Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 79

Trước Tiếp

Chương 79

Yoo Young cầm bộ đồ ăn trên hai tay, gương mặt hiện rõ vẻ phấn khích khi đưa trứng và thịt xông khói vào miệng. Dù vóc dáng nhỏ nhắn nhưng cậu đúng là một người cực kỳ có tâm hồn ăn uống. Nhìn dáng vẻ ấy, một nụ cười bất giác hiện trên gương mặt Do Won.

Ban đầu cậu còn nhướn mày sắc sảo hỏi tại sao anh lại cười, nhưng giờ đây có vẻ cậu đã chẳng còn bận tâm nữa mà chỉ mải mê dùng nĩa xiên salad cho vào miệng. Nhìn cậu ăn phát ra tiếng rào rạo, trông thế nào cũng giống hệt một chú chuột Hamster.

"Trưởng phòng. …Lần tới, à không, ngày mai nhất định em sẽ chuẩn bị ạ. Anh đừng cứ tự mình chuẩn bị bữa sáng mãi thế."

"Tôi biết rồi nên cứ lo ăn cho ngon đi. Đừng bận tâm mấy chuyện đó."

Giữa những lúc nhai nhồm nhoàm là những lời hứa hẹn đầy quả quyết chen vào. Dáng vẻ đó khiến Do Won không khỏi bật cười khanh khách. Rõ ràng khi lập hợp đồng, họ đã đưa vào điều khoản kiểu như 'chia sẻ việc nhà theo tỷ lệ thích hợp', nhưng khi thực sự sống chung, anh lại nảy ra ý nghĩ rằng ai rảnh rỗi thì làm là được.

Kết thúc bữa sáng, Yoo Young vội vàng đứng dậy xếp chồng các đĩa lại.

"Em ăn xong rồi ạ!"

"Được rồi. Mau đi chuẩn bị rồi ra đây."

"À, em còn phải làm tóc nữa nên… Trưởng phòng cứ đi làm trước đi ạ. Dù sao chúng ta cũng đã định là sẽ đi riêng mà."

Vốn dĩ việc đi làm riêng biệt là đúng. Cho dù ở công ty có không để lộ sơ hở đi chăng nữa, nhưng nếu ngày nào cũng đi cùng nhau thì chắc chắn sẽ gây ra sự nghi ngờ.

Thế nhưng, Do Won cảm thấy dù có đi cùng nhau một hai ngày thì cũng chẳng sao. Hơn nữa, đây là ngày đi làm đầu tiên kể từ khi họ sống chung. Dù không muốn gán ghép quá nhiều ý nghĩa cho việc đó, nhưng hôm nay anh chỉ đơn giản là muốn làm vậy.

"Tôi sẽ đợi, đi cùng nhau đi. Dù sao tôi cũng chuẩn bị xong hết rồi."

"Ơ…. Vậy thì em sẽ ra ngay ạ."

"Cứ thong thả thôi."

Dù sao Yoo Young cũng là kiểu người luôn đi làm sớm hơn người khác nên giờ giấc thức dậy cũng rất sớm. Cho dù có đợi cậu thì vẫn dư dả thời gian. Chưa đầy mười lăm phút sau, Yoo Young đã mặc quần áo chỉnh tề, tóc tai chải chuốt cẩn thận hớt hải chạy ra khỏi phòng.

"Trưởng phòng! Em chuẩn bị xong rồi ạ."

"Được rồi. Đi thôi."

Dõi theo hình ảnh Yoo Young tự nhiên leo lên xe mình rồi thắt dây an toàn một cách gọn gàng, Do Won bắt đầu đánh lái một cách êm ái.

Yoo Young khẽ đan hai tay ôm lấy hai cánh tay mình. Có vẻ như dù anh đã bật sưởi ngay khi lên xe nhưng không khí bên trong vẫn chưa đủ ấm nên cậu thấy lạnh. Do Won lập tức vặn sưởi mạnh hơn, thầm nghĩ lần sau nên khởi động xe làm ấm trước.

"Oa, Trưởng phòng. Trời lạnh hơn nhiều rồi ạ. Có vẻ như mùa đông sắp đến thật rồi."

"…Đúng vậy nhỉ."

Đó vốn là con đường đi làm chẳng có gì khác biệt mỗi ngày. Vì đi sớm nên không có cảnh tắc đường, nhưng anh cũng chưa bao giờ nảy sinh cảm xúc đặc biệt nào khi qua lại trên cùng một cung đường ấy.

Thế nhưng, cảm giác có ai đó ngồi bên cạnh chắc chắn là một trải nghiệm mới mẻ. Hít căng lồng ngực mùi pheromone của Yoo Young đang bắt đầu lấp đầy không gian xe một cách tinh vi, anh cảm thấy tâm trạng mình hưng phấn hẳn lên.

Bây giờ, mùi pheromone của Han Yoo Young hòa quyện với mùi của chính anh tạo nên một tầng hương mềm mại khiến anh thấy thích thú đến sởn gai ốc. Đó là cảm xúc chân thật không hề giấu giếm. Và cảm giác đó đã đập tan hoàn toàn thái độ khước từ mùi hương của Omega bấy lâu nay của anh.

Ngay cả từ 'mùa đông' cũng vậy. Vốn là một từ chỉ cần nghe thấy là đã nhíu mày, nhưng không hiểu sao khi phát ra từ miệng Yoo Young, nó lại không mang đến cảm giác khó chịu đến thế.

Có lẽ vì cậu là người có nét gì đó giống với mùa đông. Làn da và chân tay trắng ngần, lại còn giống với đóa hồng La Perla trắng muốt đầy đặn mà anh đã tặng, và sinh nhật cũng vào mùa đông nữa.

"À, Trưởng phòng. Anh cứ vào trước đi ạ. Em ghé qua nhà vệ sinh một chút rồi vào sau."

"Được thôi."

Có vẻ như việc cùng nhau bước vào văn phòng khiến cậu thấy áp lực. Do Won gật đầu rồi đi vào văn phòng trước, nơi không gian vẫn còn vắng lặng và lạnh lẽo. Dù lạnh đến đâu thì vẫn phải thông gió, nên Do Won bật đèn rồi mở hết các cửa sổ, giống như một ai đó vẫn thường làm.

Khi anh đang ngồi trong phòng trưởng phòng làm việc, những tiếng ồn ào bên ngoài bắt đầu tăng dần. Nghe tiếng chào hỏi rôm rả vang lên sau cánh cửa, Do Won kiểm tra thành tích toàn công ty do các đội viên phân tích và lướt qua tài liệu họp cấp trưởng phòng đã nhận trước đó.

Đúng lúc đang say sưa với công việc thì có tiếng gõ cửa.

Trưởng phòng. Tôi là Han Yoo Young đây ạ.

"Mời vào."

Mỗi khi gõ cửa từ bên ngoài, giọng nói của Yoo Young luôn đanh lại vì căng thẳng. Dù thái độ khác hẳn khi ở nhà là chuyện đương nhiên, nhưng mặt khác anh cũng thấy điều đó thật đáng yêu.

Do Won rời mắt khỏi màn hình, hướng nhìn về phía Yoo Young đang bước vào. Với tư thế ngay ngắn, Yoo Young cung kính đưa xấp tài liệu ra.

"Đây là bản bổ sung lần hai cho những phần bị chỉ trích ngày hôm qua ạ."

"Được rồi. Đợi tôi một chút."

Anh lật giở tài liệu và kiểm tra bản đề xuất ngay tại chỗ. Đúng như lời cậu nói, những phần bị chỉ trích hôm qua đã được bổ sung một cách hoàn hảo.

Han Yoo Young là người làm việc tốt rõ rệt so với chức vụ và kinh nghiệm, và cậu có một thế mạnh lớn là luôn tiếp thu ngay lập tức các ý kiến đóng góp về những điểm còn thiếu sót để tạo ra kết quả tốt hơn. Nhìn thấy sự tiến bộ dần dần của cậu, việc anh nảy sinh ý muốn hết lòng nâng đỡ và chỉ dạy cũng là điều dễ hiểu.

"Làm tốt lắm. Vất vả cho cậu rồi."

Do Won nở nụ cười rạng rỡ. Chỉ một lời khen của anh mà đôi vai đang căng cứng của cậu đã dãn ra thấy rõ, gương mặt cũng bừng sáng hẳn lên. Hình ảnh Yoo Young với đôi môi đỏ mọng mỉm cười và đôi mắt đa tình híp lại luôn mang một sức hút khiến người nhìn thấy cũng cảm thấy dễ chịu theo.

Mải mê ngắm nhìn gương mặt cậu và vô thức nảy ra ý nghĩ đó, Do Won chợt giật mình tự trách rồi cố tình lạnh lùng quay đi nhìn màn hình máy tính. Anh không hiểu từ bao giờ mình lại bắt đầu có nhiều cảm xúc vẩn vơ khi nhìn mặt Han Yoo Young đến thế.

"Nếu không còn việc gì nữa em xin phép ra ngoài…."

"Ơ, Trưởng phòng."

Đúng lúc đó, Yoo Young sải bước dứt khoát đến sát bàn làm việc.

"Cái gì thế này. Có gì đó dính trên người anh này."

Bàn tay trắng trẻo thon dài không ngần ngại đưa lên đầu anh. Ngay khoảnh khắc Do Won khẽ mở to mắt, một cảm giác mềm mại chạm khẽ l*n đ*nh đầu. Dù ngón tay chỉ vừa chạm nhẹ rồi rời ra ngay, nhưng vị trí đó dường như có một dòng điện nhỏ vừa xẹt qua.

"Có cái lông vũ gì đó dính vào ạ. Chắc là từ áo chui ra."

Yoo Young khẽ cười, lắc nhẹ chiếc lông vũ nhỏ xíu giữa không trung.

"Dính từ lúc nào nhỉ? Lúc nãy ở nhà đâu có thấy…. Trên xe cũng vậy."

Giọng nói líu lo như đang làm nũng ấy, càng ngẫm lại càng gợi nhắc về mối quan hệ bí mật và đặc biệt giữa anh và cậu.

Thêm vào đó, rõ ràng lúc nãy còn đối xử với anh như một vị trưởng phòng đầy cung kính, vậy mà chỉ cần anh lơ là một chút là cậu lại không ngần ngại thực hiện những cử chỉ thân mật.

Anh thấy thật cạn lời khi cậu làm ra những hành động khiêu khích đủ đường như thế mà gương mặt lại vẫn thản nhiên như chẳng biết gì. Bình thường chỉ cần trêu nhẹ một chút là đỏ mặt, vậy mà khi nói những lời này lại điềm nhiên đến lạ lùng.

Nhưng điều khiến anh thấy cạn lời hơn cả Han Yoo Young chính là bản thân anh, người đang dao động dữ dội chỉ vì một chiếc lông vũ được lấy xuống. Anh chỉ biết cười khổ, không dám nhìn thẳng vào mặt Yoo Young. Do Won thở dài, dùng một tay che mặt rồi lại vùi đầu vào màn hình. Như nhận ra mệnh lệnh ngầm bảo mình đi ra, Yoo Young cất lời chào với giọng hơi lúng túng.

"Vậy em xin phép ra ngoài ạ."

"Trợ lý Han."

Giọng nói trầm đục gọi anh lại khi cậu vừa định quay lưng bước đi. Không biết là do pheromone của Do Won bắt đầu sắc sảo hơn hay do giọng nói trầm hơn bình thường mà gương mặt Yoo Young hiện lên vẻ thắc mắc khi ngoảnh lại.

"Vâng, thưa Trưởng phòng?"

Nhìn đôi mắt đang chứa đựng hình bóng mình một cách vô hại, Do Won thầm thở dài trong lòng. Gọi lại để làm gì, định làm gì đây. Tự trách bản thân vì sự thiếu kiềm chế vừa rồi, Do Won khẽ nói.

"…Không có gì. Cậu ra ngoài đi."

"Vâng…. Em biết rồi ạ."

Yoo Young vừa đi ra vừa khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt vẫn như không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cạch, ngay khi tiếng cửa đóng lại vang lên, Do Won thở hắt ra một hơi dài đã kìm nén bấy lâu.

"Hà…."

Dù chỉ trong thoáng chốc nhưng anh không thể chịu đựng nổi sự thôi thúc mà mình vừa cảm nhận được. Vừa rồi, anh đã muốn tóm lấy cổ tay của Yoo Young khi cậu đặt tay lên đầu mình. Sau đó là đặt cậu ngồi lên đùi, rồi đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng căng mọng ấy, và tưởng tượng mình sẽ lún sâu hơn nữa vào kẽ hở nhỏ mà cậu không ngần ngại mở ra cho anh.

'…Mình điên thật rồi sao.'

Vì quá nực cười nên anh đã thốt ra thành lời tự nói với bản thân. Anh lấy điện thoại ra kiểm tra lịch kỳ ph*t t*nh (rut) nhưng nhìn thấy số ngày còn lại còn rất dài, anh càng thêm bàng hoàng. Nếu không phải do pheromone, thì rốt cuộc tại sao lại thế này?

Anh vô thức đưa tay lên cổ. Chiếc cà vạt đang thắt chỉnh tề bỗng cảm thấy như đang thít chặt lấy cổ họng, anh dùng bàn tay thô bạo nới lỏng nó ra. Hà, ngay cả hơi thở hắt ra sâu thẳm cũng cảm thấy nóng hổi.

Anh thừa nhận có những khoảnh khắc Yoo Young trông thật đáng yêu. Không, phải nói là tần suất đó đang ngày một dày đặc hơn.

Nhưng anh không ngờ mỗi lần nhìn cậu, ánh mắt mình lại dần trở nên nóng bỏng như thế. Dù hiện tại vẫn ở mức độ có thể tự kiềm chế, nhưng Do Won cảm thấy hoang mang trước sự thật là mình đang cảm nhận được sự thôi thúc này.

Tất nhiên sự thật là mỗi khi pheromone của cả hai hòa quyện trước đây, cơ thể anh đều rạo rực và lòng dạ bồn chồn, nhưng vì mấy ngày qua không cần thiết phải làm thế nên anh đã quên mất. Trong lúc anh lơ là như vậy, Yoo Young đã từng chút một mở rộng lãnh địa của mình trong anh, và cuối cùng anh đã đạt đến mức cảm nhận được sự thôi thúc này mà chẳng màng đến thời gian và địa điểm.

Dù có thế nào đi nữa, ở công ty mà lại thế này thì….

Một lần nữa tự chửi rủa bản thân và thở dài, Do Won thô bạo đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Bây giờ không phải là lúc để những suy nghĩ này làm mờ mịt đầu óc. Hôm nay là ngày có cuộc họp cấp trưởng phòng quan trọng. Đẩy cửa phòng bước ra, Do Won nói bằng giọng gắt gỏng.

"Tôi đi họp trưởng phòng đây."

"Vâng, thưa Trưởng phòng."

Giữa những người đang trả lời đầy năng lượng có cả Yoo Young. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Yoo Young nở nụ cười tươi và giơ hai nắm đấm lên như muốn hét vang 'Cố lên!'. Nhìn dáng vẻ giống như một chú cún trắng nhỏ đang làm nũng, anh lại cảm thấy một cơn đau thắt nơi góc trái tim như vừa bị giáng một đòn mạnh. Lại một lần nữa tuôn ra những lời chửi rủa chính mình, Do Won rảo bước nhanh rời khỏi văn phòng.

Trước Tiếp