Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 77

Trước Tiếp

Chương 77

Trước câu trả lời chân thật của Yoo Young, Do Won khẽ nở nụ cười.

"Cậu không ngủ được sao?"

"Vâng. Còn Trưởng phòng, sao anh vẫn chưa ngủ?"

"Tôi đang xử lý chút việc. Vốn dĩ tầm này tôi cũng chưa ngủ."

"À… anh bận lắm ạ? Em có giúp được gì cho anh không?"

Trước câu hỏi ngây ngô của Yoo Young, khuôn miệng Do Won càng dãn ra thêm một chút.

"Tôi không muốn để nhân viên phải làm thêm giờ tận ở nhà đâu. Không sao đâu mà. Cũng không phải việc gì gấp gáp, chỉ là tôi cũng thấy hơi… khó ngủ."

"À…."

Yoo Young chậm rãi gật đầu. Việc biết đối phương cũng có cùng tâm trạng, rằng anh cũng giống cậu, chẳng thể chợp mắt trong môi Tr**ng X* lạ này, sao lại khiến cậu thấy an lòng đến thế. Cứ như thể Do Won đang thầm nhắn nhủ rằng, cậu không phải là người duy nhất cảm thấy cô đơn và bất an.

Trong một phút bốc đồng, Yoo Young hỏi anh:

"Hay là… mình làm một ly vang nhé? Trưởng phòng."

Ánh mắt Do Won thoáng chút ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh chóng dãn ra đầy vẻ hiền hòa.

"Được thôi."

"Vậy đồ nhắm thì…."

"Có chút phô mai và hoa quả. Để tôi chuẩn bị, cậu cứ ngồi đợi đi."

"À, không đâu ạ. Để em đi lấy rượu. Anh thích loại nào?"

"Tôi thì loại nào cũng được, cậu cứ chọn theo khẩu vị của mình là được rồi."

Hóa ra anh ta cũng là kiểu người dễ tính trong ăn uống sao? Khác hẳn với hình tượng ban đầu nhỉ. Nghĩ vậy, Yoo Young bước tới trước tủ lạnh chuyên dụng đựng rượu vang mà cậu đã thấy lúc nãy rồi đưa tay ra. Thế nhưng, ngay khi mở cửa tủ, cậu mới hiểu tại sao anh lại bảo cậu cứ lấy đại một chai. Tất cả những chai rượu xếp chật kín bên trong đều là loại thượng hạng.

Chọn một chai phù hợp mang ra bàn ăn, Yoo Young đứng cạnh Do Won phụ giúp anh làm món Canape. Giống như bữa tối lúc nãy, Do Won tỏ ra là người khá có khiếu nấu nướng. Đôi tay anh cử động dứt khoát không chút do dự, và thành quả làm ra món nào món nấy đều đẹp mắt và trông rất ngon miệng.

Vì đã muộn, lại vừa mới dùng bữa xong nên họ không cần lượng đồ ăn quá nhiều. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, hai người mang rượu và đồ nhắm ra ghế sofa phòng khách ngồi.

"Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên em ngồi ở bộ sofa này đấy."

"Tôi cũng vậy."

Hai người nhìn nhau khẽ mỉm cười. Bộ sofa mà cả hai đã cùng nhau đi chọn, mãi đến tận bây giờ mới được ngồi cùng nhau như thế này. Nếu lúc nãy cứ thế lăn ra ngủ thì có lẽ trong ngày đầu dọn nhà, họ đã chẳng có cơ hội ngồi bên nhau như thế.

Keng, khác với tiếng chạm ly ồn ào lúc nãy, lần này hai chiếc ly khẽ chạm nhau đầy lặng lẽ. Sau khi cùng nhấp một ngụm vang, cả hai đều cầm ly nhìn về phía trước. Do Won là người phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trước.

"Tại sao cậu lại không ngủ được?"

"Thì cũng tại…"

Định trả lời một cách bâng quơ, nhưng rồi Yoo Young lại nở một nụ cười tinh nghịch.

"Chắc là vì lý do cũng tương tự như Trưởng phòng thôi ạ."

Trước câu trả lời bộc trực của Yoo Young, Do Won bật cười khe khẽ.

"Chắc là vậy rồi."

"Vâng. Và… dù sao thì việc phải ngủ chung một nhà với Trưởng phòng cùng đội cũng khiến em thấy hơi lạ lẫm."

Nghe lời nói đùa của cậu, nụ cười của Do Won càng thêm đậm nét. Anh khẽ lắc ly vang trong tay, nhấp một ngụm chất lỏng màu đỏ thẫm.

"Đột ngột quá đúng không? Chắc hẳn cậu cũng thấy hoang mang lắm."

"……."

Trước câu nói đâm trúng tim đen của Do Won, lần này Yoo Young không thể đưa ra câu trả lời ngay lập tức. Do Won đặt ly vang xuống với vẻ mặt nghiêm nghị, nụ cười đã hoàn toàn biến mất.

"Có lẽ cậu cũng đang thấy rối bời. Tôi hiểu mà. Dù đã cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng chính tôi cũng cảm thấy như vậy."

"…Vâng. Dù sao thì cũng chẳng còn cách nào khác."

Làm sao có thể phủ nhận được đây. Mặc dù mọi điều kiện đều khớp nhau đến mức quá trình dẫn đến việc chung sống này diễn ra hết sức thuận buồm xuôi gió, nhưng nhìn theo góc độ khác, đây chẳng khác nào một bản hợp đồng được thực hiện theo kiểu đốt cháy giai đoạn. Trên đời này liệu còn ai chưa từng ở lại nhà nhau quá ba mươi phút mà đã đột ngột dọn về sống chung như thế này không?

"Tuy nhiên."

Ánh mắt Do Won nhìn thẳng vào Yoo Young đầy kiên định.

"Tôi dự định sẽ nỗ lực hết mình. Dù là dựa trên hợp đồng hay bất cứ điều gì, dù mối quan hệ này bắt đầu bằng sự chân thành hay không. Dù sao thì trong thời gian chúng ta được định danh là vợ chồng, tôi muốn đối đãi thật tốt để Trợ lý Han không phải cảm thấy tủi thân. Vì đây là lần đầu tiên tôi ở trong một mối quan hệ như thế này nên có lẽ chính tôi cũng sẽ gặp phải những sai sót."

Đó là những lời lẽ cực kỳ trịnh trọng nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Ít nhất là đứng trên lập trường của một đối tác hợp đồng, đó là một lời nói không chỗ nào chê được.

Dẫu gật đầu đồng tình, nhưng Yoo Young vẫn cảm thấy nhói lòng trước một câu nói cứ vương vấn như chiếc dằm trong tim. 'Dù mối quan hệ này bắt đầu bằng sự chân thành hay không.' Câu nói ấy của Do Won như đang khẳng định với cậu rằng:

Mối quan hệ với cậu không phải bắt đầu từ lòng chân thành. Nhưng vì chuyện đã lỡ rồi nên tôi sẽ tôn trọng cậu.

Yoo Young lẳng lặng nâng ly nhấp một ngụm rượu. Nếu cậu cảm thấy chạnh lòng dù chỉ một chút trước lời nói của anh, thì chẳng phải bản thân cậu mới là người kỳ quặc sao. Ai nhìn vào chắc lại tưởng cậu đang yêu đơn phương Do Won sâu đậm lắm không bằng.

'Yêu đơn phương… cái nỗi gì chứ. Thật là nực cười.'

Nghĩ vậy, cậu định bật cười một cách vô tri, nhưng sao khóe môi cứ như bị đóng đinh, chẳng thể nào nhếch lên nổi.

"…Trợ lý."

"……."

"Trợ lý Han."

"Dạ? À… vâng, thưa Trưởng phòng."

Giọng nói của Do Won đã kéo cậu ra khỏi những dòng suy tưởng mông lung. Dù giật mình nhìn thẳng vào mắt anh, nhưng gương mặt cố che giấu cảm xúc của Yoo Young trông vẫn thật gượng gạo.

"Cậu đang nghĩ gì mà thẫn thờ vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?"

"Dạ? À, không ạ. Hoàn toàn không."

"Đưa tay đây tôi xem."

"…Sao tự dưng lại đưa tay ạ?"

Yoo Young ngơ ngác đưa tay ra. Do Won đặt ly rượu xuống, chậm rãi và nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay trắng trẻo, nhỏ nhắn của cậu rồi bóp nhẹ. Giống như lần trước trong buổi gặp mặt phụ huynh, anh đã làm vậy khi nghĩ rằng cậu đang bị đầy bụng.

Cảm giác dễ chịu và hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang Yoo Young. Thế nhưng, khác với lần trước khi lòng cậu thấy bình yên và nhẹ nhõm, chẳng hiểu sao hôm nay tâm trạng cậu lại cứ trở nên kỳ lạ vô cùng.

"Cậu thấy đỡ hơn chút nào chưa?"

"……."

Ý em là, sự dịu dàng không đầu không đuôi của anh và cái điều khoản 'không được yêu nhau' mà anh nói ấy, chúng không thể nào tồn tại song hành cùng nhau được đâu.

Cậu muốn nói như vậy nhưng dĩ nhiên là chẳng thể thốt nên lời. Sau một hồi im lặng để mặc cho anh nắm lấy tay mình, Yoo Young khẽ rụt tay lại. Hôm nay cậu thấy thật khó lòng đón nhận sự tử tế và dịu dàng của anh. Thay vì cứ ngoan ngoãn phó mặc cơ thể cho anh như mọi khi, Yoo Young bất giác thốt ra câu hỏi mà cậu đã ấp ủ từ bấy lâu nay.

"…Trưởng phòng. Em có thể hỏi anh một chuyện được không?"

"Được chứ. Cậu cứ tự nhiên."

Sau một hồi lưỡng lự vân vê ngón tay, Yoo Young nhìn Do Won – người vừa gật đầu một cách sẵn lòng – rồi hỏi:

"…Tại sao từ trước đến nay Trưởng phòng lại không có ý định kết hôn ạ?"

Dựa trên kinh nghiệm của bản thân, đây là câu hỏi có thể gây bất lịch sự khi tùy tiện hỏi người khác nên từ trước đến nay cậu chưa từng mở lời. Thế nhưng giờ đây khi cả hai đã kết hôn giả và thậm chí là thực sự sống chung, cậu nghĩ mình đã có thể hỏi câu này nên mới rụt rè lên tiếng.

"Ừm," Do Won chậm rãi mở lời. "Như tôi đã nói, gia đình muốn tôi kết hôn với một người bạn rất thân từ thuở nhỏ. Nhưng tôi hoàn toàn không thể coi người bạn đó hơn mức tình bạn nên không có ý định kết hôn. Hơn nữa, bản thân tôi cũng rất ghét việc hôn nhân sắp đặt. Tôi không muốn kết hôn trừ khi đó là người mà tôi thực sự muốn gắn bó cả đời."

"À…. Vậy tại sao anh không gặp gỡ người khác ạ?"

"Kể từ khi bắt đầu đi làm, tôi quá bận rộn nên không có thời gian để nghiêm túc gặp gỡ ai, vả lại tôi cũng không có ai thực sự muốn gặp. Tôi cũng không muốn gặp gỡ ai đó một cách khiên cưỡng thông qua xem mắt."

Hóa ra là vậy. Yoo Young gật gù rồi lại chạm ly với Do Won lần nữa. Khi nghĩ về gia thế của mình và của Do Won, hôn nhân sắp đặt là chuyện thường tình, chẳng có gì mới mẻ hay lạ lẫm.

Thế nhưng, giọng điệu của Do Won khi nói về 'người mà tôi thực sự muốn gắn bó cả đời' lại vô cùng kiên định. Người muốn gắn bó cả đời…. Đó là một cụm từ đầy cảm tính, tương tự như những gì cậu từng thấy trong bản hợp đồng. Đó là những lời mà cậu chưa từng nghĩ sẽ thốt ra từ miệng của Do Won.

"Vậy còn Trợ lý Han thì sao. Tại sao từ trước đến nay cậu lại không có ý định kết hôn?"

Lần này câu hỏi được chuyển ngược lại cho cậu. Yoo Young vô thức nói ra những suy nghĩ thường trực trong lòng.

"Vốn dĩ em cũng không thích Alpha cho lắm…. Và em ghét cái bầu không khí xã hội cứ bắt buộc mình phải kết hôn với Alpha. Em cũng không muốn phải bỏ việc nữa. Em chỉ muốn được tự do làm những gì mình thích và sống một đời tự tại thôi."

Đó là một câu trả lời mang tính bộc phát nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt Do Won nhìn cậu lại vô cùng nặng nề.

"Cậu ghét kết hôn với Alpha là vì chuyện phải bỏ việc sao? Hay còn lý do nào khác nữa?"

"Thì… chuyện đó cũng là một phần, nhưng mỗi khi bị cha ép đi xem mắt, ấn tượng mà các Alpha để lại cho em đều rất tệ. Họ luôn độc đoán và áp đặt. Như Trưởng phòng cũng biết đấy, tính khí của em đâu có phải loại người có thể chịu đựng được những chuyện đó đúng không ạ? Ha ha."

Vừa cười vừa nói xong, cậu chợt thấy hơi ngượng vì có cảm giác mình đang nói xấu Alpha ngay trước mặt một Alpha là anh. Nhưng vì đó chính là lý do khiến cậu né tránh hôn nhân bấy lâu nay nên Yoo Young quyết định cứ thành thật bày tỏ. Do Won lắng nghe lời cậu với vẻ mặt nghiêm nghị rồi lại lên tiếng.

"Chẳng phải tôi cũng đã nhiều lần thể hiện sự độc đoán và áp đặt đối với Trợ lý Han đó sao."

"…Đó là khi anh là Trưởng phòng thôi ạ. Còn khi không phải là Trưởng phòng thì…"

Ngay khi cậu định nói tiếp, bỗng nhiên có tiếng rung dữ dội vang lên từ đâu đó. Do Won lấy chiếc điện thoại đang phát sáng trắng ra, đôi mày anh nhíu chặt đầy vẻ hung dữ.

Nếu là cuộc gọi công việc chắc hẳn anh đã bắt máy ngay lập tức, nhưng anh không nghe máy ngay mà lại thở hắt ra một hơi rồi lấy một tay che mắt. Có vẻ đó là một cuộc gọi mà anh thấy không tiện nghe trước mặt cậu, nên Yoo Young lẳng lặng đứng dậy.

"Thế, Trưởng phòng. Anh cứ tự nhiên nghe điện thoại đi ạ. Em xin phép vào phòng trước đây."

"Không sao đâu. Cậu cứ ngồi đi."

"À, không đâu ạ. Em… em muốn đi ngủ rồi. Uống chút vang vào nên em thấy hơi buồn ngủ. Vậy anh ngủ ngon nhé, hẹn gặp anh ngày mai ạ!"

Trước khi anh kịp nói gì thêm, Yoo Young đã nhanh chóng đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi. Cậu vội vàng đặt ly rượu vào bồn rửa rồi đóng cửa bước vào phòng ngủ của mình.

Thực ra cậu lấy cớ cuộc gọi của anh làm bình phong thôi, chứ lòng cậu đang rối như tơ vò, cậu cần thời gian để một mình sắp xếp lại suy nghĩ. Ở bên cạnh Do Won khiến cậu không thể nào suy nghĩ thấu đáo được.

Bởi vì anh là người vừa vạch ra ranh giới rạch ròi, nhắc nhở cậu về mối quan hệ hợp đồng, nhưng rồi ngay sau đó lại vô tình khiến trái tim cậu rung động bằng những cử chỉ ân cần và lời nói dịu dàng như vừa nãy.

Bởi vì anh là người liên tục trao cho cậu hơi ấm, tỏa ra mùi hương dễ chịu khiến tâm trí cậu rối bời trước cả khi cậu kịp bình tâm suy nghĩ xem cảm xúc của mình là gì để đặt cho nó một cái tên chính xác.

Tại sao anh lại làm như vậy chứ.

Chẳng lẽ, mình đối với Choi Do Won….

'…Không thể nào.'

Sau khi đánh răng và trùm chăn kín mít, Yoo Young thở hắt ra một hơi nóng hổi. Không thể nào. Cậu biết rõ điều đó là không thể, và cậu cũng biết quá rõ rằng mình không được phép có thứ cảm xúc này khi mọi chuyện đã lỡ phóng lao theo một bản hợp đồng khổng lồ như thế này rồi….

'…Mình điên thật rồi.'

…Xem ra, mình thích Choi Do Won thật rồi.

Nếu không phải vậy thì cậu đã chẳng cảm thấy chạnh lòng đến thế khi Do Won cứ liên tục vạch rõ ranh giới và khẳng định đây chỉ là mối quan hệ giữa người với người. Nếu không phải vậy, thì hình ảnh anh mua hoa tặng cậu, ân cần chỉnh lại cổ áo cho cậu đã chẳng cứ mãi hiện lên trong tâm trí như thế.

Nếu không phải vậy…. Trái tim cậu đã chẳng đập liên hồi và đầu óc đã chẳng quay cuồng đến mức này khi nghĩ về anh.

'…Muốn khóc quá.'

Thứ cảm xúc vốn dĩ ngự trị ở nơi xa xôi mờ mịt kia nay đã từng bước, từng bước tiến sát lại gần cậu. Thứ cảm xúc xa xăm đến mức cậu chẳng thể đặt tên ấy, giờ đây đã tiến lại quá gần, gõ cửa trái tim Yoo Young khiến cậu chẳng thể nào vờ như không biết được nữa.

Nó đang bắt cậu phải thừa nhận. Rằng cậu thích anh ấy rồi.

"…Haiz…."

Tại sao cậu lại đi thích một người là Trưởng phòng cùng đội, và là người mà cậu đã thỏa thuận sẽ ly hôn một cách dọn gàng sau ba năm chung sống cơ chứ.

Tiếng thở dài cứ thế tuôn ra không dứt. Yoo Young nhắm nghiền mắt lại, một lần nữa trùm chăn kín đầu. Thế nhưng chiếc chăn với cảm giác lạ lẫm nhưng lại mang mùi hương quen thuộc cứ liên tục nhắc nhở cậu về thực tại, khiến nội tâm cậu không ngừng dậy sóng. Suốt đêm dài đằng đẵng cho đến khi trời hửng sáng, Yoo Young chỉ biết trằn trọc không yên trên giường, đôi mắt cứ chớp mở mãi không thôi.

Trước Tiếp