Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 5

Trước Tiếp

Chương 5

"Cái tên đó không phải bị điên hoàn toàn rồi sao?!"

Yoo Young hậm hực đặt mạnh túi sushi xuống bàn ăn. Tiện tay, cậu quăng luôn bộ đồ giặt ủi xuống ghế sofa một cách cẩu thả. Cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực khiến cậu không tài nào kìm nén nổi. Yoo Young đổ ập xuống sofa, tạo ra một tiếng phịch rồi vùng vẫy loạn xạ như đang bơi lội giữa dòng nước.

"Á á á á! Á! Á!"

Trong thâm tâm, cậu muốn hét thật lớn cho rung chuyển cả căn nhà để gây ra một vụ ô nhiễm tiếng ồn, trả đũa thích đáng cho gã hàng xóm đối diện. Thế nhưng thật không may, căn chung cư này không chỉ có mỗi cậu và anh ta sinh sống, nên dù có đang run rẩy vì uất ức, Yoo Young cũng chỉ dám vùi mặt thật sâu vào chiếc gối mềm mại mà gào lên.

Tiếng "Ưm ưm! Ưm ưm ưm!" phát ra khi mũi và miệng bị vùi kín trong gối nghe thật kỳ quái. Trông cậu chẳng khác nào một kẻ đang bị bắt cóc, khiến cơn stress chẳng những không vơi bớt mà tâm trạng còn tệ hại hơn. Yoo Young vứt chiếc gối sang một bên, bật dậy trừng mắt nhìn về phía cửa chính và hậm hực.

"Cái đồ điên khùng đó... Gì cơ? Cái gì mà cái gì? Bực mình? Anh ta muốn tôi phải nghĩ về anh ta như thế nào cơ chứ?!"

Đáng lẽ ngay khi tên đó vừa đóng cửa vào nhà, cậu phải đập cửa gọi hắn ra cho bằng được. Vì sự việc xảy ra quá đột ngột khiến cậu ngẩn ngơ để hắn đi mất rồi lủi thủi vào nhà, giờ nghĩ lại cậu thấy uất ức đến chết đi được.

Trong lòng cậu muốn quay lại đó ngay lập tức, nhấn chuông cửa một cách điên cuồng. Chắc chắn với cái tính cách đó, hắn sẽ chẳng đời nào chịu mở cửa ngay lần đầu đâu. Nếu vậy thì cậu cứ việc làm loạn cho đến khi hắn chịu mở cửa thì thôi. Nếu hắn còn có thính giác thì chắc hẳn sẽ không thể ngồi yên được. Dù có nể mặt hàng xóm đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ phải miễn cưỡng mà mở cửa thôi.

Chỉ cần cửa mở ra thôi, cậu sẽ bắn liên thanh cho đến khi tai hắn chảy máu thì mới thôi. Phải yêu cầu hắn xin lỗi ngay lập tức vì những lời lẽ và hành động xúc phạm đó. Việc chỉ ra những điểm bất lịch sự của đối phương vốn là chuyên môn của Yoo Young. Thật không may là hiện tại vì đang phải dấn thân vào đời sống xã hội nên năng lực quý giá đó mới bị chôn vùi dưới lớp đất sâu mà thôi.

Khi đó, người đàn ông chắc chắn sẽ lắng nghe với vẻ mặt bối rối rồi phải xin lỗi cậu.

'…Phù… Tôi xin lỗi. Tôi không biết chuyện đó lại khiến cậu thấy khó chịu đến mức ấy.'

Hắn sẽ khẽ cau mày trên khuôn mặt đẹp trai đến đáng ghét đó, rồi rũ mắt xuống đầy vẻ hối lỗi mà xin lỗi cậu. Bằng chính cái giọng trầm thấp đến mức khiến người ta cảm thấy rùng mình khi nghe thấy lần đầu tiên ấy.

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà cảm giác cục nghẹn ở cổ như được ngồi tàu lượn siêu tốc lao thẳng từ thực quản xuống đến tận tá tràng chỉ trong một nốt nhạc. Yoo Young vô thức cười tủm tỉm. Thế nhưng ngay sau đó, khóe môi cậu lại hạ xuống theo sự tỉnh mộng đầy phũ phàng.

Tuy hôm nay mới gặp cái tên điên đó lần đầu nên cậu không biết rõ về hắn, nhưng qua những gì quan sát được trong khoảnh khắc ngắn ngủi vừa rồi... Có lẽ ngay giây phút Yoo Young bắt đầu đập cửa, thay vì mở cửa cho cậu, hắn sẽ trưng ra khuôn mặt lạnh lùng như tiền rồi gọi bảo vệ đến ngay lập tức. Thật đau lòng khi cậu lại có một niềm tin mãnh liệt vào điều đó.

Tưởng tượng cảnh mình bị bảo vệ lôi đi một cách thảm hại, Yoo Young lại thở dài. Dù vậy, cậu cũng không quên trợn mắt lườm về phía cửa chính thêm một cái nữa.

Phải rồi, quân tử trả thù mười năm chưa muộn, đâu phải chỉ có mỗi ngày hôm nay. Lần sau nếu có chạm mặt, cậu nhất định sẽ trả đũa sòng phẳng. Tự an ủi mình như vậy, Yoo Young bước vào trong phòng tắm.

'Hãy quên cái tên đó đi và đi tắm thôi.'

Bình thường Yoo Young vốn là người yêu thích những hương thơm. Mỗi khi tâm trạng không tốt, cậu lại dùng những sản phẩm có mùi hương dễ chịu để tắm rửa, sau đó đốt nến thơm và nằm nghỉ, không có gì có thể an ủi cậu hơn thế.

Vì hôm nay là một ngày xảy ra quá nhiều chuyện, cậu nhất định phải xoa dịu cơ thể và tâm hồn đang mệt mỏi này. Nghĩ vậy, Yoo Young mở chiếc tủ nhỏ gắn phía trên bồn tắm. Trong một chiếc giỏ nhỏ là vô số những viên bom tắm tròn trịa nằm chồng chất lên nhau.

Cậu cẩn thận xới tìm trong đống những viên tròn xinh xắn ấy để chọn ra thứ sẽ dùng cho ngày hôm nay. Viên bom tắm hôm nay được chọn là loại chứa dầu đàn hương, rất tốt cho việc thiền định, và chiết xuất hoa hồng Damask giúp tinh thần trở nên điềm tĩnh. Thiền định và sự điềm tĩnh chính là những thứ mà Yoo Young đang cần nhất lúc này.

Sau khi xả đầy nước vào bồn tắm, Yoo Young tắm sơ qua một lượt. Ngay khi thả viên tròn xinh xắn có màu sắc rực rỡ vào nước, viên bom tắm bắt đầu sủi bọt tung tóe và tan ra đầy ồn ào. Đắm mình trong làn nước ấm áp và thơm ngát, Yoo Young nhắm mắt lại.

Cậu lặp đi lặp lại việc hít vào và thở ra thật sâu. Cảm giác lồng ngực vốn đang bị đè nén ngột ngạt cũng dần trở nên dễ chịu hơn.

Tiện thể đang thư giãn cơ thể và tâm trí, cậu quyết định thử thiền định luôn một thể. Kể từ khi làm việc cùng lão Phó phòng, không biết cậu đã bật các kênh thiền định trên YouTube lên làm theo bao nhiêu lần rồi... Sau này đến mức chẳng còn kênh nào trên YouTube mà cậu chưa xem qua. Nhớ lại video thiền định gần đây nhất đã xem, Yoo Young hít vào một hơi thật sâu.

'Bạn đang nằm trong rừng với một trạng thái thoải mái nhất...'

Tiếng chim hót trong kênh thiền định đã xem đi xem lại vô số lần tự động vang lên bên tai cậu. Với một nụ cười nhạt trên môi, cậu ngả đầu ra sau tựa vào thành bồn tắm, Yoo Young cố gắng tập trung vào việc thiền định.

'Sẽ quên đi thôi, sẽ quên sạch thôi. Những căng thẳng của ngày hôm nay sẽ tan biến hết... Phải rồi. Hãy quên hết tất cả những chuyện đã xảy ra hôm nay đi. Cả lão Phó phòng lẫn cái tên hàng xóm đó, bọn chúng chẳng là cái thá gì trong cuộc đời mình cả... Chỉ là những kẻ lướt qua đời mình mà thôi...'

Đúng lúc đó, tí tách, tí tách, những hạt hơi nước ngưng tụ trên trần nhà rơi xuống mặt và đầu cậu. Yoo Young, người đang nằm đó với gương mặt đã trở nên bình thản hơn sau khi gột rửa tâm hồn bằng thiền định, bỗng mở miệng và thốt ra những lời đang lấp đầy tâm trí cậu với một biểu cảm u uất.

"Cái đồ mất dạy..."

Chết tiệt... Xem ra thiền định đã thất bại hoàn toàn rồi.

Yoo Young cau mày, ùm, cậu rút tay ra khỏi nước và ôm lấy mặt mình. Dù đã cố gắng gột sạch tâm trí mệt mỏi, nhưng thứ vẫn đang chiếm lĩnh đầu óc cậu chính là thái độ đáng ghét của người đàn ông nhà đối diện. Nhưng điều khiến cậu bực bội hơn cả chính là trong lúc này, khuôn mặt đẹp trai đến mức gây phẫn nộ và giọng nói quyến rũ của hắn cứ lở vẩn hiện ra.

"Thế thì đã sao chứ. Tính cách kiểu đó thì... hứ."

Yoo Young bĩu môi rồi mở mắt ra. Dù khuôn mặt có đẹp đến đâu đi chăng nữa mà nhân cách như vậy thì không thể nào yêu thương cho nổi. Mới giây lát trước cậu còn đang dạo bước yên bình trong rừng và lắng nghe tiếng suối chảy, vậy mà vì cái tên hàng xóm đó mà hỏng bét hết cả.

Chao ôi, thực sự là sau một thời gian dài mới lại có một kẻ khiến cậu thấy đáng ghét hơn cả Phó phòng Kim. Cậu không biết nên khóc hay nên cười trước sự thay đổi mới mẻ này trong cuộc sống vốn dĩ đang khô khan của mình. Yoo Young hậm hực lau người rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Sau khi sấy tóc kỹ càng, cậu ngồi lên giường và bật đèn đọc sách. Yoo Young không hẳn là kiểu người thích đọc sách, nhưng cậu rất thích được đắp chiếc chăn ấm áp dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ và ngắm nhìn những tập thơ hay sách ảnh.

Mỗi khi bị stress cả ngày vì công việc công ty rồi lủi thủi tan làm về nhà, đôi khi cậu lại nảy sinh cảm giác hoài nghi. Liệu mình có cần phải đi làm đến mức này không? Rốt cuộc là tại sao chứ?

Cậu sinh ra trong một gia đình giàu có đến mức tiền bạc có thể dùng thay giấy vệ sinh cũng được. Lại còn là đứa con út quý như vàng như ngọc. Vì chị cả đã quyết định kế thừa việc kinh doanh nên Yoo Young không phải gánh vác trách nhiệm nặng nề gì, và vì là Omega nên cậu cũng không cần phải nối dõi tông đường cho nhà họ Han.

Chỉ cần nhắm mắt đưa chân, kết hôn theo ý sắp đặt của ba thì cậu có thể sống an nhàn cả đời mà không cần phải nghe cái giọng mỉa mai của lão Phó phòng Kim.

Nhưng hiện tại, Yoo Young có chết cũng không muốn kết hôn. Để làm được điều đó, cậu phải tự lập về kinh tế. Đó chính là lý do tại sao dù lão Phó phòng có đối xử tồi tệ đến đâu, cậu vẫn phải cắn răng tiếp tục đi làm. Giống như Hong Gil Dong, có ba mà chẳng thể gọi là ba vậy.

Dù đã hạ quyết tâm sắt đá để bắt đầu cuộc sống công sở vì sự độc lập, nhưng những khoảnh khắc mệt mỏi vẫn thường xuyên tìm đến với Yoo Young. Hồi mới vào làm, mỗi đêm Yoo Young đều kiệt sức đến mức rã rời.

'Cứ thế này chắc mình chết mất... Mẹ kiếp.'

Vì thế, vì muốn sống hạnh phúc hơn một chút, cậu đã gửi gắm tâm hồn vào nhiều sở thích khác nhau. Đi khám phá các quán ăn ngon và nấu ăn tại nhà, tập thể dục, đi mát-xa, tắm mình trong làn nước thơm ngát, và sưu tầm sách ảnh.

Trong số đó, thứ mang lại niềm an ủi lớn nhất cho Yoo Young chính là việc thưởng thức sách ảnh. Đặc biệt, Yoo Young thích nhất là sách ảnh của một tác giả tên là "Won". Đó là một tác giả có biên độ sáng tạo rất rộng, từ những chất liệu quen thuộc trong cuộc sống thường nhật cho đến những phong cảnh thiên nhiên hùng vĩ.

Vì quá say mê tác giả đó mà Yoo Young đã mua tất cả các tập sách ảnh mà anh ta phát hành. Có vẻ như anh ta không mấy quan tâm đến lợi ích thương mại nên mỗi lần chỉ in ra một số lượng rất ít, khiến việc tìm mua trở nên vô cùng khó khăn. Nhưng bằng mọi cách, Yoo Young vẫn đều đặn mua được sách ảnh của anh ta. Việc nằm trên giường và mở cuốn sách ảnh ra trước khi đi ngủ đã trở thành một thói quen không thể thiếu mỗi đêm của cậu.

Yoo Young yêu cái cách mà anh ta nhìn nhận thế giới. Cậu thích cả việc những phong cảnh đời thường mà cậu thường bỏ lỡ trong cuộc sống bận rộn lại được tái hiện một cách hoàn toàn mới mẻ qua lăng kính của tác giả đó. Mỗi khi xem ảnh, nhiệt độ và cao độ trong ánh mắt của tác giả luôn mang đến cho Yoo Young một cái nhìn mới về thế giới, khiến trái tim cậu không khỏi thổn thức.

Khi ngắm nhìn những sự vật và cảnh sắc vốn chỉ được lưu lại bằng hai màu đen trắng một cách cố chấp, những căng thẳng ở công ty dường như được khách quan hóa như phong cảnh trong sách ảnh vậy. Cậu có thể thoát khỏi những cảm xúc đang chi phối và điều khiển nội tâm mình để nhìn nhận những sự việc đó một cách thản nhiên như một người ngoài cuộc.

Hôm nay Yoo Young lại mở cuốn sách ảnh đã xem quá nhiều đến mức các góc bìa cũng hơi sờn cũ. Cách sắp xếp những bức ảnh quen thuộc đến mức thuộc lòng khẽ lung linh dưới ánh đèn vàng mờ ảo.

Dù vậy, cậu vẫn mỉm cười, tỉ mỉ lướt mắt qua từng chi tiết như thể đây là lần đầu tiên xem cuốn sách này. Cơn bão đang gào thét trong lòng cũng dần dần dịu lại. Đến lúc những con sóng trong tâm hồn hoàn toàn tĩnh lặng, Yoo Young thiếp đi trong khi vẫn ôm chặt cuốn sách ảnh trong tay.

Trước Tiếp