Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 72
'Anh ấy làm gì ở đó vậy nhỉ. Có vẻ quan tâm đến máy ảnh sao?'
Vừa chậm rãi bước về phía Do Won, Yoo Young vừa vô thức quan sát anh thật kỹ. Anh đang trò chuyện cùng một nhân viên. Giống như ở những gian hàng khác lúc nãy, người nhân viên đang niềm nở hỏi han để tư vấn cho anh.
Trước đây cậu chỉ toàn thấy anh khi ở cùng phụ huynh hoặc ở công ty, nên khi nhìn dáng vẻ Do Won trong trang phục thoải mái đang trò chuyện với người khác ở bên ngoài, cậu bỗng thấy thật mới lạ. Cảm giác này khác hẳn lúc anh đi sát bên cậu hay khi hai người ngồi đối diện dùng bữa. Đó là khoảnh khắc anh hiện lên như một người lạ hơn là một người đồng hành, và trong khoảnh khắc ấy, Do Won mang một gương mặt vừa mỹ lệ vừa hờ hững.
Đang nói chuyện gì đó, Do Won khẽ cúi xuống mỉm cười với người nhân viên. Ngay giây phút ấy, trong lồng ngực Yoo Young như có thứ gì đó rớt cái bộp.
'…Sao thế này nhỉ.'
Yoo Young mở to mắt, đưa tay ôm lấy ngực. Cậu còn chưa kịp che giấu sự bàng hoàng trước cảm xúc này thì Do Won – người đã xắn nhẹ tay áo – khẽ gật đầu và nhận lấy chiếc máy ảnh từ tay nhân viên.
Dù là một kẻ mù tịt về máy móc như Yoo Young cũng nhận ra đó là một chiếc máy ảnh đắt tiền và nặng nề. Do Won cầm lấy chiếc máy ảnh màu đen, nhẹ nhàng đưa lên gần mặt và nhìn qua ống kính. Chứng kiến tư thế vô cùng chuyên nghiệp và thản nhiên ấy của anh, trái tim cậu bắt đầu đập thình thịch một cách mất kiểm soát.
'Gì vậy chứ. Sao lại thế này, thật là….'
Đúng là cậu cực kỳ thích những tập ảnh nghệ thuật thật đấy…. Nhưng dáng vẻ cầm máy ảnh thôi có cần phải ngầu đến thế không?
Nhịp tim đập quá dữ dội khiến cậu bắt đầu thấy mông lung. Chẳng biết là do niềm đam mê nhiếp ảnh chết đi sống lại của mình, hay đơn thuần là vì con người mang tên Choi Do Won kia trông quá đỗi phong độ.
Dù là vế nào thì chắc chắn cậu cũng "bệnh" nặng rồi. Dù có thích nhiếp ảnh đến mấy đi chăng nữa, thì việc tim đập rộn ràng chỉ vì cấp trên cầm cái máy ảnh lên xem liệu có phải là chuyện bình thường không? Nếu là vế sau… thì đúng là vô phương cứu chữa.
'Choi Do Won….'
Thật không thể tin nổi. Yoo Young vừa bước vào cửa hàng vừa tự vả nhẹ vào hai bên má theo phản xạ tự nhiên. Tiếng động đó khiến cả nhân viên lẫn Do Won đồng loạt quay đầu lại.
"Đến rồi à. Đi thôi."
Do Won, người vừa mới xem máy ảnh xong, lập tức quay người lại mà không chút luyến tiếc, khẽ gật đầu chào nhân viên. Yoo Young vội vàng xua tay ngăn anh lại.
"À, không đâu. Nếu anh còn muốn xem gì thì cứ thong thả xem tiếp đi ạ. Tôi cũng thích nhiếp ảnh mà."
"Tôi mua xong những thứ cần thiết rồi. Không sao đâu, đi thôi."
Do Won nhấc chiếc túi giấy nhỏ đặt bên cạnh lên cho cậu thấy.
"À, anh đã mua gì vậy ạ?"
"…Mua mấy cái ống kính."
Anh đáp gọn lỏn rồi chậm rãi bước ra khỏi cửa hàng. Yoo Young lon ton chạy theo sau hỏi chuyện:
"Nhắc mới nhớ, hình như Trưởng phòng cũng có vẻ quan tâm đến nhiếp ảnh nhỉ."
"Thì…. Cũng không phải là không có."
"Anh có tấm ảnh nào tự chụp không? Cho tôi xem với."
Nghe anh cũng thích nhiếp ảnh, lòng cậu bỗng trào dâng một cảm giác vui mừng khôn xiết. Hình ảnh thường ngày của anh hoàn toàn không có chút liên quan nào tới những thứ cảm tính như thế này cả. Cả việc anh quen thân với nhiếp ảnh gia Won nữa, có lẽ anh quan tâm đến lĩnh vực này nhiều hơn cậu tưởng. Do Won khẽ cười, cúi xuống nhìn Yoo Young đang bám lấy cánh tay mình nài nỉ.
"Được rồi. Để khi nào có dịp."
"Hứa nhé."
Nếu là người thích chụp ảnh, hẳn trong điện thoại phải lưu vài tấm tự chụp chứ, sao anh lại không cho xem ngay lúc này nhỉ? Chẳng lẽ anh thấy ngại sao? Nghĩ vậy, Yoo Young cũng khẽ mỉm cười theo anh. Đúng là anh cũng có những khía cạnh hay thẹn thùng ngầm thật.
"Đi uống cà phê nhé. Vào chỗ kia được không?"
"À vâng. Tôi thích cà phê ở đó lắm."
"Vậy thì tốt quá."
Hai người vừa trò chuyện rôm rả vừa bước vào quán cà phê. Sau khi gọi đồ và ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn nhỏ, một nỗi thắc mắc chợt hiện lên trong đầu cậu.
Tại sao những việc như cùng nhau đi ăn, đi uống cà phê, những chuỗi hành động này lại không còn gượng gạo như trước nữa? Cả việc sánh bước bên nhau, hay việc chạm vào tay anh, nắm lấy tay anh, sao lại trở nên tự nhiên đến thế?
Chẳng lẽ qua bao nhiêu chuyện cùng trải qua trong thời gian ngắn ngủi vừa rồi, giữa hai người đã nảy sinh tình cảm gì đó chăng.
Yoo Young ngước nhìn người đàn ông cao lớn đang tự nhiên đứng dậy ngăn cậu lại khi nghe nhân viên gọi lấy đồ uống. Nghĩ đến việc sắp tới hai người sẽ còn rất nhiều thời gian bên nhau, dù những khoảnh khắc ở cạnh anh luôn khiến cậu run rẩy, nhưng mặt khác, cậu thấy thật may mắn vì cảm thấy bình yên.
❖ ❖ ❖
Bà Lee Yoon Hee, mẹ của Do Won, khẽ thở dài và đưa khăn tay cho Lee Seon Hyeong đang khóc lóc trước mặt mình. Đã gần một tiếng đồng hồ kể từ khi cậu ta tìm đến đây.
Nếu là người khác làm phiền bà đến mức này, hẳn đã bị tống khứ ra ngoài từ năm mươi phút trước, nhưng lần này đúng là cú sốc hơi lớn. Bà cũng không thể trách mắng gì khi cậu ta cứ ngồi than vãn rồi khóc lóc thảm thiết như thế.
Từ trước đến giờ vẫn vậy. Nội dung mà Lee Seon Hyeong oán trách lúc nào cũng giống nhau. Rằng Choi Do Won là kẻ lạnh lùng, không có tình người. Rằng cậu ta đã hướng về anh bao lâu nay, mối thâm giao giữa hai gia đình cũng đã lâu đời, vậy mà sao anh có thể xem thường cậu ta đến thế. Đứng trước tình cảnh đó, bà cũng chẳng thể bảo cậu ta đi tìm người khác mà yêu cho được.
"Sao anh ấy có thể bỏ rơi con, anh Do Won, …hức, chuyện gì không nói, đằng này lại kết hôn…. Thậm chí anh ấy còn không thèm nói với con một lời nào sao?"
Seon Hyeong oán hận, dùng khăn tay dặm dặm vào khóe mắt đỏ hoe. Những giọt nước mắt đọng trong đôi mắt to tròn lại lã chã rơi xuống gò má. Dù là đàn ông, nhưng dáng vẻ ấy vẫn khơi dậy bản năng muốn bảo vệ ở bất kỳ Alpha nào. Thế nhưng con trai bà có vẻ lại không nằm trong số đó.
"Mẹ cũng nói vậy đấy. Mẹ cũng không ngờ nó lại đứng ra đòi kết hôn cho bằng được."
"Mẹ ơi, hẳn anh ấy phải đánh tiếng trước với mẹ rồi chứ."
"Mẹ đã bảo là mẹ cũng không biết mà. Mọi chuyện đột ngột xảy ra như vậy đấy."
Bà Lee bực bội thốt lên rồi sai người làm pha thêm trà. Người giúp việc cung kính cúi đầu, thu dọn chén trà rỗng. Bà hy vọng cậu ta sẽ hiểu đây là tín hiệu đuổi khách mà đứng dậy ra về, nhưng Seon Hyeong dường như không có ý định đó.
"Con và anh Do Won biết nhau cũng hơn hai mươi năm rồi. Vậy mà sao anh ấy có thể không nói với con lấy một lời…. Anh ấy thật quá đáng quá."
"Hà…. Thì thế mới nói."
"Hơn nữa cái cậu Omega đó, nghe bảo mới gặp nhau chưa bao lâu mà? Rốt cuộc cậu ta là hạng người gì vậy mẹ?"
Nghe Seon Hyeong hỏi, gương mặt bướng bỉnh dám cãi lại bà trong bữa ăn hôm nọ tự động hiện lên khiến bà Lee cau mày. Từ gia thế chẳng có chút liên hệ nào cho đến tính cách liều lĩnh và hỗn xược, không có một điểm nào ở thằng bé đó khiến bà hài lòng cả.
"Mẹ cũng không biết. Chẳng biết nó lôi đâu ra một đứa không tên không tuổi như thế nữa? Mẹ cũng chẳng ưa gì nó. Nhưng giờ phải để chúng nó kết hôn nên mẹ cũng đang phát điên lên đây này."
"Mẹ ơi."
Lúc này, Seon Hyeong đưa tay ra nắm lấy tay bà Lee. Bàn tay thon dài, xinh đẹp và sạch sẽ không một chút tì vết.
"Vậy thì, mẹ cứ đừng để họ kết hôn là được mà."
"Nói thì dễ chứ làm sao mà ngăn được? Cha thằng Do Won có vẻ đã quyết chí rồi."
Bà không nỡ nói thẳng rằng: 'Thằng Do Won nó ghét con kiên trì đến mức đó thì mẹ còn cách nào nữa đâu?'. Nuốt ngược lời định nói vào trong, bà Lee nhấp một ngụm trà nóng.
Thế nhưng, đôi mắt Seon Hyeong đang nhìn chằm chằm vào bà Lee bỗng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
"Chẳng phải mẹ nói họ chỉ sống chung thôi sao. Không đăng ký kết hôn, không đánh dấu, không tổ chức đám cưới, cũng không mang thai trong vòng một năm. Thế thì sao gọi là kết hôn được? Chỉ là sống thử một thời gian, như kiểu thử nghiệm bản Beta mà thôi."
Ngạc nhiên trước câu nói đó, bà Lee ngước lên nhìn thẳng vào mắt Seon Hyeong. Đôi mắt vốn đang đỏ hoe vì giận dữ và đau khổ của cậu ta giờ đây đã trở nên bình lặng một cách đáng sợ.
"Nói tóm lại, nếu trong thời gian đó họ chia tay, thì chẳng phải mọi chuyện sẽ trở nên vô hiệu sao?"