Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 1

Trước Tiếp

Tên tác phẩm: Marriage Mate (Bạn đời)

Tác giả: Colajelly

Nhà xuất bản: Moonlight Books

Tổng số chương: 138 chương

 

Giới thiệu tác phẩm

Bối cảnh: Hiện đại, công sở.

Từ khóa: Omegaverse, tình yêu công sở, sống chung/bạn đời, (giai đoạn đầu) vừa yêu vừa đối đầu, hợp đồng hôn nhân, hiểu lầm, ngọt ngào, đời thường, hài hước, chữa lành.

Nhân vật công: Choi Do Won (30 tuổi). Một Alpha trội tài năng và điển trai, con trai duy nhất của gia tộc tài phiệt sở hữu Xây dựng KS. Để độc lập khỏi sự can thiệp của cha mẹ vốn luôn ép buộc hôn nhân chính trị, anh đã khước từ yêu cầu về làm việc cho cha mình mà nhận lời mời của SC Company, nhậm chức Đội trưởng Đội 1 Kế hoạch Quản lý. Chỉ mới chuyển đến nơi ở mới được một tuần, anh đã cảm thấy vô cùng phiền phức với cậu Omega nhà đối diện suốt ngày ồn ào như một chú chó Chihuahua.

Nhân vật thụ: Han Yoo Young (27 tuổi). Cậu út nhà tài phiệt, con trai của Chủ tịch SC Company, từ nhỏ đã được nâng niu chiều chuộng. Dù đang làm việc tại công ty của cha vì một lý do riêng, cậu lại chẳng thể gọi cha mình một tiếng cha, mà hàng ngày còn bận tối mắt tối mũi để dọn dẹp hậu quả cho vị Phó phòng cùng đội. Sức mạnh giúp cậu chống chọi với cuộc sống công sở mệt mỏi chính là đi tìm các quán ăn ngon, tắm mình trong hương thơm của những viên sủi bồn tắm và sưu tập sách ảnh của nhiếp ảnh gia mà mình hâm mộ. Trong lúc cuộc sống lặp đi lặp lại một cách bình yên như thế, bỗng một ngày nọ, một gã Alpha đẹp trai chuyển đến căn hộ đối diện... nhưng gã lại là kẻ vô duyên không ai bằng.

Gợi ý nội dung: Khi bạn muốn theo dõi câu chuyện hài hước và ngọt ngào về hai con người từ vị thế kẻ thù trong những cuộc đụng độ liên tiếp trở thành bạn đời của nhau!

Người đàn ông cao lớn đứng trước mặt buông một câu hờ hững.

"Cậu không nghĩ rằng việc sử dụng cùng một chiêu trò đến hai lần không chỉ lỗi thời mà còn trông có vẻ lười biếng sao?"

Người đàn ông trả lại ly cà phê cho Yoo Young với vẻ mặt đầy vẻ chán ghét. Yoo Young nhìn gã hàng xóm đáng ghét đang đứng trước mặt mình với vẻ mặt bàng hoàng.

Tại sao, rốt cuộc tại sao gã đó lại ở đây một lần nữa? Trong kỳ nghỉ bốn ngày ngắn ngủi và quý giá này, việc tình cờ chạm mặt cái bản mặt đáng ghét đó đến ba lần liệu có phải là chuyện có lý hay không? Ngay cả kịch bản phim truyền hình cẩu huyết nếu viết như vậy cũng sẽ bị ăn chửi thôi. Cho dù là hàng xóm nên lộ trình di chuyển có trùng nhau đi chăng nữa thì thế này cũng thật là quá đáng...

"Không phải chứ... tại sao anh lại đứng trước mặt tôi một lần nữa vậy, rốt cuộc là tại sao?"

"Đó là câu tôi muốn hỏi đấy."

Người đàn ông cười khẩy. Có vẻ bản thân anh ta cũng thấy việc liên tục chạm mặt Yoo Young là một điều cực kỳ khó chịu.

"Hay là cậu có gắn thiết bị định vị vào đồ lót của tôi đấy? Nếu không thì làm sao có thể đến mức này được... Chậc."

"Này, anh kia!"

Lại nữa... lại là cái tiếng chậc lưỡi đó! Làm thế nào mà chỉ trong vòng ba giây anh ta có thể khiến người khác phát điên lên được như vậy, nếu đó cũng là một loại năng lực thì đúng là tài ba thật đấy. Yoo Young trợn tròn mắt với khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận.

"Tôi chẳng có một chút xíu quan tâm nào đến q**n l*t của anh đâu nhé?! Anh có biết mình đang bị ảo tưởng sức mạnh quá mức không? Vì sống ở đối diện nhau nên đương nhiên là cũng có lúc trùng hợp thế này chứ!"

"Vậy sao. Thế thì tôi cũng đã thấy rõ cảnh tượng cậu chúi mũi vào món đồ lót của tôi mà khịt khịt ngửi, cái thứ mà cậu bảo là chẳng có lấy một chút quan tâm ấy."

"Không! Chờ một chút đã!"

Trong thâm tâm, cậu chỉ muốn vứt quách cả điện thoại lẫn cà phê đi rồi lao vào túm cổ áo gã đàn ông kia mà lắc thật mạnh. Thế nhưng vì thừa biết bản thân không phải là đối thủ của anh ta dù là về tầm vóc hay tin tức tố, Yoo Young đành nhanh chóng gạt bỏ sự cám dỗ đó.

Tuyệt đối không phải vì cậu sợ gã đó đâu. Chỉ là với tư cách một công dân có giáo dục, cậu phải kiềm chế vì không được gây náo loạn bằng cách ẩu đả với người khác mà thôi.

Đúng lúc đó, cùng với tiếng ting một cái, thang máy dừng lại ở tầng có bãi đỗ xe dưới hầm. Yoo Young vội vàng đuổi theo người đàn ông đang thản nhiên bước ra khỏi thang máy và định đi lướt qua mình, cậu vừa đi vừa cằn nhằn.

"Với lại từ nãy đến giờ anh cứ nói chiêu trò này nọ, không lẽ anh nghĩ tôi cố tình làm đổ cà phê để tiếp cận anh đấy chứ?"

"Thật là ồn ào quá đấy. Cậu tránh xa ra một chút được không? Đau tai quá."

Người đàn ông buông một câu hờ hững trong khi nhìn xuống Yoo Young với vẻ mặt ghê tởm. Nhìn thấy biểu cảm đó của anh ta, ngọn lửa trong lòng Yoo Young bùng cháy dữ dội. Cậu chính thức chặn đường trước mặt người đàn ông và hét lớn.

"Này anh kia. Thật là cạn lời mà... Tôi thật sự chẳng có một tí ti quan tâm nào đến anh cả! Thế thì tại sao tôi phải bày trò với anh chứ!"

"Kẻ luôn làm đổ cà phê từ lần trước đến tận bây giờ là ai hả?"

"Cái đó là tại tôi...!"

"Nếu tôi không chụp kịp, chẳng phải nó lại đổ lên quần áo của tôi rồi sao?"

"......"

"Rồi cậu lại làm ướt sũng tôi từ đầu đến chân như lần trước, sau đó lại đưa danh thiếp bảo là sẽ trả tiền giặt là chứ gì. Chẳng phải sao?"

—-----------------------------

Giới thiệu tác phẩm

Han Yoo Young sinh ra là con trai út của một gia đình giàu có, từ nhỏ đã được nuông chiều như ngọc như ngà, chẳng thiếu thốn bất cứ thứ gì để phải ghen tị với người đời. Thế nhưng, ngay cả với một người như Yoo Young cũng có những nỗi muộn phiền riêng...

"Con cứ liệu mà yên phận kết hôn đi, Han Yoo Young!"

"Ba à!"

"Ba nhìn cái cách con cứ dăm bữa nửa tháng lại bỏ việc là ba hiểu quá rõ rồi. Con không phải là hạng người có thể chịu đựng được cuộc sống làm thuê đâu! Hãy cứ ngoan ngoãn kết hôn rồi sống trong sự yêu thương của Alpha của con đi."

Vấn đề nằm ở chỗ, cậu vốn mang thân phận là một Omega nam nhưng lại sở hữu tính cách nóng nảy, hễ gặp phải những ánh mắt phân biệt đối xử là lại không kìm được mà bùng nổ. Thế nhưng, vì viễn cảnh phải đi xem mắt rồi bị gả đi ngay lập tức nếu dám nghỉ việc, nên ngày hôm nay cậu vẫn phải cắn răng chịu đựng kiếp nhân viên văn phòng đầy rẫy những khó khăn.

Những sở thích nhỏ bé giúp cậu vượt qua cuộc sống công sở khắc nghiệt chính là đi tìm các quán ăn ngon, tập thể dục, ngâm mình trong bồn tắm với những viên sủi tỏa hương thơm ngát và sưu tập các cuốn sách ảnh. Nhờ vào những sở thích đáng yêu đó, Yoo Young cảm thấy vô cùng hài lòng với cuộc sống độc thân, và vì thế cậu chẳng mảy may thiết tha gì đến chuyện yêu đương hay kết hôn.

Thế nhưng vào một ngày nọ, một vị khách không mời vô cùng đáng ghét đã xen ngang vào cuộc sống thường nhật ấy.

"Cậu tùy tiện để lộ tin tức tố ở nơi công cộng, rồi khi về nhà lại còn đi ngửi đồ lót của người khác, rốt cuộc cậu muốn tôi phải nghĩ về cậu như thế nào đây?"

"Không phải, tôi có biết đó là đồ lót của anh đâu chứ! Tôi cứ ngỡ đó là đồ của mình nên mới làm thế thôi!"

Tại sao một gã hãm tài đến mức này lại cứ phải chuyển đến ngay căn hộ đối diện cơ chứ? Mối ác duyên bắt đầu từ những hiểu lầm cứ thế lớn dần theo những lần chạm mặt liên tiếp trong cùng một khu phố. Kỳ nghỉ ngọt ngào kéo dài vài ngày của cậu cứ thế bị hủy hoại hoàn toàn bởi gã đàn ông xui xẻo đó...

"Đừng có nhìn người khác bằng cái kiểu đó. Hình như cậu không biết, nhưng hành động đó vô cùng khiếm nhã đấy."

"Vì trông anh rất hãm tài đấy. Hãm. Tài. Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy từ đó sao? Ha ha, chắc là không đâu nhỉ."

Thế nhưng có ai ngờ được không? Ngay khi vừa kết thúc kỳ nghỉ đầy sóng gió để quay lại làm việc, cậu lại chạm mặt gã đàn ông đáng ghét đó ở công ty? Mà lại còn với tư cách là Đội trưởng mới nhậm chức nữa chứ!

"Có vẻ như từ trước đến nay Trợ lý Han vẫn luôn viết báo cáo theo kiểu này nhỉ."

Người ta thường nói oan gia ngõ hẹp quả không sai. Thà rằng chạm mặt nhau trên một chiếc cầu độc mộc thật sự, cậu còn có thể vứt bỏ hết thân phận mà lao vào túm cổ áo hắn ta để phân bua một trận, chứ cái kiểu chạm mặt nhau ở công ty với mớ chức danh dính chặt trên người thế này thì biết phải làm sao đây.

"Điều tôi đang lo lắng hiện giờ chính là về cảm xúc của Trợ lý Han."

Tuy nhiên, càng dành nhiều thời gian bên nhau, ấn tượng của Yoo Young về một Do Won chu đáo và biết quan tâm hơn so với những gì cậu nghĩ dần dần thay đổi.

"Trợ lý Han. Cậu thấy thế nào về việc kết hôn hợp đồng với tôi?"

Vì sự thuận tiện và mục đích riêng của cả hai, liệu Do Won và Yoo Young có thể trở thành bạn đời của nhau hay không?

 

Chương 1

Giống như số tiền ba ngàn won mà người ta luôn thủ sẵn trong túi áo vào mùa đông để dành cho món bánh bạch tuộc hay bánh cá, thì đối với bất kỳ dân công sở nào, cũng có một cái tên luôn được ấp ủ trong lòng: Nghỉ việc.

Vậy thì tại sao tất cả mọi người lại không thể rũ bỏ mọi xiềng xích và ràng buộc của thế gian này để đi tìm hạnh phúc cho riêng mình? Nếu đặt ra câu hỏi đó, câu trả lời hầu như đều quy về một mối.

Chính là tiền. Tiền chứ còn gì nữa. Đa số mọi người vì lý do kinh tế mà dù cho cấp trên có chèn ép đến phát điên, hay cấp dưới mới vào thuộc hạng "phá hoại" có hồn nhiên làm khổ tâm can đến mức nào, họ vẫn phải cắn răng mà sống tiếp chứ không thể từ bỏ.

Thế nhưng, Trợ lý Han Yoo Young của Đội 1 Kế hoạch Quản lý thuộc SC Company lại ở trong một hoàn cảnh hơi khác một chút.

"A... mình muốn nghỉ việc quá."

Sáng thứ Tư, thời điểm mà dân văn phòng vẫn thường gọi là "ngọn núi giữa tuần". Sau khi đỗ xe vào một góc trong bãi đậu xe dưới hầm của công ty, Han Yoo Young thở dài thườn thượt như thể muốn giật phăng cả vô lăng ra ngoài.

Ngay từ thời sinh viên, Yoo Young vốn đã thay đổi xoành xoạch giữa hai chiếc xe ngoại hạng sang, vậy mà lý do cậu chọn chiếc xe vô cùng bình thường này ngay khi vừa vào làm cũng thật đơn giản. Đó là để tránh gây chú ý tối đa với tư cách là một nhân viên văn phòng. Sau khi ra riêng và tậu một căn hộ mới, Yoo Young đã dùng số tiền ít ỏi còn lại để mua một chiếc xe khiêm tốn, và kể từ khi đi làm, cậu chỉ dùng nó để di chuyển trên quãng đường từ nhà đến công ty.

Nhìn thấy Yoo Young như vậy, cha cậu đã tặc lưỡi tỏ vẻ vô cùng không hài lòng.

'Vì không muốn kết hôn mà con bày đủ trò nhỉ. Để mặc mấy chiếc xe tử tế của mình ở đó rồi lại đi lái cái thứ như đồ chơi trẻ con thế kia là sao hả?'

'Ba à, sao lại là đồ chơi chứ. Nó nhỏ nhắn xinh xắn, lại cực kỳ thuận tiện cho việc đỗ xe nữa.'

'Chậc, để xem con trụ lại được bao lâu.'

Cha của Yoo Young, Chủ tịch SC Company Han Sang Chul, vô cùng cưng chiều Yoo Young - người con trai út và cũng là Omega duy nhất trong số các con. Tuy nhiên, ông lại là người có phần cổ hủ và tính tình nóng nảy như lửa. Mang tư tưởng điển hình của thế hệ cũ và bản thân cũng là một Alpha, cha của Yoo Young luôn coi việc một Omega đến tuổi cập kê phải tìm được một Alpha tốt để kết đôi là ưu tiên hàng đầu.

Đó chính là lý do khiến Yoo Young bị gia đình thúc giục ngay khi vừa tốt nghiệp đại học. Ý tôi là, cái gọi là "tuổi cập kê thích hợp" làm sao lại có thể là ngay sau khi vừa tốt nghiệp cơ chứ...! Vì quá uất ức, cậu đã từng vặn hỏi cha xem rốt cuộc ông đang sống ở thời đại nào, nhưng câu trả lời nhận được chỉ là nếu có thời gian hỏi mấy chuyện đó thì thà đi xem mắt thêm một lần nữa đi.

Thế nhưng Yoo Young hoàn toàn không có ý định kết hôn ngay sau khi ra trường để rồi bị nhốt trong nhà như một con búp bê ngoan ngoãn. Cậu sinh ra trong một gia đình giàu có, được yêu thương và lớn lên trong sự đủ đầy, được học hành thỏa thích mà không thiếu thốn bất cứ thứ gì. Vậy thì đã đến lúc cậu phải sử dụng những gì mình nhận được để phát huy năng lực của bản thân, tại sao chỉ vì lý do duy nhất là một Omega mà phải bị nhốt trong nhà chồng và chỉ được làm công việc nội trợ một cách cam chịu?

Ngược lại, cậu cảm thấy oán hận bầu không khí xã hội vốn luôn xem trọng đặc điểm giới tính như vậy, nhất là ở những gia đình quyền quý như gia đình mình. Chính vì thế, Yoo Young đã chọn cách phản kháng. Vốn được gia đình nuông chiều, nâng niu như vàng như ngọc từ xưa, tính cách của Yoo Young không phải là kiểu người sẽ im lặng cam chịu và tuân theo những điều mà mình cho là bất hợp lý.

Nhưng vấn đề thực sự lại nằm ở đó. Tính cách hoàn toàn không biết vâng lời của Yoo Young.

Khẳng định rằng mình có thể làm tốt, rằng bản thân hợp với cuộc sống công sở hơn là cuộc sống hôn nhân. Sau khi mạnh miệng tuyên bố với cha như vậy, cậu đã ra ở riêng và xin vào làm tại một công ty có quy mô khá lớn. Tuy nhiên, cuộc đời đi làm đầu tiên của Yoo Young đã kết thúc một cách chóng vánh khi chưa trụ lại được quá ba tháng. Nguyên nhân là do tính cách bẩm sinh quá mạnh mẽ, không thể chịu đựng được sự bất công và luôn phải nói ra tất cả những gì mình muốn.

Người tiền bối trực tiếp quản lý Yoo Young ở công ty đầu tiên là một kẻ vô cùng ngạo mạn. Anh ta luôn bắt Yoo Young phải pha cà phê cho mình, rồi dưới cái mác dạy bảo công việc, anh ta lại lén lút đẩy hết phần việc của mình sang cho cậu khi không có ai để ý. Với Yoo Young, đây là lần đầu tiên trong đời cậu bị đối xử như vậy nên cảm thấy khá bối rối, nhưng đến mức này thì cậu vẫn cố gắng nhẫn nhịn để vượt qua.

Thế nhưng, giới hạn của sự chịu đựng cũng chỉ đến đó. Sau khi người tiền bối đó nẫng tay trên bản báo cáo mà Yoo Young đã phải thức trắng đêm ròng rã suốt mấy tuần để soạn thảo, rồi cứ thế điềm nhiên điền tên mình vào và nộp lên.

Sau khi biết được sự thật, cuối cùng Yoo Young đã dán một tờ thông cáo lớn ngay giữa văn phòng với tiêu đề: "Tôi tố cáo Trợ lý Kim XX". Sau đó, Yoo Young đã lớn tiếng cãi vã và chỉ mặt gọi tên người tiền bối đó ngay tại văn phòng.

Tin đồn ngay lập tức mọc chân lan xa khắp nơi. Và chỉ hai ngày sau đó, hầu như ở tất cả các bàn trong nhà ăn công ty đều râm ran bàn tán: 'Nghe bảo nhân viên mới của đội Kế hoạch Quản lý đã túm tóc và tát vào mặt Trợ lý Kim đấy.' Cuối cùng, Yoo Young không còn cách nào khác là phải thôi việc.

Mọi chuyện không dừng lại ở đó. Công ty thứ hai, rồi công ty thứ ba cũng vậy. Con người ta ai nấy đều mang lại thử thách cho Yoo Young theo những kịch bản tương tự nhau. Sau vài lần nhảy việc như vậy, cuối cùng cha cậu cũng đưa ra tối hậu thư.

'Con cứ liệu mà yên phận kết hôn đi, Han Yoo Young!'

'Ba à!'

'Dù là ba hay ông nội đi chăng nữa thì cũng không được nói thêm lời nào hết! Nhìn cái cách con cứ dăm bữa nửa tháng lại bỏ việc là ba hiểu quá rõ rồi. Con không phải hạng người có thể chịu đựng được cuộc sống làm thuê đâu! Hãy cứ ngoan ngoãn kết hôn rồi sống trong sự yêu thương của Alpha của con đi.'

Kể từ đó, cha cậu thường xuyên thúc ép Yoo Young phải đi xem mắt. Những cuộc náo loạn nổ ra trong suốt thời gian đó thật đúng là... khiến người ta phải thốt lên rằng đến cả loạn lạc thời chiến cũng chẳng thấm tháp gì.

Vài lần đầu, cậu cũng đã cố gắng làm theo ý cha mà đi xem mắt. Thế nhưng quá mức đó là giới hạn. Từ kinh nghiệm bỏ trốn vì không muốn xem mắt, cho đến bỏ nhà đi và tuyệt thực. Sau vài cuộc đấu tranh đẫm nước mắt, cuối cùng Yoo Young cũng tìm được một điểm giao thoa kịch tính với cha mình.

'Thay vì cứ thế này, chi bằng con sẽ vào làm việc ở công ty của ba.'

'...Cái gì? Con bảo cái gì cơ!?'

'Nếu ba không tin tưởng con đến thế, chẳng phải chỉ cần để con ở gần bên cạnh mà quan sát là được sao. Để xem con thực sự có làm tốt công việc công sở hay không.'

Ban đầu, Yoo Young vốn ghét việc bị cha giám sát nên dù có chết cũng không bao giờ muốn vào SC Company. Thế nhưng để có thể tiếp tục cuộc sống đi làm, đây là cách duy nhất. So với việc từ bỏ tự do để làm một con búp bê trong nhà của một Alpha nào đó, thì dù có bị nhốt trong lồng của cha, thà rằng được tận hưởng khoảng thời gian tự do sau giờ làm việc còn hơn.

Trước lời đề nghị đầy táo bạo của Yoo Young, cha cậu đã nhìn đứa con trai út yêu quý của mình với vẻ mặt kinh ngạc. Tuy nhiên, ông sớm lấy lại bình tĩnh và đưa ra thông báo cuối cùng một cách lạnh lùng.

'Đây là lần cuối cùng. Nếu ngay cả ở đây mà còn nghe thấy tiếng điều tiếng ra vào, thì bất kể là công việc hay cái gì đi chăng nữa, con phải bỏ hết và ngoan ngoãn đi xem mắt để kết hôn. Rõ chưa?'

'Vâng, vâng. Đổi lại, ba cũng đừng có tỏ ra quen biết con. Vì như vậy sẽ khiến cả hai bên đều không thoải mái đâu ạ.'

Sau nhiều lần thương lượng, kết luận được đưa ra là như vậy. Phải trụ lại công ty của cha trong vòng ba năm mà không gây ra bất kỳ điều tiếng gì. Thay vào đó, cả hai phải giữ bí mật về việc Yoo Young là con trai của Chủ tịch. Nếu trụ lại được suôn sẻ trong ba năm, cha cậu sẽ không đề cập đến chuyện kết hôn nữa mà để Yoo Young tự quyết định.

Nhìn qua thì có vẻ đây là điều kiện có lợi cho Yoo Young, nhưng cha cậu hầu như đoan chắc một điều. Với tính cách vốn được nuông chiều từ nhỏ, lại còn sở hữu cái nết không chịu thua kém bất kỳ ai, Yoo Young tuyệt đối không thể nào chịu đựng nổi cuộc sống làm thuê như một nhân viên quèn suốt ba năm trời.

Đó là cuộc sống công sở quý giá mà cậu đã phải vất vả mới có được. Đáng lẽ mỗi sáng sớm, thay vì phàn nàn thì cậu phải đi làm với lòng biết ơn mới đúng. Vậy mà tại sao ngay từ sáng sớm cậu đã gào thét đòi nghỉ việc thế này?

"Trợ lý Han!"

Chính là vì kẻ phá hoại ở công ty lần này, Phó phòng Kim.

Tuy nhiên, việc che giấu những suy nghĩ đó và nở một nụ cười không hề có trong lòng cũng là một phần nhiệm vụ trong công việc công sở. Yoo Young, người đang gõ bàn phím với tốc độ chóng mặt, dõng dạc trả lời tiếng gọi của Phó phòng Kim.

"Dạ, thưa Phó phòng."

"Chuẩn bị họp xong hết rồi chứ?"

"Vâng. Tôi vừa chuẩn bị xong lúc nãy ạ."

Hôm nay là ngày nghỉ của Lee Yoon Seok, nhân viên trẻ nhất đội, và Yoo Young vốn đã đoán trước được rằng mọi việc vặt vãnh của anh ta hôm nay sẽ được chuyển hết sang cho mình. Chính vì thế, cậu đã đi làm sớm hơn ba mươi phút để hoàn tất việc chuẩn bị tài liệu họp trước.

Nếu không tập trung tinh thần thì chắc chắn sẽ phải tăng ca. Yoo Young hừng hực ý chí chiến đấu, lại một lần nữa hướng mắt về phía màn hình. Phó phòng Kim, kẻ thường xuyên sai bảo cậu như một người hầu trung thành, cũng hay đẩy luôn cả việc của mình sang cho Yoo Young. Trong khi chính bản thân hắn ta lại bận rộn với việc xem chứng khoán hay bóng chày chuyên nghiệp ngay tại văn phòng.

'Phải xong việc của lão Phó phòng thật nhanh rồi còn làm việc của mình nữa.'

Một tuần sau, đội trưởng mới sẽ nhậm chức, và cậu bằng mọi giá phải hoàn thành công việc hiện tại trước lúc đó. Ngay khoảnh khắc Yoo Young nghĩ như vậy và lại hạ quyết tâm cầm lấy con chuột, giọng nói đáng ghét của Phó phòng cùng với tiếng tường thuật bóng chày lại một lần nữa vang lên khắp văn phòng.

"Trợ lý Han, bản báo cáo tôi đưa lúc nãy đã sửa xong chưa?"

"Dạ, tôi đang làm đây ạ."

'Làm việc của lão nên việc của tôi còn chưa mở nổi file ra đây này, đồ tồi.' Tuy lầm bầm trong lòng nhưng Yoo Young vẫn cố gắng tự trấn an bản thân. Không sao cả. Chuyện thế này thì... dân văn phòng nào vào tầm mười một giờ sáng thứ Tư uể oải mà chẳng phải trải qua...

"Trợ lý Han."

"Vâng."

"Pha cho tôi một ly cà phê được không? Giờ tôi buồn ngủ quá nên không làm việc nổi nữa rồi."

...Chắc không phải là sự thôi thúc muốn giết người đấy chứ.

Chiếc cốc giấy rỗng trong tay Yoo Young bị bóp nát vụn.

"Ơ kìa, Trợ lý Han?"

"Oái, làm tôi giật cả mình!"

Yoo Young giật nảy mình hét lên một tiếng. Lão Phó phòng kia không biết có phải là ninja không mà chẳng hề có một tiếng động nào...! Nhìn lão Phó phòng đã đứng ngay bên cạnh từ lúc nào không hay, Yoo Young lén lút vuốt lại chiếc cốc giấy đã hoàn toàn bẹp dúm.

Phó phòng Kim chỉ tay vào chiếc cốc giấy nát bét, tinh ranh hỏi.

"Trợ lý Han, có phải cậu đang thể hiện sự phẫn nộ đối với tôi trong tình huống này không đấy? Có phải không?"

"...Hừm, không phải đâu ạ."

"Gì vậy? Trợ lý Han, nghi lắm nhé?"

Miệng thì đang cười nhưng đôi mắt lại như đang tuôn ra những lời chửi thề tục tĩu, Yoo Young đứng dậy với một biểu cảm có phần không đồng nhất.

"Ý tôi là tôi sẽ pha cho ngài một ly thật ngon đấy ạ. Cà phê đen không đường, đúng không ạ?"

"Đâu có? Cà phê gói thêm hai thìa đường chứ?"

Điên thật mà. Lần trước lão bảo bị tiểu đường nên tuyệt đối không được cho đường cơ mà... Đúng là thay đổi như chong chóng. Dù lầm bầm trong lòng, Yoo Young vẫn cố gượng ép kéo khóe miệng đang run rẩy lên.

"Tôi... hiểu rồi ạ. Cà phê gói thêm hai thìa đường nữa phải không ạ?"

"Ừ, thật ngọt vào nhé. Để lâu lắm rồi mới được nếm thử cà phê Trợ lý Han pha xem sao nào."

"Ha ha ha!" Tiếng cười đáng ghét của Phó phòng Kim vang dội khắp văn phòng. Mỗi lần lão cười như vậy, Yoo Young chỉ ước gì mình có thể lấy thiết bị kiểm soát thính giác trong tai ra để tắt tiếng rồi mới nhét lại vào. Ngay khoảnh khắc cậu đang định lén lút thở dài và ngoan ngoãn hướng về phía phòng trà...

Câu nói bồi thêm một câu của Phó phòng Kim từ phía sau đã khiến bước chân của Yoo Young khựng lại.

"Mà này, mấy việc kiểu này dù tôi không sai bảo thì cậu cũng nên tự biết ý mà pha cho khéo chứ. Đã là Omega thì phải có chút gì đó dịu dàng, thùy mị chứ. Có thế mới chài được Alpha nhà giàu mà kết hôn chứ không hả?"

"......"

"Yoo Young tuy có khuôn mặt xinh xắn thật đấy, nhưng cũng sắp ba mươi rồi còn gì? Đã qua thời xuân sắc rồi. Omega mà lại còn nhiều tuổi thì biết phải làm sao? Giờ phải mau mau tìm nơi mà yên phận rồi sinh con đẻ cái đi chứ. Khi còn trẻ trung và mơn mởn được tuổi nào hay tuổi nấy."

Rắc. Một âm thanh gãy gọn vang lên dữ dội trong đầu. Tiếng sợi dây lý trí vốn đang được cố gắng níu giữ bị đứt đoạn. Đã lâu lắm rồi cậu mới nghe lại âm thanh này.

Trước Tiếp