Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 74

Trước Tiếp

Chương 74

Tít tít tít tít. Tít tít tít tít. Tiếng chuông báo thức vang lên đều đặn kéo cậu khỏi giấc nồng. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy trần nhà quen thuộc, một ý nghĩ tự nhiên nảy ra trong đầu:

'…Đây là buổi sáng cuối cùng rồi.'

Dẫu đã tự nhủ lòng mình không được yếu mềm, nhưng cậu vẫn chẳng thể ngăn được cảm giác bùi ngùi. Hai chữ "cuối cùng" luôn mang theo một âm hưởng cô độc khó tả, khiến đêm qua cậu cứ trằn trọc mãi mới chợp mắt được.

Chiếc giường đã trở nên thân thuộc với từng đường nét cơ thể. Căn phòng đã chứng kiến biết bao hỉ nộ ái ố của Yoo Young suốt những năm qua. Nghĩ đến việc phải từ biệt tất cả những điều này, thú thực, cậu không khỏi mủi lòng.

'Nhưng dù sao thì mình cũng đâu có chuyển đi vì chuyện gì xấu.'

Đây là một khởi đầu mới. Nghĩ vậy, Yoo Young cố tình bật dậy thật dứt khoát. Sau khi vươn vai một cái thật dài, cậu dọn dẹp giường chiếu như mọi khi. Sau khi cậu đi làm, có lẽ đội ngũ chuyển nhà do mẹ cậu điều phái sẽ đến để thu dọn nơi này. Cả chiếc giường này, cả bộ chăn gối này nữa.

Cậu đi tắm, tự làm vài lát bánh mì nướng cho bữa sáng rồi đánh răng. Tiết trời giờ đã thực sự trở lạnh, nên cậu khoác thêm một chiếc áo bên ngoài bộ âu phục. Sau khi chau chuốt mái tóc thật đẹp, Yoo Young đưa tay chạm vào hình ảnh phản chiếu trong gương trước khi rời nhà.

"…Thời gian qua ở căn nhà này, mày đã vất vả nhiều rồi."

Những lời càm ràm thúc giục kết hôn đến mức ù cả tai. Chưa dừng lại ở đó, còn có cả những ngày bị bắt cóc hụt. Những chiêu trò gây hấn không ngừng nghỉ của Trưởng phòng Kim. Cả những ánh nhìn sắc lẹm tuy vô hình nhưng đầy định kiến rằng: Đã là Omega thì nên kiếm một Alpha tốt mà nương tựa cho nhàn thân, việc gì phải gồng mình bám trụ chốn công sở làm chi cho mệt.

Bất chấp tất cả, đó là những ngày tháng cậu đã phải tự vỗ về bản thân để kiên cường trụ vững, nhằm bảo vệ ý chí muốn được sống độc lập của mình. Trong suốt những ngày khi thì rệu rã, lúc lại hạnh phúc ấy, căn nhà này đã lặng lẽ đồng hành cùng cậu.

"Hà…. Tự dưng làm mình thấy tâm trạng kỳ quặc quá."

Cậu cố tình nở một nụ cười tinh nghịch với chính mình trong gương rồi xỏ giày rời khỏi nhà. Bấm nút thang máy, cậu liếc nhìn về phía cửa căn hộ đối diện nhưng không nghe thấy tiếng động nào. Cậu vốn dĩ đã là người đi làm sớm, nhưng anh còn sớm hơn, chắc hẳn giờ này anh đã có mặt ở công ty rồi.

Cậu vừa lái xe vừa bật nhạc sôi động và hát vống lên. Cảm thấy vào giờ này hẳn là "nhóm thành viên thường trực" đã có mặt đông đủ, Yoo Young ghé qua quán cà phê mua một lượt cho mọi người. Việc này chẳng khó khăn gì vì cậu đã nắm rõ sở thích của họ trong lòng bàn tay.

Một tay xách túi, một tay cầm khay đựng bốn ly cà phê, Yoo Young bước vào thang máy. Tiếng ting vang lên, cửa mở ra, cậu đã thấy ánh sáng hắt ra từ văn phòng. Nhìn không gian tối mờ cục bộ, có vẻ như chỉ có phòng Trưởng phòng là đang bật đèn.

Vừa bước vào phòng làm việc, Yoo Young theo thói quen mở toang tất cả các cửa sổ để thông gió. Vẫn cầm trên tay ly cà phê nóng hổi, cậu tiến về phía phòng Trưởng phòng và gõ cửa nhẹ nhàng.

Mời vào.

Nghe giọng nói điềm đạm ấy, Yoo Young đứng thẳng lưng. Chẳng biết người hôm qua còn cười đùa tinh nghịch ở nhà tân hôn đã đi đâu mất, Do Won đang ngồi trước bàn làm việc với phong thái hoàn hảo để xử lý công việc trông cứ như một người hoàn toàn khác.

Nuốt khan một cái trước uy quyền tự nhiên tỏa ra từ anh, Yoo Young thận trọng tiến lại gần và đặt ly cà phê xuống bàn. Do Won lộ vẻ hơi ngạc nhiên.

"Cà phê gì đây?"

"Thì…. Khụ."

Thấy ngượng ngùng vô cớ, Yoo Young khẽ hắng giọng.

"Tiện đường mua cho mình, tôi mua cho anh một ly luôn ạ. Mời anh dùng."

Khóe miệng Do Won dần dãn ra, trong thoáng chốc, đôi mắt anh ánh lên nét tinh nghịch.

"Sao không bảo tôi là nếu dở quá thì cứ vứt đi như lần trước?"

"Vì đây là cà phê ngon mà. Tôi mua ở ngoài đấy ạ."

"Ly cà phê cậu pha lúc đó cũng ngon mà?"

"…Anh đã uống nó sao?"

Yoo Young lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Thú thật, cậu cứ ngỡ anh đã vứt nó đi vì cà phê ở phòng nghỉ vốn chẳng ra làm sao.

"Chẳng lẽ tôi lại vứt đi thứ mà người ta cất công pha cho mình sao?"

"……."

Thì thực ra lúc đó tôi đã tưởng anh sẽ làm thế thật đấy…. Cậu định đáp lại như vậy nhưng rồi lại thôi. Thấy cậu im lặng, Do Won bày ra vẻ mặt như không thể hiểu nổi.

"Rốt cuộc trong mắt cậu, tôi là hạng người thế nào vậy?"

"Thì… thú thật lúc đó quan hệ giữa tôi và Trưởng phòng… cũng đâu có tốt đẹp gì cho cam."

"Vậy thì."

Ánh mắt Do Won lại một lần nữa ánh lên tia nhìn khác lạ.

"Hiện tại quan hệ của chúng ta thế nào? Có tốt không?"

"Cái đó…."

Cậu lại một lần nữa tắc nghẹn. Từ tối qua đến giờ, Do Won đặc biệt có xu hướng gặng hỏi đầy nhạy cảm về 'mối quan hệ hiện tại của hai người'.

"…Thực lòng mà nói thì so với lúc đó… cảm giác đã được cải thiện rất nhiều rồi ạ."

"Cảm giác đã được cải thiện."

Do Won khẽ gật đầu lặp lại lời cậu, nhưng nhìn biểu cảm thì có vẻ đó không phải là một câu trả lời khiến anh thực sự hài lòng.

Yoo Young mấp máy môi nhưng không tìm thêm được lời nào để nói. Biết định nghĩa chính xác quan hệ của hai người lúc này là gì đây?

Trưởng phòng và nhân viên? Nếu chỉ nói vậy thì thực sự là đã bước quá giới hạn rồi. Vậy thì quan hệ hợp đồng? Nghe lại có vẻ quá khô khan. Suy đi tính lại, có lẽ là một từ ngữ khô khốc được nêm nếm thêm một thìa nhỏ hơi ấm, kiểu như "đồng minh" mà hôm qua bị anh chê là gu kém, có lẽ lại là phù hợp nhất.

"Vậy, tôi xin phép ra ngoài làm việc ạ."

Thôi chịu vậy. Những lúc thế này thì chào một câu rồi rút lui là thượng sách. Cậu cúi đầu chào một cách chóng vánh rồi rời khỏi phòng Trưởng phòng. Vừa lúc đó, Yoon Seok và Joo Yeon cũng đang sóng đôi bước vào văn phòng.

"Chào buổi sáng, Yoo Young!"

"Chào buổi sáng, tiền bối Han!"

Joo Yeon phấn khởi giơ tay vẫy rối rít, còn Yoon Seok thì cúi người chào lễ phép nhưng gương mặt lại thoáng nét thẹn thùng. Chẳng hiểu sao từ sau khi phân hóa thành Alpha, cậu chàng này lại càng hay thẹn thùng hơn trước.

"Chào buổi sáng mọi người. Tôi có mua cà phê cho hai người đây."

"Oa! Thật sao ạ?"

Đôi mắt của cả hai đồng loạt sáng rực lên. Như những đứa trẻ ùa đến khi nghe tin được chia kẹo, hai người tranh nhau chạy đến chỗ ngồi của Yoo Young. Joo Yeon là người nhanh tay vỗ tay nhận lấy ly cà phê trước.

"Tuyệt vời, Americano đá! Sáng Thứ Hai đang thèm mà tôi lười quá cứ thế đi làm luôn. Cảm ơn nhé, Yoo Young!"

"Không có gì, chị uống ngon miệng nhé."

"Mà này, em mua cả cho Yoon Seok nữa sao? Em có biết là nhìn Yoon Seok hiền lành thế thôi chứ gu cà phê khó tính cực kỳ không? Gì ấy nhỉ? Phức tạp lắm. Không đúng công thức đó là cậu ta không uống đâu."

"À, dĩ nhiên là tôi biết chứ."

Lúc này, Do Won lặng lẽ bước ra từ cánh cửa phòng Trưởng phòng vẫn đang mở, nhưng ba người đang mải mê với cà phê và chuyện phiếm nên chẳng ai nhận ra sự hiện diện của anh. Yoo Young vẫn dõng dạc nói tiếp với vẻ đắc ý:

"Yoon Seok lúc nào mà chẳng uống đúng công thức đó. Một ly Cappuccino đá size lớn, thêm một shot Espresso, ba lần nhấn siro và rắc thật nhiều bột quế lên trên."

"Oa, đỉnh thật đấy. Chị nhớ hết luôn sao? Tìm đâu ra người tiền bối thế này chứ? Thật là có tâm quá đi."

"Đâu chỉ có tâm thôi đâu? Là yêu thương luôn ấy chứ."

Yoo Young nói đùa rồi định bồi thêm câu: 'Phải làm thế này thì mới giữ chân được cậu hậu bối đáng yêu duy nhất của chúng ta chứ, đúng không?'.

Cậu đang hồi tưởng lại khoảng thời gian khi Kim Joo Yeon còn là người hướng dẫn, Yoon Seok đã rất vất vả vì công việc không được suôn sẻ như ý muốn, và Joo Yeon đã nhiều lần mua cà phê để an ủi cậu chàng. Đến tận bây giờ, ba người vẫn thường nhắc lại chuyện cũ và cười vang, coi đó như một kỷ niệm đẹp.

Ngay khi định nói nốt câu đó, cậu bỗng cảm nhận được một luồng pheromone lạnh lẽo xộc đến từ phía sau. Joo Yeon và Yoon Seok mở to mắt kinh ngạc rồi vội vàng cất tiếng chào.

"Chào buổi sáng, Trưởng phòng!"

"Chào buổi sáng, thưa Trưởng phòng!"

"Chào buổi sáng."

Âm sắc của giọng nói đáp lại dường như hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với nội dung lời nói. Nhận thấy bầu không khí hơi khác lạ so với khi ở riêng với mình, Yoo Young lén lút quan sát sắc mặt anh, nhưng hai người kia có vẻ đã quá quen với dáng vẻ này của Do Won nên không có phản ứng gì đặc biệt.

Chắc là mình nhạy cảm quá thôi. Ngay khi cậu định nghĩ như vậy, Do Won lại lên tiếng.

"Có vẻ trợ lý Han thực sự rất yêu quý nhân viên Lee Yoon Seok nhỉ. Đến cả sở thích cà phê cũng nắm rõ đến tận chi tiết như vậy."

"…Dạ?"

Bị xoáy vào một điểm hoàn toàn không ngờ tới, gương mặt Yoo Young ngơ ngác ra mặt. Joo Yeon và Yoon Seok cũng hiện rõ những dấu chấm hỏi trong mắt. Nhìn vẻ mặt hằm hằm của Do Won, ai cũng thấy rõ là tâm trạng anh đang không hề tốt chút nào.

"À…. Thì là… vốn dĩ Yoon Seok lúc nào cũng chỉ uống đúng công thức đó thôi nên…. Ơ."

Ngay khoảnh khắc định tuôn ra một tràng lời giải thích, một ý nghĩ bỗng xẹt qua đầu cậu: 'Ủa mà tại sao mình lại phải đứng đây giải thích chuyện này cơ chứ?'. Tuy nhiên, Do Won đã nhanh chóng xóa bỏ vẻ khó chịu trong tích tắc và hỏi lại bằng giọng không cảm xúc như thường lệ.

"Nhắc mới nhớ, trợ lý Kim. Việc chuẩn bị cho buổi workshop thế nào rồi? Hợp tác với đội 2 vẫn ổn chứ?"

"À, dĩ nhiên rồi ạ! Mọi thứ đang tiến hành rất trơn tru."

Trước câu trả lời dõng dạc của Joo Yeon, Do Won khẽ mỉm cười gật đầu.

"Tốt lắm. Khi nào chuẩn bị xong, phiền cô báo cáo cho tôi bất cứ lúc nào."

"Vâng, tôi rõ rồi ạ."

"Nếu có thắc mắc hay yêu cầu gì thì cứ thoải mái đề đạt."

"Vâng! Cảm ơn Trưởng phòng ạ!"

"Chào buổi sáng, thưa Trưởng phòng!"

Khi các nhân viên khác lần lượt mở cửa bước vào văn phòng, nhóm người đang tụ tập cũng tự nhiên giải tán. Thế nhưng, Yoo Young vẫn không thể xua tan nỗi thắc mắc trong lòng, cậu vừa ngồi vào chỗ vừa nghiêng đầu suy nghĩ.

Rốt cuộc là sao chứ. Cảm giác như từ lần trước anh đã đặc biệt nhạy cảm với việc mình ở cùng Yoon Seok rồi. Chẳng lẽ, không lẽ nào anh ấy….

Nghĩ đến đó, Yoo Young lắc đầu nguầy nguậy.

'Này Han Yoo Young. Mày nghĩ đi đâu xa quá rồi đấy.'

Cậu thầm mắng nhiếc bản thân vì những suy đoán lung tung. Rốt cuộc là mình đang nghĩ cái quái gì không biết. Chỉ vì dạo gần đây người đàn ông sắt đá kia đối xử tử tế với mình một chút mà mình lại đi mơ tưởng đến chuyện trời sập đất nứt cũng chẳng bao giờ xảy ra sao.

'Người như anh ta thì thiếu thốn gì mà phải ghen… tị cơ chứ. À không, gạt chuyện đó sang một bên, liệu Choi Do Won có phải là kiểu người biết đến cảm xúc gọi là ghen tuông không?'

Do Won là người gần như hoàn hảo nhất mà Yoo Young từng gặp trong đời. Đến mức nhược điểm duy nhất có lẽ là việc anh trông có vẻ thiếu đi nhân tính. Dĩ nhiên lúc đầu khi còn đối đầu như nước với lửa thì cậu nghĩ khác, nhưng hiện tại, gần như tất cả các thành viên trong đội, hay bất cứ ai biết anh, chắc chắn cũng sẽ đồng ý với nhận định đó.

Một người như thế thì lấy lý do gì để ghen tuông với mối quan hệ giữa cậu và Yoon Seok cơ chứ? Với một cậu chàng Yoon Seok mới chân ướt chân ráo đi làm như con chim non thế kia sao.

'Thôi đừng nghĩ vẩn vơ nữa, làm việc đi.'

Yoo Young vươn cổ tập thể dục rồi bật máy tính lên. Nhắc mới nhớ, đúng như lời Do Won nói lúc nãy, buổi workshop cũng chẳng còn bao lâu nữa.

Hồi năm ngoái khi còn bị Trưởng phòng Kim hành hạ thì workshop hay bất cứ sự kiện nào cũng chỉ khiến cậu thấy phiền phức và chán ghét, nhưng lạ thay, buổi workshop năm nay lại khiến cậu thấy có chút nôn nao và thầm mong đợi.

Trước Tiếp