Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 76
Vốn dĩ Yoo Young là người thích tắm rửa thong thả để xua tan mệt mỏi sau một ngày dài, nhưng xem ra hôm nay khó mà làm vậy được. Cậu nhanh chóng kết thúc việc tắm táp, lau khô người rồi khoác lên mình bộ đồ mặc nhà. Mái tóc ướt rũ xuống trán một cách tự nhiên được cậu dùng tay vuốt ngược ra sau. Sau khi thoa chút kem dưỡng da, Yoo Young bước ra khỏi phòng ngủ và khẽ tròn mắt ngạc nhiên.
'Gì thế này? Mùi hương thơm nức mũi luôn.'
Cậu cứ ngỡ anh sẽ gọi đồ ăn bên ngoài về. Chẳng lẽ trong lúc cậu tắm, anh đã tự tay vào bếp sao? Yoo Young rón rén bước về phía nhà bếp. Quả nhiên, bóng lưng Do Won đang bận rộn nấu nướng hiện ra trước mắt.
Anh đã cởi áo khoác, xắn tay áo sơ mi lên và đang tập trung cao độ vào việc áp chảo thịt. Với đôi tay điêu luyện, anh cầm lấy cán chảo lắc nhẹ vài cái rồi tắt bếp. Những món ăn nóng hổi bốc khói nghi ngút được anh cẩn thận bày biện lên đĩa đã chuẩn bị sẵn. Chứng kiến cảnh tượng ấy, Yoo Young ngẩn ngơ mất một lúc rồi mới sực tỉnh tiến lại gần.
"Trưởng... Trưởng phòng. Em không ngờ anh lại tự mình chuẩn bị thế này. Em cứ tưởng mình sẽ gọi đồ ăn ngoài nên mới thong thả đi tắm..."
"Cậu làm tốt lắm. Hôm nay là ngày đầu tiên dọn vào nhà mới, tôi muốn tự tay chuẩn bị cho cậu nên đừng thấy áp lực quá."
"Nhưng mà... những nguyên liệu này anh mua từ lúc nào thế ạ?"
"Hồi trưa dì giúp việc ở nhà chính đã ghé qua đây rồi."
Nhắc mới nhớ, căn nhà sạch sẽ đến lạ lùng dù cả hai vừa mới chuyển tới. Yoo Young gật gù, nhanh nhảu đứng cạnh Do Won để phụ giúp những việc lặt vặt. Cậu rót nước, bày biện bát đũa thì cũng là lúc các món ăn đã hoàn thành.
"...Oa, Trưởng phòng. Đây chẳng lẽ là... bít tết thăn lưng và salad phô mai Burrata sao?"
"Chẳng phải đây là sở thích chung của hai ta sao?"
Nhớ lại lần gặp gỡ đầu tiên, cả hai đều mỉm cười. Dù thế nào thì anh ta vẫn thật tinh tế. Yoo Young phấn khởi cùng Do Won ngồi vào bàn ăn.
"Vậy em xin phép thưởng thức ạ."
"Ăn nhiều vào nhé. Cậu dùng một chút sâm panh chứ?"
"Dạ! Tuyệt quá ạ."
Do Won đứng dậy lấy sâm panh, và chẳng mấy chốc, hai chiếc ly trống đã đầy ắp thứ chất lỏng mang màu sắc tuyệt đẹp. Do Won khẽ cười ẩn ý rồi hất cằm về phía Yoo Young.
"Trợ lý Han thử nói lời chúc rượu đi."
"...Ngượng chết đi được... Khụ."
Dù định xua tay từ chối vì xấu hổ, nhưng nghĩ lại người ta đã chuẩn bị cả hoa lẫn món ăn mà mình đến cả lời chúc cũng không nói nổi thì thật không hay. Đỏ mặt tía tai, Yoo Young hắng giọng vài cái để lấy lại giọng.
"...Thì... chúc cho cuộc sống tân hôn hạnh phúc của Trưởng phòng và em... À, không! Chờ, chờ một chút ạ!"
Yoo Young hoảng hốt kêu lên. Cậu vốn định nói là 'cuộc sống hạnh phúc tại nhà mới', nhưng vì bối rối nên sắp xếp từ ngữ sai thứ tự, thành ra lại thốt ra một câu nghe thật kỳ cục. Thậm chí từ 'tân hôn' ấy cũng là do cậu lỡ miệng mà ra.
Khóe môi đang kìm nén nụ cười của Do Won giật giật dữ dội. Giống như lần nghe thấy tiếng sấm phát ra từ bụng cậu trước kia, Do Won đặt ly sâm panh xuống rồi dùng bàn tay lớn che miệng lại.
"Trưởng, Trưởng phòng! Anh đừng hiểu lầm! Đó, đó là vì bố mẹ cứ luôn miệng nói 'nhà tân hôn', 'nhà tân hôn' nên... nên nó mới thuận tai thôi ạ! Lại nhé! Em làm lại nhé!"
"Được rồi. Thử lại xem nào."
Gương mặt đỏ bừng, Yoo Young vội vàng thanh minh rồi lại nâng ly lên lần nữa.
"Thì... chúc cho việc thực hiện hợp đồng của Trưởng phòng và em được suôn sẻ, tình đồng nghiệp thêm gắn kết, và..."
"Cậu tưởng mình đang đi workshop à?"
Do Won nhíu mày ngắt lời không chút nể tình. Yoo Young tẽn tò liếc nhìn sắc mặt anh, rồi đột nhiên một sự phản kháng âm thầm trỗi dậy, cậu nhướng đôi mày sắc sảo lên.
"Thế thì Trưởng phòng thử nói xem nào!"
"Cái thói ăn nói với cấp trên của cậu cung kính thật đấy nhỉ."
"Hừ, tan làm rồi anh vẫn định dùng giọng đó với em sao?"
Nhìn dáng vẻ bĩu môi hờn dỗi của Yoo Young, Do Won khẽ cười ngắn gọn.
"Vậy để tôi."
Do Won nâng ly lên một chút, Yoo Young cũng làm theo. Với ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào đối phương, anh nói:
"Vì cuộc sống tân hôn hạnh phúc của chúng ta."
"……!"
Yoo Young sửng sốt trong chốc lát. Gương mặt Do Won khi lặp lại y nguyên lời nói hớ lúc nãy của cậu chẳng hề có chút ý vị trêu chọc nào. Nghe chất giọng trầm ấm và chân thành ấy, vành tai cậu bỗng chốc nóng rực.
'Gì chứ, nói vậy nghe đúng là giống một cặp vợ chồng mới cưới thật...'
Vô thức nghĩ như vậy, Yoo Young vội vàng lắc đầu xua đi sự bối rối, cố tình tỏ vẻ phụng phịu với Do Won.
"Anh... anh vừa lặp lại lời em nói mà."
"Tôi đâu có nói là mình ghét lời chúc của Trợ lý Han."
"……."
Chẳng còn lời nào để phản bác, Yoo Young nhấp một ngụm rượu màu vàng kim óng ánh vào miệng. Vị rượu tê tê tan ra ngọt ngào nơi đầu lưỡi. Đặt ly xuống, Yoo Young lại một lần nữa trầm trồ nhìn bàn ăn. Nhắc mới nhớ, kỹ năng bày biện của anh thực sự không phải dạng vừa.
Cảm giác món ăn sẽ rất ngon đây. Yoo Young gắp một miếng bít tết cho vào miệng và tròn mắt kinh ngạc.
"Trời ơi, Trưởng phòng! Điên... Em xin lỗi. Ý em là ngon quá ạ."
"Có vẻ là vậy thật."
Khác với lần đầu bị khiển trách vì dùng ngôn từ quá suồng sã, Do Won lúc này chỉ mỉm cười, dường như không có ý định bắt bẻ cách nói của Yoo Young. Ngược lại, trông anh còn có vẻ hài lòng hơn khi nghe lời khen ấy.
"Nhìn biểu cảm của Trợ lý Han, tôi thấy công sức nấu nướng thật xứng đáng."
"Ngon thật sự luôn ấy ạ. Anh có chứng chỉ đầu bếp gì không? Em cũng biết nấu ăn mà món của anh thực sự rất đỉnh."
"Tôi không có chứng chỉ gì cả. Chỉ là nếu có món nào ấn tượng, thỉnh thoảng tôi sẽ thử tự làm xem sao."
Yoo Young vừa tròn mắt vừa nếm thử qua một lượt tất cả các món trên bàn. Cả salad, bít tết cho đến sâm panh đều vô cùng tuyệt vời.
"À mà Trưởng phòng. Anh nghe tin gì chưa? Thứ Bảy tuần này ấy ạ."
"Tôi nghe rồi. Bố mẹ hai bên định đến tân gia đúng không."
"Haiz... Thật sự nếu không sắm căn nhà này thì có lẽ to chuyện rồi."
"Dù sao thì những vấn đề thế này rất khó để che mắt được mãi."
Yoo Young vừa nhai nhồm nhoàm thức ăn vừa gật đầu. Dù trước kia hay bây giờ thì việc lừa dối bố mẹ vẫn là sự thật, thậm chí hiện tại mức độ nói dối còn trầm trọng hơn khi cả hai đã thực sự dọn về sống chung, nhưng chẳng hiểu sao cảm giác tội lỗi lại vơi bớt đi đôi chút. Có lẽ bởi vì thực tế đang chung sống cùng nhau này là thứ không thể phủ nhận hoàn toàn là giả dối.
Sau bữa ăn, hai người cùng nhau đứng rửa bát. Lần này, Yoo Young phớt lờ lời khẳng định đanh thép của Do Won bảo cậu cứ vào nghỉ ngơi đi. Với tư cách là những đối tác đồng đẳng, cậu chẳng có lý do gì để chỉ nhận sự quan tâm từ phía anh.
"Nhắc mới nhớ, có lẽ chúng ta cần thảo luận chi tiết về việc nhà."
"À, vâng."
"Dù sao tôi và cậu đều dành phần lớn thời gian ở ngoài, mà căn nhà này lại quá rộng nên việc quản lý sẽ rất khó khăn. Cậu nghĩ sao về việc thuê người giúp việc?"
"À, em đồng ý ạ."
Căn nhà trước đây cậu ở một mình tuy cũng lớn nhưng chưa đến mức này, nên không nhất thiết phải cần người phụ giúp. Tuy nhiên căn nhà này rộng đến mức nếu không có bàn tay chăm sóc thường xuyên thì e là không kham nổi. Việc nhận sự giúp đỡ như vậy cũng không có gì xa lạ nên Yoo Young vui vẻ gật đầu.
"Được rồi. Vậy thì tôi sẽ tìm người đến dọn dẹp khoảng hai lần một tuần vào ban ngày."
"Vâng, cảm ơn anh ạ. Vậy còn việc chuẩn bị bữa ăn thì bọn mình luân phiên nhé? Còn rửa bát thì cứ cùng nhau làm như hôm nay là được ạ."
"Cứ thế đi."
Rửa bát xong, Yoo Young lau khô tay và liếc nhìn đồng hồ. Chẳng mấy chốc đã gần mười giờ tối.
"……."
"……."
Nếu là một cặp vợ chồng thật sự, có lẽ ngay khi việc nhà kết thúc, họ sẽ cùng nhau ngồi tình tứ trên ghế sofa và kể cho nhau nghe những chuyện vặt vãnh trong ngày. Họ có thể trò chuyện trong bầu không khí thư giãn, đôi khi vừa xem phim vừa nhấm nháp chút bia. Hoặc có thể cùng nhau xem những cuốn sách ảnh.
Thế nhưng, vì Do Won và cậu không phải mối quan hệ đó, nên sau khi ăn uống và dọn dẹp xong, chẳng có lý do gì để hai người cứ dính lấy nhau. Yoo Young là người phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng trước:
"Thế, Trưởng phòng. Cảm ơn anh vì bữa tối hôm nay ạ. Lần tới... để em làm nhé."
"Chuyện đó cậu thực sự không cần bận tâm đâu."
"Vâng. Dù sao thì... vậy... anh nghỉ ngơi đi ạ, chúc anh ngủ ngon. ...Hẹn gặp anh ngày mai."
"Được rồi. Em nghỉ ngơi đi."
Liệu đây có phải là những lời thốt ra từ miệng những người vừa mới chúc rượu 'Vì cuộc sống tân hôn hạnh phúc' gì đó không? Trái lại, nó giống lời chào hỏi khi tan làm ở văn phòng hơn.
Lấy bức tường ngăn làm mốc, Yoo Young đi về phía bên phải, còn Do Won đi về phía bên trái. Nhìn anh đi thẳng vào phòng sách, có vẻ anh định làm việc hoặc đọc sách. Khi phân chia phòng lúc đầu, Do Won đã hỏi Yoo Young có muốn làm một phòng sách không, nhưng cậu thích đọc sách trong phòng ngủ và làm việc ở phòng khách hơn nên đã từ chối.
Yoo Young vào phòng ngủ đánh răng rồi thả mình xuống chiếc ghế bập bênh.
'Xem nốt tập ảnh rồi ngủ vậy.'
Cậu rút ra hai cuốn sách ảnh từ kệ sách mới. Tựa lưng thoải mái vào ghế bập bênh, cậu thong thả lật xem từ đầu đến cuối. Cảm thấy tinh thần đã thoải mái hơn hẳn, cậu đứng dậy tắt đèn và leo lên giường. Lúc này đã gần mười một giờ, cậu nghĩ mình nên đi ngủ sớm để chuẩn bị cho ngày mai.
Thế nhưng, cậu chẳng thể nào chìm vào giấc ngủ ngay được. Chăn ga lạ lẫm, cảm giác lạ lẫm. Dù bình xịt thơm gối có mùi hương quen thuộc vì giống loại cậu vẫn dùng trước đây, nhưng bấy nhiêu đó không đủ để xua tan đi sự bồn chồn trong lòng lúc này.
Cậu vô thức lấy điện thoại ra nghịch ngợm đủ thứ, ngoảnh đi ngoảnh lại đã gần mười hai giờ đêm. Bây giờ phải ngủ thật thôi. Nhưng dù có tắt màn hình và nhắm nghiền mắt lại, tâm trí cậu vẫn tỉnh táo một cách lạ thường, chẳng có dấu hiệu gì là sẽ mờ mịt đi.
Sau khi trằn trọc đổi tư thế hàng chục lần, cuối cùng Yoo Young cũng ngồi dậy.
'...Hay là uống chút trà ấm nhỉ. Hoặc là rượu vang?'
Dù bây giờ có ra ngoài lục đục đi chăng nữa... nhà rộng thế này chắc cũng không làm phiền đến Do Won đâu. Mà nhắc mới nhớ, tầm này anh ấy làm gì nhỉ? Ngủ chưa? Chắc là chưa đâu. Anh vốn nổi tiếng là người thường xuyên làm việc đến tận đêm muộn mới về mà.
Cẩn thận mở cửa phòng ngủ bước ra, cậu thấy ánh sáng mờ ảo hắt ra từ phía phòng của Do Won.
'Trưởng phòng cũng chưa ngủ sao.'
Chẳng hiểu vì lý do gì mà cậu bỗng thấy nhẹ lòng hẳn. Cảm giác cô đơn khi không ngủ được lúc còn ở một mình nay đã biến mất. Cậu dường như hiểu được phần nào tâm trạng của những người sống chung với người yêu.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng sách đang khép hờ bỗng mở tung, ánh sáng tràn ra rực rỡ. Do Won bước ra phòng khách và tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy Yoo Young đang đứng đó.
"Sao cậu vẫn chưa ngủ mà lại đứng đây?"
"À, cái đó... vì em không ngủ được ạ."