Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 78

Trước Tiếp

Chương 78

Do Won mở mắt theo tiếng chuông báo thức. Anh quờ quạng tìm chiếc điều khiển từ xa ở đầu giường để mở rèm cửa. Bầu trời vẫn còn mờ tối dần hiện ra sau lớp vải.

Thấy đêm ngày một dài hơn, anh biết mùa đông đã cận kề. Vừa nhận thức được điều đó, một tiếng thở dài đã bật ra khỏi môi.

Khi bầu trời chuyển sang màu xám tro nhạt nhòa, tiếp sau đó sẽ là những bông tuyết trắng xóa. Đây là mùa mà anh chẳng mong đợi hơn bất cứ lúc nào. Nghĩ đến những ký ức sẽ bất khả kháng ùa về phủ lấy tâm trí khi tuyết rơi đầy mặt đất, anh chỉ cảm thấy một nỗi ảm đạm khôn cùng. Đầu anh bắt đầu nhức nhối theo bản năng.

Đó là một ký ức từ rất lâu rồi. Người mẹ đau ốm của anh đã trút hơi thở cuối cùng vào một ngày tuyết rơi tầm tã, trong lúc vẫn nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của anh.

Anh vẫn nhớ như in cảm giác mình đã nắm lấy bàn tay đang nguội lạnh dần ấy mà khóc nức nở vì không muốn buông rời. Cậu bé Do Won khi ấy đã khóc dữ dội đến mức nôn mửa, và những chất bẩn dơ nhớp trào ra đã vấy bẩn cả tấm ga trải giường trắng muốt đang đắp trên người mẹ. Trong lúc người ta thay tấm ga mới cho bà, Do Won đã bị những người lớn cưỡng chế đưa ra ngoài.

Suốt thời gian diễn ra tang lễ và cho đến tận lúc đưa tang, những bông tuyết trắng vẫn không ngừng rơi. Sau nhiều ngày khóc lóc đến kiệt sức, Do Won thẫn thờ bước theo sau những người lớn. Tiếng họ lo lắng hỏi nhau rằng đứa trẻ này sao thế, liệu có phải nó mất hồn rồi không, chỉ văng vẳng bên tai anh như những bông tuyết đang bay loạn xạ.

Ký ức là thế đó. Hình ảnh mẹ anh được đưa vào lòng đất giữa núi rừng mùa đông lạnh lẽo, và trong lúc đất được lấp xuống, những bông tuyết trắng cũng đồng thời phủ lên trên. Suốt dọc đường ngồi xe trở về, những bông tuyết bám chặt lấy cửa kính không biết mệt mỏi, che khuất tầm nhìn mờ đục. Một ký ức đau đớn và rõ mệt đến khó chịu.

Có lẽ vì dư ảnh trắng xóa ấy đã đóng băng và khắc sâu vào tâm trí, nên anh luôn ghét mùa đông suốt quá trình trưởng thành. Mỗi khi cái lạnh bắt đầu len lỏi vào cơ thể, anh lại rùng mình đến run rẩy.

Anh đã từng thử cầm máy ảnh lên vào mùa đông với ý định dùng những ký ức khác để khỏa lấp đi. Thế nhưng, anh chỉ thành công chụp được duy nhất một tấm. Vì đó là thành quả sau bao nỗ lực đấu tranh tư tưởng, anh đã chọn tấm hình đó làm bưu thiếp tặng kèm cho tập ảnh xuất bản lúc bấy giờ. Tuy nhiên, ngay khi tập ảnh vừa ra mắt, anh đã lập tức hối hận vì đó là tấm hình mà anh mãi chẳng thể nảy sinh tình cảm.

Một cái cây đơn độc đứng giữa cánh đồng tuyết trắng. Đó chính là bức ảnh đang đặt trên bàn làm việc của Trợ lý Han Yoo Young.

'…Sáng sớm ra đã nghĩ vẩn vơ.'

Để nhanh chóng rũ bỏ những suy nghĩ ấy, Do Won lẳng lặng đi tắm. Anh dự định sau tập ảnh vừa mới phát hành gần đây, anh sẽ tạm ngưng công việc này một thời gian.

Tất cả là do sự bế tắc trong sáng tạo. Một cảm giác chán chường và hư vô cứ âm thầm nhưng to lớn len lỏi, thứ mà người ngoài không thể thấy nhưng bản thân anh lại cảm nhận rõ rệt. Bóng tối ấy đã bao trùm lấy tâm trí Do Won từ rất lâu, gặm nhấm anh từng chút một. Anh không thể xua đi cảm giác rằng mình đã chạm đến giới hạn.

'Do Won của mẹ sao lại chụp ảnh giỏi thế này nhỉ? Sau này làm nhiếp ảnh gia cũng được đấy. Chụp cho mẹ thêm một tấm nữa nhé?'

Mỗi lần anh chụp ảnh, mẹ lại xoa đầu anh và mỉm cười rạng rỡ như ánh mặt trời, chỉ bấy nhiêu thôi đã khiến anh thấy hạnh phúc. Đó là lý do anh bắt đầu cầm máy.

'Được ở một nơi đẹp thế này với Do Won, mẹ cảm thấy như bệnh tình sắp khỏi hẳn rồi.'

Anh đã thu vào ống kính hình ảnh người mẹ đang mỉm cười giữa khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp không biết bao nhiêu lần. Anh không muốn để lỡ mất mẹ, người đã lặng lẽ chuẩn bị cho sự ra đi từ lâu. Anh muốn lưu lại hàng ngàn, hàng vạn tấm hình để sau này, trong suốt quãng thời gian mẹ vắng bóng, anh vẫn có thể nhớ về bà. Đối với Do Won, nhiếp ảnh là phương tiện để chuẩn bị cho sự chia ly với mẹ, và cũng là khao khát mãnh liệt muốn vĩnh cửu hóa một sự tồn tại sắp rời xa mình.

Cứ thế, việc cầm máy ảnh đã trở thành thói quen, thành hơi thở tự nhiên trong cuộc sống của anh. Theo năm tháng, những bức ảnh của Do Won đã nhận được sự yêu mến của rất nhiều người. Dù ý nghĩa của nhiếp ảnh đối với anh đã thay đổi nhiều theo thời gian, nhưng đôi khi, tâm trạng của cậu bé năm xưa muốn dùng những bức ảnh để níu giữ mẹ lại trỗi dậy đầy sống động.

Và cuối cùng, cảm giác hoài nghi cũng tìm đến gõ cửa. Đó là thứ cảm xúc mà bất kỳ người sáng tạo nào cũng sẽ gặp phải ít nhất một lần. Giữa nỗi hư vô đang sầm sập kéo đến, Do Won không thể tìm thấy lý do để tiếp tục cầm máy ảnh lên nữa.

Tất nhiên, tập ảnh lần này vẫn nhận được vô vàn lời tán dương và đánh giá cao từ các nhà phê bình cũng như người hâm mộ như thường lệ. Người ta nói rằng cái nhìn của anh đã đạt đến độ chín muồi và là đỉnh cao của sự tinh tế. Thế nhưng, với tư cách là người chụp, anh cảm thấy mình chỉ có thể đi đến đây mà thôi. Nếu không thể tìm thấy mục đích để tiếp tục chụp ảnh ngoài thói quen và quán tính đơn thuần, thì dừng lại ở đây là lựa chọn đúng đắn.

Anh vẫn chưa chính thức bày tỏ lập trường với nhà xuất bản. Nhưng dù sao cũng không còn tác phẩm nào nằm trong hợp đồng nữa nên cũng chẳng sao. Nhà xuất bản vốn đã đồng hành cùng anh từ lâu vẫn luôn kiên trì đề nghị tổ chức triển lãm hay các buổi ký tặng cho một người vốn cực kỳ kín tiếng như anh, nhưng trước sự từ chối cương quyết của Do Won, họ cũng không thể ép buộc thêm. Với tập ảnh mới cũng vậy.

'Không biết Han Yoo Young có… buồn không nhỉ.'

Anh vừa lau người vừa tìm áo sơ mi để mặc, trong lòng thầm nghĩ vậy. Một nụ cười bỗng thoáng hiện ra. Chỉ cần nhớ lại dáng vẻ cậu mừng rỡ như một chú cún con khi đón nhận tập ảnh mới, hay cách cậu đặt bức ảnh mà chính anh đã ruồng rẫy lên bàn làm việc rồi mỗi ngày đều tận mẩn lau bụi, anh lại không kìm được.

Lặng lẽ bước ra khỏi phòng, anh bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Sợ tiếng động ồn ào sẽ làm cậu thức giấc, anh quyết định bỏ qua món nước ép vẫn hay làm mỗi ngày. Chuẩn bị bánh mì nướng đơn giản cùng trứng và thịt xông khói có lẽ sẽ tốt hơn. Thế nhưng, ngay cả khi đang bận rộn lấy nguyên liệu, tâm trí anh vẫn cứ mải miết nghĩ về một người.

Ban đầu, anh nghĩ mình chú ý đến cậu vì cậu thích những bức ảnh của mình. Nhưng giờ đây anh biết rằng sự thật không chỉ có thế. Một thứ cảm giác ấm áp, đầy đặn vốn được hình thành trong anh lấy nhiếp ảnh làm trung tâm, nay đã bắt đầu lan rộng sang cả những khía cạnh khác không liên quan đến nhiếp ảnh.

Anh cần phải xác nhận. Để biết thứ cảm xúc này là gì, vì lý do gì. Liệu nó có đúng là thứ cảm xúc mà lần trước anh đã nghĩ tới hay không, vì vậy….

"Trưởng phòng. Anh ngủ ngon chứ ạ?"

"…Cậu ngủ ngon chứ."

Một giọng nói còn ngái ngủ vang lên từ phía sau. Nhìn dáng vẻ Yoo Young chắc hẳn là vừa cuống quýt chạy ra khi mắt còn chưa kịp mở, Do Won không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Sao anh lại chuẩn bị một mình thế này…. Bữa sáng đáng lẽ phải để em làm chứ."

"Tôi làm sắp xong rồi, cậu cứ thong thả đi tắm đi."

"Vậy thì… em xin phép ạ."

Có lẽ vì xấu hổ với mái tóc rối bù và gương mặt chưa kịp rửa, cậu cúi đầu chào một cái rồi vội vàng chạy về phòng. Dõi theo bóng lưng ấy, Do Won không hề nhận ra khóe môi mình đã nhếch lên một nụ cười rạng rỡ.

Đối mặt với Yoo Young khiến anh tự nhiên nhớ lại cuộc trò chuyện khi uống rượu tối qua. Giữa chừng, khi được hỏi tại sao không muốn kết hôn, Han Yoo Young đã nói rằng cậu ghét Alpha. Cậu ghét cái vẻ độc đoán và áp đặt của họ.

Phải ghét Alpha đến mức nào thì cậu mới chấp nhận cả việc kết hôn với một Alpha như anh để không phải lấy chồng cơ chứ. Nghĩ đến đó, anh thấy hoàn toàn có thể thấu hiểu, nhưng một góc trái tim vẫn không tránh khỏi cảm giác đắng cay.

Cứ như thể Yoo Young đang dùng bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo ấy để đẩy anh ra xa. Rằng dù cảm xúc hiện tại của anh là gì đi chăng nữa, thì cũng đừng tiến lại gần thêm. Hợp đồng của chúng ta chỉ dừng lại ở đây mà thôi.

Vì vậy, anh cần phải cẩn trọng. Vì chính anh là người đề nghị bản hợp đồng này nên anh cần phải thận trọng, không được để lộ thứ cảm xúc đang dần lan tỏa này.

Cảm giác thật lạ lẫm. Việc kiểm soát và chế ngự bản thân vốn là điều anh vẫn làm như một thói quen trong cuộc sống bấy lâu nay, nó đã trở thành bản năng nên không cần nỗ lực gì đặc biệt.

Thế nhưng lạ thay, từ vài ngày trước, không, có lẽ là từ vài tuần trước rồi. Từ một thời điểm không xác định, Do Won cứ phải nỗ lực không ngừng để kìm nén lòng mình. Vì đây là lần đầu tiên trải qua cảm giác này nên anh không khỏi thấy hoang mang.

'…Hầy.'

Đôi mày anh bất giác nhíu lại. Khóe môi vừa mới mỉm cười đã trở về vị trí cũ. Đó là vì anh vừa nhớ lại cuộc điện thoại tối qua.

Trong lúc đang cùng Yoo Young uống rượu và trò chuyện vui vẻ, kẻ gọi đến không ai khác chính là Lee Sun Hyung, người đã phá nát khoảng thời gian ấy.

Ngay khi điện thoại đổ chuông, Yoo Young dường như cảm nhận được điều gì đó nên đã vội vàng thu dọn và đứng dậy. Nhìn bóng lưng cậu vội vã biến mất sau cánh cửa phòng ngủ, Do Won đưa tay vuốt ngược tóc. Ngay từ đầu đó đã không phải là cuộc gọi có thể nghe trước mặt Yoo Young, nên có lẽ như vậy lại là may mắn.

Đúng như dự đoán, Sun Hyung ở đầu dây bên kia đang trong trạng thái cực kỳ kích động.

'Sao cậu có thể đối xử với tôi như vậy? Đồ tồi này!'

Sun Hyung vừa khóc vừa không ngừng gào thét. Không phải Do Won không hiểu cho nỗi lòng phẫn nộ và bàng hoàng của cậu, nhưng đứng trên lập trường của mình, anh không thể làm gì hơn cho cậu được nữa.

'Cậu muốn tôi phải làm sao đây. Tôi đã nói trước với cậu rồi mà. Rằng tôi sẽ kết hôn.'

'Chính vì thế nên mới là vấn đề đấy! Sao cậu có thể đối xử với tôi như vậy? Cậu biết rõ tôi đã chờ đợi cậu từ bao lâu rồi mà!'

'Haiz…. Sun Hyung à.'

Một tiếng thở dài từ tận đáy lòng phả vào ống nghe. Do Won day mạnh hốc mắt, thốt ra giọng nói kìm nén.

'Dừng lại đi. Tôi đã nói hàng chục lần, không, hàng trăm lần rồi. Rằng tôi không coi cậu hơn mức bạn bè. Cậu cứ thế này chỉ khiến quan hệ giữa chúng ta thêm khó xử thôi.'

'…Choi Do Won. Cậu thật sự định tuyệt tình đến cùng sao….'

'Tôi biết cậu sẽ thấy khó chấp nhận. Nhưng tôi mong cậu hãy thôi đi. …Tôi sẽ không bảo cậu chúc phúc cho tôi đâu. Khi nào tâm trạng ổn định lại thì hãy liên lạc sau.'

Anh cố tình nói những lời tuyệt tình rồi cúp máy. Bản thân anh khi phải nói ra những lời cay nghiệt cũng chẳng thấy dễ chịu gì, nên sau khi cuộc gọi kết thúc, anh vẫn cứ nhíu mày đứng nhìn cảnh đêm một hồi lâu.

Hy vọng bây giờ Sun Hyung có thể quên anh đi để sống thoải mái hơn.

Đúng như cậu nói, quãng thời gian Sun Hyung hướng về anh đã kéo dài đằng đẵng nhiều năm, nhưng đó chỉ là cảm xúc đơn phương. Không phải vì tình cảm đơn phương ấy đáng thương mà anh có thể đáp lại được, nên Do Won đã luôn nhất quán đẩy cậu ấy ra xa. Dù anh chưa từng cho bất kỳ hy vọng nào, nhưng Sun Hyung vẫn là người không chịu chấp nhận sự thật đó.

Khi quyết định kết hôn hợp đồng với Yoo Young, anh đã thông báo chuyện này cho Sun Hyung đủ nhiều lần, và giờ đây không còn gì mà Do Won có thể làm được nữa. Nếu lúc này anh dịu dàng an ủi  thì chẳng khác nào lại gieo thêm hy vọng. Từ giờ trở đi, đó là phần việc mà Sun Hyung phải tự mình chấp nhận và cam chịu.

Ngay cả trái tim mình anh còn chẳng thể điều khiển theo ý muốn, thì làm sao có thể gánh vác nổi trái tim của một người khác như Sun Hyung. Nghĩ đến đó, anh thấy lòng đắng ngắt, nhưng cũng đành chịu thôi.

Đúng lúc đó, từ phía sau vang lên một giọng nói trong trẻo khác hẳn lúc nãy.

"Trưởng phòng. Em tắm xong rồi ạ. Để em... để em làm nốt cho."

"Xong cả rồi. Cậu ngồi xuống đi."

Khác với Do Won, người chỉ cần cởi tạp dề và khoác áo vest là xong xuôi thủ tục đi làm, Yoo Young vừa cuống quýt chạy ra giúp bày biện bàn ăn trong bộ dạng vừa mới tắm xong. Mái tóc cậu xõa tự nhiên trước trán, trên người vẫn là bộ đồ mặc nhà.

Có lẽ vì vừa mới tắm nên gương mặt trắng trẻo bừng sáng trông cứ như một đứa trẻ. Bàn tay nhỏ nhắn thoăn thoắt bưng bê đồ ăn và sắp xếp bát đũa. Do Won chỉ nhận ra mình đang thẫn thờ dõi theo từng cử động của cậu khi nghe thấy tiếng gọi của Yoo Young.

"Trưởng phòng. Sao... thế ạ? Mặt em dính gì sao?"

Đôi mắt mở to tròn xoe trông thật hiền lành và thuần khiết. Liệu đây có đúng là biểu cảm của một người đàn ông hai mươi bảy tuổi không vậy. Do Won nuốt ngược tiếng thở dài sắp trào ra, cố tỏ ra bình thản trả lời.

"Không có gì. Ngồi xuống ăn đi thôi. Ăn nhanh rồi còn chuẩn bị."

"À, vâng."

Yoo Young chạy lại ngồi xuống đối diện rồi dõng dạc chào:

"Vậy thưa Trưởng phòng, em xin phép ăn ạ!"

"Ăn nhiều vào."

Trước Tiếp