Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 10

Trước Tiếp

Chương 10

Những lời thao thao bất tuyệt của ba về việc khen ngợi vị Trưởng phòng kia và kịch bản về đứa cháu tương lai chỉ tạm dừng lại khi các chị của cậu ùa vào nhà.

"Này, Han Yoo Young! Khỏe không em?"

"Em chào chị, thưa Giám đốc Han."

"Cái thằng này, đừng có mà lấc cấc."

Các chị lâu ngày mới gặp Yoo Young nên không giấu nổi niềm vui mừng. Ngay cả chị cả vốn có tính cách lạnh lùng cũng hỏi han cậu đủ điều về tình hình dạo này, còn chị thứ thì cứ nắm chặt tay Yoo Young mãi không buông.

Chị cả là một Alpha trội thừa hưởng hoàn toàn dòng máu của ba, và đang được công khai công nhận là người sẽ kế thừa quyền điều hành Tập đoàn SC trong tương lai.

Đã sớm kết hôn với con trai một nghị sĩ quốc hội danh giá - cũng là một Omega trội, chị cả đang trên đà thăng tiến không gì cản nổi. Không cần phải nói cũng biết, với tính cách nóng nảy và khả năng quyết đoán giống hệt ba, chị cả nhận được sự tin tưởng và yêu thương tuyệt đối từ ông.

Chị thứ là một Beta, chị cũng đã sớm kết hôn và lập gia đình theo ý nguyện của ba. Khác với người chị cả đầy tiến thủ và gai góc, chị thứ vốn có tính cách hiền lành, phục tùng, từ trước đến nay chưa từng làm điều gì trái ý ba dù chỉ một lần.

Kết luận lại, trong cái nhà này, người duy nhất còn dám kỳ kèo, tranh cãi và lớn tiếng với ba chỉ có thể là Yoo Young.

"Này Han Yoo Young. Dạo này vẫn chưa có ý định kết hôn à?"

Trong lúc ba mẹ tạm thời lên lầu hai để mấy chị em tự do trò chuyện, chị cả vắt chéo chân ngồi thoải mái trên ghế sofa rồi ngoắc ngoắc ngón tay về phía Yoo Young. Yoo Young vừa đưa miếng táo đã găm vào nĩa qua vừa nhăn mặt.

"Chị đừng có hùa vào thúc ép em nữa. Lúc nãy em vừa bị ba hành cho một trận tơi bời rồi."

"Sao em lại ghét chuyện đó đến thế chứ. Hay là vì không có Alpha nào ra hồn? Có cần chị giới thiệu cho ai không?"

"Thôi đi. Không cần đâu, ba cũng đang tính gán ghép em với cái anh Trưởng phòng mới sắp về đội em kìa…. Haaa…. Thôi chẳng buồn nói nữa."

Yoo Young thở dài, lắc đầu nguầy nguậy. Đôi mắt chị cả bỗng sáng lên đầy vẻ thích thú.

"Trưởng phòng mới sao? À…. Có phải người tên là Choi Do Won không?"

"Chị cũng biết người đó sao?"

"Biết chứ. Trưởng phòng Nhân sự đã nhắm cậu ta từ lâu rồi, nghe tin cậu ta định nhảy việc là lập tức chèo kéo về ngay mà. Nghe nói là một người rất năng lực và vững vàng đấy? Nhưng mà nghe đâu tính cách cũng không phải dạng vừa đâu."

Chị cả vừa ngắm nhìn bộ móng tay được chăm sóc bóng loáng, xinh đẹp vừa hờ hững nói.

"Nhưng mà anh Trưởng phòng đó thì sao? Chẳng lẽ ba muốn tác hợp em với cậu ta thật à?"

"Vâng. Chị thấy có vô lý không cơ chứ?"

Trái ngược với khuôn mặt như đưa đám của Yoo Young, hai người chị đồng loạt bật cười nắc nẻ.

"Oa, ba đúng là nhất đấy. Sao ông lại nghĩ ra chuyện gán ghép con trai mình với cấp dưới của nó nhỉ?"

"Thì đấy. Han Yoo Young mà yêu đương nơi công sở sao…. Chắc là đáng xem lắm đây."

"Á, em không thích! Tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó đâu."

Yoo Young tự ái hét toáng lên.

"…Mà chị bảo tính cách anh ta làm sao cơ? Không phải dạng vừa là thế nào?"

"Ừ. Nghe nói thế. Làm việc thì như xe ủi vậy, rất giỏi nhưng cấp dưới hình như nể sợ cậu ta lắm."

"Haaa…."

Thế là xong đời rồi. Vị Trưởng phòng lần này tính tình cũng chẳng ra gì sao…. Cậu cảm thấy muốn thốt lên một lời oán thán. Giờ đây cậu không chỉ phải chịu đựng lão Phó phòng Kim mà còn phải đối phó với cái tên Choi Do Won hay Kim Do Won gì đó nữa.

"Chị chưa gặp người đó đúng không?"

"Chị thì làm sao mà gặp được. Sao thế, tò mò à?"

"Thì phải tò mò chứ. Ba cứ khen nào là đẹp trai, nào là năng lực xuất chúng…."

"Ơ hơ?"

Chị cả nở một nụ cười tinh quái đầy mặt.

"Đừng nói là em nhé? Em có hứng thú với người ta rồi hả Yoo Young?"

"Không phải, ái chà, chị này! Không phải thế, vì anh ta là cấp trên trực tiếp của em nên em tò mò là chuyện đương nhiên thôi mà!"

Yoo Young lại gào lên lần nữa, còn các chị thì cười nắc nẻ. Thật tình, hai bà chị này từ xưa đến nay vẫn luôn là bậc thầy trong việc trêu chọc thằng em trai duy nhất…. Cậu hậm hực lườm các chị nhưng có vẻ điều đó chỉ làm họ thêm phần thích thú.

Cứ thế, Yoo Young và các chị cùng nhau trò chuyện hồi lâu để giải tỏa nỗi lòng, rồi chia tay nhau sau khi hẹn lần gặp tới. Mẹ cứ giữ cậu lại bảo đằng nào mai cũng là cuối tuần nên hãy ở lại ngủ một đêm, nhưng Yoo Young mỉm cười từ chối rồi rời khỏi nhà chính, không quên hứa rằng sẽ sớm quay lại thăm bà.

'Haaa…. Mệt quá đi mất.'

Lái xe hướng về nhà mình, Yoo Young chỉ muốn được nằm dài trên giường ngay lập tức. Cơn mệt mỏi đang đổ ập đến như một cơn sóng thần.

Cậu chẳng còn sức mà đi tắm bồn nữa. Chỉ tắm qua loa rồi xem sách ảnh một lát rồi đi ngủ thôi. Dù đang mệt lử, nhưng khi nghĩ về tổ ấm riêng tư của mình, cậu vẫn khẽ mỉm cười.

❖ ❖ ❖

Khi tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài thì đã mười giờ sáng. Yoo Young đang vươn vai sảng khoái thì bỗng nhíu mày vì cảm giác buồn nôn dâng lên. Hôm qua, để không bị người chị cả và ba - vốn đều là Alpha - phát hiện ra việc tin tức tố đang bất ổn, cậu đã uống thuốc ức chế quá liều so với chỉ định của bệnh viện, có vẻ giờ tác dụng phụ mới bắt đầu hành hạ cậu.

Đáng lý ra sáng nay cậu cũng phải uống một liều nữa, nhưng hiện tại thì thật sự không thể nuốt nổi. Chắc phải nằm bẹp trong nhà thôi…. Yoo Young lầm bầm một cách yếu ớt rồi rời khỏi giường. Cảm giác uể oải và hơi nóng hầm hập khiến thể trạng cậu không tốt chút nào.

'Hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng rồi mà…'

Yoo Young buồn bã tự nhủ rồi gượng dậy. Cậu chẳng còn sức đâu mà bày vẽ nấu nướng cầu kỳ, thôi thì ăn sáng đơn giản vậy. Cậu đánh trứng, rắc thêm chút đường rồi nhúng bánh mì vào để làm món bánh mì nướng kiểu Pháp. Vừa nhâm nhi miếng bánh mì ăn kèm với trái cây và sữa, Yoo Young vừa thở dài thườn thượt.

Ngày mai hết phép quay lại công ty, chắc chắn lão Phó phòng Kim sẽ lại gây chuyện rùm beng cho mà xem. Có thể lão cũng sẽ phải dè chừng vì sự việc lần trước nên không dám công khai bắt cậu ôm việc như cũ, nhưng chắc chắn lão sẽ tìm cách hành hạ, gây khó dễ ngấm ngầm. Đã vậy ngày mai còn là ngày vị Trưởng phòng mới kia đến nữa chứ….

Thật sự là một ngày Chủ nhật mà cậu tha thiết ước sao nó đừng bao giờ kết thúc. Thông thường người ta bắt đầu thấy buồn vào khoảng 5 giờ chiều Chủ nhật, vậy mà hôm nay mới chỉ có 10 giờ sáng mà tâm trạng cậu đã chẳng ra làm sao rồi.

Để thay đổi không khí, cậu bật Netflix lên lướt qua lướt lại đủ thứ nhưng nỗi buồn vẫn chẳng thuyên giảm là bao. Sau một hồi nằm lăn lộn giết thời gian, Yoo Young gượng dậy khi trời đã gần trưa.

'A…. Phải vận động cơ thể một chút thôi. Không thể thế này mãi được.'

Dù vậy, tập thể dục lúc này có vẻ hơi quá sức. Vừa hay thực phẩm trong tủ lạnh cũng đã gần cạn sạch. Giờ cái bụng đã khá hơn nhiều rồi, cậu định bụng sẽ uống thuốc ức chế rồi đi mua sắm một chuyến. Sau khi lên kế hoạch đầy tham vọng, Yoo Young dốc viên thuốc ức chế vào miệng rồi uống cùng với nước.

"Rau arugula, sốt salad phương Đông, cam và…. kem đánh răng. Bánh quy, sô-cô-la."

Yoo Young vừa lầm bầm vừa ghi danh sách những thứ cần mua vào ghi chú điện thoại. Sau khi ghi xong, cậu tự pha cho mình một ly cà phê đá mát lạnh đựng trong bình giữ nhiệt. Cậu định sẽ vừa đi mua sắm vừa uống. Rồi cậu bỏ chìa khóa xe và điện thoại vào túi quần, bước ra khỏi nhà.

Rầm, khép cửa phòng lại, Yoo Young lườm cái cửa nhà đối diện.

'Hừ, cái đồ ám quẻ.'

Dù thời đại hàng xóm láng giềng giao lưu với nhau đã qua từ lâu, nhưng có nhất thiết phải sống đối mặt với cái hạng người đó không chứ. Trong bao nhiêu căn hộ ở đây, tại sao hắn lại cứ phải chuyển đến ngay trước cửa nhà cậu, thật là chuyện kỳ quặc và bực mình quá đỗi.

Vừa thầm lầm bầm như vậy, Yoo Young vừa dán mắt vào điện thoại để chọn bài nhạc sẽ nghe trên xe. Đằng nào trong thang máy cũng chẳng có ai nên cậu bật nhạc nhỏ để nghe thử mấy bài hát mới ra lò. Vì quá chú tâm vào điện thoại mà cậu không nghe thấy tiếng mở cửa nhà rất khẽ ở phía bên kia thang máy. Mãi đến khi cửa thang máy vốn đã đóng gần hết bỗng nhiên từ từ mở ra lần nữa, Yoo Young mới ngẩng đầu lên.

Và đứng ngay trước mắt cậu, lại là cái bản mặt đẹp mã của người đàn ông đó.

"…Ơ hơ!"

Yoo Young giật mình kinh hãi, bàn tay đang cầm điện thoại run bắn lên. Vì thế mà chiếc điện thoại tuột khỏi tay cậu trong tích tắc. Nếu rơi xuống, màn hình chắc chắn sẽ tan nát thành từng mảnh. Cảm nhận được sự nguy cấp, Yoo Young theo bản năng vung cánh tay đang cầm ly cà phê ra phía trước để đỡ lấy điện thoại.

'A, đúng rồi, cà phê! Điên mất thôi…!'

Nhìn ly cà phê chao đảo dữ dội trong bình giữ nhiệt, Yoo Young gào thét trong lòng. Một lần nữa, cậu sắp sửa dội cà phê lên người anh ta.

Thế nhưng ngay lúc đó, một bàn tay lớn vươn tới, chộp lấy chiếc bình giữ nhiệt đang nghiêng ngả trong tay Yoo Young. Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức chỉ trong một cái chớp mắt, Yoo Young chỉ còn biết mở to mắt ngơ ngác để mặc cho anh ta đoạt lấy chiếc bình trong tay mình.

Người đàn ông cao lớn đứng trước mặt buông một câu.

"Sử dụng cùng một chiêu trò đến hai lần, cậu không thấy nó không những cũ rích mà còn trông có vẻ lười biếng sao?"

Người đàn ông trả lại ly cà phê cho Yoo Young với vẻ mặt tràn đầy sự chán ghét. Yoo Young nhìn cái tên hàng xóm ám quẻ đứng trước mặt mình với vẻ mặt bàng hoàng đến tột độ.

Tại sao, rốt cuộc tại sao hắn lại ở đây nữa chứ? Trong kỳ nghỉ 4 ngày ngắn ngủi và quý báu này, việc tình cờ chạm mặt cái bản mặt đáng ghét kia đến tận 3 lần liệu có phải là chuyện có thật trên đời không? Ngay cả kịch bản phim truyền hình cẩu huyết nếu viết như thế này cũng sẽ bị người ta chửi cho thối đầu. Dù là hàng xóm có lộ trình di chuyển trùng nhau đi chăng nữa thì cũng đâu đến mức này…

"Không…. Tại sao anh lại xuất hiện trước mặt tôi nữa vậy, rốt cuộc là tại sao hả?"

"Câu đó tôi cũng đang muốn hỏi đấy."

Người đàn ông cười khẩy. Có vẻ như anh ta cũng thấy việc liên tục chạm mặt Yoo Young là một điều cực kỳ khó chịu.

"Hay là cậu gắn thiết bị định vị vào đồ lót của tôi rồi? Nếu không thì sao có thể đến mức này được…. Chậc."

"Này, anh kia!"

Lại…. Lại là cái tiếng tặc lưỡi đó! Sao anh ta có thể làm người khác điên tiết chỉ trong vòng 3 giây như thế chứ, nếu đó là một tài năng thì đúng là tài năng thật rồi. Yoo Young trợn mắt, mặt đỏ gay vì tức giận.

"Tôi chẳng có một tí tẹo quan tâm nào đến cái q**n l*t của anh hết nhé?! Anh có biết thế nào là mắc chứng vĩ cuồng không hả? Vì sống ở nhà đối diện nên đương nhiên là lộ trình cũng có lúc trùng nhau chứ!"

"Phải rồi. Tôi đã thấy rất rõ cái cảnh cậu vùi mũi vào hít lấy hít để cái thứ đồ lót mà cậu bảo là chẳng quan tâm lấy một tí tẹo nào rồi."

"Không! Chờ một chút đã!"

Trong thâm tâm, cậu muốn vứt cả điện thoại lẫn cà phê đi để xông vào túm cổ áo anh ta mà lắc thật mạnh. Nhưng vì biết rõ mình không phải là đối thủ của hắn cả về thể hình lẫn thuộc tính, nên Yoo Young nhanh chóng dẹp bỏ ý định đầy cám dỗ đó.

Tuyệt đối không phải vì cậu sợ hắn đâu nhé. Chẳng qua với tư cách là một công dân có giáo dục, cậu không muốn gây gổ đánh nhau với người khác để gây ra náo loạn nên mới nhịn thôi.

Đúng lúc đó, tiếng teng vang lên, thang máy dừng lại ở tầng hầm bãi đỗ xe. Thấy người đàn ông thản nhiên bước ra khỏi thang máy định đi thẳng qua mặt mình, Yoo Young vội vàng đuổi theo, miệng không ngừng léo nhéo.

"Và từ lần trước anh cứ nói chiêu trò này nọ, chẳng lẽ anh thật sự nghĩ rằng tôi cố tình đổ cà phê để tiếp cận anh sao?"

"Thật là ồn ào quá đấy. Làm ơn tránh xa tôi ra một chút được không? Đau hết cả tai đây này."

Người đàn ông buông một câu với ánh mắt đầy vẻ ghê tởm nhìn xuống Yoo Young. Nhìn thấy biểu cảm đó của anh ta, ngọn lửa giận trong lòng cậu bùng lên dữ dội. Yoo Young chính thức bước lên phía trước chặn đường anh ta và hét lớn.

"Này anh kia. Thật nực cười quá mức mà…. Tôi không hề có một chút hứng thú nào với anh cả, dù chỉ bằng cái móng tay! Vậy thì hà cớ gì tôi phải tiếp cận anh chứ!"

"Thế người liên tục đổ cà phê từ lần trước đến giờ là ai hả?"

"Cái đó là do tôi…!"

"Nếu tôi không chộp lấy, chẳng phải ly đó lại đổ lên áo tôi rồi sao?"

"……."

"Rồi lại giống như lần trước, đứng đó nhấp nhổm không biết làm thế nào, rồi lại chìa danh thiếp ra bảo sẽ trả tiền giặt ủi chứ gì. Không phải sao?"

Trước những lời mỉa mai rành rọt của người đàn ông, Yoo Young chẳng thể thốt ra được lời nào để phản bác. Bởi vì tất cả đều là sự thật. Nếu lúc nãy người đàn ông không nhanh tay đỡ lấy thì chắc chắn ly cà phê đã đổ hết lên người anh ta rồi, và khi đó Yoo Young lại rơi vào tình cảnh luống cuống không biết phải làm sao giống hệt lần trước.

"Và còn nữa, tôi đã nói từ lần trước rồi."

Khuôn mặt người đàn ông bỗng nhiên sát lại gần. Anh ta tử tế cúi đầu xuống cho vừa với chiều cao của Yoo Young, và mùi hương cơ thể của anh ta đột ngột lan tỏa mạnh mẽ ở cự ly gần. Gì thế này, tự dưng lại…? Trước sự tiếp cận bất ngờ của người đàn ông, Yoo Young vô thức rùng mình.

Người đàn ông ghé sát tai Yoo Young, gằn giọng từng chữ một.

"Hiện giờ mùi tin tức tố của cậu đang tỏa ra nồng nặc ở đây này, cậu có biết điều đó mà vẫn đi lại lung tung thế không hả?"

"…Gì cơ? Tôi rõ ràng đã uống thuốc ức chế rồi mới ra ngoài mà!"

"Đã là người lớn rồi mà hình như vẫn chưa biết cách thu gọn tin tức tố nhỉ. Nếu vậy thì tốt nhất là nên ngoan ngoãn ở trong nhà đi."

Trước lời nói đầy khinh miệt của người đàn ông, mắt Yoo Young mở to trân trối. Cậu không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Ngay khoảnh khắc cậu định túm lấy cánh tay của người đàn ông đang thản nhiên quay lưng sải bước về phía trước sau khi đã nói xong phần mình...

Người đàn ông đang đi phía trước đột nhiên dừng bước. Rồi anh ta xoay người lại phía Yoo Young. Yoo Young vốn đang lẽo đẽo bám theo sau giật mình kinh hãi, vội vàng dừng chân nhưng khoảng cách giữa hai người đã thu hẹp đến mức đầy đe dọa. Nhìn lên khuôn mặt người đàn ông cao lớn đang đổ bóng xuống người mình, Yoo Young khép nép run rẩy.

"Gì, gì thế, tự dưng lại...?"

Bíp bíp! Đi cùng tiếng kêu là đèn pha của chiếc xe đỗ phía trước bật sáng. Người đàn ông không trả lời, chỉ nhìn xuống Yoo Young với vẻ khinh bỉ rồi cứ thế lên xe.

Nhìn Yoo Young vẫn đang đứng sững trước đầu xe vì ngỡ ngàng, động cơ xe gầm lên một tiếng trầm thấp như đang đe dọa. Yoo Young hậm hực lườm khuôn mặt người đàn ông qua cửa kính xe, nhưng anh ta chỉ nhìn lên cậu như muốn hỏi khi nào mới chịu tránh đường, rồi nhấn còi píp! một tiếng ngắn gọn.

Vừa mới miễn cưỡng lách người sang một bên để nhường đường, chiếc xe đã không chút luyến tiếc lướt qua Yoo Young rồi rời khỏi bãi đỗ xe.

'Cái đồ ám quẻ. Cầu cho anh vừa bước xuống xe là giẫm phải phân ngay cho tôi.'

Yoo Young nghiến răng nguyền rủa anh ta một cách chân thành. Sao trên đời lại có cái loại người như thế chứ…? Giờ đây cậu thấy có chút tủi thân. Đâu phải cậu cố tình không điều chỉnh tin tức tố đâu, cậu thậm chí còn uống thuốc rồi mà…. Thật không hiểu nổi tại sao cái tên đó lại cứ phải nhạy cảm quá mức như thế.

Hay là giờ mình phải đi tiêm cái loại tin tức tố nhân tạo đó thật nhỉ. Chắc phải mua cả cái thiết bị đo nồng độ tin tức tố cầm tay gì đó nữa. Yoo Young nghĩ bụng ngay sau khi tan làm ngày mai cậu phải ghé lại bệnh viện đó một chuyến. Tất nhiên là với điều kiện không phải làm tăng ca.

Sáng mai đi làm chắc phải uống thuốc ức chế liều thật mạnh mới được. Vì lúc nãy thấy buồn nôn quá nên chỉ uống có một viên, chắc là nồng độ hơi nhẹ rồi. Yoo Young thở dài, bỏ đồ đạc vào giỏ hàng. Đằng nào ngày mai cũng là ngày đầu tiên vị Trưởng phòng mới mà nghe nói tính tình khó ưa kia đến nhận việc nên cậu thấy rất căng thẳng, thôi thì mau chóng đi về tắm rửa rồi chuẩn bị cho buổi đi làm ngày mai vậy.

Trước Tiếp