Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 75

Trước Tiếp

Chương 75

"Hôm nay làm đến đây thôi, mọi người nghỉ nhé. Vất vả cho cả đội rồi."

"Trưởng phòng cũng vất vả rồi ạ!"

"Anh nghỉ sớm nhé."

Đồng hồ đã điểm gần tám giờ tối, Do Won bước ra khỏi phòng làm việc và cất lời chào. Mọi người như chỉ chờ có thế, ai nấy đều hăng hái thu dọn đồ đạc, chào hỏi nhau rộn ràng.

"Làm gì thế Yoo Young, về thôi chứ."

"À… em…"

Thấy Yoo Young cứ lúng búng ngập ngừng, Joo Yeon lộ rõ vẻ mặt nghi ngờ.

"Nhìn xem. Dạo này cậu có gì đó mờ ám lắm nhé? Bình thường toàn đi về cùng bọn này, thế mà dạo này cứ thích nán lại công ty. Lạ lắm à nha?"

"Đúng đấy ạ. Trợ lý, anh có chuyện gì sao? Hay là lâu lắm rồi anh em mình làm một chầu đi."

Yoon Seok mắt sáng rỡ, làm động tác giả vờ dốc chén. Đúng như họ nói, trước đây cả ba thường hay tụ tập ở quán bia gần công ty, nhưng kể từ khi Do Won chuyển đến, họ chưa từng có lấy một buổi họp mặt như thế.

"À… hôm nay thì hơi… mình có hẹn rồi. Để lần tới nhé?"

"Ơ hay Yoo Young! Lần tới là bao giờ. Cứ tạo khoảng cách thế này là bọn này dỗi đấy nhé?"

"Đúng thế ạ. Em dỗi thật đấy."

Nhìn Joo Yeon đang nhảy cẫng lên và Yoon Seok đứng bên cạnh với đôi lông mày rũ xuống đầy vẻ tủi thân, Yoo Young chỉ biết cười gượng gạo. Sự thật là dạo này vì quá nhiều chuyện rối ren nên cậu có phần lơ là với họ. Xem ra cậu cần phải dỗ dành để họ khỏi chạnh lòng.

"À… mình biết rồi. Nhưng hôm nay mình có hẹn thật mà, thay vào đó để ngày mai hoặc ngày kia nhé? Trước buổi workshop ấy."

"Ok, hứa nhé?"

"Vậy thì chọn một ngày trong khoảng từ thứ Ba đến thứ Năm là được ạ."

"Chi tiết thế nào thì lát nữa nhắn tin chốt sau nhé. Yoo Young, hẹn mai gặp lại!"

"Mai gặp anh nhé, Trợ lý!"

Sau khi đã định được cái hẹn cụ thể, họ mới nguôi ngoai và rời khỏi văn phòng mà không chút luyến tiếc. Yoo Young vẫy tay chào tạm biệt Joo Yeon và Yoon Seok rồi ngồi xuống, khẽ liếc nhìn về phía phòng Trưởng phòng. Ngay sau khi giải tán cả đội, Do Won đã đi thẳng vào trong, giờ chỉ còn lại một mình Yoo Young ở lại.

'Có nên vào hỏi anh ấy xem định thế nào không? Hay anh ấy sẽ bảo mình cứ về trước nhỉ. Nhưng mà để mình tự đến nhà mới một mình thì cứ thấy sao sao ấy….'

Đang lúc chần chừ thì ngạc nhiên thay, Do Won đã tắt đèn phòng làm việc và bước ra.

"…Ơ, Trưởng phòng. Anh về ạ?"

"Cậu vẫn còn việc gì định giao cho tôi làm nữa à?"

Câu hỏi bằng giọng điệu công việc ấy, giờ cậu đã biết thừa đó là một lời nói đùa. Yoo Young thả lỏng cơ thể rồi mỉm cười.

"Dạ không… không phải thế. Chỉ là em chưa thấy anh tan làm giờ này bao giờ. Trừ cái hôm anh mang cháo đến nhà cho em thôi."

"Hôm nay là ngày đầu tiên vào nhà mới mà. Phải đi cùng nhau chứ."

Nói đoạn, Do Won tiến lại gần, ân cần chỉnh lại cổ áo cho Yoo Young.

"Từ mai Trợ lý Han cứ thoải mái về trước đi nhé."

"…Nhưng mà để em đi một mình thì sao được ạ."

"Cứ lần nào cũng cố đợi tan làm cùng tôi thì Trợ lý Han sẽ mệt chết mất thôi. Hôm nay thì đi cùng nhau, còn từ mai cứ nghe lời tôi."

Được anh tự tay quàng khăn lên cổ, Yoo Young ngoan ngoãn im lặng. Nghĩ lại thì, anh thường xuyên làm việc đến muộn một cách phi thường, nên cậu cũng chẳng việc gì phải cố chấp chuyện này.

"Đói rồi đúng không. Cậu có muốn ăn gì đặc biệt không?"

"Dạ… em cũng chưa nghĩ ra món gì, nhưng mà đúng là đói thật ạ."

"Vậy về nhà thôi."

Yoo Young tròn mắt ngạc nhiên. Ở nhà thì có cái gì chứ? Hôm nay mới là ngày đầu tiên dọn vào "nhà tân hôn", tủ lạnh chắc chắn là trống không rồi. Có lẽ anh định gọi đồ về ăn. Dù sao ngày đầu tiên thì ăn ở nhà vẫn thoải mái hơn cả.

Cả hai cùng đi xuống bãi đỗ xe và nổ máy xe riêng. Thực tế thì từ giờ họ có thể đi chung xe đi làm, nhưng nếu ngày nào cũng vậy thì rất dễ bị mọi người nghi ngờ, nên cả hai đã thỏa thuận là sẽ tự lái xe đi làm.

Quãng đường tan làm đã ngắn đi rất nhiều. Từ công ty về nhà chỉ mất mười lăm phút nên loáng cái đã vào đến bãi đỗ. Xe của Do Won dẫn đầu đi vào hầm gửi xe. Hai người đỗ xe vào vị trí đã được chỉ định rồi cùng bước xuống.

'Phù… bình tĩnh nào. Phải bình tĩnh. Toàn là người quen mặt cả mà. Ở văn phòng cũng gặp, cuối tuần cũng gặp, gặp cả phụ huynh rồi nữa…. Ôi thôi, phát ngán lên được.'

Cậu cố tỏ ra bặm trợn để giữ sự bình tĩnh nhưng vô ích. Trong lúc cả hai cùng đi thang máy lên lầu, Yoo Young đã mấy lần suýt để lộ tiếng thở dài run rẩy.

Đúng lúc đó, Do Won chợt buông lời:

"Sao mà run thế. Bộ đang vào hang cọp à?"

"…Em không có run."

Chết tiệt. Đến nước này thì cậu cũng chẳng biết là do Do Won có trực giác nhạy bén thái quá, hay là vì đã ở bên nhau quá lâu nên anh mới nắm thóp được tình trạng của cậu một cách thần sầu như thế. Yoo Young cố tình trả lời bằng giọng phụng phịu để che giấu trái tim đang đập rộn ràng đầy xao xuyến.

Do Won khẽ cười, rồi bất thình lình xòe lòng bàn tay ra trước mặt cậu. Yoo Young ngơ ngác nhìn lên không hiểu anh định làm gì, nhưng anh chỉ hơi nghiêng đầu mà chẳng giải thích thêm lời nào. Sau một hồi phân vân với vẻ mặt lúng túng, Yoo Young nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay anh. Chắc chẳng phải anh đòi cầm túi hộ đâu, mà ngoài bàn tay này ra cậu còn cái gì để đưa nữa đâu chứ.

Như thể đó là đáp án đúng, Do Won khẽ mỉm cười.

"Đừng căng thẳng quá. Chẳng ai ăn thịt cậu đâu. Từ giờ trở đi đây là nhà của Trợ lý Han rồi. Cứ tự nhiên nhé."

"…Dạ."

Giọng nói đáng tin cậy ấy như đang vỗ về trái tim đang run rẩy nhẹ vì lo âu của cậu. Hơi ấm từ bàn tay đang nắm chặt, cùng mùi hương cơ thể thoang thoảng của anh cũng đang xoa dịu Yoo Young theo cách tương tự.

Trong không gian kín mít, Yoo Young cảm nhận được sự hiện diện của Do Won bằng mọi giác quan. Mọi hơi thở của anh không còn làm cậu thấy khó chịu nữa, mà trái lại là một sự an ủi ấm áp. Đột nhiên cậu nhớ lại ý nghĩ khi vội vàng bám lấy anh trong nhà vệ sinh vào cái ngày cả nhà cùng gặp mặt. Pheromone của Do Won rất giống với cảm giác bình yên khi được trở về nhà nghỉ ngơi sau một ngày dài mệt mỏi.

Đứng trước cửa nhà, Do Won vẫn nắm chặt tay Yoo Young, tay còn lại nhập mã số là ngày sinh nhật. Bước vào trong, thứ chạm vào cánh mũi cậu không phải là mùi xa lạ của một căn nhà mới mà là hương hoa tươi thoang thoảng, dễ chịu. Mùi hương hoa không quá nồng gắt lập tức khiến tâm trạng Yoo Young trở nên hưng phấn.

"Ơ, Trưởng phòng. Sao trong nhà lại có hương hoa…?"

Yoo Young đang tròn mắt líu lo thì bỗng khựng lại. Trên lối đi từ huyền quan vào phòng khách, góc hành lang có một chiếc bàn nhỏ, phía trên đặt một giỏ hoa. Đó chính là nguồn cơn của mùi hương dễ chịu đang tỏa lan.

Yoo Young mở to mắt tiến lại gần giỏ hoa. Trong giỏ hoa rực rỡ sắc màu được cắm đầy đặn ấy có cài một mẩu giấy nhỏ.

'Tôi hứa sẽ không làm em tổn thương.

Sau này mong em giúp đỡ nhiều hơn.'

Đó là những lời lẽ thô mộc, chẳng chút hoa mỹ, đi thẳng vào trọng tâm. Vậy mà chẳng hiểu sao, ngay khoảnh khắc nhìn thấy mẩu giấy đó, một luồng nhiệt nóng hổi bỗng trào dâng trong lòng cậu. Cảm giác buồn bã vương vấn khi phải rời xa căn nhà đã gắn bó bấy lâu dường như được vơi bớt phần nào.

Yoo Young hít một hơi thật sâu rồi thở ra. Cậu từ từ quay sang nhìn Do Won, người vẫn đang nắm lấy một bàn tay của cậu.

"Trưởng phòng…"

Khi cậu gọi anh bằng giọng nói hơi run rẩy, Do Won chỉ đáp lại cộc lốc:

"…Chỉ là quà mừng nhập trạch thôi."

Mặc kệ câu trả lời chẳng chút lãng mạn ấy, Yoo Young nâng bàn tay vẫn đang nắm chặt của Do Won lên. Và rồi, cậu chậm rãi đặt môi mình lên mu bàn tay có hình dáng rất đẹp của anh. Một tiếng chụt nhỏ vang lên cùng nụ hôn cậu để lại.

Đôi mắt Do Won hiếm khi mở to đến thế.

"Cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã chuẩn bị cả những thứ này."

"……."

Thấy anh thực sự ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời, Yoo Young cũng đột ngột cảm thấy ngượng ngùng. Đó hoàn toàn là một hành động bộc phát, cậu chợt thấy lo lắng không biết mình có làm quá không, thế là mặt mày bỗng chốc nóng bừng. Với gương mặt đỏ lựng trong tích tắc, Yoo Young lúng túng rụt tay lại khỏi sự nắm giữ của Do Won.

"V-vậy thì, em đi tắm đây ạ."

"…Được rồi. Em cứ thoải mái tắm rửa đi."

Lấy bức tường ngăn được bố trí tự nhiên ở giữa phòng khách làm tâm để không làm hỏng không gian, hai người đã chia sẵn khu vực sinh hoạt từ trước. Yoo Young gần như chạy biến vào khu vực của mình, nơi cậu đã quyết định từ khi đi xem nhà ngày hôm qua.

Phòng tắm của Yoo Young nằm trong phòng ngủ lớn. Ngay khi bước vào phòng ngủ, Yoo Young mới dám thở hắt ra một hơi rồi lấy hai tay che mặt.

'Điên rồi Han Yoo Young ơi. Chỉ vì cái giỏ hoa mà hôn cả lên mu bàn tay người ta…. Ôi xấu hổ quá đi mất. Thật là….'

Càng nghĩ, luồng nhiệt trên mặt càng lan tỏa xuống sưởi ấm cả cơ thể cậu. Rốt cuộc tại sao, tại sao mình lại làm thế nhỉ? Bây giờ anh ấy đang nghĩ gì về mình đây? Càng nghĩ càng thấy ngượng, cậu chỉ muốn vùi mình xuống giường rồi lăn lộn cho quên đi.

'Không được rồi. Thà đi tắm nhanh cho xong.'

Cậu đảo mắt nhìn quanh căn phòng ngủ vẫn còn chưa quen mắt. Chiếc giường là món đồ cậu đã cùng Do Won chọn ở cửa hàng, còn bộ chăn ga gối đệm phía trên cùng các vật dụng trang trí và nội thất khác đều là công sức của Do Won cùng các nhà thiết kế. Vì là phòng của mình nên thỉnh thoảng Yoo Young cũng nhận ảnh từ Do Won để cùng chọn nội thất.

Ngay cạnh giường là kệ sách, nơi chỉ đặt những vật dụng cá nhân của Yoo Young. Những cuốn sách ảnh mà cậu trân quý nhất cùng các loại sách khác đã được Yoo Young tự tay xếp vào nơi dễ lấy từ ngày hôm qua. Bên cạnh đó là một chiếc ghế bập bênh và đèn đứng được lắp đặt để cậu có thể cuộn mình đọc sách rồi chìm vào giấc ngủ, còn tủ quần áo và tủ ngăn kéo được bố trí hài hòa ở phía đối diện.

Căn phòng ngủ rộng rãi mà ấm cúng về mọi mặt này khiến cậu vô cùng hài lòng. Mở ngăn kéo ra, cậu thấy đồ lót và quần áo mặc ở nhà đã được sắp xếp ngay ngắn. Đang định chọn một bộ rồi đi vào phòng tắm thì cậu nghe thấy tiếng động nhỏ bên ngoài cửa. Có vẻ Do Won đang làm gì đó ở phòng khách.

Đến lúc đó, cậu mới thực sự cảm nhận được việc đang chung sống với người khác.

'…Đây thực sự là hiện thực sao.'

Thở ra một hơi pha lẫn giữa sự phấn khích và xao xuyến, Yoo Young cầm quần áo hướng về phía phòng tắm. Căn phòng tắm sạch sẽ cũng được trang trí theo đúng sở thích của cậu. Mở tủ ra, cậu thấy một chiếc giỏ chứa đầy những viên bom tắm (bath bomb) giống như ở nhà cũ, các loại tinh dầu tán hương (diffuser), nước thơm cơ thể (shower cologne) và các vật dụng khác cũng được sắp xếp gọn gàng.

Với tâm trạng đã thoải mái hơn hẳn, Yoo Young vặn vòi nước. Hôm nay chắc chẳng có thời gian để ngâm mình lâu, nên cậu sẽ tắm nhanh rồi ra ngoài thảo luận với Do Won xem tối nay ăn gì. Vừa nghĩ vậy, Yoo Young vừa c** q**n áo, tận hưởng làn nước nóng và để lộ vẻ mặt thư thái sau một ngày dài.

Trước Tiếp