Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 2

Trước Tiếp

Chương 2

Yoo Young nở một nụ cười nhàn nhạt rồi xoay người lại ngay tại chỗ.

"Phó phòng."

"...Hả?"

"Thứ nhất là hiện tại tôi chưa có ý định kết hôn."

Yoo Young tiến lại gần Phó phòng Kim từng bước một với biểu cảm như một sát thủ. Nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ điên rồ của cậu, Phó phòng Kim vô thức há hốc mồm. Bình thường trông cậu ta cũng có vẻ có chút cá tính đấy, nhưng mà... Đứa trẻ này điên rồi sao?

"Cho dù sau này tôi có kế hoạch kết hôn đi chăng nữa, thì cái kỹ năng pha cà phê của tôi cũng chẳng mảy may gây ảnh hưởng gì đến cuộc hôn nhân đó đâu. Ngài hiểu chứ?"

"À, không, Trợ lý Han!"

"Kế hoạch sinh con cũng vậy thôi. Việc tôi sinh con khi còn trẻ trung mơn mởn, hay lúc đã già nua nhăn nheo, hoặc giả như không sinh luôn đi chăng nữa, thì đó cũng chẳng phải việc mà Phó phòng cần phải bận tâm."

Trước những lời phát biểu như dội bom của Yoo Young, bầu không khí trong văn phòng ngay lập tức đóng băng. Những ánh mắt vốn đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính một cách đơn điệu bỗng chốc đổ dồn về phía Yoo Young và Phó phòng Kim. Mọi người đều không giấu nổi vẻ kinh ngạc mà đưa tay bịt miệng.

Yoo Young vẫn giữ nguyên ánh mắt sắc lẹm xoáy sâu vào Phó phòng Kim rồi khẽ nhếch môi. Nhìn khuôn mặt Yoo Young giờ đây đã trở nên đáng sợ hơn bội phần, Phó phòng Kim vô thức lùi lại phía sau.

"Và còn nữa. Tốt nhất là sau này ngài nên tự mình pha cà phê đi. Ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra chứ? Biết đâu trong ly cà phê đó, ngoài cà phê ra còn có thêm thành phần nào khác thì sao."

"Cậu, cậu nói cái gì cơ? Trợ lý Han, cậu đang làm cái trò gì vậy! Dám đối xử với tôi như thế...!"

"...Phù... Tôi xin phép ra ngoài hít thở không khí một chút."

Mặc cho gã Phó phòng đang rơi vào trạng thái sốc nặng mà chỉ tay vào mình, Yoo Young vẫn vô cảm quay lưng đi. Sau khi nói ra được hết tất cả những gì cần nói, cậu mới cảm thấy lồng ngực mình như vừa được khai thông. Giống như quảng cáo thuốc trị đau bao tử nổi tiếng nọ, cảm giác như có luồng ánh sáng xanh vừa tỏa ra từ lồng ngực vậy. Cậu bước vào thang máy và nhấn nút lên tầng cao nhất.

Thực tế, những cảm xúc dồn nén đối với gã Phó phòng đã được tích tụ từng chút một kể từ khi cậu vào làm việc tại nơi này, nên nếu muốn xả hết ra thì dù có dùng lời lẽ nhục mạ để đọc rap suốt ba ngày bốn đêm cũng chẳng đủ. Dù vậy, việc thực hiện biện pháp sơ cứu như vừa rồi cũng là một điều may mắn. Nếu vừa rồi cậu cứ ngu ngốc cười hì hì cho qua chuyện sau khi nghe những lời đó, thì có lẽ bây giờ vì quá uất ức, biết đâu cậu đã c** q**n ra mà đi đại tiện ngay tại chỗ ngồi của gã Phó phòng rồi không biết chừng.

Phải, mình làm đúng rồi. Làm đúng... phải không nhỉ?

"Hàaaaaaa..."

Lên đến sân thượng, Yoo Young ngồi phịch xuống chiếc ghế băng đặt ở một góc vườn treo. Vì chưa đến giờ nghỉ trưa nên trong khu vườn trống trải chẳng có lấy một bóng người nào ngoài Yoo Young.

'Đồ ngốc này. Đúng đắn cái nỗi gì chứ. Nếu đã nhịn được một năm rồi thì chỉ còn hai năm nữa thôi mà! Đã nhịn giỏi đến thế rồi sao không ráng nhịn thêm chút nữa... Nhưng mà chính gã Phó phòng Kim đó đã khơi mào trước...!'

Những suy nghĩ ngổn ngang cứ thế hiện ra một cách không đầu không đuôi. Yoo Young ngước nhìn bầu trời với một trái tim trĩu nặng. Chỉ có những đám mây trắng chẳng hề hay biết nỗi lòng cậu là vẫn lững lờ trôi một cách nhàn nhã trên bầu trời cao. Nhìn những đám mây bềnh bồng ấy, cậu bất chợt nhớ đến lớp mỡ dày cộm trên gáy của Phó phòng Kim và cảm thấy tâm trạng càng tệ hại hơn.

Có lẽ chuyện này sẽ bị báo cáo lên thôi. Cái gã Phó phòng Kim hẹp hòi đó làm sao mà để yên cho được. Càng nghĩ càng thấy mịt mù tăm tối.

Việc hành động xốc nổi ngày hôm nay lọt đến tai cha cậu chỉ còn là vấn đề thời gian. Thông thường, một trợ lý quèn cự cãi với cấp trên thì tin tức cũng chẳng thể bay đến tận tai vị Chủ tịch đang chễm chệ trên đỉnh kim tự tháp được, nhưng với trường hợp của Yoo Young thì lại là chuyện khác. Dù sao thì cha cậu vẫn luôn lăm le quan sát bộ phận mà cậu đang làm việc với một sự quan tâm đặc biệt.

...Hình như mình xong đời thật rồi đúng không...?

"Không được. Phải trụ lại. Cứ trụ lại là được thôi."

Yoo Young dùng hai tay dụi mạnh vào mặt rồi quả quyết lầm bầm như đã hạ quyết tâm.

Vốn dĩ lời hứa với cha là 'không được gây ra tranh cãi'... nhưng dù sao thì gã Phó phòng đó cũng đâu có tử tế gì với cậu đâu chứ? Mặc dù cậu rất nhớ những ngày tháng trước đây, hễ có mâu thuẫn là sẽ lao vào ăn thua đủ rồi ném thẳng đơn xin nghỉ việc vào bản mặt đối phương, nhưng lần này cậu cần phải cho cha thấy rằng mình đã thực sự khác xưa.

Bằng mọi giá phải dỗ dành gã Phó phòng đó để hòa giải thôi. Nhưng bảo cậu xin lỗi thì đúng là có chết cũng không cam lòng. Cậu chẳng làm gì sai, sao lại phải xin lỗi cơ chứ? Tuy nhiên bằng cách nào đó vẫn phải làm hòa để tránh bị nhận bất kỳ hình thức kỷ luật nào...

'Phải làm hòa vs Nhưng không thể xin lỗi'. Hai luồng suy nghĩ này cứ xoay vần như vòng lặp Mobius, xung đột lẫn nhau mà chẳng bên nào chịu nhường bên nào. Yoo Young thở dài thườn thượt với vẻ mặt u sầu. Dù thế nào đi chăng nữa thì trước tiên cũng phải quay lại văn phòng cái đã.

Sau khi giết thời gian trên sân thượng một lúc lâu, cuối cùng Yoo Young cũng hạ quyết tâm và quay trở về văn phòng. Để việc hòa giải diễn ra suôn sẻ, cậu cũng không quên mua vài ly cà phê để mời các đồng nghiệp.

'Phải bình tĩnh. Cho dù gã Phó phòng đó có làm loạn đến mức nào đi chăng nữa thì trước tiên mình cũng phải nhẫn nhịn.'

Dù vậy, trong thâm tâm cậu vẫn nhất quyết không chịu là người xin lỗi trước. Chẳng làm gì sai thì xin lỗi kiểu gì đây? Nếu đã vậy thì thà rằng cả hai cùng chết đi cho xong. Chi bằng cứ lao vào túm tóc đánh nhau với Phó phòng Kim rồi cả hai cùng bị đuổi việc cho rồi.

Cậu bước vào văn phòng với tâm trạng nặng nề. Thế nhưng, trái với dự đoán về một bầu không khí đóng băng hoàn toàn, mọi chuyện có vẻ không tệ lắm. Thậm chí, các đồng nghiệp còn chào đón khi thấy Yoo Young quay lại.

"Yoo Young à, về rồi đấy à. Tâm trạng đã ổn định hơn chưa?"

"...Vâng. Tôi thành thật xin lỗi vì đã gây ra náo loạn."

Yoo Young cười ngượng nghịu rồi cúi người, đưa mấy ly cà phê ra trước mặt.

"Mọi người dùng một ly cho tỉnh táo... Tôi thực sự xin lỗi. Bữa trưa hôm nay tôi xin phép được mời mọi người ạ."

"Ơ kìa, cậu nói gì vậy! Dù Yoo Young có hơi gay gắt nhưng rõ ràng lời nói của Phó phòng hôm nay là quá giới hạn rồi."

Trợ lý Kim Joo Yeon, người vốn khá thân thiết với cậu, tiến lại gần và thì thầm.

"Tôi nghe mà cũng thấy bực mình thay cho cậu đấy. Thật sự là lần đầu tiên tôi thấy một kẻ cổ hủ như vậy trên đời luôn đó."

"Đúng không ạ? Không phải chỉ mình tôi thấy vậy đúng không?"

Có người đứng về phía mình, nỗi uất ức trong lòng bỗng chốc ùa về. Yoo Young hăng hái đáp lại lời cô, khiến Trợ lý Kim bật cười khúc khích. Đúng lúc đó, Chu nhiệm Lee ở bên cạnh xen vào.

"Nhưng mà đột nhiên Chủ tịch có chuyện gì vậy nhỉ?"

"Ơ, đúng thế đấy. Tự nhiên lại xuất hiện ở văn phòng... Làm tôi hết cả hồn."

"Cái gì cơ?! Chờ, chờ một chút đã."

Hình như cậu vừa nghe thấy một từ ngữ không nên nghe thấy thì phải...? Yoo Young hét lên một tiếng với vẻ mặt kinh hãi.

"Chủ tịch... đã đến đây sao?!"

"À, ừ. Sau khi Yoo Young ra ngoài được khoảng năm phút thì phải? Thậm chí không phải là cử thư ký đến mà đích thân ông ấy đến đưa Phó phòng đi đấy!"

"Đúng rồi. Nhưng mà trông Chủ tịch có vẻ đang cực kỳ giận dữ đúng không?"

"Đúng vậy nhỉ? Không lẽ Phó phòng Kim đã tham ô vài tỷ won rồi sao?"

"Xì, làm gì có chuyện đó. Tầm Phó phòng thì tham ô cái nỗi gì cơ chứ."

Hai nhân viên cứ thế tung hứng rồi cùng nhau cười rộ lên. Thế nhưng, Yoo Young đứng bên cạnh họ lại cứng đờ như một bức tượng, chẳng thể nào cười nổi. Cảm giác như cậu vừa chứng kiến tòa tháp mà mình đã dày công xây dựng suốt một năm qua đổ sụp xuống trong phút chốc.

'Chỉ trong vòng năm phút đã ập đến rồi sao... Một là nghe lén, hai là bị giám sát thôi.'

Yoo Young nắm chặt nắm đấm, khóe môi khẽ run rẩy.

Tình yêu mà cha dành cho Yoo Young vốn dĩ rất đặc biệt. Mặc dù tính cách có phần cổ hủ và nóng nảy, nhưng sự ám ảnh và tình yêu thương dành cho đứa con trai muộn màng sau khi đã có hai cô con gái là vô cùng lớn lao. Nghe lén và giám sát ư? Ông ấy hoàn toàn có khả năng làm chuyện đó.

'Chắc giờ này lão Phó phòng đang bị mắng té tát như chó ấy nhỉ...' Cậu thầm nghĩ, không ngờ suốt một năm qua cha mình lại có thể nhẫn nhịn tốt đến thế. Tất nhiên là gã Phó phòng đó cũng thường xuyên nói năng xằng bậy và bắt Yoo Young làm những việc bất hợp lý, nhưng đây là lần đầu tiên lão ta đưa ra những lời lẽ trực diện mang tính quấy rối t*nh d*c như vậy. Nếu cha cậu nghe thấy thì chắc chắn là ông sẽ phát hỏa thôi.

"Hàaaaaa..."

Lại một tiếng thở dài thườn thượt thốt ra từ tận đáy lòng. Sau khi gã Phó phòng quay lại, liệu có đến lượt mình bị gọi lên không đây...? Có khi đến lúc mình bước chân vào phòng Chủ tịch thì đơn thôi việc đã được xử lý xong xuôi rồi cũng nên.

Thật là mịt mù quá đi. Làm việc ở công ty của cha có vẻ là một nước đi sai lầm rồi. Yoo Young lấy hai tay che mặt và thở dài thườn thượt.

❖ ❖ ❖

Sau đó, khi Phó phòng quay lại văn phòng, lão ta với vẻ mặt u sầu đã túm lấy Quản lý để than vãn.

"Này, Quản lý Yoo. Nghe tôi nói xem nào. Tôi á, hử? Tôi đối xử với cấp dưới tệ bạc đến thế sao? Phải nói lời nào cho có lý một chút chứ. Tầm như tôi đây chẳng phải là thiên sứ rồi sao? Thời của tôi ấy hả, còn chẳng dám bén mảng đến gần cái hòm thư góp ý đâu! Đương nhiên là sáng đi làm phải pha cà phê cho mọi người là chuyện cơ bản rồi, dù không sai bảo thì cũng phải tự biết mà chuẩn bị họp hay đi photocopy chứ!"

"Vâng, vâng."

"Dù sao thì đám trẻ thời nay đúng là có vấn đề mà. Chẳng có chút nghị lực nào cả! Tôi đã làm gì chúng nó đâu chứ! Thời của tôi ấy mà..."

Mặc cho Quản lý Yoo trả lời với giọng điệu hững hờ và tay thì vẫn đang click chuột trên màn hình máy tính, gã Phó phòng vẫn cứ lặp đi lặp lại những lời lẽ đó suốt một hồi lâu. Thỉnh thoảng lão ta cũng không quên ngẩng đầu lên lườm Yoo Young một cái. Tuy nhiên, có vẻ như vừa bị mắng một trận ra trò nên lão không dám trực tiếp nói năng gì.

Lão ta lườm Yoo Young nhiều đến mức sau đó cậu cảm thấy da mặt mình như bị châm chích vậy. Nếu người ngoài nghe thấy chắc sẽ tưởng ngày nào Yoo Young cũng đến phòng giải quyết khiếu nại ba lần để nói xấu Phó phòng không bằng.

Yoo Young lén lút thở dài sau lưng Phó phòng rồi lấy lòng bàn tay xoa xoa khuôn mặt đang nóng bừng của mình. 'Vẫn chưa tỉnh ngộ chút nào sao. Việc túm lấy một cấp dưới đang bận rộn để than vãn như vậy chính là đang hành hạ người ta đấy...'

Trong cái rủi cũng có cái may là danh tính thực sự của Yoo Young vẫn chưa bị bại lộ. Nếu lão ta biết cậu là con trai Chủ tịch thì chắc chắn sẽ không đứng từ xa lườm nguýt rồi lầm bầm chửi rủa như vậy đâu.

Với tính cách của Phó phòng Kim, lão ta sẽ chạy đến nịnh nọt hoặc là tái mét mặt mày như một con robot bị hỏng thôi. Bởi vì những gì lão ta đã làm với Yoo Young trước đây mà. Nhưng Yoo Young cũng không muốn cái bầu không khí như vậy. Điều cậu mong muốn chỉ đơn giản là một cuộc sống công sở bình thường mà thôi.

Một ngày trôi qua trong bầu không khí như đi trên băng mỏng. Đúng như dự đoán, vào lúc 5 giờ 52 phút, gã Phó phòng đã lấy cớ đau đầu để về sớm, sau đó Yoo Young vẫn ngồi làm việc như một con robot. Phải đến tận 8 giờ tối, cậu mới có thể vươn vai đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Các cơ ở cổ và vai vốn đã căng cứng suốt một thời gian dài giờ đây cảm thấy vô cùng nhức mỏi.

Cậu phải chuẩn bị thật hoàn hảo bản báo cáo về thành tích và hiện trạng của quý trước cũng như quý hiện tại để nộp cho Đội trưởng mới sẽ đến vào tuần sau. May mắn là mọi việc trong khả năng của Yoo Young đều đã hoàn tất, giờ chỉ cần gã Phó phòng đọc qua một lần rồi báo cáo lại cho Đội trưởng là xong.

'Mẹ kiếp, việc này vốn dĩ ngay từ đầu là việc của lão Phó phòng mà...' Yoo Young lầm bầm trong lòng rồi gõ cửa phòng Trưởng phòng vốn vẫn đang sáng đèn.

"Ồ, Trợ lý Han. Vẫn chưa về sao?"

"Dạ... Vâng. Thưa Trưởng phòng, tôi... có thể xin nghỉ phép vài ngày được không ạ?"

Trưởng phòng nhìn Yoo Young trân trân qua cặp kính rồi gật đầu mà không nói thêm lời nào.

"Được rồi. Đi nghỉ ngơi cho thoải mái đi."

"Tôi xin cảm ơn ạ."

"Đổi lại, lần sau đừng có làm như vậy nữa. Nếu còn có lần sau thì tôi sẽ không bỏ qua dễ dàng thế đâu."

Mặc dù không có lời giải thích nào thêm nhưng lời nói của Trưởng phòng lại vô cùng nặng nề. Yoo Young im lặng một lát rồi cúi đầu thật sâu.

"Tôi xin lỗi ạ. Tôi hứa sẽ không để chuyện như thế này xảy ra thêm một lần nào nữa."

"Được rồi. Vì tôi hiểu rõ tính cách của Phó phòng Kim nên mới bỏ qua đến mức này đấy. Tôi cũng biết Trợ lý Han đã luôn vất vả rồi."

"...Tôi xin cảm ơn ạ."

"Vậy thì về đi thôi."

Trước Tiếp