Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 6
Sáng hôm sau, Yoo Young tỉnh dậy với tâm trạng vô cùng sảng khoái.
'Không phải nhìn bản mặt lão Phó phòng, đúng là một phép màu thực sự...'
Yoo Young vươn vai rồi với tay lấy điện thoại. Đồng hồ chỉ 9:20. Dù lòng muốn ngủ nướng đến tận sau 11 giờ, nhưng thật đáng buồn là cái thân xác vốn đã được mặc định phải đi làm vào ngày thường này đã thức giấc một lần từ lúc 7 giờ. Sau khi nhận ra mình đang được nghỉ lễ, cậu mới khẽ cười khì rồi nhắm mắt lại, ngủ thêm được hơn hai tiếng nữa.
Thế nhưng lạ thay, dù đã ngủ chừng đó nhưng cơ thể cậu vẫn thấy nặng nề. Hình như hơi nóng cũng đang tỏa ra đôi chút. Chẳng lẽ mình sắp bị cảm sao? Cậu cảm thấy một luồng hơi lạnh run rẩy chạy dọc sống lưng. Kỳ lạ thật, rõ ràng không phải kỳ ph*t t*nh, nhưng cảm giác này lại rất giống những triệu chứng tiền kỳ.
'Lát nữa ăn trưa xong chắc phải ghé qua bệnh viện xem sao... Dù sao thì, nghỉ phép là nhất.' Yoo Young vươn người dài ra như một chú mèo rồi rời khỏi giường. Những chuyện làm cậu phiền lòng ngày hôm qua giờ đây đã hoàn toàn lắng xuống.
Yoo Young chuẩn bị một bữa sáng nhẹ nhàng rồi rời khỏi nhà. Đã đến giờ đi mát-xa như kế hoạch từ hôm qua. Vì cửa tiệm mát-xa vẫn chưa đến giờ mở cửa, Yoo Young đến sớm, thong thả bật máy tính xách tay lên để thưởng thức một bộ phim.
Trong khi đang đeo tai nghe không dây và cười hì hì một mình, điện thoại bỗng rung lên tè tè.
[Yoo Young này. Bản báo cáo để thứ Hai trình lên Trưởng phòng đã hoàn thành chưa?]
Quả nhiên lại là lão Phó phòng. Yoo Young bỗng chốc bốc hỏa, cậu rủa thầm "Cái đồ..." rồi đẩy chiếc điện thoại sang một bên.
Cậu dám khẳng định rằng trên đời này không có ai đáng ghét hơn con người đó. Trước khi tan làm ngày hôm qua, Yoo Young rõ ràng đã dồn hết tâm huyết, mồ hôi và nước mắt để hoàn thành bản báo cáo rồi gửi vào hộp thư điện tử của lão ta. Vậy mà chắc chắn lão ta còn chẳng thèm kiểm tra thư mà đã vội vàng gửi tin nhắn ngay. Hơn nữa, bản báo cáo thành tích đó vốn dĩ là việc của lão. Đã đùn đẩy công việc cho người khác lại còn dám liên lạc vào kỳ nghỉ sao?
'Thật muốn lao tới đấm cho lão một cú vào bụng quá...' Nén lại sự thôi thúc đó, Yoo Young gửi tin trả lời.
[Vâng. Em đã gửi vào thư điện tử của Phó phòng từ ngày hôm qua rồi ạ.]
Số 1 biến mất ngay lập tức nhưng chẳng có hồi âm. 'Chẳng lẽ nhắn thêm một câu "Vất vả rồi" thì ngón tay lão sẽ bị thối rữa ngay sao...?' Yoo Young hậm hực đẩy điện thoại đi thật xa. Ngay khoảnh khắc cậu định tiếp tục xem bộ phim đang dở dang thì...
Lần này, điện thoại rung liên hồi. Người gọi là ba cậu. Yoo Young thở dài thườn thượt, đưa tay ôm lấy mặt. Đây là một cuộc liên lạc còn khó xử hơn cả tin nhắn của Phó phòng Kim bội phần. Dù chưa nhấc máy nhưng qua cái tên "Ba" hiển thị trên màn hình, cậu vẫn cảm nhận được một cơn thịnh nộ lạnh thấu xương.
Nếu phớt lờ cuộc gọi này, có khi nào... cậu sẽ bị sa thải một cách oan uổng không. Yoo Young bắt máy với lòng nặng trĩu.
"Ba ạ. Dạo này ba vẫn khỏe chứ?"
Con bình thường vẫn đi làm trong tình cảnh bị đối xử như vậy sao?!
Đúng như dự đoán. Chắc chắn ba đã nghe thấy những lời nhảm nhí mà Phó phòng Kim nói với cậu hôm qua. Yoo Young vừa r*n r* trong lòng 'Ư... ư...' vừa cố gắng lên giọng tươi tỉnh.
"Ơ kìa, ba cũng biết rồi mà. Đi làm thì ai chẳng phải chịu thế này thế kia ạ."
Im miệng ngay. Nghỉ việc rồi về nhà chính ngay lập tức! Ba sẽ làm thủ tục thôi việc cho con.
"Ba, ba biết tính con mà. Nếu ba làm thủ tục thôi việc, con sẽ đi xin vào công ty khác cho xem."
Thằng... thằng... thằng con bất hiếu này!
Giọng nói đầy phẫn nộ nổ đoàng đoàng qua điện thoại. Yoo Young phải đưa điện thoại ra xa tai một chút để bảo vệ màng nhĩ.
Ba không thể đứng nhìn con trai mình bị đối xử như thế mà vẫn đi làm được! Con rốt cuộc có thiếu thốn cái gì đâu chứ!
'Nếu ba thấy con trai mình quý giá đến vậy, sao ba không điều lão Phó phòng đó đến vùng quê hẻo lánh nào đó đi...' Yoo Young tha thiết gửi đi những lời thần giao cách cảm đó đến ba mình. Kỳ diệu thay, dường như thông điệp đã đến nơi, nhưng tiếc là ba cậu có vẻ không định làm như vậy.
Cho dù bây giờ ba có điều chuyển gã Phó phòng Kim đó đi ngay lập tức, thì bầu không khí xã hội đối xử với Omega như vậy cũng chẳng thay đổi đâu. Và con thì đã quá tuổi kết hôn rồi. Ba đã cố gắng không đụng chạm đến con nhiều nhất có thể cho đến khi con chấp nhận điều đó. Thời gian đó đã kéo dài tận một năm rồi đấy!
Yoo Young giữ im lặng vì chẳng còn lời nào để đối lại người cha đang nổi trận lôi đình. Nhưng một mặt, cậu cũng thấy hơi oan uổng. Kẻ nói ra những lời khó nghe sặc mùi quấy rối t*nh d*c là Phó phòng Kim, vậy mà tại sao tai họa lại đổ lên đầu cậu? Rõ ràng cậu đã rất trưởng thành khi kiềm chế bản thân, không lao vào bóp cổ lão ta hay ném đơn xin nghỉ việc vào mặt lão. Dù thực tế cậu cũng có cãi lại đôi chút.
Nhưng lúc này, dù có oan ức đến đâu thì việc trấn an ba vẫn là ưu tiên hàng đầu. Nếu lần này cũng cứ bướng bỉnh theo ý mình, có khi cậu sẽ bị buộc thôi việc thật.
"Ba ơi. Trước hết ba hãy bình tĩnh đã."
Tình cảnh này mà con bảo ba bình tĩnh được sao!
"Bây giờ con đang trong kỳ nghỉ ạ, chắc ba cũng biết rồi. Đến ngày cuối của kỳ nghỉ con sẽ về nhà chính ạ."
'Phải trích ra một ngày trong kỳ nghỉ vàng ngọc để về nghe mắng...' Yoo Young nhắm nghiền mắt lại. Nếu cậu về, chắc chắn các chị cũng sẽ đến. Gặp lại mẹ và các chị sau một thời gian dài cũng không tệ, nhưng chắc chắn cậu sẽ phải nghe những lời thúc giục kết hôn từ ba đến mức tai chảy máu mất. Nhưng lúc này, cậu chỉ còn cách xoa dịu ông như vậy thôi.
"Ba cũng muốn được ở bên con sau một thời gian dài mà. Hì hì..."
Cậu chốt hạ bằng 'sự làm nũng đáng yêu của cậu con trai út'. Dù chẳng mấy thật tâm nhưng Yoo Young vẫn cố gắng cười thật ngọt ngào, chờ đợi câu trả lời của ba. Thật may là chiêu làm nũng của cậu có vẻ đã có tác dụng.
...Hừm. Vậy thì tối thứ Bảy tuần này con hãy về đi. Khi đó chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.
"Vâng, thưa ba."
Đúng như dự đoán, ba cậu ra lệnh bằng một giọng điệu đã dịu đi hẳn. Yoo Young trả lời lễ phép rồi cúp máy, thở hắt ra một hơi. Có lẽ thứ Bảy này sẽ là... một cuộc chiến. Hình dung về bữa tối tối thứ Bảy chắc chắn sẽ đầy sóng gió, Yoo Young đứng dậy với khuôn mặt u sầu. Trước mắt cứ đi mát-xa cái đã rồi tính sau.
❖ ❖ ❖
Bước ra khỏi tiệm mát-xa với cơ thể đã được thư giãn, Yoo Young vươn vai một cách khoan khoái. Đã hơn mười hai giờ. Bụng cậu bắt đầu đánh trống liên hồi. Cậu vui vẻ lên xe, lái đến một nhà hàng Ý gần nhà mà cậu đã đặt chỗ qua điện thoại.
Đây là nhà hàng mà Yoo Young thường lui tới vào cuối tuần, dù giá cả hơi đắt đỏ nhưng bù lại món ăn rất sạch sẽ và ngon miệng. Với nội thất tinh tế và dịch vụ tuyệt vời, đây là nơi yêu thích của cậu.
Vì bận rộn nên đã lâu không ghé qua, hôm nay cậu nhất định phải ăn cho bõ những gì mình muốn. Yoo Young hào hứng huýt sáo trên đường đến nhà hàng. Đằng nào cũng là ngày thường nên chắc sẽ chẳng có ai. Nghĩ đến cảnh được thong thả thưởng thức bữa ăn và nghe nhạc trong một không gian yên tĩnh, cậu không khỏi thấy phấn chấn.
Thế nhưng, khi đến gần nhà hàng, Yoo Young bỗng tròn mắt kinh ngạc.
'Cái gì thế này? Sao hôm nay lại đông khách vậy chứ.'
Hiếm khi thấy chỗ đậu xe trước nhà hàng lại kín chỗ như vậy. Không còn cách nào khác, Yoo Young phải đậu xe ở bãi đỗ xe công cộng gần đó rồi đi bộ đến. Nhưng ngay giây tiếp theo, cậu lại một lần nữa phải mở to mắt. Bảo sao mà nhiều xe đến thế, bên trong nhà hàng cũng chật kín người.
Trong thoáng chốc, cậu còn ngỡ hôm nay là ngày lễ. Nhưng nhìn kỹ thì thấy mọi người đều đang mặc đồ chơi gôn. Có lẽ là một hội nhóm nào đó vừa chơi xong một trận rồi kéo nhau đi ăn tập thể. Đúng là cái thời điểm... Yoo Young tặc lưỡi nhưng đành phải ngồi vào vị trí dành cho một người mà mình đã đặt trước.
Khu vực ghế đơn là một dãy các bàn nhỏ đặt san sát nhau, nhưng thật không may, ngay cả dãy ghế này cũng gần như kín chỗ. Chỉ còn duy nhất chỗ Yoo Young đã đặt và chiếc bàn bên cạnh là còn trống. Dù sao thì chiếc ghế ngay bên cạnh còn trống cũng là điều may mắn. Nhà hàng này cái gì cũng tốt, chỉ có duy nhất một nhược điểm là khoảng cách giữa các ghế đơn quá hẹp.
"Quý khách muốn gọi món gì ạ?"
"Vâng. Cho tôi một salad phô mai Burrata và một bít tết thăn lưng nhé."
Yoo Young mỉm cười rạng rỡ, gọi món mà chẳng cần mở thực đơn. Cậu vốn đã đến đây rất nhiều lần và nếm qua gần như toàn bộ các món, nhưng những món vừa gọi vẫn là hợp khẩu vị với cậu nhất.
Người phục vụ cúi chào rồi quay đi. Nhìn bộ đồ ăn được bày biện ngay ngắn trên bàn, Yoo Young vui vẻ quan sát xung quanh quán. May mắn là dù có khách đoàn nhưng không đến mức quá ồn ào. Ăn xong, ghé qua bệnh viện rồi về nhà ngủ một giấc trưa, thế là...
...Nhưng mà mình đang nhìn nhầm sao? Tại sao cái tên đó lại đi vào quán này chứ?
Yoo Young không tin vào mắt mình. Chẳng phải cái tên hàng xóm đáng ghét đã gây sự vì chiếc q**n l*t trước cửa nhà hôm qua đang bước vào quán sao. Cậu dụi mắt, chớp mắt thật mạnh rồi nhìn lại, chắc chắn là hắn ta rồi.
Khác với bộ đồ tập thể dục thoải mái ngày hôm qua, hôm nay người đàn ông diện một bộ âu phục thường nhật. Chiếc áo sơ mi trắng mặc cùng quần vải màu be tỏa sáng rạng ngời. Từng bước chân trong đôi giày da bóng loáng đều toát lên vẻ uy nghiêm. Tuy vẫn mang vẻ mặt ngạo mạn y như hôm qua, nhưng không thể phủ nhận đó là một khuôn mặt tuyệt mỹ. Tư thế hiên ngang của hắn vừa chuẩn mực vừa tràn đầy sức mạnh.
"Oa, nhìn người kia kìa."
"Chà... Đẹp trai thật đấy."
Những người đang dùng bữa bên cạnh bắt đầu xì xào bàn tán lộ liễu. Ánh mắt của mọi thực khách trong quán đồng loạt đổ dồn về phía cửa ra vào. Thậm chí các nhân viên nhà hàng cũng lén che miệng thì thầm với nhau.
'Cái tên đáng ghét. Chắc mới dọn đến nên không biết ở đây phải đặt chỗ trước 100% rồi. Mau bị đuổi đi cho khuất mắt đi.'
Yoo Young lầm bầm trong lòng, mắt vẫn lườm người đàn ông. Bước vào với khuôn mặt và trang phục tươm tất thế kia mà bị nhân viên mời ra ngoài thì thật hả dạ biết bao. Chỉ cần nghĩ đến cảnh hắn ta rời quán với vẻ mặt ngượng nghịu là cậu đã thấy phấn khích rồi.
Thế nhưng, người phục vụ lại niềm nở chào hỏi rồi dẫn đường cho người đàn ông. Hắn ta vẫn giữ nguyên khuôn mặt vô cảm đáng ghét đó bước theo sau.
'Gì thế, sao không đi ra? Hắn cũng đặt chỗ rồi sao? Nhưng chỗ trống còn lại... Điên thật, chờ đã. Không lẽ nào.'
Vị trí mà nhân viên với khuôn mặt ửng hồng dẫn người đàn ông tới, hèn mọn thay, lại chính là ngay cạnh chỗ của Yoo Young.