Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 69
"…Được rồi. Thế này chắc là ổn rồi."
Yoo Young đứng trước gương, vừa xoay người ngắm nghía vừa lẩm bẩm một mình. Cậu đã dậy từ sớm để tắm rửa sạch sẽ và chọn ra một bộ đồ thật đẹp. Dạo gần đây, kể cả cuối tuần cậu cũng hầu như chỉ toàn mặc âu phục, nên việc được khoác lên mình bộ đồ thường nhật sau một thời gian dài khiến cậu cảm thấy vô cùng phấn chấn.
Cậu diện một chiếc quần vải thô màu be thoải mái, bên trên phối cùng áo len màu nâu hạt dẻ. Chiếc áo hơi rộng nên phần ống tay hơi dài quá khổ trông có chút ngố, nhưng vì từ lúc mua đến giờ chưa có dịp diện nên hôm nay cậu nhất định phải mặc nó cho bằng được. Hình ảnh phản chiếu trong gương khiến cậu khá hài lòng. Sau khi vuốt vê mái tóc thật hoàn hảo, Yoo Young thận trọng lướt nhìn kệ giày để chọn ra đôi phù hợp nhất.
Hôm nay là ngày cậu và anh hẹn nhau đi sắm đồ tân hôn.
Suốt cả tuần qua, cứ nghĩ đến ngày thứ Bảy là lòng cậu lại dao động khôn nguôi. Dẫu cho trước đó thứ Bảy nào cậu cũng cùng Do Won đi đây đi đó, làm những việc trọng đại hơn nhiều như gặp gỡ phụ huynh, nhưng chẳng hiểu sao việc hai người đi mua sắm cùng nhau một cách thoải mái như hôm nay lại khiến Yoo Young căng thẳng hơn cả.
Có lẽ là do chuyện xảy ra ngày hôm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí. Yoo Young khẽ nghiêng đầu, nhớ lại thái độ của Do Won lúc đó. Chẳng rõ vì sao anh lại trưng ra bộ mặt hờn dỗi khi thấy cậu và Yoon Seok ở cùng nhau trong phòng họp, rồi còn trẻ con đến mức sai cậu đi pha trà – một việc mà trước nay anh chưa từng bắt làm.
Thế nhưng khi chỉ có hai người trong phòng, anh lại tỏ ra vô cùng dịu dàng. Anh trị thương cho bàn tay chỉ bị bỏng nhẹ của cậu một cách thái quá, rồi còn dặn nếu pheromone có vấn đề gì thì phải nói cho anh biết ngay. Tất cả những điều đó cứ như một cơn lốc xoáy đang càn quét tâm can Yoo Young.
Nhưng điều gây ra sự hỗn loạn lớn nhất chắc chắn là câu nói của anh ngày hôm qua. Một câu nói kỳ lạ cứ đọng lại rõ mồn một, chẳng thể nào quên được.
'Đúng là tôi đối xử công bằng với tất cả mọi người, nhưng tôi không đa tình với tất cả mọi người.'
Câu đó rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ? Đang lúc định chìm sâu vào dòng suy nghĩ thì cánh cửa nhà trước mặt đột ngột mở ra. Thấy Yoo Young đã đứng chờ sẵn, Do Won thoáng lộ vẻ ngạc nhiên.
"Cậu ra sớm vậy sao, trợ lý Han."
"Chào buổi sáng, Trưởng phòng."
"Chào cậu."
Khóe môi Do Won khẽ cong lên một nét cười dịu dàng, bàn tay anh tự nhiên đưa lên vuốt nhẹ trán Yoo Young. Cậu hơi mở to mắt nhưng không hề né tránh. Giờ đây, việc đụng chạm ở mức độ này với Do Won khi ở ngoài công ty cảm thấy thật tự nhiên. Thành thật mà nói, cảm giác được bàn tay ấy m*n tr*n trên mặt cũng rất dễ chịu.
"Hôm nay trông cậu cũng rất tuyệt. Chiếc áo len này hợp với cậu lắm."
"…Cảm ơn anh ạ."
"Đi thôi."
Mỗi khi có thư ký Park đến trang điểm và làm tóc, anh chưa bao giờ quên dành cho cậu lời khen ngợi. Thế nhưng hôm nay không hề có thư ký Park, mái tóc và gương mặt này đều do một tay Yoo Young tự chăm chút. Vậy mà Do Won vẫn dành cho cậu lời khen tương tự.
Chẳng lẽ bình thường anh cũng chỉ khen đãi bôi cho có lệ thôi sao? …Nghĩ đến việc bấy lâu nay mình cứ cuống cuồng dao động trước những lời đó, cậu bỗng thấy hơi xấu hổ.
"Lên xe đi."
"À, vâng. …Cái đó, Trưởng phòng."
Thấy Yoo Young vốn luôn ngoan ngoãn lên xe nay lại ngập ngừng không mở cửa, Do Won ngẩng đầu nhìn cậu.
"Chuyện là… lúc nào tôi cũng đi nhờ xe anh, mà anh cũng là người cầm lái suốt. Thế nên hôm nay chúng ta đi xe của tôi nhé? Để tôi lái cho ạ."
"Chuyện đó không thành vấn đề mà. Cũng không có gì vất vả cả."
"Dù vậy thì tôi vẫn thấy rất ngại vì cứ đi nhờ mãi. Nhé anh?"
"Hừm."
Do Won im lặng một lát rồi khẽ cười.
"Vậy thì hôm nay thử ngồi xe của trợ lý Han một lần xem sao. Nhưng để tôi lái cho."
"À, không được đâu Trưởng phòng. Bảo hiểm người lái chỉ đứng tên một mình tôi thôi…. Hôm nay tôi sẽ phục vụ anh thật chu đáo. Vậy nên anh cứ tin tưởng giao phó cho tôi nhé!"
Yoo Young ưỡn ngực, vỗ nhẹ vào ngực mình vài cái với vẻ mặt đầy tự hào. Nhìn thấy dáng vẻ đó của cậu, nụ cười trên môi Do Won càng đậm thêm vài phần.
Xe của Yoo Young đậu ngay bên cạnh nên không cần phải di chuyển đâu xa. Tiếng 'bíp' vang lên, chiếc xe cỡ nhỏ của Yoo Young sáng đèn. Đến lúc này cậu mới thấy hơi sượng sùng. Choi Do Won và một chiếc xe tí hon, còn sự kết hợp nào khập khiễng hơn thế này nữa không chứ. Cậu bắt đầu thấy hối hận vì đã đưa ra lời đề nghị này.
"À, cái đó, Trưởng phòng…. Từ khi ra riêng tôi mới đổi sang xe này…. Có lẽ cảm giác khi ngồi sẽ khác xa so với xe của anh ạ."
"Không sao đâu."
Nghe câu trả lời ngắn gọn của anh, Yoo Young khẽ liếc mắt kiểm tra xem anh đã thắt dây an toàn chưa. Đó là thói quen mà anh vẫn thường làm với cậu.
"Vậy tôi xuất phát nhé."
Cảm giác lần này hoàn toàn khác so với những lúc đi nhờ xe anh. Vừa nói lời chào cung kính, Yoo Young vừa nghĩ thầm rằng cuối cùng mình cũng có cảm giác như đang phục vụ cấp trên thực thụ.
Đúng là thời gian qua cậu đã sống quá thoải mái. Việc cứ đi nhờ xe Trưởng phòng mỗi ngày, để cấp trên mở cửa cho rồi thản nhiên leo vào ngồi thực sự không phải là một cách hành xử tự nhiên cho lắm.
Từ giờ phải giữ đúng chừng mực mới được. Dù hai người có đang định… làm chuyện đó đi chăng nữa.
Chỉ cần nghĩ đến cụm từ 'kết hôn hợp đồng' là vành tai cậu đã nóng bừng lên, nên Yoo Young đành phải nghĩ một cách mập mờ nhất có thể. Dù sao cậu cũng gặp Do Won mỗi ngày ở công ty và sẽ còn tiếp tục gặp gỡ lâu dài, nếu cứ để trái tim đập thình thịch và xao động trong từng khoảnh khắc như thế này thì thật rắc rối.
Quan trọng hơn hết, anh đối xử với cậu mà không hề mang theo chút tình cảm cá nhân nào theo hướng đó. Chẳng phải ngay từ đầu anh đã đưa ra điều kiện rạch ròi giữa cảm xúc và hợp đồng đó sao?
Vậy nên có thể mù mờ chuyện khác, nhưng riêng chuyện này thì cậu chắc chắn. Do Won dịu dàng thật đấy, nhưng đó là vì bản chất anh là người lịch thiệp, chứ không phải vì đối tượng là cậu. Trái ngược với câu nói đầy ẩn ý của anh ngày hôm qua, kết luận của Yoo Young là như vậy.
'Đừng có tự mình phấn khích rồi làm hỏng chuyện, phải hành xử cho người lớn vào.'
Đó là câu mà các chị cậu vẫn thường hay nói. Ngay cả cha cậu cũng thường xuyên bảo thế. Ông bảo Yoo Young đi đâu cũng lộ rõ vẻ là em út, nên phải điềm đạm lại một chút. Dù gần đây không còn nghe thấy nữa, nhưng Yoo Young vẫn nhớ lại lời dặn đó và ưỡn thẳng lưng một cách chững chạc.
"…À. Đúng rồi. Anh thấy khó chịu lắm phải không? Để tôi mở cửa thông gió nhé."
Dù có hơi muộn màng, nhưng Yoo Young sực nhớ đến vấn đề pheromone nên lúng túng mở tung tất cả cửa sổ. Cậu mải mê suy nghĩ đến mức quên béng mất rằng anh sẽ thấy khó chịu vì pheromone của mình.
Thế nhưng Do Won chỉ mỉm cười. Dáng vẻ anh gác tay lên cửa sổ, khẽ tựa đầu nhìn sang một bên trông giống hệt một con sư tử đã no nê và đang vô cùng thỏa mãn.
"Không sao đâu. Tôi không thấy khó chịu đến mức đó đâu."
"À…. Vậy thì tốt quá ạ."
Ánh mắt ung dung của Do Won ném về phía Yoo Young dường như còn tiến xa hơn cả mức 'không khó chịu'. Thậm chí trông anh còn có vẻ đang rất tâm đầu ý hợp, Yoo Young khẽ quan sát anh rồi nhớ lại lần đầu hai người gặp gỡ. Ký ức mãnh liệt về việc anh ném cho cậu cái nhìn đầy ghê tởm khi ngửi thấy pheromone của cậu tại trung tâm thể hình.
Lúc ấy Do Won đột ngột hỏi:
"Trên chiếc xe này, đã có Alpha nào khác từng ngồi chưa?"
"Dạ? …Alpha khác sao ạ?"
Yoo Young đảo tròn mắt. Sau khi khẽ tằng hắng một tiếng, cậu trả lời với vẻ mặt ngơ ngác:
"Dạ không ạ, làm gì có ai? Ngay cả cha tôi còn chưa từng ngồi lên xe này mà. Bạn bè thì tôi có chở vài lần, nhưng bọn họ đều là Omega hoặc Beta thôi."
"Thật vậy sao?"
Khóe môi Do Won kéo dài thêm một chút. Không biết có phải ảo giác không nhưng trông anh có vẻ càng vui hơn. Khác với kiểu vui vẻ là lộ rõ mồn một của Yoo Young, Do Won chỉ là ánh mắt trở nên dịu đi đôi chút, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được điều đó bằng trực giác.
Và khi cảm nhận được luồng pheromone của anh dần trở nên đậm đặc hơn, Yoo Young vội vàng ngồi thẳng lưng lên.
…Cái gì vậy. Sao anh ấy lại thế kia? Hôm nay không điều chỉnh được sao?
May mắn là nó chưa đến mức khiến cậu thấy khó chịu. Dù lần trước có bị sốc, nhưng nhờ đã được điều trị bằng thuốc kịp thời nên giờ đây mọi thứ đã trở lại mức bình thường như mọi khi. Chắc vì biết vậy nên Do Won mới có thể thoải mái như thế chăng. Yoo Young thầm nghĩ rồi chậm rãi xoay vô lăng.
Thế nhưng luồng pheromone của anh hôm nay lại mang một sắc thái khá đặc biệt. Nó không bao bọc lấy cơ thể cậu như những lần họ phối hợp trước đó, cũng không phải là kiểu buông lỏng căng thẳng như Yoo Young dự đoán. Đó là một sự chuyển động tinh vi và cố chấp hơn nhiều. Cứ như thể anh đang muốn để lại dấu vết của mình vào từng ngóc ngách trong xe vậy.
Nếu là trước đây chắc cậu đã tá hỏa rồi. Cậu không đời nào có thể làm ngơ trước việc một Alpha đang đánh dấu mùi hương của mình trong xe mình. Vậy mà tại sao pheromone của người đàn ông này lại mang đến cảm giác thoải mái và xao xuyến đến thế? Cứ quen với pheromone của Choi Do Won thế này thì phải làm sao đây.
'Lại nữa rồi, lại bắt đầu rồi. Hễ cứ hở ra là lại…. Chậc chậc. Tỉnh táo lại đi.'
Tự chặc lưỡi trách mình, Yoo Young giảm tốc độ khi đến trước trung tâm thương mại. Xe tự nhiên tiến lên tầng hai và dừng lại tại khu vực đỗ xe VIP. Sau khi bàn giao xe cho nhân viên đỗ hộ, hai người cùng bước vào bên trong.
Để chọn đồ tân hôn thì có thể sử dụng dịch vụ của người hỗ trợ mua sắm, nhưng chẳng hiểu sao Do Won không hề đề xuất phương án đó. Chắc là vì đây là không gian chung sống sau này nên anh muốn đích thân lựa chọn chăng? Yoo Young tự suy luận như vậy.
Cả căn nhà hiện tại cũng thế, anh có vẻ là kiểu người thích tự mình chăm chút cho không gian sống. Hoặc cũng có thể là anh thích đi mua sắm…. Chẳng rõ nữa. Dù sao cậu cũng không phải kiểu người ngại đi mua sắm, nên cứ coi như hôm nay đi hóng gió một ngày vậy.
Đứng trước thang máy, Yoo Young ngước nhìn Do Won và hỏi:
"Trưởng phòng. Vậy chúng ta xem cái gì trước đây ạ?"
"Ừm, đi xem đồ điện máy trước đi."