Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 3
Yoo Young lững thững bước ra, rút một hơi thở dài từ tận đáy lòng rồi gục xuống vô lăng. Một ngày trôi qua dài dằng dặc.
Mỗi lúc thế này, cậu lại muốn nghỉ việc đến phát điên. Nhưng mà... cậu cũng chẳng muốn bỏ việc để đi kết hôn chút nào. Yoo Young vừa cựa quậy thân mình vừa lầm bầm những lời mâu thuẫn.
Liệu việc nhẫn nhịn những chuyện này để đi làm có thực sự là điều mình hằng mong muốn hay không? Yoo Young khởi động máy rồi nhấn ga với vẻ mặt u sầu. So với việc sống như một tên nô lệ cho Phó phòng Kim, suốt ngày viết báo cáo và pha cà phê, chẳng lẽ cuộc sống 'được Alpha của mình yêu thương' mà cha thường nói để hưởng thụ sự an nhàn lại thực sự hạnh phúc hơn sao?
Không, không phải thế.
Nhưng ngay lập tức, Yoo Young lắc đầu nguầy nguậy.
Cũng chẳng phải Yoo Young chưa từng gặp gỡ ai. Cậu cũng đã vài lần không cưỡng lại được sự ép buộc của cha mà đi xem mắt. Thế nhưng, ấn tượng về những Alpha cậu gặp khi đó lúc nào cũng giống hệt nhau như đúc từ một khuôn.
Đó là những kẻ luôn chìm đắm trong sự ưu việt đến mức đáng ghét, và lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây.
Những kẻ đến buổi xem mắt đều là con cái của những gia đình có gia thế tương đương với Yoo Young. Dù vậy, bọn họ luôn hành xử như thể đang đứng ở một vị trí cao hơn cậu rất nhiều.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, câu hỏi 'Sau khi kết hôn chắc chắn cậu sẽ nghỉ việc chứ?' gần như là một câu hỏi chung, thậm chí có kẻ điên rồ còn hỏi cậu định sinh bao nhiêu đứa con. Có người lại nhìn chằm chằm như muốn soi xét Yoo Young - một Omega trội hiếm có chẳng kém gì Alpha trội, và tệ hơn nữa, có kẻ còn thô thiển hít hà rồi bảo cậu hãy tỏa thêm tin tức tố ra đi.
"Ha ha, Omega trội đúng là thú vị thật đấy. Tôi hầu như chưa thấy bao giờ."
"À, vâng."
"Hèn gì tin tức tố cũng cao sang quá nhỉ? Cậu tỏa ra thêm chút nữa được không? Để tôi ngửi kỹ xem chúng ta có hợp nhau không..."
"Anh Jung Hoon này. Cho hỏi anh... là cái thá gì vậy?"
"...Hả? Cậu nói cái gì cơ?"
"Anh là cái gì mà dám bảo tôi tỏa tin tức tố ra hay không hả? Thật khó chịu. Anh có biết đó là quấy rối t*nh d*c không?"
Sau khi lặp lại những chuyện như vậy vài lần, cậu cảm thấy rùng mình chán ghét. Sau khi gặp gỡ những gã "xe rác" dở tệ giống hệt nhau như được đúc ra từ một khuôn, Yoo Young đã hạ quyết tâm sắt đá.
Tuyệt đối không kết hôn với Alpha.
Lũ hợm hĩnh. Những kẻ chỉ xem Omega là công cụ sinh đẻ chứ không phải con người. Đó chính là kết luận mà Yoo Young rút ra sau khi nhìn thấu bản chất của đám Alpha đó.
Cậu tuyệt đối sẽ không kết hôn chỉ để sinh con cho bọn họ, hay để trở thành một Omega ngoan ngoãn như một con búp bê. Quyết tâm đó cứ thế ngày một lớn dần theo thời gian.
Hơn nữa, Yoo Young thích cuộc sống tự do khi ở một mình hơn. Thậm chí chuyện yêu đương cậu cũng thấy phiền phức. Dù không tiến tới hôn nhân, nhưng với bản tính luôn muốn chiếm ưu thế của các Alpha, chắc chắn họ sẽ tìm cách xoay chuyển và chế ngự Yoo Young theo ý thích của mình khi mối quan hệ trở nên sâu đậm.
Nhưng nội việc chiều lòng Phó phòng Kim thôi cũng đủ khiến Yoo Young kiệt sức rồi. Ở một mình vừa thoải mái vừa tốt đẹp thế này, việc gì phải khổ sở chạy theo sở thích và tâm trạng của kẻ khác để yêu đương làm gì? Cậu chỉ muốn dành thời gian rảnh rỗi để thư giãn với những sở thích cá nhân mà thôi.
Nhâm nhi cocktail ở một quán bar sành điệu, chăm chỉ tập thể dục để giữ gìn vóc dáng, tìm kiếm những nhà hàng ngon và có không gian đẹp, ngắm nhìn những cuốn sách ảnh trước khi đi ngủ... Yoo Young vô cùng yêu thích những sở thích tuyệt vời có thể thực hiện một mình này.
'Phải giải tỏa cái sự stress này mới được.'
Dù sao thì từ ngày mai cậu cũng được nghỉ hai ngày. Cộng thêm cả cuối tuần thì cậu được nghỉ tới tận bốn ngày liên tiếp từ thứ Năm đến Chủ Nhật. Thông thường thì rất khó để xin nghỉ phép dài ngày như vậy. Ban đầu Yoo Young chỉ định xin nghỉ mỗi ngày mai thôi, nhưng Trưởng phòng đã đặc biệt cho phép cậu nghỉ luôn cho đến hết tuần.
Đôi vai cậu vô thức nhún nhảy theo điệu nhạc. Nở một nụ cười rạng rỡ, Yoo Young dừng xe trước câu lạc bộ thể hình.
Câu lạc bộ thể hình mà cậu từng tham gia khi còn ở nhà chính hoàn toàn không thể so bì được với nơi này. Nơi đó, chỉ cần dừng xe là các nhân viên mặc âu phục sẽ chạy đến đỗ xe hộ, và giá thẻ thành viên của nó cũng xấp xỉ bằng mức lương năm hiện tại của cậu.
Thế nhưng, giờ đây khi đã độc lập về tài chính với gia đình, những câu lạc bộ như vậy chỉ là giấc mơ xa vời. Nhưng chuyện đó có gì quan trọng đâu. Nơi cậu đang theo tập lúc này cũng đã đủ sang trọng đối với một nhân viên văn phòng bình thường rồi.
Thay đồ tập xong, Yoo Young thong thả khởi động. Cậu chăm chỉ xoay cổ và căng cơ sau một ngày dài mệt mỏi vì phải dán mắt vào màn hình máy tính. Sau khi đã khởi động kỹ càng từ vai, cột sống cho đến cổ tay cổ chân, ngay khoảnh khắc Yoo Young bước lên máy chạy bộ để vận động cho ra chút mồ hôi thì...
Một mùi hương lạ lẫm thoang thoảng xộc vào mũi cậu.
'...Mùi gì thế này?'
Đôi mắt Yoo Young mở to. Chắc chắn là mùi tin tức tố. Dù đã được kiềm chế một cách tinh tế, nhưng làm sao lại có thể tỏa ra mùi hương đậm đặc đến thế này?
Cậu chậm rãi quay đầu lại. Trên chiếc máy chạy bộ cách đó không xa, một người đàn ông lạ mặt đang chạy nhẹ nhàng.
Vùng cổ lấp lánh những giọt mồ hôi trong suốt trông vừa đẹp đẽ vừa đầy uy lực. Những thớ cơ bắp tay lộ ra dưới lớp áo tập ngắn tay được phân tách một cách hoàn hảo khiến người ta phải trầm trồ.
Dù không cần nhìn xuyên qua lớp áo đẫm mồ hôi, cậu cũng có thể cảm nhận được rằng các khối cơ ở phần thân trên chắc chắn được cấu tạo vô cùng săn chắc. Người đàn ông đang chạy với một vóc dáng chuẩn như thể bước ra từ tạp chí thể hình, đôi mắt sắc lẹm của anh ta đang nhìn thẳng về phía trước.
Một ánh nhìn hờ hững. Dù vậy, đó vẫn là một khuôn mặt đẹp tuyệt trần. Đôi mắt lạnh lùng và sống mũi thanh thoát hài hòa với nhau, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở và đường xương quai hàm sắc sảo khiến người xem không khỏi bị thu hút. Tổng thể toát lên vẻ nhạy cảm và có chút cáu kỉnh, nhưng không thể phủ nhận đó là một mỹ nam.
Yoo Young há hốc mồm.
'Điên thật rồi, mẹ kiếp... Đẹp trai kinh khủng.'
Thượng đế ơi, đây là phần thưởng cho một ngày tồi tệ của con sao...? Nếu vậy thì con xin đa tạ ngài rất nhiều... Yoo Young vừa cười tủm tỉm vừa khởi động máy chạy bộ.
Giống như bất kỳ ai khác, Yoo Young yêu cái đẹp. Dù là phong cảnh, đồ vật hay món ăn. Vì thế, cậu cũng thích ngắm nhìn những người đẹp. Bởi chính bản thân cậu cũng đang nỗ lực tập luyện và chăm sóc để duy trì vẻ đẹp của mình. Vậy nên mỗi khi cảm thấy cuộc sống tẻ nhạt và khô khốc, cậu lại tìm xem những khuôn mặt xinh đẹp của các ngôi sao để thanh lọc đôi mắt.
Nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi. Cậu hài lòng với việc ngắm nhìn những sự hiện diện đó từ xa. Hiện tại cậu vẫn chưa muốn thiết lập mối quan hệ sâu đậm với bất kỳ ai. Trong một mớ cảm xúc sâu đậm vướng víu lấy nhau, có lẽ cũng sẽ đến ngày cậu thấy chán ngán cả khuôn mặt đẹp trai đó.
Chính vì thế, sự xuất hiện đột ngột của người đàn ông tại trung tâm này khiến cậu cảm thấy đôi chút vui mừng. Mặc dù cậu chẳng định trực tiếp làm gì với người đàn ông kia, nhưng đôi mắt vốn bị hành hạ cả ngày vì phải nhìn khuôn mặt bóng dầu của Phó phòng Kim và cái màn hình đầy rẫy những con số phức tạp, giờ đây chỉ cần một chút k*ch th*ch thị giác thế này thôi cũng đủ để cảm thấy hạnh phúc và biết ơn rồi.
Ngắm nhìn cái đẹp đúng là một sự chữa lành... Với vẻ mặt mãn nguyện, Yoo Young bắt đầu chạy chậm rãi.
"Phù... Phù."
Có lẽ vì không có nhiều người nên tiếng thở của người đàn ông từ bên cạnh khẽ lọt vào tai cậu. Anh ta đã tăng tốc từ lúc nào không hay, tốc độ nhanh đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy dễ ngã.
Dù chạy với tốc độ kinh người nhưng người đàn ông trông chẳng có vẻ gì là vất vả. Những khối cơ chân dẫm lên bàn máy một cách vững chãi được phân tách rõ rệt như những bức tượng nam thần trong thần thoại Hy Lạp. Ngay cả tiếng thở phát ra từ đôi môi hơi hé mở đó cũng thật gợi cảm.
Điên mất thôi... Mình trúng mánh rồi. Vừa tận hưởng vận may bất ngờ này, Yoo Young vừa cố gắng kìm nén khóe môi cứ chực chờ nhếch lên. Cậu không muốn bị báo cáo là kẻ khả nghi rồi bị đuổi ra ngoài vì cứ cười như vậy.
Vừa được ngắm trai đẹp, vừa được tập thể dục khiến lượng dopamine tăng vọt. Yoo Young vô cùng phấn chấn, cậu hào hứng tăng tốc máy chạy bộ và bắt đầu chạy huỳnh huỵch.
Và đúng lúc đó, một tiếng "tạch" vang lên, người đàn ông đang chạy bên cạnh đã tắt máy.
"......?"
Yoo Young, người nãy giờ vẫn lén lút liếc nhìn đối phương, không khỏi ngạc nhiên. Bởi lẽ, người đàn ông vừa nhấn nút nguồn và bước xuống khỏi máy đang trừng mắt nhìn Yoo Young với một vẻ mặt vô cùng khó chịu.