Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 70
Vừa bước vào gian hàng điện máy, hai người thong thả dạo quanh một vòng trước khi nhân viên hướng dẫn kịp tiến lại gần. Nghĩ đến việc đang cùng Do Won lựa chọn những thứ này, lồng ngực Yoo Young cứ phập phồng như bong bóng bay, nhưng cậu cố gắng không để lộ ra ngoài mà chỉ chậm rãi lướt mắt qua các món đồ.
"Cậu có nhắm trước mẫu mã nào không? Chẳng hạn như thứ gì đó cậu vốn rất muốn mua."
"À, không ạ. Tôi không có yêu cầu đặc biệt nào."
"Vậy thì cứ thong thả chọn nhé."
Hai người đứng sát vai nhau, ngay khi định xem xét chiếc tủ lạnh ở gần nhất thì một nhân viên mặc đồng phục tiến tới, nở nụ cười tươi rói tiếp đón.
"Ôi chao, hai vị trông thật là đẹp đôi. Có phải hai người đi sắm đồ cho tổ ấm mới không ạ?"
"…À, vâng…. Đúng vậy ạ."
Xét về mặt nghiêm túc thì họ không phải một cặp đôi, nhưng dù sao mục đích đi sắm đồ tân hôn là thật, nên Yoo Young ngoan ngoãn gật đầu.
"Hai vị đã xem qua mẫu nào chưa ạ? Nếu chưa, tôi xin phép giới thiệu sản phẩm này trước nhé?"
Cô nhân viên cười rạng rỡ, chỉ tay về phía chiếc tủ lạnh có thiết kế tối giản.
"Đây là dòng sản phẩm đang quảng cáo liên tục trên tivi đấy ạ. Cũng là mẫu được các cặp vợ chồng mới cưới ưa chuộng nhất. Hai vị thích tông màu nào ạ?"
"Này, Trưởng phòng. Anh thích màu gì?"
Nhớ lại căn hộ của anh, hầu như mọi thứ đều được phối theo tông đen hoặc xám. Trước khi Do Won kịp trả lời, Yoo Young đã nói tiếp:
"À, đúng rồi. Anh thích màu xám mà nhỉ. Vậy chúng ta bảo cô ấy cho xem màu xám nhé?"
"Cứ chọn theo ý trợ lý Han là được."
Nghe cuộc đối thoại của hai người, cô nhân viên bỗng đưa tay che miệng.
"Ôi trời, hai người yêu nhau trong công ty đúng không? Cậu sắp kết hôn với Trưởng phòng của mình sao?"
"À… vâng. Có thể coi là… đúng vậy ạ."
"Trời đất ơi. Lãng mạn quá đi mất!"
Trong thoáng chốc, Yoo Young đã định đáp lại rằng 'Vì chúng tôi là quan hệ có trao đổi hợp đồng nên còn cách xa hai chữ lãng mạn lắm', nhưng rồi cậu chỉ mỉm cười gật đầu cho qua chuyện. Chẳng cần thiết phải giải thích tường tận với một người lạ. Thế nhưng, sự phấn khích của cô nhân viên vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
"Vậy là hai người cũng giống như trong phim truyền hình ấy ạ, cứ lén lút ra hiệu cho nhau? Rồi cùng nhau tăng ca thật ngọt ngào."
"Ngọt ngào thì… không hẳn, nhưng chúng tôi tăng ca rất nhiều. Ha ha ha."
"Vậy phiền cô cho xem sản phẩm tương tự nhưng là màu trắng."
Lời nói của cô nhân viên đang mơ mộng về những viễn cảnh lãng mạn bị cắt ngang bởi yêu cầu của Do Won. Nhìn anh thẳng thừng ngắt lời người ta, Yoo Young lại một lần nữa nhớ ra rằng tính cách của người đàn ông này không hề dễ dãi chút nào. Hứ, đối xử mềm mỏng một chút thì chết ai đâu. Yoo Young thầm bĩu môi.
May mắn thay, chiếc tủ lạnh màu trắng mà nhân viên giới thiệu lại phù hợp với gu thẩm mỹ của cả hai. Sau khi nhanh chóng chốt xong tủ lạnh, hai người tiếp tục đi chọn các đồ gia dụng khác theo sự hướng dẫn.
Phong cách chọn đồ của hai người hoàn toàn khác biệt. Trong khi Yoo Young chỉ cần nhìn thiết kế là gật đầu ngay 'Lấy cái này đi ạ', thì Do Won lại tỉ mỉ hỏi han và xem xét về hiệu năng.
Tuy nhiên, anh không hề dùng lý do hiệu năng để phản đối quyết định của Yoo Young. Trước những lời đề nghị dè dặt của cậu, Do Won đều gật đầu đồng ý mà không có ý kiến gì. Đôi khi anh cũng đưa ra lựa chọn khác, nhưng không có món đồ nào đi quá xa khỏi sở thích của Yoo Young.
'Gì vậy trời…. Mình cứ tưởng anh ta sẽ khó tính lắm cơ chứ.'
Thực ra trước khi đến đây, Yoo Young không thể không tưởng tượng ra viễn cảnh đó. Cái cảnh mà cậu và Do Won tranh cãi nảy lửa vì bất đồng quan điểm khi chọn đồ điện máy.
Bởi lẽ phong cách nội thất nhà cậu và không khí nhà Do Won hoàn toàn trái ngược. Nếu Yoo Young yêu thích những tông màu ấm áp và trang trí cả căn nhà theo tông trắng, thì anh lại thiên về những màu trầm và mang lại cảm giác lạnh. Vậy mà Do Won lại để mặc cho Yoo Young chọn theo ý thích.
Càng chọn đồ, cậu càng không thể xua đi cảm giác rằng Do Won đang rất tinh tế chiều chuộng mình. Vừa nghĩ đến đó, Yoo Young bỗng thấy lòng mình ngứa ngáy lạ kỳ. Chính cậu cũng không rõ lý do chính xác tại sao mình lại muốn như vậy. Nếu đây là ở nhà, chắc cậu đã vùi mình vào ghế sofa mà vùng vẫy rồi.
Dù đối với người ngoài anh có vẻ hơi khó ưa, nhưng rõ ràng anh là một người lịch thiệp đối với cậu. Thầm nghĩ như vậy, Yoo Young cùng Do Won lần lượt chốt xong tủ lạnh, tủ chăm sóc quần áo, rồi đến máy giặt và máy hút bụi ngay tại một chỗ. Sau khi nhận được quà tặng kèm là một chiếc lò vi sóng, cậu bắt đầu muốn xem thêm những thứ khác ngoài điện máy. Có vẻ Do Won cũng cùng ý nghĩ nên đã lên tiếng trước.
"Hôm nay chọn hết đồ điện máy một lượt thì hơi vất vả, nên đến đây thôi. Những món lớn đã chọn xong rồi, số còn lại có thể giao cho người hỗ trợ mua sắm lo liệu."
"Vâng, được ạ. Vậy tiếp theo chúng ta đi xem thứ khác nhé?"
Vừa đi thang cuốn xuống, thứ đầu tiên lọt vào mắt hai người là giường ngủ. Đúng rồi, giường ngủ. Nhắc mới nhớ, nghe nói đây chính là thứ khiến người ta xao xuyến nhất khi đi sắm đồ tân hôn…. Đó là thông tin cậu tình cờ đọc được trên mạng khi tìm kiếm từ khóa 'đồ tân hôn' vì đêm qua mất ngủ.
Nhưng đó chắc hẳn là cảm xúc của những cặp tình nhân thật sự khi kết hôn, còn cậu và Do Won thì không nằm trong diện đó. Dẫu nghĩ vậy, Yoo Young vẫn vô thức mân mê vành tai hơi nóng lên của mình rồi bước vào gian hàng. Một nhân viên lập tức tiến lại chào hỏi.
"Chào mừng hai vị. Chắc hẳn là đôi vợ chồng mới cưới rồi. Đúng không ạ?"
"À…. Vâng."
"Vậy để tôi hướng dẫn…. Ái chà, xin lỗi hai vị. Phiền hai người cứ thong thả tham quan một chút nhé. Tôi phải đi thanh toán cho vị khách kia một lát rồi quay lại ngay!"
Vừa chào hỏi xong, cô nhân viên đã vội vã chạy biến về phía quầy thu ngân, để lại Yoo Young chậm rãi dạo quanh cửa hàng.
Vì là nơi bán giường nên không gian bao trùm một cảm giác ấm cúng. Với tâm trạng lâng lâng, Yoo Young thử ngồi xuống chiếc giường gần nhất. Cảm giác phần nệm lún xuống vừa phải và nâng đỡ hông khiến cậu thấy rất dễ chịu. Cậu khẽ nhún người vài cái rồi đỏ mặt nằm hẳn xuống giường.
"Oa, thoải mái thật đấy. Trưởng phòng! Anh có muốn nằm thử không?"
"Tôi thì thôi."
Rõ ràng là đồ dùng chung mà. Thấy anh từ chối thẳng thừng, Yoo Young bỗng thấy hơi dỗi nên bật dậy.
"Đừng có như vậy mà, mau lại đây đi. Phải nằm thử thì mới mua được giường chứ."
Vừa nắm lấy ống tay áo kéo anh lại, Yoo Young vừa ngước đôi mắt to tròn nhìn anh. Do Won im lặng nhìn xuống cậu, chẳng rõ vì sao lại khẽ chau mày.
Anh ấy ghét đến thế sao…? Ngay khoảnh khắc Yoo Young thấy hơi sượng sùng định buông tay áo Do Won ra, thì một bên giường bỗng trĩu xuống. Do Won không nằm hẳn ra mà chỉ ngồi ghé bên cạnh, nhấn thử lên nệm vài cái cho có lệ rồi đứng dậy ngay.
"Cũng được đấy."
"Vậy chúng ta lấy cái này nhé? Anh thấy độ đàn hồi thế nào?"
"Tôi thích loại cứng hơn một chút."
Khác với đồ điện máy, lần này anh thể hiện chủ kiến rõ ràng hơn. Anh ấy nhạy cảm chuyện giường chiếu sao? Nghĩ vậy, Yoo Young gật đầu.
"À, vậy sao ạ? Vậy chúng ta xem chiếc giường khác…."
"Dù sao chúng ta cũng dùng giường riêng nên không sao đâu. Nếu trợ lý Han thấy hợp ý thì cứ lấy cái này đi."
À. Đúng rồi. Chúng ta sẽ dùng giường riêng mà…!
Gương mặt cậu lập tức đỏ bừng như lửa đốt. Chắc tại nãy giờ đi chọn đồ điện máy cứ nghe người ta khen là đôi vợ chồng đẹp đôi quá nhiều nên cậu đã lỡ quên mất thực tại trong giây lát.
Giữa lúc cậu đang định gật đầu đứng dậy với gương mặt đỏ gay, cô nhân viên đã quay trở lại, tươi cười bắt chuyện.
"Ôi chao, chiếc giường này tốt lắm đấy ạ! Là sản phẩm được tìm mua nhiều nhất dạo gần đây. Giá hơi cao một chút nhưng bù lại cực kỳ thoải mái. Thiết kế chuẩn nhân trắc học nên sẽ không bị đau lưng đâu. Ơ kìa? Hai vị đừng đứng dậy chứ! Hai người cứ nằm thử cùng nhau xem sao! Các chú rể của tôi."
Cô nhân viên này còn nhiệt tình hơn cả người ở gian hàng điện máy. Cô nhẹ nhàng ấn vai Do Won xuống, đồng thời cũng đẩy Yoo Young nằm lại để cậu không kịp đứng lên. Dù Do Won khẽ cau mày, nhưng Yoo Young đã nhanh tay hích khuỷu tay vào mạn sườn anh để ngăn anh thốt ra những lời tuyệt tình như lúc nãy.
Cuối cùng, dưới sự thúc ép của cô nhân viên khéo miệng, cả hai đành phải nằm sóng đôi trên giường. Đúng lúc đó, từ cửa hàng lại vang lên tiếng gọi: 'Này cô ơi!' tìm nhân viên.
"Ái chà, xin lỗi nhé. Hiện tại một nhân viên của chúng tôi đang đi dùng bữa nên…. Tôi sẽ quay lại ngay! Hai vị cứ nằm yên đây một lát nhé, không được đi đâu đâu đấy?"
Giọng cô nhân viên vừa lớn vừa hoạt bát khiến đầu óc người ta cứ quay cuồng. Sau khi cô ấy nháy mắt một cái rồi rời đi, giữa hai người đang nằm cạnh nhau bỗng rơi vào một khoảng lặng.
Từ lúc nào không biết, trái tim cậu đã bắt đầu đập loạn nhịp. Thình thịch, thình thịch…. Những đợt sóng pheromone khẽ rung động theo từng nhịp đập. Vì đây là nơi công cộng nên cả pheromone của anh và của cậu đều được thu lại một cách ngăn nắp, nhưng một lượng hương thơm cực nhỏ lan tỏa trong không khí thì chẳng thể nào ngăn lại được.
Đây là lần đầu tiên cậu nằm cùng Do Won trên một mặt phẳng thế này. Rõ ràng đã từng ôm ấp, c*n m*t, làm đủ mọi chuyện rồi, vậy mà chỉ một việc cùng nằm trên một chiếc giường lại khiến cậu dao động đến nhường này.
Cái này…, cứ thế này thì không ổn rồi.
Nghĩ vậy, Yoo Young bật dậy. Cảm thấy đầu ngón tay tê rần một cách vô cớ, cậu nắm chặt bàn tay rồi lại buông ra. Ngay sau đó, Do Won cũng chậm rãi ngồi dậy. Thế nhưng cả hai vẫn đang cùng ngồi trên một chiếc giường.
Ngượng quá đi mất. Phải nói gì đó mới được.
Chủ đề đầu tiên nảy ra trong đầu cậu chính là mùi hương thoang thoảng nơi đầu mũi. Có lẽ vì đây là gian hàng đồ cao cấp nên bốn bề đều tỏa ra mùi hương rất dễ chịu. Chắc chắn đó là hương nhân tạo chứ không phải pheromone.
"Ha ha…. Ha. Trưởng phòng, ở đây có mùi thơm thật đấy ạ. Là máy khuếch tán sao? Hay là mùi từ chăn gối nhỉ?"
Dù tông giọng nghe có vẻ gượng gạo nhưng Yoo Young vẫn kiên trì mỉm cười. Quyết định lấy chiếc giường này đi, rồi từ nay về sau tuyệt đối không được nằm chung nữa. Ngay khoảnh khắc cậu định đứng hẳn dậy khỏi giường thì….
"Còn tôi thì chẳng ngửi thấy gì ngoài mùi của trợ lý Han cả."
Giọng nói trầm thấp ấy khẽ m*n tr*n bên tai cậu.