Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 80
"…Trước tiên, xin mời mọi người nhìn vào biểu đồ này. Tôi tin rằng đây chính là phần phản ánh rõ nét nhất thực trạng hiện tại của chi nhánh Gyeonggi. Đặc biệt, so với quý trước, doanh số bán hàng đã…"
Giọng nói đều đều vang vọng khắp phòng họp. Đôi tay cầm bút của Do Won thỉnh thoảng lại cử động, ghi chú nội dung thuyết trình lên mặt giấy bằng nét chữ nắn nót, thanh thoát.
Ngoại trừ người đang thuyết trình, bầu không khí trong phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng sột soạt ghi chép của người ngồi bên cạnh. Ánh mắt Do Won dán chặt vào màn hình đầy sắc sảo, tư thế ngồi thẳng lưng không một chút lung lay. Vì sau khi bài thuyết trình kết thúc, cuộc họp sẽ tiếp diễn dựa trên nội dung đó nên anh phải hết sức tập trung cao độ.
Thế nhưng, dù đã nạp đầy đủ những nội dung đang được trình bày vào đầu, nhưng những dư ảnh cứ chập chờn hiện ra trước mắt anh lại là một nội dung hoàn toàn khác.
'Trưởng phòng. Anh ngủ ngon chứ ạ?'
Đó là dáng vẻ cậu mặc bộ đồ ngủ, dụi đôi mắt nhắm nghiền như một đứa trẻ chưa tỉnh giấc…
'Có cái lông vũ gì đó dính vào ạ. Chắc là từ áo chui ra.'
Hay là lúc cậu chìa bản đề xuất ra trước mặt anh với phong thái của một nhân viên chuyên nghiệp hoàn hảo, nhưng rồi lại sớm rũ bỏ sự cảnh giác mà đưa tay chạm lên đầu anh.
'Mày điên thật rồi sao. Thật sự đấy.'
Anh cảm thấy nực cười đến mức không thể tin nổi vào chính mình. Cuộc họp kết thúc, Do Won khẽ cười khổ rồi đứng dậy. Sau khi đáp lại qua loa lời rủ rê đi làm vài ly của các trưởng phòng đội khác, anh tiến thẳng về phía nhà vệ sinh.
Anh vặn vòi nước lạnh, thô bạo vò mặt. Dù việc cứ mãi nhớ về Han Yoo Young chưa đến mức gây ảnh hưởng đến công việc, nhưng đối với một người chưa từng có tiền lệ cứ liên tục nhớ về một người cụ thể nào đó trong giờ làm như Do Won, đây là một trải nghiệm đủ để khiến anh hoang mang.
Nước lạnh ngắt nhưng tiếng thở dài hắt ra chẳng hiểu sao vẫn cảm thấy nóng hổi. Anh lau sơ mặt, vuốt lại mái tóc rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh. Sự dao động này, anh phải tự mình thu xếp và kìm nén bằng mọi giá. Bởi lẽ việc để lộ tâm tư này cho Han Yoo Young biết chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cả.
Vùi đầu vào công việc với sự tập trung điên cuồng, thời gian buổi chiều trôi qua tương đối nhanh. Vì biết nếu không làm việc thì tạp niệm sẽ càng tăng lên, anh kéo cả những việc vốn không nằm trong danh sách ưu tiên ra xử lý. Ngoảnh đi ngoảnh lại, trời đã gần sáu giờ tối.
Như thường lệ, anh bước ra khỏi phòng trưởng phòng để đốc thúc nhân viên ra về. Hôm nay không có việc gì quá gấp gáp, liếc nhìn quanh văn phòng, anh thấy các thành viên trong đội đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ còn để mắt vào màn hình chờ đợi. Do Won vỗ tay hai cái, dõng dạc hô lớn:
"Nào, nghỉ thôi cả nhà. Mọi người hôm nay vất vả rồi."
"Trưởng phòng vất vả rồi ạ!"
Lời nói đó như tiếng súng phát lệnh, tất cả nhân viên đồng loạt đứng dậy. Bầu không khí yên tĩnh ban nãy nhanh chóng trở nên xôn xao, đầy sức sống. Từng người một đeo túi xách chào tạm biệt Do Won trước khi rời văn phòng. Thế nhưng, một vị trí quen thuộc vẫn chưa có dấu hiệu muốn rời đi.
Đợi đến khi các đồng nghiệp đã về hết và văn phòng trở nên trống trải, Yoo Young mới lóng ngóng tiến lại gần hỏi:
"Dạ… Trưởng phòng. Hôm nay anh vẫn bận ạ? Em tự hỏi không biết anh có về cùng không."
Vì Yoo Young biết tuần này là tuần làm việc tương đối nhẹ nhàng nên cậu mới đưa ra câu hỏi đó. Tuy nhiên, Do Won lại né tránh ánh mắt đang mở to tròn xoe nhìn mình của cậu.
"Chắc là không được rồi."
Anh trả lời bằng chất giọng khàn đặc.
"…Dạ?"
Nhìn thấy gương mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì của cậu, anh mới bừng tỉnh đôi chút. Anh chợt nhận ra đó là một câu trả lời không phù hợp về nhiều mặt.
"…Tôi còn chút việc phải xem nốt mới về được. Cậu cứ về trước đi."
"À… Dạ. Em biết rồi ạ."
Ngay khoảnh khắc Yoo Young gật đầu và chậm rãi nhấc túi xách lên, đôi bàn tay anh đã tự ý đưa ra, phủ lên mái tóc cậu.
"…Ơ…."
Che giấu mọi sự xao động trong lòng, Do Won thong thả v**t v* lọn tóc, chỉnh lại cổ áo cho cậu như mọi khi. Câu hỏi Mày điên rồi à cứ vang lên trong đầu, nhưng rồi một câu trả lời thiếu trách nhiệm lại hiện ra: Công việc xong rồi, cũng chẳng có ai ở đây, thế thì có sao đâu.
Yoo Young ban đầu còn vẻ ngơ ngác, nhưng giờ đã đón nhận sự chạm nhẹ của anh với vẻ mặt như đó là điều hiển nhiên. Nghĩ lại thì, ngay từ đầu Yoo Young chưa bao giờ né tránh sự tiếp xúc này từ anh cả.
'…Hà….'
Quả nhiên, không được rồi.
Kìm nén sự thôi thúc muốn tiếp tục v**t v* vầng trán tròn trịa đáng yêu kia, Do Won khó khăn rút tay lại. Anh cố tình quay đi, chào tạm biệt bằng thái độ khô khan, đậm chất công việc hơn.
"Vậy đi đường lái xe cẩn thận."
"Vâng, em biết rồi. Cái đó… Trưởng phòng."
Giọng nói ngập ngừng giữ chân anh lại.
"Nếu anh bận quá… thì cứ mang việc về nhà làm đi ạ. Có phần nào em giúp được, em sẽ giúp."
Phì, một tiếng cười khẽ thoát ra. Giọng nói chân thành lo lắng cho anh của Yoo Young đã không chút kháng cự mà làm tan chảy khối băng thắt chặt trong lòng anh.
"…Tôi đã bảo là không bắt làm thêm giờ ở nhà mà. Đừng lo lắng, về đi."
"Vâng. Vậy… em xin phép về trước ạ."
Giọng nói lễ phép khi cúi người chào của cậu đích thị là của một cấp dưới bình thường. Chào hỏi như thế xong, khi về đến nhà, chắc cậu sẽ tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ mặc nhà, rồi ngồi đó với gương mặt trắng trẻo như chú cún con…
'…Điên thật.'
Thở dài một hơi, Do Won nhìn chằm chằm vào cánh cửa nơi Yoo Young vừa đi ra, rồi sải bước tới lục lọi túi xách. Đôi bàn tay thô bạo lấy ra một viên thuốc ức chế khẩn cấp có dược tính mạnh hơn loại thông thường rồi nuốt chửng. Nếu không làm vậy, anh cảm thấy đêm nay mình sẽ gây ra một tai họa không thể cứu vãn mất.
❖ ❖ ❖
Đây là lần thứ hai anh tan làm để trở về ngôi nhà mới. Chẳng hiểu sao việc cùng Yoo Young về nhà tối qua, cùng nấu bữa tối và uống vang lại cho anh cảm giác như chuyện từ đời thuở nào rồi.
Sau khi đỗ xe, anh đi thang máy lên lầu. Tòa nhà mới này vẫn còn mang lại cảm giác xa lạ, chưa thể làm quen ngay được. Đứng trước cửa nhà, Do Won nới lỏng chiếc cà vạt đang thắt ngay ngắn. Nghĩ đến việc phía sau cánh cửa này có người vừa chào mình lúc tan làm, anh bỗng thấy cổ họng khô khốc.
Đã uống thuốc ức chế rồi nên chắc sẽ không xảy ra sai sót gì đâu. Vì vậy không sao cả. Nếu thấy khó khăn quá, hãy cứ coi đây là công ty đi.
Nghĩ vậy, Do Won thản nhiên nhập ngày sinh của Yoo Young. Ngay khoảnh khắc vừa bước qua huyền quan để vào phòng khách.
"Ơ, Trưởng phòng. Anh về rồi ạ?"
Yoo Young đang ngồi tựa lưng thoải mái trên sofa vội vàng bật dậy. Có vẻ như vừa mới chợp mắt nên cậu cứ liên tục dụi mắt.
"Sao không vào phòng ngủ mà nghỉ ngơi. Cậu ngồi đây làm gì thế này."
"…Thì tại…. Em sợ vào đó là ngủ quên mất. Em muốn đợi để chào Trưởng phòng một câu rồi mới đi ngủ. Ha ha."
Trên sofa bày la liệt những tập ảnh của anh. Do Won cười khổ khi nhìn những cuốn sách ảnh được xếp chồng lên nhau ngăn nắp trên ghế.
Cái đó có gì tốt đến thế chứ? Tốt đến mức bìa sách mòn cả đi, tốt đến mức phải xem đi xem lại mỗi ngày như vậy sao?
Và, đợi tôi làm cái gì. Chỉ là cấp trên ở chỗ làm thôi mà. Những câu hỏi không thể thốt ra cứ liên tục trỗi dậy trong lòng anh.
"…Đầu tóc còn chưa sấy nữa."
Đè nén thứ cảm xúc đang trào dâng nóng hổi không rõ lý do, Do Won buông một câu cộc lốc:
"Sẽ bị cảm đấy."
"À…. Bình thường em cũng ít khi sấy. Nhưng nãy giờ cứ thấy hơi lành lạnh, chắc là do chưa sấy thật ạ."
"Đợi chút."
Mái tóc ướt sũng kia rốt cuộc vẫn khiến anh bận tâm. Dù vừa đi vào phòng tắm lấy máy sấy tóc vừa tự nhủ đây đúng là chuyện bao đồng vô ích, nhưng bước chân tiến về phía Yoo Young lại là một sự bất khả kháng. Nhìn thấy anh cầm máy chuẩn bị sấy tóc cho mình, đôi mắt Yoo Young mở to kinh ngạc.
"Trưởng, Trưởng phòng. Không sao đâu ạ. Để em… để em tự làm."
"Ngồi yên đi. Có xem cái gì thì xem nốt đi."
Buông lời lạnh lùng, Do Won cầm chiếc máy đang tỏa ra hơi nóng, khẽ lắc nhẹ và bắt đầu sấy tóc cho cậu.
Tóc của Yoo Young thuộc loại sợi mảnh. Anh luồn những ngón tay như chiếc cào vào giữa những lọn tóc, khẽ xới tơi và sấy khô một cách tỉ mỉ. Mái tóc đang bết dính vì nước nhanh chóng khô đi và trở nên mềm mại.
Yoo Young ban đầu vì kinh ngạc mà gồng cứng cổ, nhưng rồi cũng sớm rũ bỏ sự cảnh giác. Nhìn dáng vẻ cậu thoải mái giao phó mái đầu cho bàn tay mình, Do Won hít một hơi thật sâu.
"A."
Yoo Young thả lỏng gáy, thốt ra một tiếng cảm thán nhẹ bẫng như tiếng thở dài nồng nàn.
"Thích thật đấy. Được cả Trưởng phòng sấy tóc cho nữa chứ…"
Cậu buông lời đùa giỡn, đôi mắt nheo lại cười đầy vẻ lười biếng. Nhìn cảnh đó, bàn tay đang cầm máy sấy của anh bỗng siết chặt. Cẩn thận để không lỡ tay túm lấy tóc cậu, Do Won im lặng tiếp tục công việc của mình.
"…Vốn dĩ mỗi khi không ngủ được em đều xem sách ảnh. Thế nhưng… bây giờ em lại thấy buồn ngủ dã man."
Giọng nói nồng đượm hơi men của giấc ngủ cứ líu lo mãi dù không nhận được lời đáp lại. Rồi đột nhiên như cảm thấy ngượng ngùng, cơ thể đang thả lỏng thoải mái của cậu bỗng chốc ngồi thẳng dậy.
"Cái đó, Trưởng phòng. Tự dưng em thấy ngại quá khi chỉ có mình em được hưởng thụ thế này…"
"Không sao đâu. Cứ ngồi yên đi. Không sấy khô hẳn là bị cảm đấy."
Mặc dù tóc đã gần như khô hẳn nhưng chẳng hiểu sao anh lại không muốn buông cậu ra. Do Won chuyển nhiệt độ máy sấy sang chế độ mát rồi bắt đầu sấy nhẹ nhàng.
Từng sợi tóc quấn quýt nơi đầu ngón tay, cảm giác chạm khẽ vào vùng gáy thon thả, cả cái đầu nhỏ tròn trịa kia nữa. Anh muốn được chạm vào mãi, nếu có thể…
Phải tỉnh táo lại thôi. Ngay khoảnh khắc Do Won cắn chặt môi và tắt nguồn máy sấy.
"Trưởng phòng cũng… đi tắm đi, rồi em sấy tóc cho anh nhé."