Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 71
"Dạ? …Là tôi sao?"
Đó là một câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Yoo Young ngơ ngác mở to mắt đầy bối rối.
Chẳng lẽ mùi pheromone lại bị rò rỉ sao? Rõ ràng sáng nay cậu dùng máy đo vẫn thấy bình thường mà. Phải làm sao đây. Giữa lúc cậu đang cuống cuồng tìm cách thu hồi pheromone hết mức có thể, bàn tay Do Won đã nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu.
"Bình tĩnh đi. Tôi không nói về pheromone."
"Dạ? Vậy thì là…"
"Là mùi cơ thể ấy."
Do Won tiếp lời với vẻ mặt thản nhiên như không.
"Mùi trên người trợ lý Han."
Trong khoảnh khắc, hơi thở của cậu bỗng khựng lại. Phản ứng tiếp theo dĩ nhiên là sức nóng bốc lên mặt. Với gương mặt chín lựng như quả cà chua, Yoo Young vội quay ngoắt đi để né tránh ánh nhìn của anh. Vì trái tim đang đập loạn xạ điên cuồng, cậu không tài nào đủ can đảm để nhìn thẳng vào Do Won được nữa.
Thật là… điên mất thôi. Sao anh ta có thể nói ra những lời đó một cách thản nhiên như vậy chứ…!
"Các chú rể ơi? Hai vị thấy chiếc giường này thế nào ạ?"
"Tôi, tôi, tôi lấy cái này. Vậy nên giờ chúng ta mau đi chọn giường cho Trưởng phòng đi thôi."
Thốt ra những lời đó với gương mặt đỏ gay, Yoo Young nhanh chóng bước xuống khỏi giường và rảo bước về phía bên kia. Cô nhân viên vừa mới xuất hiện trở lại với nụ cười rạng rỡ bỗng ngơ ngác không hiểu chuyện gì, vội vã đuổi theo Yoo Young. Do Won cũng lững thững bước theo sau hai người.
"Ơ… chú rể ơi? Chiếc giường đó… anh quyết định lấy luôn rồi ạ? Nhưng sao lại phải chọn thêm một cái nữa…?"
"À, chúng tôi định dùng hai giường. Vì nhà có hai phòng ngủ ạ."
Cô nhân viên khẽ nhíu mày trong thoáng chốc vì không hiểu nổi, nhưng rồi cũng nhanh chóng xua đi vẻ mặt đó. Hợp đồng hôn nhân sao? Nhưng rõ ràng lúc nãy trông họ rất tình tứ mà? Đặc biệt là biểu cảm của anh chàng trông rõ là Alpha kia nữa. Nghĩ thầm như vậy nhưng cô vẫn tận tình giới thiệu nhiều mẫu mã khác theo yêu cầu của Yoo Young.
Khoảng ba mươi phút sau, khi đã chọn xong giường và hoàn tất ký kết hợp đồng, hai người cuối cùng cũng có thể rời khỏi gian hàng.
"Oải quá đi mất…."
Thấy Yoo Young lộ rõ vẻ mệt mỏi với đôi vai rũ xuống, Do Won khẽ mỉm cười và đặt tay lên vai cậu.
"Nếu mệt quá thì hôm nay dừng ở đây thôi. Chúng ta đi dùng bữa trưa nhé."
"Vâng…. Vậy cũng được ạ."
Nếu anh có bảo chọn thêm chắc cậu cũng phải từ chối vì không còn sức nữa. Nghe Do Won nói xong, bụng cậu cũng bắt đầu biểu tình đúng lúc. Nghĩ lại thì giờ cũng đã gần đến giờ ăn trưa rồi.
Hai người cùng lên tầng bảy, khu vực ẩm thực. Số lượng nhà hàng ở đây vô cùng phong phú, từ những quán ăn bình dân đến những nơi mang không khí trang trọng, đủ để lựa chọn theo sở thích. Đứng trước màn hình cảm ứng hướng dẫn thông tin từng tầng, Yoo Young và Do Won lướt qua hàng loạt thông tin của các nhà hàng để chọn món.
"Trưởng phòng. Anh thích ăn món gì ạ?"
Sực nhớ ra lúc nào Do Won cũng hỏi cậu muốn ăn gì, chứ cậu chưa từng hỏi ngược lại anh câu đó bao giờ. Dù đã dùng bữa cùng nhau nhiều lần, nhưng thường là trong những sự kiện quan trọng như lễ dạm ngõ, hoặc là ăn theo món cậu thích, hoặc là ăn tại căng tin công ty.
Do Won đưa ra câu trả lời như mọi khi:
"Chỉ cần sạch sẽ là tôi đều thấy ổn cả. Vậy nên trợ lý Han cứ chọn món nào cậu thích đi."
"Không đâu ạ. Riêng hôm nay tôi muốn ăn món anh thích. Lúc nào anh cũng toàn ăn theo ý tôi rồi mà."
Yoo Young kiên quyết đáp lại. Từ việc đi nhờ xe đến thực đơn ăn uống, khoảnh khắc này khiến cậu bỗng chốc nhìn lại tất cả những sự quan tâm mà mình đã nhận được từ anh suốt thời gian qua. Có lẽ vì bình thường Do Won luôn quan tâm một cách quá đỗi tự nhiên nên cậu đã không hề nhận ra.
Do Won cúi xuống nhìn Yoo Young với gương mặt phảng phất nét cười.
"Hôm nay là ngày kỷ niệm gì sao? Hết đòi lái xe giúp, lại còn đòi ăn món tôi thích nữa."
"Thì, thì là… không phải kỷ niệm gì đâu ạ, chỉ là tôi thấy bình thường mình cứ toàn nhận sự quan tâm của Trưởng phòng thôi…. Nên hôm nay tôi cũng muốn làm gì đó cho anh…."
Giọng Yoo Young nhỏ dần, cậu lúng búng trong miệng. Chẳng phải quan hệ yêu đương gì, chỉ là những thành viên cùng tổ đội đã chia sẻ với nhau đôi chút ký ức đặc biệt… nhưng khi thú nhận sự thật rằng mình đã quá quen với sự quan tâm của anh, cậu lại thấy ngượng ngùng hơn bao giờ hết.
"Dù sao thì tôi cũng thấy rất vui. Sự quan tâm của trợ lý Han, tôi xin trân trọng nhận lấy."
Nói bằng giọng điệu đầy phấn khởi, anh dẫn Yoo Young vào một nhà hàng mà anh đã chọn. Đó là một nhà hàng Ý mang phong cách tinh tế và trang nhã. Sau khi yên vị, Do Won tự nhiên đưa thực đơn cho Yoo Young.
"Chọn món nào cậu muốn ăn đi."
"Vâng. Và hôm nay bữa này để tôi mời nhé."
"Chuyện đó thì không được. Tôi chưa bao giờ có tiền lệ để nhân viên mời cơm cả."
Nghe Do Won nói bằng giọng cười dịu dàng nhưng vẫn vạch rõ ranh giới đầy dứt khoát, Yoo Young lẳng lặng gật đầu.
Dù Do Won mới về làm Trưởng phòng của đội cậu được vài tháng, nhưng nói anh nhận được sự kính trọng của tất cả thành viên trong đội cũng không ngoa. Do Won chính là một vị Trưởng phòng có tinh thần trách nhiệm cực cao và là một chỗ dựa đầy năng lực.
Cái tôi và ý thức của một người lãnh đạo trong anh rất rõ ràng, anh thường rất nhạy cảm với việc nhân viên làm việc cùng mình bị bỏ bữa, bị ốm hay bị thương. Anh coi những việc đó chính là sự yếu kém của bản thân. Vì thế, anh luôn quản lý nhân viên cực kỳ tốt, cả về mặt vật chất lẫn tinh thần.
Chính vì vậy, các thành viên trong đội luôn nhận được sự hỗ trợ hào phóng từ anh, chưa một ai từng thành công trong việc mời anh lấy một tách cà phê.
…Nhưng sao lòng mình lại có cảm giác thế này nhỉ.
Yoo Young vô thức đưa tay lên chạm nhẹ vào ngực mình.
Dù là ngày nghỉ vẫn cùng ngồi xe đến trung tâm thương mại, dù liên tục nghe người ta bảo là đôi vợ chồng mới cưới rất đẹp đôi khi đi chọn tủ lạnh, chọn giường. Nhưng Do Won vẫn coi bữa ăn này chỉ đơn thuần là buổi gặp gỡ giữa 'Trưởng phòng và nhân viên'.
Phải rồi, thế mới đúng chứ. Cậu biết rõ điều đó là đúng đắn, vậy mà chẳng hiểu sao cảm giác như có một mảnh vỡ nhỏ trong tim vừa rơi rụng mất. Thế nhưng, để không lộ ra tâm sự, Yoo Young cố tình dùng tông giọng tươi tỉnh để chọn món.
"Vậy thì, anh biết tôi ăn khỏe rồi đấy nhé? Tôi sẽ gọi món thật thoải mái đấy?"
"Được chứ."
Do Won khẽ cười thành tiếng.
"Cứ gọi thỏa thích đi. Để tôi xem gương mặt trợ lý Han khi ăn uống ngon lành như một chú chuột hamster là thế nào."
Chẳng biết là anh đang trêu chọc hay gì nữa. Lần trước anh cũng vừa ngồi xem cậu ăn vừa cười một mình rồi. Yoo Young ngước lên lườm Do Won một cái sắc lẹm, rồi tinh nghịch chỉ tay vào hàng cuối cùng của thực đơn.
"Vậy thì tôi lấy món bít tết đắt nhất, món salad đắt nhất và món mì Ý đắt nhất ạ."
"Được thôi. Chỉ thế thôi sao? Sao không gọi luôn loại rượu vang đắt nhất đi."
Dù là lời nói đùa nhưng Do Won vẫn thản nhiên cười đáp lại. Hứ, nếu không phải vì phải lái xe thì tôi đã gọi rượu vang đắt nhất thật rồi. Yoo Young dù hơi hậm hực nhưng vẫn gọi nhân viên phục vụ lại và lần lượt gọi món.
Gọi món xong, cảm giác đói lại càng cào xé hơn. Nghĩ lại thì vì quá căng thẳng nên bữa sáng cậu cũng chưa ăn được gì hẳn hoi. Ngay khoảnh khắc cậu cầm ly nước định uống để xoa dịu cái bụng rỗng thì….
Dạ dày của Yoo Young bỗng cuộn lên và một tiếng 'Rộộộột—' kéo dài vang lên giữa hai người.
"……."
"……."
Trớ trêu thay, đó lại đúng vào đoạn nhạc nền đang du dương bỗng nhỏ dần rồi tắt hẳn. Đã thế, ngay cả tiếng xì xào bàn tán vốn không mấy ồn ào của những người xung quanh cũng đột ngột im bặt là cớ làm sao. Một âm thanh chấn động như tiếng sấm nổ vang thẳng vào tai Do Won và Yoo Young.
Phụt, một tiếng cười khẽ thoát ra, gương mặt Do Won hơi cúi xuống. Nhìn thẳng vào đỉnh đầu của Do Won đang khẽ run lên cùng bờ vai rung động nhè nhẹ, Yoo Young hét lên:
"A, Trưởng phòng. Ngượng quá đi mất! Anh phải giả vờ như không biết gì chứ!"
"Âm lượng đó thì làm sao mà giả vờ không biết cho nổi?"
Do Won thậm chí còn chẳng buồn che giấu nỗ lực nhịn cười. Với gương mặt đỏ lựng như trái cà chua, Yoo Young hậm hực lườm anh.
Hà, thật tình. Đúng là nhân cách có vấn đề mà. Cứ thế mà cười nhạo người ta một cách lộ liễu vậy sao….
Dù quay ngoắt mặt đi để né tránh gương mặt anh, nhưng Yoo Young vẫn thấy khó lòng nén lại được con tim đang thổn thức. Ánh mắt vốn luôn lạnh lùng nay lại rạng rỡ và dịu dàng, biểu cảm này của Do Won là lần đầu tiên cậu được thấy dù hai người đã bên nhau không ít lần.
Trông anh thật giống một thiếu niên. Gương mặt đang cười rạng rỡ ấy. Đôi mắt đầy nét tinh nghịch và khuôn miệng đẹp đẽ đang nhếch lên hết cỡ.
Cho đến giờ, cậu mới chỉ thấy anh khẽ cười khẩy hay mỉm cười nhẹ vài lần, nên khi nhìn thấy dáng vẻ lạ lẫm này của anh, một cảm xúc mềm mại nào đó bỗng nảy nở trong lòng cậu.
Điên mất rồi, Han Yoo Young ơi….
Yoo Young vân vê những đầu ngón tay đã bắt đầu run rẩy nhẹ. Hai bàn tay đan vào nhau cảm thấy nóng bừng rát bỏng. Cậu không hiểu nổi tại sao gương mặt anh khi đang cười trêu chọc vì tiếng sấm phát ra từ bụng cậu lại có thể trông đẹp trai đến nhường này.
Dù cậu có là người yêu cái đẹp, yêu những thứ xinh xắn và bảnh bao đến đâu, và dù anh có đẹp trai đến mức lấn lướt cả những ngôi sao nổi tiếng đi chăng nữa. Thì một vị Trưởng phòng cùng đội có cần thiết phải trông cuốn hút đến thế không? Là cấp trên ở nơi làm việc mà? Chuyện này có thể xảy ra sao?
"Tôi xin phép phục vụ món salad trước ạ."
"…Cảm ơn cô."
Thời điểm thật đúng lúc. Cô nhân viên tiến lại gần với nụ cười thân thiện và đặt đĩa salad lớn xuống bàn. Yoo Young thầm thở phào nhẹ nhõm và nở nụ cười tươi với cô nhân viên.
Các món ăn lần lượt được dọn ra và hai người bắt đầu bữa ăn một cách yên bình. May mắn là trong lúc ăn, Do Won có vẻ không còn ý định trêu chọc Yoo Young thêm nữa. Dù thỉnh thoảng anh vẫn khẽ mỉm cười khi nhìn gương mặt đang nhồm nhoàm thức ăn của cậu. …À không, không phải thỉnh thoảng mà là khá thường xuyên. Có lẽ anh lại đang nghĩ đến chuyện chuột hamster gì đó chăng.
Sau khi dùng bữa xong và bước ra khỏi nhà hàng, gương mặt Yoo Young hiện rõ vẻ thỏa mãn. Bụng đã no nên bước chân cậu cũng tự nhiên chậm lại. Do Won bước đi song hành bên cạnh Yoo Young, điều chỉnh sải chân cho phù hợp với cậu. Theo lời đề nghị đi uống cà phê của anh, ngay khoảnh khắc họ đi thang cuốn xuống một tầng, cậu bỗng thấy buồn đi vệ sinh.
"Á, Trưởng phòng. Đợi tôi đi vệ sinh một lát nhé."
Để lại Do Won đang gật đầu đồng ý, Yoo Young bước vào nhà vệ sinh ngay trước mặt. Sau khi giải quyết xong, cậu đứng trước gương vuốt lại mái tóc rồi rửa tay.
Đã lâu rồi mới có một bữa ăn ưng ý nên tâm trạng cậu rất tốt, cậu vô thức ngân nga một giai điệu nhỏ. Không thấy Do Won đâu, Yoo Young dáo dác nhìn quanh tìm kiếm.
"…Ơ."
Nơi cậu tìm thấy anh chính là bên trong gian hàng máy ảnh.