt lờ hoàn toàn sự hiện diện của cậu trông thật đáng ghét, nhưng Yoo Young cũng dứt khoát quay mặt đi. Dù sao thì Yoo Young cũng chẳng muốn tốn thời gian vào những cảm xúc vô ích với tên đó để rồi làm hỏng bữa trưa vui vẻ của mình.

'Mà không biết tin tức tố của mình như thế nào mà hắn cứ làm rùm beng lên thế không biết. …Lát nữa phải ghé qua bệnh viện xem sao.'

Chắc chắn không phải kỳ ph*t t*nh. Vì là một Omega trội nên Yoo Young có thể điều chỉnh tin tức tố ở một mức độ nhất định, và chu kỳ của cậu cũng rất đều đặn.

Tuy nhiên, cảm giác hơi lạnh run và hơi nóng hầm hập nhẹ nhàng kia, có lẽ là do cậu bị cảm thật rồi. Vậy thì có khả năng tin tức tố sẽ tỏa ra đậm đặc hơn một chút. Tin tức tố vốn phụ thuộc nhiều vào tình trạng sức khỏe mà. Người đàn ông là Alpha trội nên chắc chắn sẽ cảm nhận nhạy bén hơn.

Mặc xác hắn…. Dù thế nào thì cũng chẳng đến mức nguy hiểm, tại sao mình phải thấu hiểu lý do tại sao hắn lại phát điên chứ? Trong khi Yoo Young vừa lầm bầm vừa nghịch điện thoại, người phục vụ tiến lại gần, vừa nói bằng giọng nhã nhặn vừa đặt thức ăn lên bàn.

"Tôi xin phép phục vụ bánh mì khai vị ạ."

"Cảm ơn ạ."

Những ổ bánh mì nóng hổi đồng thời được đặt lên bàn của Yoo Young và người đàn ông.

Chỉ nhìn thôi là nước miếng đã tự động ứa ra rồi. Tâm trạng Yoo Young bỗng chốc tốt hơn đôi chút, cậu dùng ngón tay xé miếng bánh mì nóng hổi rồi bỏ vào miệng. Đó là hương vị khiến lòng người tự dưng trở nên nhẹ nhõm.

'Sao không ăn đi nhỉ…. Phải ăn lúc nóng mới ngon chứ. Đúng là đồ không biết thưởng thức.'

Yoo Young liếc mắt sang bên cạnh mà không để lộ sơ hở. Dù không muốn bận tâm đến cái tên đáng ghét đó nữa, nhưng kỳ lạ là cậu cứ bị xao nhãng. Miếng bánh mì ngon thế này mà hắn chẳng thèm ngó ngàng tới mà chỉ mải mê làm việc, cái tên vô lễ này càng lúc càng khiến cậu thấy không vừa mắt.

"Món quý khách gọi đã có rồi ạ. Chúc quý khách ngon miệng."

Chẳng lẽ vì đặt cùng món vào thời điểm gần như nhau sao? Trong lúc Yoo Young đang nghịch điện thoại còn người đàn ông thì nhìn vào máy tính bảng để làm việc, người phục vụ bưng hai đĩa salad phô mai Burrata trên hai tay tiến đến, đặt lên bàn mỗi người một đĩa.

"……."

"……."

Chẳng ai nói lời nào, nhưng Yoo Young có thể thấy chân mày người đàn ông hơi nhíu lại, cảm nhận được rằng anh ta cũng đang bận tâm về việc mình đặt cùng món với cậu. Dù vậy, Yoo Young vẫn xúc một thìa phô mai Burrata thật lớn bỏ vào miệng.

Khà…. Tan chảy luôn. Biểu cảm của Yoo Young giãn ra ngay lập tức như chưa từng to tiếng với người đàn ông kia. Rau arugula tươi mát, bơ nghiền mềm mịn và những quả ô liu mằn mặn đang tấu lên một bản nhạc trong khoang miệng. Lại thêm cả phô mai Burrata xen vào nhảy múa nữa, thật đúng là một bữa tiệc hoàn hảo.

"Ngon quá đi mất, thật luôn…."

Yoo Young vô thức lầm bầm với vẻ mặt đầy mê mẩn. Đúng rồi, mình sống là để tận hưởng những niềm vui ăn uống thế này mà. Ngay khoảnh khắc Yoo Young đang vô cùng hưng phấn, định dùng nĩa xúc thêm một miếng salad đầy ắp vào miệng thì…

Một lần nữa, tiếng tặc lưỡi "Chậc" vang lên rành rọt, đập thẳng vào tai cậu.

Trước Tiếp