Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 4
Cái gì thế này?
Cảm xúc đầu tiên hiện lên là sự nghi hoặc.
'… Có phải do mình cứ nhìn chằm chằm nên anh ta mới thế không?'
Yoo Young tròn mắt ngạc nhiên, cậu hơi giảm tốc độ máy chạy bộ và nghiêng đầu thắc mắc. Phải rồi, cũng có thể lắm chứ. Ai đó cứ liếc nhìn mình mãi thì cũng khó chịu thật. Nhưng mà so với chuyện đó thì… anh ta đang lườm mình hơi quá đáng rồi đấy…?
Không đâu, chắc là mình nhìn nhầm thôi. Người đàn ông đó vốn dĩ đã có ấn tượng sắc sảo sẵn rồi. Có lẽ vì chạy mệt quá nên mới cau mày thôi, mình không nên tự mình hiểu lầm rồi tỏ ra nhạy cảm với người ta như thế. Nghĩ vậy, Yoo Young lại quay đầu nhìn về phía người nọ. Lần này là để xác nhận lại.
"Chậc."
Thế nhưng, âm thanh duy nhất phát ra từ người đàn ông đang bước nhanh qua mặt Yoo Young đã găm thẳng vào tai cậu một cách rõ màng. Chưa dừng lại ở đó, anh ta còn công khai lườm nguýt cậu rồi mới đi thẳng.
Không phải là ảo giác. Cảm xúc chứa đựng trong đó rõ ràng là sự khinh miệt.
'Vừa rồi, anh ta tặc lưỡi với mình sao…?'
Yoo Young quá đỗi ngạc nhiên nên đã tắt máy chạy. Cậu cần phải xác nhận chuyện này. Chờ cho chiếc máy đang chậm dần rồi dừng hẳn, cậu mới bước xuống. Ngay khoảnh khắc cậu định bước về phía người đàn ông đã đi xa đằng kia thì...
"Xin chào quý khách. Chúng ta bắt đầu buổi tập hôm nay chứ ạ?"
"Vâng."
Người huấn luyện viên tiến về phía người đàn ông và cúi chào lịch sự. Anh ta cũng khẽ gật đầu đáp lại. Cả hai tự nhiên trò chuyện rồi di chuyển về khu vực tập luyện cá nhân.
Yoo Young cạn lời, cứ đứng đờ người ra nhìn theo hướng người đàn ông vừa biến mất. Trong lòng cậu muốn đuổi theo hỏi cho ra lẽ xem tại sao anh ta lại làm vậy, nhưng dù đối phương có quá đáng đến đâu, cậu cũng không thể chen vào giữa họ rồi gây náo loạn một cách đột ngột như thế được.
'Cái tên đó bị điên thật rồi phải không? Chỉ vì mình nhìn ngắm khuôn mặt anh ta một chút mà nỡ đối xử với mình như thế này sao?'
Yoo Young hậm hực nằm sấp xuống máy tập cơ đùi sau. Tâm trạng vốn đang bay bổng vui vẻ lúc nãy giờ đây bỗng chốc rơi xuống vũng bùn.
Đúng là cậu đã nhất thời nảy sinh thiện cảm với khuôn mặt đẹp trai và mùi tin tức tố quyến rũ của anh ta, nhưng cậu không phải kẻ thiếu lòng tự trọng đến mức vẫn còn thấy xao xuyến trước một người khinh miệt mình.
'Rốt cuộc là tại sao chứ? Đúng là lũ đẹp trai thường hay cậy nhan sắc mà làm càn mà.'
Yoo Young tặc lưỡi, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trạng đã trở nên tồi tệ. Dù bực mình thật đấy, nhưng cứ coi như gặp phải kẻ điên đẹp mã rồi lờ đi là xong. Đằng nào thì trong ngày hôm nay đã có quá nhiều chuyện xảy ra, bộ não của cậu không còn chỗ trống để chứa thêm một 'kẻ điên lạ mặt số 1' nữa.
Cứ tập luyện thôi. Khi đã hạ quyết tâm và vận động cơ thể, tâm trạng cậu dần trở nên sảng khoái trở lại. Vốn dĩ Yoo Young là kiểu người rất nhanh chóng rũ bỏ được những chuyện không vui.
Tập tạ nhẹ nhàng khoảng bốn mươi phút, sau đó là bốn mươi phút vận động tim mạch. Với Yoo Young, người coi việc ăn ngon là niềm vui sống trên đời, việc tập thể dục đều đặn là điều tất yếu. Kể từ khi phân hóa thành Omega, cậu đã từ bỏ ý định có một thân hình cơ bắp cuồn cuộn, nhưng vẫn muốn duy trì một vóc dáng khỏe khoắn và săn chắc. Nói cách khác, cậu tập thể dục là để được ăn.
Sau khi kết thúc bài tập sức mạnh, Yoo Young dành khoảng hai mươi phút để kéo giãn toàn bộ cơ thể, giải tỏa các khối cơ bị căng cứng. Lúc này, cậu thèm được mát-xa vô cùng. Dưới ánh đèn mờ ảo, bao quanh bởi hương thơm tinh dầu và những bàn tay xoa bóp cơ bắp một cách êm ái… Nghĩ đến đó, Yoo Young lại chép miệng thèm thuồng.
Nhưng vì hôm nay đã quá muộn do phải tăng ca nên cậu quyết định về nhà nghỉ ngơi sớm. Thà rằng để ngày mai đi mát-xa rồi ăn một bữa trưa thật ngon lành. Nghĩ đến lịch trình nghỉ phép đầy hứa hẹn, tâm trạng Yoo Young bỗng chốc phấn chấn hẳn lên. Dạo này vì làm việc quá chăm chỉ nên cậu chẳng nhớ nổi lần cuối mình dùng phép năm là khi nào nữa.
Tắm rửa xong xuôi, Yoo Young lên xe. Cậu vừa ngân nga hát vừa vui vẻ nhấn ga. Cảm giác như chiếc xe có thể bay bổng lên bầu trời ngay lập tức vậy. Cậu vô cùng mong đợi kỳ nghỉ bắt đầu từ ngày mai. Trên hết, việc không phải nhìn thấy bản mặt lão Phó phòng suốt bốn ngày quả là một phép màu. Một buổi sáng không phải chạm mặt lão ta, đó chẳng phải là một Miracle Morning thực sự sao?
Mai sẽ đi mát-xa và ăn trưa, còn ngày kia làm gì nhỉ… Trong khi đang mải mê vạch ra kế hoạch nghỉ phép trong đầu, Yoo Young đã lái xe vào khu chung cư mình đang ở.
Dưới tầng thương mại của khu phức hợp này có vài nhà hàng cao cấp xếp hàng dài, chất lượng không hề thua kém những quán ăn mà người ta phải cất công lặn lội đi tìm. Hay là mai đi ăn bữa sáng muộn ở một trong những chỗ đó nhỉ? Không, nhất định ngày mai phải đến nhà hàng mình thích nhất trong khu này mới được. Cuối tuần ở đó đông nghịt người nhưng mai là ngày thường nên chắc sẽ vắng vẻ thôi.
Cơn đói bất chợt ập đến dữ dội. Nghĩ lại thì cậu vẫn chưa ăn tối. Sau khi đỗ xe, Yoo Young ghé vào tiệm sushi ở tầng một để mua mang về. Rồi cậu bước vào thang máy, nhấn số 27 - tầng cậu đang sống. Chiếc thang máy lao vút lên cao với tốc độ khiến người ta chóng mặt.
Qua khe hở của chiếc túi giấy, cậu có thể nhìn thấy những miếng sushi mềm mại và bóng bẩy. Nước miếng vô thức ứa ra. 'Mấy đứa nhỏ đáng yêu này… ta sẽ nuốt chửng các ngươi trong một nốt nhạc.' Nhìn hộp sushi và canh súp một cách âu yếm, Yoo Young mỉm cười mãn nguyện. Tiếng "teng" vang lên, cậu bước ra khỏi thang máy và rẽ về phía hướng nhà quen thuộc.
Nhắc mới nhớ, hình như nhà đối diện đang có người chuyển đến, không biết họ đã dọn xong chưa nhỉ? Dù là ai thì cũng mong họ đừng làm ồn. Đây là kỳ nghỉ khó khăn mới có được, cậu chỉ mong giấc ngủ ngon của mình không bị làm phiền.
Yoo Young vươn tay về phía nắm cửa nhà mình. Có vẻ chú thợ giặt đã ghé qua, bộ âu phục cậu gửi tiệm giặt là từ hôm kia đã được treo sẵn ở đó. À, trên nắm cửa nhà đối diện cũng có treo quần áo. Yoo Young liếc nhìn sang nắm cửa nhà hàng xóm.
Bộ âu phục treo ở đó không chỉ đơn thuần là đắt tiền, mà còn là sản phẩm từ một thương hiệu mà những nhà sưu tầm có gu thẩm mỹ tinh tế thường tìm kiếm. Vì cũng là người quan tâm đến thời trang nên Yoo Young nhận ra ngay lập tức.
'Chắc là một người có nhãn quan khá tốt đây.' Cậu lầm bầm trong lòng rồi quay lại trước cửa nhà mình. Ngay khoảnh khắc cậu cầm bộ âu phục lên định mở cửa, một túi nilon nhỏ không rõ là thứ gì treo phía sau bộ đồ đã lọt vào mắt cậu.
'Cái gì đây?'
Mở túi ra, bên trong là một chiếc q**n l*t nam. Đó là loại đồ lót màu đen của thương hiệu mà Yoo Young thường mặc. Tại sao thứ này lại ở đây? Cậu đâu có gửi đồ lót đi giặt là. Yoo Young ngơ ngác hồi lâu rồi ngẫm nghĩ kỹ lại.
'Rõ ràng mình chỉ gửi mỗi bộ âu phục thôi mà… Chắc là nó bị kẹt vào rồi gửi trả nhầm chăng?'
Vừa lẩm bẩm, Yoo Young vừa nhấc chiếc q**n l*t được gấp gọn gàng lên. Đúng là thương hiệu cậu hay dùng thật. 'Chà, cũng có thể lắm chứ.' Cậu vô tình nghĩ vậy, nhưng ngay khi định bỏ lại chiếc quần vào túi, Yoo Young bỗng khựng lại.
Bởi vì từ chiếc q**n l*t tỏa ra một mùi hương thơm đến mức không thể tin nổi.
Yoo Young chun mũi hít hà liên tục như một chú cún con. Nhưng mà, hình như mùi hương này cậu đã từng ngửi thấy ở đâu đó rồi thì phải…
Cậu cau mày, cố gắng lục tìm trong ký ức. Mùi hương này mình đã ngửi thấy ở đâu nhỉ? Vì nồng độ rất nhạt, lại bị lẫn trong mùi đặc trưng của tiệm giặt là nên thật khó để đoán ra ngay lập tức.
Yoo Young vô thức mở hẳn chiếc q**n l*t ra. Vì một tay đang xách túi sushi nên thao tác không mấy dễ dàng, cậu phải vẩy mạnh bàn tay đang cầm chiếc quần gấp gọn vài lần. Chiếc q**n l*t tung ra, mở rộng hoàn toàn. Yoo Young kề mũi sát vào chiếc quần và bắt đầu hít hà.
'Lạ thật. Đây có đúng là đồ của mình không nhỉ? …Dù nghĩ thế nào thì hình như vẫn là một mùi hương lạ lẫm…'
Những manh mối mơ hồ cứ lở lửng trong đầu. Nếu không có cái mùi giặt là này thì chắc cậu đã nhận ra ngay rồi… Cậu nhăn mặt, vùi mũi sâu hơn nữa vào lớp vải. Trong khi đang hít thêm vài hơi thật sâu, đột nhiên một dòng suy nghĩ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí.
Đây là mùi tin tức tố.
Hơn nữa còn là mùi của một Alpha.
Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, mắt Yoo Young mở to trân trối.
'Điên rồi, vậy đây đâu phải đồ của mình!'
Yoo Young hốt hoảng như vừa chạm vào lửa, vội vàng rời mũi khỏi chiếc q**n l*t. Cùng lúc đó, một giọng nói trầm thấp và lạnh lẽo như gió mùa đông vang lên bên tai.
"Cậu đang làm cái trò gì vậy?"
Giọng nói vừa ngọt ngào vừa đanh thép khiến Yoo Young giật nảy mình quay ngoắt đầu lại. Thanh âm trầm bổng sang trọng ấy như ném thẳng trái tim cậu xuống đất. Vì trái tim thiếu nghị lực bỗng chốc đập loạn nhịp trong tích tắc, Yoo Young phải mất một nhịp mới hiểu được nội dung câu nói. Đó chắc chắn là một câu nói đầy thù địch nhắm vào cậu.
Cậu nhanh chóng quay đầu nhìn ra phía sau. Người đàn ông vừa bước ra khỏi thang máy và đang đứng sau lưng Yoo Young, kinh ngạc thay, chính là người cậu đã thấy ở trung tâm thể hình lúc nãy.
Tại sao người đàn ông này lại ở đây? Yoo Young há hốc mồm kinh ngạc.
"Ơ? Tại sao anh lại… đứng ở đây?"
"Tôi có cần phải giải thích lý do tôi đứng trước cửa nhà mình không?"
Với giọng điệu đầy vẻ bực bội, người đàn ông khẽ hất cằm về phía cánh cửa nhà mình. Yoo Young sững sờ đến mức không kịp khép miệng lại, cứ thế ngơ ngác nhìn anh ta.
'Điên mất thôi… Chuyện này mà cũng xảy ra được sao?'
Đúng là một sự trùng hợp không thể tin nổi.
Người vừa chuyển đến nhà đối diện, tại sao lại chính là anh ta?
"Đưa đồ lót của tôi đây."
Người đàn ông chìa bàn tay to lớn về phía Yoo Young đang đứng ngẩn ngơ. Ánh mắt anh ta ném về phía cậu chứa đựng sự ghê tởm thuần túy. Yoo Young sực tỉnh, cậu đứng đối diện với người đàn ông đang nhìn mình bằng vẻ khinh bỉ, cố gắng sắp xếp lại tình huống hỗn loạn trong đầu.
'Vậy nghĩa là, anh ta là người mới dọn đến nhà đối diện, chúng ta cùng gửi đồ ở một tiệm giặt là, và q**n l*t của anh ta bị lẫn vào bộ âu phục của mình sao?'
Nghĩ đi nghĩ lại thì đây quả là một sự trùng hợp nực cười. Nhưng điều nực cười hơn cả lại là chuyện khác. Đó chính là thái độ thù địch đến mức khó hiểu mà người đàn ông này dành cho cậu.
'Này, đâu phải lỗi của tôi, là do chú thợ giặt nhầm lẫn mà! Làm gì mà nhìn người ta bằng cái kiểu khó coi thế kia? Chỉ là ngửi thử cái q**n l*t thôi mà, có mòn đi miếng nào đâu?'
Cậu cần phải biết rõ tại sao anh ta lại ghét mình đến mức này mới được. Yoo Young khép miệng lại, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông.
"Anh mới là người đang làm gì tôi thế hả?"
Người đàn ông chỉ khẽ nhướn một bên lông mày, không đưa ra câu trả lời nào khác. Chắc là anh ta không ngờ bên này lại phản kháng mạnh mẽ như vậy. Thừa thắng xông lên, Yoo Young bắn liên thanh:
"Lúc nãy khi đang tập thể dục, anh đã tặc lưỡi với tôi đúng không?"
"Cậu là người trước..."
"Tôi biết, là do tôi đã liếc nhìn anh. Anh có thể cảm thấy không thoải mái. Nhưng thành thật mà nói, anh cũng đã quen với những ánh nhìn đó rồi còn gì? Đâu phải cả thế giới này chỉ có mình tôi nhìn anh kiểu đó đâu!"
'Hỏng rồi… sao càng nói càng giống như đang khen hắn ta thế này.' Yoo Young vội vàng chuyển chủ đề.
"Dù sao thì, chỉ vì nhìn một chút mà anh lườm tôi kiểu đó là tôi thấy không thoải mái rồi. Cả việc anh tặc lưỡi nữa, tôi thấy rất khó chịu. Tình huống bây giờ cũng khiến tôi bực mình..."
"Bực mình? Tôi còn thấy bực mình hơn khi thấy cậu cầm đồ lót của tôi và làm mấy hành động kỳ quặc đấy."
Người đàn ông lạnh lùng ngắt lời. Yoo Young sững sờ, thốt lên một tiếng cười khan đầy vẻ khó tin.
"Này, tôi có biết đó là đồ lót của anh đâu chứ! Tôi cứ ngỡ đó là đồ của mình nên mới làm thế thôi!"
"Cậu nghĩ lời đó nghe có lọt tai không? Cậu tưởng đó là đồ của mình sao?"
Cộp, cộp. Tiếng giày da bóng loáng của người đàn ông bước tới không một chút do dự. Yoo Young ngước nhìn người đàn ông đang đứng sát bên, bóng anh ta bao trùm lấy cậu. Ở khoảng cách gần thế này, áp lực từ anh ta còn lớn hơn gấp bội. Đôi mắt sắc lẹm khiến vai Yoo Young khẽ run lên trong tích tắc.
"Cậu tùy tiện để lộ tin tức tố ở nơi công cộng, rồi khi về nhà lại còn đi ngửi đồ lót của người khác, rốt cuộc cậu muốn tôi phải nghĩ về cậu như thế nào đây?"
"Anh… nói cái gì cơ?"
Tin tức tố…? Đầu óc cậu bỗng chốc trống rỗng.
Không lẽ nào. Yoo Young hoảng hốt rút điện thoại ra kiểm tra lịch. Thế nhưng vẫn còn lâu mới đến kỳ ph*t t*nh của cậu.
Cơn giận dữ bắt đầu len lỏi vào chỗ trống mà sự ngạc nhiên vừa để lại. Không, rõ ràng không phải kỳ ph*t t*nh mà. Sao hắn ta lại làm quá lên như thế chứ? Hắn tưởng mọi Omega đều phát điên lên vì muốn quyến rũ hắn chắc? Cậu cảm thấy vô cùng xúc phạm khi bị coi như một Omega chỉ biết lảng vảng tỏa tin tức tố để dụ dỗ các Alpha.
Cậu phải nói cho hắn tỉnh ra mới được. Thế nhưng ngay khi Yoo Young định mở miệng mắng trả, một bàn tay thô bạo đã vươn tới giật phăng chiếc q**n l*t khỏi tay cậu.
"Đưa đây. Đồ lót của tôi."
"Này, chờ chút…!"
Yoo Young chưa kịp nói thêm lời nào, người đàn ông đã quay lưng đi với ánh mắt tràn đầy sự ghê tởm, anh ta nhập mật khẩu vào bảng điện tử rồi bước thẳng vào nhà.
Rầm.
Tiếng đóng cửa phũ phàng vang lên, để lại Yoo Young đứng trơ trọi trước cửa nhà người khác.
Đó chính là cuộc gặp gỡ đầu tiên đầy "huy hoàng" và đen đủi với người hàng xóm mới dọn đến nhà đối diện.