Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 73

Trước Tiếp

Chương 73

Yoo Young mở một chiếc thùng các-tông lớn, lần lượt xếp những cuốn sách và bộ ảnh nghệ thuật vào trong một cách ngăn nắp. Những đồ đạc cồng kềnh khác mẹ cậu đã gọi bên đơn vị vận chuyển đến xử lý nên cậu không phải động tay vào nhiều, chỉ có những vật dụng quý giá là Yoo Young tự mình thu dọn.

Nghe nói căn nhà mới chuyển đến đang trong quá trình lắp đặt nội thất. Việc đó cũng đã có các chuyên gia trang trí lo liệu từ khâu nhận đồ đến sắp xếp, nên khi mọi việc hoàn tất, cậu và Do Won chỉ việc đến xem qua một lượt là xong. Giờ này chắc hẳn Do Won cũng đang ở nhà mình để thu xếp những đồ dùng quan trọng.

Thành thật mà nói, đến tận lúc này cậu vẫn thấy ngỡ ngàng. Sự thật rằng cậu phải rời bỏ tổ ấm bấy lâu nay để chuyển đến một nơi ở mới. Đã thế, còn phải sống chung một nhà với vị Trưởng phòng cùng đội, người chẳng phải người yêu cũng chẳng phải người thân, thật là một chuyện không tưởng.

Dù suy nghĩ thế nào cũng thấy quá đỗi đột ngột, cậu đã từng bàn bạc với Do Won xem liệu có thể tránh việc sống chung hay không.

Thế nhưng không còn cách nào khác. Trong tình cảnh mà cả việc đánh dấu, đám cưới lẫn đăng ký kết hôn đều được trì hoãn, ánh mắt của phụ huynh hai bên tự nhiên đều đổ dồn vào căn nhà tân hôn mới tậu. Nếu cứ cố tình lập ra một căn nhà tân hôn lộng lẫy để che mắt rồi mỗi người lại lén lút tìm chỗ ở riêng thì đúng là phí hoài tâm sức. Hơn nữa, nếu chẳng may bị cha mẹ phát hiện thì coi như xong đời.

Càng cân nhắc kỹ lưỡng, mọi tình huống cuối cùng đều dẫn đến kết luận rằng hai người bắt buộc phải sống chung.

Cậu có cảm giác như mình vừa bị ma đưa lối quỷ dẫn vậy. Những việc đã xảy ra với anh cho đến tận bây giờ, chuỗi sự kiện đưa đẩy tình thế đến mức kỳ quặc này đều giống như một giấc mộng đêm hè. Thế nhưng, giá sách trống trơn sau khi đã dọn sạch sách vở và những tập ảnh như đang nhắc nhở Yoo Young rằng đây chính là hiện thực.

'…Đúng là nếu không điên thì không thể làm thế này được.'

Dọn dẹp xong xuôi, Yoo Young ngả lưng xuống giường. Trần nhà quen thuộc của căn phòng này cũng sẽ nói lời từ biệt từ ngày hôm nay. Bây giờ là chiều Chủ nhật, khi công việc chuyển nhà đang diễn ra hối hả, và ngày mai sau khi tan làm, cậu sẽ trở về một ngôi nhà mới chứ không phải nơi này nữa.

Lại còn là trở về cùng Choi Do Won.

'Điên thật rồi. Tình cảnh này mà cũng có lý được sao? …Hà.'

Yoo Young vùi mặt vào gối rồi vùng vẫy loạn xạ. Chiếc giường lún xuống theo từng nhịp chuyển động. Cậu muốn vùng vẫy thêm chút nữa, nhưng chợt nhớ ra chiếc giường này cũng sẽ được đem đi quyên tặng cho một cơ sở từ thiện nên đành dừng lại. Dù mua được vài năm và giữ gìn khá cẩn thận, nhưng đã mất công quyên góp thì cậu muốn nó ở trong trạng thái tốt nhất có thể.

Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên.

"À, Trưởng phòng."

Trợ lý Han. Cậu dọn đồ xong chưa?

Vẫn là giọng nói có vẻ hờ hững như mọi khi nhưng lại ẩn chứa chút dịu dàng tinh tế. Dạo gần đây giọng nói của Do Won luôn mang âm hưởng như vậy.

"Vâng, tôi xong rồi ạ."

Nghe bảo bên nhà mới đã dọn dẹp xong. Cậu có muốn cùng tôi qua đó xem trước một lát không?

"Có ạ! Tôi rất muốn xem."

Được rồi. Vậy khi nào chuẩn bị xong thì gọi điện, à không, cứ bấm chuông nhé.

"Vâng ạ. Tôi sẽ chuẩn bị ngay!"

Yoo Young bật dậy. Vì là cuối tuần nên cậu đã buông lỏng bản thân, nằm ườn cả ngày, lại còn mặc bộ đồ ở nhà vô cùng thoải mái để dọn dẹp. Dù sao cũng không thể diện cái bộ dạng lôi thôi này đi được, nên cậu vội vã chạy vào phòng tắm gội đầu thật nhanh.

Cậu chọn một chiếc quần jeans thoải mái phối cùng áo len rồi bước ra khỏi cửa. Ngay khi cậu bấm chuông, Do Won đã mở cửa bước ra. Anh cũng diện trang phục thường nhật thoải mái và đã chuẩn bị sẵn sàng.

"Đi thôi."

"Vâng, thưa Trưởng phòng."

Giờ đây việc đi chung xe với Do Won đã trở thành một điều gì đó rất đỗi tự nhiên. Leo lên ghế phụ quen thuộc, Yoo Young thắt dây an toàn phát ra tiếng 'cạch' dứt khoát ngay cả khi Do Won chưa kịp nhắc. Nhìn thấy dáng vẻ đó, Do Won khẽ mỉm cười hài lòng rồi nhẹ nhàng nhấn ga.

Căn nhà mới nằm ở vị trí gần công ty hơn. Vì là khu vực thường xuyên qua lại khi đi làm bằng xe hơi nên dù chuyển chỗ ở, cậu cũng không cảm thấy xa lạ.

Đỗ xe trong hầm xong, hai người dùng dấu vân tay đã đăng ký trước để mở cửa sảnh chung. Bước vào thang máy, một mùi hương lạ lẫm xộc vào mũi.

"……."

"……."

Dù dạo này đã thấy thoải mái hơn nhiều, nhưng khi nghĩ đến việc mình đang đi lên căn nhà sẽ chung sống từ nay về sau, cậu bỗng thấy ngượng nghịu vô cớ. Yoo Young lẳng lặng vân vê các đầu ngón tay.

Đúng lúc đó, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cậu.

"À."

"Chúng ta vào xem thử đi."

Ánh mắt ấm áp của anh như đang vỗ về rằng đừng quá lo lắng, từ giờ trở đi dù thế nào chúng ta cũng sẽ làm tốt thôi. Cảm giác như vừa được cắm sạc, một luồng năng lượng nhỏ bé tự nhiên trào dâng trong lòng cậu.

"Vâng. Được ạ."

"Dấu vân tay cũng có thể dùng được, nhưng tạm thời tôi đã cài mật khẩu cho cửa nhà."

Vừa nói, Do Won vừa tự nhiên bấm mã số trước mặt Yoo Young. 0220. Đó là một dãy số quá đỗi đơn giản để dùng làm mật khẩu. Yoo Young mở to mắt kinh ngạc.

"Ơ, sao anh biết ngày sinh của tôi ạ?"

"Chẳng lẽ tôi lại không biết ngày sinh của thành viên trong đội mình sao."

"…À."

Không đâu, làm gì có vị Trưởng phòng nào trên đời đi học thuộc hết ngày sinh của nhân viên cơ chứ. Yoo Young định phản bác như vậy nhưng khi thấy vẻ mặt thản nhiên của Do Won, cậu đành im lặng. À mà anh ta thông minh xuất chúng thế kia cơ mà…. Cậu sực nhớ đến học vấn và lý lịch khủng của anh. Như một kẻ lỡ kỳ vọng vào điều gì đó viển vông, Yoo Young thấy hơi ngượng ngùng.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, cậu đã quên sạch bách mọi thứ và không khỏi thốt lên kinh ngạc.

"…Oa. Trưởng phòng…. Đẹp thật đấy ạ."

Cả đời sống trong ngôi nhà chính vốn rất rộng lớn và lộng lẫy, ngay cả căn hộ hiện tại cậu cũng tự tay trang trí rất có gu, thế nhưng khi chậm rãi quan sát bên trong căn nhà này, miệng Yoo Young vẫn không ngừng thốt ra những lời cảm thán.

"Nghe trợ lý Han khen đẹp, tôi cũng thấy vui lây."

Do Won đứng bên cạnh mỉm cười. Dù đồ nội thất và điện máy là do hai người cùng chọn, nhưng việc sắp xếp tổng thể và chi tiết trang trí đều do một tay Do Won can thiệp.

Phải nói thật lòng rằng gu thẩm mỹ và những chỉ thị của Do Won không hề đơn giản hay dễ dãi chút nào, nên chắc hẳn nhà thiết kế nội thất đã phải tốn không ít công sức. Nghĩ đến người kiến trúc sư chẳng rõ mặt mũi kia, Yoo Young bỗng thấy thương cảm và nở một nụ cười khổ, nhưng bù lại, cảnh quan trong nhà thực sự vô cùng mỹ lệ.

Ngắm nhìn từng món đồ trang trí và những nội thất được sắp đặt đầy tinh tế, đôi mắt Yoo Young sáng rực lên.

"Thật sự trông cứ như ngôi nhà bước ra từ tạp chí vậy. Oa…. Trưởng phòng đúng là có gu thẩm mỹ tuyệt vời ạ."

"Chỉ cần trợ lý Han thấy hài lòng là được rồi."

"Bức tranh này cũng đẹp, cả kệ giày này nữa…. Oa. Trưởng phòng! Anh nhìn hoàng hôn đằng kia kìa."

Đang mải mê ngắm những món đồ trang trí dưới ánh đèn mờ ảo từ sảnh vào phòng khách, Yoo Young bỗng reo lên và chạy thẳng về phía cửa sổ.

Dù mọi thứ khác đều tuyệt vời, nhưng điều chiếm trọn trái tim Yoo Young ngay lập tức chính là bức tường kính lớn chiếm trọn một mặt phòng khách. Nhìn qua tấm kính xuyên suốt thấy rõ cảnh sắc Seoul và bầu trời đang dần ngả bóng hoàng hôn, cậu có cảm giác như đang thưởng ngoạn khung cảnh tại một khách sạn hạng sang.

"Oa…."

Yoo Young thốt lên khe khẽ như đang chìm trong một giấc mơ. Ánh nắng ban chiều sau khi đã đốt cháy bầu trời thành một sắc đỏ rực rỡ đang dần lặn xuống, nói lời từ biệt với buổi chiều tà ngắn ngủi của mùa thu. Như một người quên cả hít thở, cậu đứng ngây người dán mắt vào cửa kính để thu trọn cảnh tượng ấy vào tầm mắt.

Một hơi ấm quen thuộc và dễ chịu bao bọc lấy Yoo Young từ phía sau một cách vững chãi. Dù không chạm trực tiếp, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện của anh bằng cả cơ thể.

"Đẹp thật đấy."

"…Vâng. Thật sự rất đẹp ạ."

Hai người cứ đứng như vậy một lúc lâu, cùng hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Trong không gian tĩnh lặng, thứ duy nhất lọt vào tai chỉ là tiếng thở khẽ và tiếng vải áo sượt nhẹ vào nhau đầy chậm rãi. Giữa sự tĩnh mịch gần như hoàn hảo, họ cùng ngắm nhìn bầu trời đang dần nhuộm sắc tím thẫm. Cảm giác như thời gian đang trôi chậm lại, tựa như có một quả tạ treo vào từng nhịp tích tắc.

"…Hắt xì!"

Tiếng hắt hơi nhỏ của Yoo Young đã phá vỡ sự tĩnh lặng. Vì mải mê ngắm cảnh mà cậu không nhận ra nhiệt độ đã giảm xuống đáng kể. Dẫu sao cũng đã là giữa thu, lại còn là lúc đêm xuống. Căn nhà trống trải đủ để khiến người ta cảm thấy hơi rùng mình vì lạnh.

Do Won không chút do dự cởi chiếc áo khoác cardigan dày đang khoác trên người ra. Ngay lập tức, lớp áo ấm áp và dày dặn được phủ lên người Yoo Young, dù cậu vốn đã mặc một lớp áo khoác mỏng.

"Trưởng phòng. Tôi không sao đâu. Dù sao chúng ta cũng sắp đi rồi mà…."

"Đừng có nghĩ đến chuyện bị cảm rồi xin nghỉ sớm, cứ khoác lấy đi."

Yoo Young giật mình định trả lại áo, nhưng đáp lại cậu chỉ là lời mắng mỏ khô khan. Hừm, đúng là nói năng chẳng ngọt ngào chút nào. Yoo Young bĩu môi, khẽ liếc xéo Do Won một cái.

"…À, vâng. Cảm ơn anh ạ."

"Cái mặt kia trông không giống như đang cảm ơn chút nào nhỉ?"

Dù không phát ra tiếng nhưng biểu cảm của Do Won rõ là đang cười thầm. Người đàn ông vốn dĩ cực kỳ lầm lì này, giờ đây thỉnh thoảng lại trêu chọc cậu với gương mặt đầy nét tinh nghịch như thế. Thấy Yoo Young im lặng và ném cho mình cái nhìn sắc lẹm hơn, Do Won đưa bàn tay ấm áp ra, tinh nghịch che mắt cậu lại.

"Ai lại nhìn cấp trên bằng ánh mắt đó hả."

"Hứ. Hiện tại anh đâu có đến đây với tư cách là cấp trên của tôi đâu."

"Vậy thì là gì?"

Đó là một câu hỏi mang tính bản chất. Yoo Young định đáp trả nhưng bỗng nhiên không thể thốt ra lời và đành im bặt. Nhìn sâu vào đôi mắt vừa trở nên im lặng của cậu, Do Won khẽ nghiêng người lại gần hơn. Như thể anh đang chờ đợi câu trả lời từ phía cậu.

Phải rồi. Chúng ta là quan hệ gì đây? Thật ngốc nghếch nhưng trong thoáng chốc cậu đã không thể nói gì được. Biết rằng sự im lặng càng kéo dài thì sẽ càng ngượng ngùng, Yoo Young đành cười gượng gạo và đáp đại một câu.

"…Thì…. Cứ coi như là… đồng minh đi?"

"Đồng minh."

Do Won lặp lại từ đó như đang nhấm nháp, rồi khẽ cau mày.

"Nghe tệ thật. Gu của trợ lý Han kém quá đấy."

"Không phải…. Hà…. Vậy thì mời vị Trưởng phòng đầy tinh tế đây đặt tên đi ạ. Rốt cuộc quan hệ của chúng ta là gì nào."

Bị trêu chọc, Yoo Young bĩu môi lẩm bẩm đầy hậm hực. Nhìn dáng vẻ đó của cậu, Do Won không giấu nổi vẻ thích thú, anh mỉm cười và khẽ nghiêng đầu sang một bên.

"Đừng có định chọn đường tắt như thế, trợ lý Han hãy tự tìm ra đi. Đây là bài tập về nhà đấy."

"Cái gì cơ? Chẳng qua là Trưởng phòng cũng chẳng biết nói gì nên mới làm thế đúng không!"

"Cứ lèm bèm mãi là tôi bắt viết báo cáo đấy."

"Hứ, bây giờ là tối Chủ nhật mà anh bắt viết báo cáo là tôi sẽ gửi đơn khiếu nại lên ban giải quyết vướng mắc đấy nhé."

Những lời đấu khẩu qua lại giữa hai người đã hoàn toàn mất đi vẻ gay gắt. Sau một hồi trao đổi ánh mắt trêu đùa với Do Won, Yoo Young cuối cùng cũng bật cười. Đứng trước bầu trời đang chuyển từ sắc tím sang màu lam thẫm tuyệt đẹp, hai người đã cùng nhau trao đổi những lời đùa giỡn như thế rất lâu.

Trước Tiếp