Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 68
'Trời đất ơi….'
Sao mấy cái nội dung đáng xấu hổ thế này mà anh ta có thể thốt ra một cách thản nhiên như không, lại còn ở khoảng cách gần thế này chứ…. Yoo Young cảm thấy sức nóng tức tốc lan tận cổ, cậu vô thức ngoảnh mặt nhìn thẳng về phía trước.
"Bây giờ tôi thực sự ổn… ổn rồi ạ."
"Dù không phải lúc này, thì ý tôi là cậu cứ làm vậy bất cứ khi nào cần. Tất nhiên, nếu pheromone của trợ lý Han trở nên bất ổn, tôi sẽ là người đầu tiên nhận ra."
Giọng nói của anh hòa lẫn vào tiếng nước chảy, dường như hôm nay lại càng gõ nhịp vào màng nhĩ cậu một cách lộ liễu hơn. Câu nói anh sẽ là người 'đầu tiên' nhận ra ẩn chứa một sức nặng kỳ lạ.
Yoo Young chẳng thể đáp lại lời nào, chỉ biết khẽ gật đầu. Trong lúc đó, Do Won nhấc tay cậu ra khỏi bồn rửa để xem xét vết thương. Nhờ được sơ cứu nhanh chóng, vả lại ngay từ đầu Yoo Young đã chủ động điều chỉnh nhiệt độ nước pha trà không quá nóng, nên may mắn là vết bỏng trên tay đã dịu đi, gần như không còn dấu vết gì đáng kể. Dù vậy, cảm giác tê rát vẫn còn thoang thoảng.
"Thấy thế nào rồi."
"À, tôi không sao đâu ạ. Anh có thể buông tay được rồi…."
"Cứ bôi thuốc đã, rồi hôm nay hãy quấn băng gạc vào."
"Không mà, đâu cần phải làm quá lên thế đâu…."
Mặc cho Yoo Young có nói gì, Do Won vẫn kéo cậu lại ngồi vào bàn. Anh lục lọi tủ chứa đồ, lấy hộp cứu thương ra bày lên mặt bàn. Tuy luôn trang bị sẵn nhưng vì hiếm khi dùng tới nên cả thuốc mỡ lẫn băng gạc đều còn mới tinh.
Do Won tỉ mỉ kiểm tra cả hạn sử dụng của thuốc rồi mới kéo tay Yoo Young đặt lên phía trước mình. Anh nặn một ít thuốc mỡ ra đầu tăm bông, cẩn thận xoa nhẹ lên vết thương. Nhìn biểu cảm nghiêm trọng của anh, cứ như thể đang trị thương cho một người bị đứt lìa cả bàn tay, Yoo Young vô thức bật cười thành tiếng.
Vừa lấy băng gạc quấn từng vòng, Do Won vừa hỏi:
"Sao lại cười."
"Không ạ, chỉ là…. Vì anh trị thương với vẻ mặt nghiêm trọng quá thôi. Và cả…."
Với gương mặt vẫn còn vương ý cười, Yoo Young tiếp lời:
"Có vị trưởng phòng nào lại đích thân bắt nhân viên ngồi xuống, làm mát rồi trị thương cho chỉ vì người ta bị bỏng tay một chút thế này không chứ."
"……."
"Lúc đầu tôi không biết, nhưng càng nhìn… tôi thấy anh cũng thật đa tình."
Dẫu cho mới ban nãy thôi cậu còn thấy anh đáng ghét, nhưng lời này hoàn toàn là thật tâm. Anh rõ ràng có một mặt dịu dàng hơn những gì Yoo Young từng nghĩ. Không biết tất cả mọi người đều biết điều đó, hay đây là dáng vẻ mà chỉ mình cậu mới được thấy.
Thế nhưng, nghe Yoo Young nói vậy, Do Won lại ném về phía cậu một ánh nhìn tĩnh lặng.
"Cậu thấy tôi đối xử với bất kỳ nhân viên nào cũng như thế này sao?"
"…Dạ?"
Trước câu hỏi ngoài dự đoán, Yoo Young ngơ ngác chớp mắt.
"Đúng là tôi đối xử công bằng với tất cả mọi người, nhưng tôi không đa tình với tất cả mọi người."
"……."
Lời nói của Do Won để lại một vệt loang lổ đầy hỗn loạn trong tâm trí cậu. Trong lúc Yoo Young còn đang cau mày vì chưa thể hiểu hết ý tứ của anh ngay lập tức, Do Won bồi thêm một câu:
"Xong rồi đấy, ra ngoài đi."
"Dạ? …À! Vâng."
Đến khi bừng tỉnh, trên tay cậu đã được quấn băng gạc gọn gàng. Yoo Young ngẩn ngơ nhìn xuống bàn tay mình, thầm nghĩ dáng vẻ vết thương được xử lý tỉ mỉ và chu đáo thế này thật giống hệt tính cách của Do Won.
"…Vậy tôi xin phép ra ngoài. Khụ khụ. Và còn…."
Do Won đã ngồi xuống bàn làm việc từ bao giờ, anh khẽ liếc nhìn như muốn hỏi cậu còn điều gì muốn nói sao.
"…Cảm ơn anh. Vì đã trị thương cho tôi."
"Được rồi."
Do Won chỉ khẽ hất cằm nhận lời cảm ơn của Yoo Young, trông anh đã trở lại dáng vẻ như bình thường. Bước ra ngoài và khép cửa lại, Yoo Young khẽ thở dài. Hóa ra kẻ vẫn còn đang dao động trong lòng chỉ có mình cậu mà thôi.
Công bằng với tất cả nhưng không đa tình với tất cả nghĩa là sao chứ? Và tại sao anh lại nói với cậu những lời như vậy?
Ngồi xuống bàn làm việc, Yoo Young vẫn mang vẻ mặt ngơ ngác khởi động máy tính. Gương mặt cậu trầm ngâm như thể đang giải một bài toán hóc búa.
Chợt, cậu để mắt đến tờ rơi kẹp trong giá sách tạm bên cạnh bàn phím. Đó là tờ rơi mà cậu đã vô thức nhận lấy từ người làm thuê phát tờ bướm trước cửa công ty như bị bỏ bùa mê. Tờ rơi liệt kê hàng loạt các loại điện máy dùng để chuẩn bị cho tân hôn.
Phải rồi, chắc hẳn hiếm có ai lại đi làm những việc này… giữa trưởng phòng và nhân viên. Thế nên sự hiện diện của cậu đối với Do Won, ít nhất so với các nhân viên khác, có lẽ cũng được coi là một chút, một chút xíu đặc biệt chăng. …Có lẽ vậy.
Nghĩ đến đó, Yoo Young thở dài một tiếng rồi đẩy tờ rơi vào góc khuất tầm mắt. Sẽ chẳng tốt lành gì nếu cứ để những suy nghĩ này lún sâu trước khi bắt đầu công việc.
Thế nhưng, dù có dọn dẹp tờ rơi và chăm chỉ mở tệp tài liệu công việc ra xem xét, dải băng gạc trắng muốt mà anh đích thân quấn cho vẫn cứ nhắc lại chuyện vừa rồi, khiến tâm trí cậu rối bời không yên.
❖ ❖ ❖
Do Won – người đã cố tình dùng thái độ công vụ để tiễn Yoo Young ra khỏi phòng – nghe tiếng bước chân cậu xa dần thì đặt con chuột xuống như thể quăng đi.
Anh thở dài một tiếng rồi hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Từ đằng xa, những hàng cây ven đường đang khẽ đung đưa trong gió. Nhìn những tán lá lay động và ánh nắng ban mai bắt đầu đổ xuống, Do Won bỗng nhớ lại giọng nói đầy khát khao khi líu lo về 'những vì sao' cách đây không lâu. Đó là một giọng nói tựa như tiếng chim nhỏ đang hót.
Lại nữa rồi.
Do Won nhắm nghiền mắt một lát rồi mở ra, rời mắt khỏi cửa sổ để quay lại phía màn hình. Chỉ cần sơ hở một chút là suy nghĩ lại vươn cành mọc lá một cách mất kiểm soát, nên anh buộc phải ý thức cắt đứt chúng đi. Dẫu vậy, ý thức vẫn cứ hướng về phía Han Yoo Young – người đang ngồi bên ngoài phòng trưởng phòng với gương mặt tựa như một chú cún trắng nhỏ.
Thú thực, anh không ngờ Yoo Young lại chấp nhận lời đề nghị kết hôn hợp đồng dễ dàng như vậy chỉ sau một ngày.
Tất nhiên, từ trước đến nay chưa có tiền lệ nào cho thấy anh thất bại sau khi đề xuất một phương án với ai đó. Dù ở bất kỳ công ty nào, hay dự án thuộc nội dung gì, một khi anh đã quyết tâm lao vào thì chưa bao giờ anh không thuyết phục được đối phương. Nhìn Do Won như vậy, có người bảo anh giỏi xoay xở, có kẻ lại ví anh như một chiếc xe ủi.
Đạt được thành quả chắc chắn cho những gì mình đã thúc đẩy. Đó là cách làm việc của Do Won từ trước đến nay, và mở rộng ra, đó cũng là cách sống của anh.
Thế nhưng, đó hoàn toàn chỉ là trong lĩnh vực công việc. Đương nhiên có rất nhiều người chủ động tiếp cận anh, bao gồm cả Seon Hyeong, nhưng đó hoàn toàn là ý chí của đối phương, chứ bản thân anh chưa bao giờ phát huy năng lực thúc đẩy đó trong chuyện kết hôn hay yêu đương. Bởi lẽ cho đến giờ, chưa có đối tượng nào khiến anh muốn thúc đẩy như thế.
Han Yoo Young khác với bất kỳ ai anh từng đối mặt. Cậu là một người khó đoán định, nhưng anh không phải không tin tưởng vào nét cá tính đầy biến hóa ấy. Cậu hoạt bát, ồn ào, mạnh mẽ nhưng lại mềm lòng. Cậu là người yêu những thứ tốt đẹp, dễ dàng mở lòng trước những gì thuộc về thẩm mỹ. Cậu là người bộc lộ những rung cảm nhận được mà không hề che giấu.
Và Do Won buộc phải thừa nhận. Rằng trước dáng vẻ đó của Yoo Young, trái tim anh ở một mức độ nào đó đã bắt đầu dao động.
Nó đã khác hẳn so với lúc đầu, khi anh coi cậu là 'kẻ đáng ghét không muốn can dự thêm lần nữa'. Dù lợi ích đạt được có rõ ràng đến đâu, anh cũng không muốn ký kết một bản hợp đồng mang tên hôn nhân với bất kỳ ai.
Chỉ riêng sự thật đó thôi đã đủ chứng minh. Rằng Han Yoo Young giờ đây đã trở thành một tồn tại có chút đặc biệt trong lòng anh.
Giống như cách Yoo Young nghĩ về 'những vì sao' khi nhìn vào những hàng cây nhan nhản giữa phố thị, Do Won không còn có thể nhìn Yoo Young giữa đám nhân viên như một tồn tại giống hệt bao người khác.
Anh vốn là kẻ ghét việc công tư lẫn lộn hơn bất cứ ai và luôn tự tin mình sẽ không bao giờ mắc phải, thế nhưng thỉnh thoảng nhìn thấy Yoo Young, anh lại không có cách nào giải thích cho tình trạng trái tim mình đau thắt lại. Chỉ là, thấy hỗn loạn. Đôi khi còn thấy tức giận. Tức giận với chính bản thân mình, kẻ mà mỗi khi nhìn thấy Lee Yoon Seok v* v*n quanh Yoo Young lại cảm thấy một cảm xúc nặng nề dâng trào trong lòng.
Chẳng lẽ. Mình đối với cậu ấy. Mình đối với Han Yoo Young.
Thế nhưng Do Won khẽ đẩy ghế ra sau, ngửa đầu ra phía sau. Một hơi thở nặng nề thoát ra.
Không được. Người đề nghị kết hôn hợp đồng trước chính là anh. Chính anh là người đã đưa ra một bản hợp đồng vốn dĩ không được phép để bất kỳ tình cảm nào xen vào, nên việc nảy sinh tâm tư thế này là không đúng đắn.
Trên hết, Han Yoo Young vốn là người kịch liệt bài xích việc kết hôn với Alpha. Ngay từ đầu, cậu là người đã yêu cầu đóng giả tình nhân chỉ để không phải kết hôn với Alpha. Anh không muốn mang lại cho một người như vậy những nỗi đau hay sự phiền toái mà cậu từng phải gánh chịu. Như những gì anh đã đề xuất, chỉ đơn thuần trao đổi lợi ích đôi bên và kết thúc mối quan hệ này một cách nhẹ nhàng mới là kết luận tốt nhất.
Nỗ lực để không rơi vào tình yêu.
Nghĩ đến điều khoản do chính tay mình viết ra, Do Won cười nhạt. Nếu một ngày nào đó anh lỡ vi phạm điều khoản ấy vì thứ cảm xúc đơn phương đang lớn dần này, thì dù anh có muốn một mình gánh chịu toàn bộ trách nhiệm cho tổn thất đó cũng thật khó lòng thực hiện. Anh không muốn cậu bị tổn thương chỉ vì một cảm xúc thái quá của mình.
Không làm tổn thương nhau.
Gương mặt trắng trẻo đưa ngón tay út ra nói những lời ấy thỉnh thoảng lại gõ nhịp vào trái tim Do Won. Ngay lúc này cũng vậy. Gương mặt từng tạo nên những rung động trong lòng như tiếng gõ cửa khẽ khàng ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí anh. Có lẽ Han Yoo Young chính là người sợ bị tổn thương hơn bất kỳ ai.
Hiện tại vẫn còn ổn. Từ trước đến nay chưa từng có trải nghiệm thảm hại nào cho thấy anh làm hỏng việc chỉ vì không thể chế ngự được tâm tư của mình. Tin rằng tương lai cũng sẽ như vậy, Do Won thở dài một hơi dài, rũ bỏ sạch sành sanh những cảm xúc đang ứ đọng trong lòng.