Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 67

Trước Tiếp

Chương 67

"…Trưởng phòng?"

Yoo Young ngước nhìn ra ngoài phòng họp với ánh mắt vô tội. Thế nhưng, Do Won – người vừa thản nhiên đẩy cửa bước thẳng vào trong – lại mang một gương mặt như đang cực kỳ giận dữ vì lý do nào đó.

Dù hoang mang trước vẻ mặt lạnh như tiền ấy, Yoon Seok vẫn lễ phép cúi đầu chào.

"Chào Trưởng phòng ạ!"

"Tôi đang hỏi hai người đang làm gì ở đây."

Đáp lại chỉ là một sự ghẻ lạnh thấu xương. Giữa lúc Yoon Seok còn đang lúng túng lắp bắp, Yoo Young ngước nhìn anh với vẻ mặt như muốn hỏi có chuyện gì vậy.

"Ơ…. Cũng không có chuyện gì đặc biệt đâu ạ. Chúng tôi chỉ đang chào hỏi nhau thôi. Vì lâu rồi Yoon Seok mới đi làm lại mà. …Nhưng sao Trưởng phòng lại vào đây ạ…?"

"Tôi cũng vậy. Vì lo lắng cho sức khỏe của cậu Lee Yoon Seok nên mới vào xem thử."

Do Won nói đoạn rồi nhìn xuống Yoon Seok bằng ánh mắt lạnh lẽo, biểu cảm ấy ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ anh giống một sứ giả địa phủ đến đưa người đi hơn là một người đang lo lắng cho sức khỏe của cấp dưới. Trước khí thế hung hãn và dữ dằn của Do Won, Yoon Seok khẽ liếc nhìn thăm dò rồi rụt vai lại.

Phải chăng hình ảnh con chuột nhắt đứng trước mặt con sói cũng chính là thế này? Yoo Young bỗng thấy thương cảm cho Yoon Seok. Chẳng biết vì cớ sự gì mà Do Won lại như vậy, nhưng trước mắt cậu phải thu xếp bầu không khí nồng nặc mùi thuốc súng này đã. Nghĩ vậy, Yoo Young dịu dàng đưa tay nắm lấy cánh tay của Do Won.

"Trưởng phòng, Yoon Seok nói cậu ấy ổn rồi ạ. Vậy nên trước mắt thì…. Á."

Vô tình ôm lấy cánh tay Do Won như một thói quen, Yoo Young giật mình nhận ra sai sót nên vội buông ra ngay lập tức. Giờ đây việc đụng chạm với Do Won đã trở nên tự nhiên đến mức cậu cảm thấy kinh hãi chính bản thân mình khi có thể thản nhiên tiếp xúc với anh ở bên ngoài như vậy. Cứ đà này thì chẳng khác nào đang quảng cáo cho bàn dân thiên hạ biết cậu và Trưởng phòng đang có quan hệ mờ ám.

Thế nhưng, pheromone vốn đang căng như dây đàn của Do Won bỗng dịu lại đôi chút ngay khoảnh khắc cậu nắm lấy cánh tay anh. Biểu cảm của anh cũng vậy. Nhìn đôi mắt hung dữ khẽ giãn ra, những dấu chấm hỏi đang trôi nổi trong đầu Yoo Young lại càng tăng thêm số lượng.

Yoon Seok cũng ngơ ngác không kém trước tình huống này. Thấy cậu ta tròn mắt nhìn luân phiên giữa cậu và Do Won, sống lưng Yoo Young bỗng đổ mồ hôi hột. Cậu cố tình nở nụ cười niềm nở rồi đẩy lưng cả hai ra khỏi phòng họp.

"A ha ha…. Chúng ta phải chuẩn bị làm việc thôi chứ nhỉ! Trước đó mọi người có muốn làm một tách cà phê không?"

"Tôi thì không cần."

Ngay khi Do Won thẳng thừng từ chối, Yoon Seok liền nở nụ cười hiền lành như một chú cún con và nói:

"Tôi muốn ạ! Chúng ta cùng ra phòng trà nhé?"

"Vậy đi thôi nhỉ?"

Đúng là một người hoạt bát. Ít nhất thì cũng hơn hẳn cái anh Choi Do Won chẳng biết nể nang ai kia…. Yoo Young thầm nghĩ vậy rồi liếc xéo gương mặt Do Won một cái. Ngay khoảnh khắc cậu định cùng Yoon Seok – người đang hớn hở bám đuôi mình – hướng về phía phòng trà thì….

"Thay vì cà phê, tôi lại muốn uống trà hơn. Trà bạc hà."

Giọng nói cứng nhắc từ phía sau vang lên, như túm gáy cả Yoo Young và Yoon Seok cùng lúc. Yoo Young khựng lại một chút rồi chậm rãi quay đầu.

"…À, vâng. Vậy tôi pha cho anh một tách trà bạc hà nhé?"

"Được thôi. Tôi muốn đích thân trợ lý Han Yoo Young mang vào phòng cho tôi. Ngay bây giờ."

Chẳng biết có phải cậu tưởng tượng không nhưng dường như anh đang nhấn mạnh từng âm tiết một. Sau khi ra lệnh với gương mặt lạnh lùng hơn bao giờ hết, Do Won quay ngoắt người đi. Vốn dĩ anh là người chưa bao giờ sai bảo ai đi pha trà rót nước, thậm chí còn ghét việc người khác bị sai vặt như thế, nên tình huống này thực sự là một ngoại lệ vô cùng khó hiểu.

"…Trưởng phòng sao thế nhỉ? Bình thường anh ấy tuyệt đối không sai bảo kiểu này mà…."

Có lẽ cũng cảm nhận được luồng khí hung hiểm tỏa ra từ Do Won, Yoon Seok ghé sát đầu thì thầm với Yoo Young trong phòng trà. Bản thân Yoo Young cũng chẳng rõ nguyên do nên chỉ biết cười trừ đáp lại: 'Tôi cũng thấy lạ thật đấy'.

Dù rất muốn thong thả nhâm nhi cà phê và trò chuyện thêm với Yoon Seok, nhưng tình thế này thì chẳng còn cách nào khác. Thôi thì chuyện cũng chẳng có gì gấp gáp, để trưa ăn cùng nhau rồi nói tiếp vậy. Sau khi chuẩn bị chu đáo cả cà phê của mình lẫn trà bạc hà cho Do Won, Yoo Young để lại câu: "Hẹn gặp lại sau nhé" rồi bước đến trước phòng Trưởng phòng.

Tiếng gõ cửa vang lên, bên trong vọng ra giọng nói mang đậm vẻ công vụ:

Vào đi.

Yoo Young cẩn thận đóng cửa bước vào, Do Won đang dán mắt vào màn hình khẽ liếc nhìn sang. Rồi anh hất hàm về phía trước bàn làm việc một cách ngạo mạn.

"Để đó đi."

"…Vâng."

Nhìn thái độ lạnh lùng và xa cách của Do Won, chẳng hiểu sao trong lòng cậu bỗng trào dâng một chút bực bội. Đã lâu lắm rồi cậu mới lại có cảm giác này với anh. Yoo Young lườm Do Won bằng ánh mắt sắc lẹm, cố tình đặt mạnh tách sứ xuống mặt bàn tạo nên tiếng 'cộp' khô khốc.

"Của anh đây…. Á!"

Thế nhưng, có lẽ cậu đã không kiểm soát được lực tay như ý muốn. Dù đã cố gắng dồn hết sự bất mãn vào hành động nhưng vẫn muốn cẩn thận để nước nóng không tràn ra, cuối cùng nước trong tách vẫn sóng sánh mạnh và bắn thẳng lên mu bàn tay cậu. Yoo Young giật mình vì nóng, vội rút tay ra khỏi tách sứ và dùng tay kia ôm lấy.

"A…."

"Cái gì vậy?"

Trước tiếng rên của Yoo Young, Do Won lập tức quay ngoắt đầu lại và bật dậy khỏi ghế. Nhìn Do Won đang sải bước đầy dứt khoát về phía mình với gương mặt hốt hoảng, Yoo Young vô thức hơi lùi lại. Hành động của Do Won khi tiến lại gần cậu rất nhanh và gấp gáp, mang theo một áp lực khó cưỡng.

Tiến đến ngay trước mặt Yoo Young, Do Won chộp lấy bàn tay nhỏ nhắn của cậu. Nhìn mu bàn tay đã ửng đỏ, anh nhíu mày thật chặt.

"Thế này thì…."

"À…. Tôi không sao đâu ạ."

Yoo Young gượng cười định rút tay ra. Thật lòng mà nói thì đây là hậu quả của việc cậu dằn dỗi mà bị bỏng, vả lại nhiệt độ nước cũng chưa đến mức làm phồng rộp nên cậu định thầm lặng tự sơ cứu một mình thay vì gây náo loạn. Thế nhưng Do Won vẫn cau mày dữ dằn, bàn tay nắm lấy cổ tay cậu càng thêm chặt.

"Mau đưa tay vào nước lạnh ngay."

"A, tôi tự làm được mà."

"Nghe lời một chút đi. Những lúc thế này."

Dẫn Yoo Young đến trước bồn rửa mặt nhỏ trong phòng, Do Won vặn vòi nước sang mức mát lạnh rồi đưa tay cậu vào dưới làn nước đang chảy. Dòng nước mát lạnh dội xuống, bắt đầu xoa dịu vùng da đang nóng rát.

'Ư…. Cái cảnh tượng gì thế này. Ngượng chết đi được.'

Thành thật mà nói, đây chẳng khác gì bộ dạng một đứa trẻ tự mình hờn dỗi rồi làm mình bị thương, nên Yoo Young thấy vô cùng ái ngại khi Do Won cứ nghiêm trọng xem xét vết thương của mình như vậy. Cậu chỉ muốn tự mình làm mát tay một chút rồi đi ra ngay, nhưng Do Won đang đứng sát cạnh dường như chẳng có ý định rời đi. Không chịu nổi nữa, Yoo Young khẽ mở lời:

"Trưởng phòng…. Tôi sẽ tự làm mát tay ạ. Vậy nên anh cứ về chỗ ngồi nghỉ ngơi… chắc là được rồi ạ."

"Tôi tự biết mình phải làm gì. Cứ làm mát xong đi rồi bôi thuốc mới được đi. Ở đây có hộp cứu thương."

Giọng điệu của anh hôm nay nghe còn áp đặt hơn thường ngày. Trước thái độ cứng nhắc như thể không gì lay chuyển nổi ấy, Yoo Young đành im lặng.

Tiếng nước chảy ào ào là thứ duy nhất lấp đầy căn phòng.

'…Thật ngột ngạt.'

Người đàn ông đối xử với cậu thoải mái suốt mấy ngày qua đã biến đâu mất rồi. Thỉnh thoảng cậu lại bị nhắc nhở rằng Do Won vốn dĩ không phải kiểu người thân thiện với người khác. Ngay cả chuyện ở phòng họp lúc nãy cũng vậy. Tại sao một người bệnh vừa mới đi làm lại mà anh lại đối xử lạnh nhạt như thế cơ chứ.

'Nghĩ lại thì, hình như anh ấy… ghét Yoon Seok sao?'

Để mặc nước dội qua tay, Yoo Young thẩn thờ suy đoán. Có vẻ như từ trước đến nay Do Won vẫn luôn đối xử với Yoon Seok như vậy.

Dù vậy, anh cũng không hề giao việc bất hợp pháp hay cô lập cậu ta. Về mặt công việc, anh chỉ dẫn nhiệt tình hơn bất cứ ai, và dù cậu ta có phạm lỗi thì anh cũng không mắng mỏ nhiều hơn người khác. Dù ai nói gì đi nữa, Do Won vẫn là một cấp trên không chỗ nào chê đối với Yoon Seok. Chỉ là mỗi khi có ba người cùng ở đó, bầu không khí lại trở nên khó xử một cách kỳ lạ.

'Thật là kỳ quái mà.'

"Cậu đang nghĩ gì mà thẩn thờ thế?"

"…À…."

Trong giây lát, cậu đã định hỏi thẳng: 'Tại sao anh lại đối xử lạnh nhạt với Yoon Seok như vậy?', nhưng Yoo Young đã nhanh chóng nuốt lời thôi thúc đó xuống. Thật là quá phận. Việc anh đối xử với Yoon Seok thế nào là mối quan hệ của hai người họ, không phải chuyện để cậu can thiệp. Hơn nữa, Do Won cũng đâu có ra mặt bắt nạt hay đối xử bất công với Yoon Seok.

"…Không có gì ạ. Mà cũng đến giờ bắt đầu làm việc rồi, tay tôi cũng ổn…."

"Thật là chẳng nghe lời gì cả. Tôi đã bảo là phải làm mát đủ lâu cơ mà."

Cổ tay vốn định len lén rút ra khỏi bồn rửa lại bị tóm chặt và nhấn vào dòng nước lạnh lần nữa. Đành để mặc Do Won nắm giữ cổ tay mình, Yoo Young lủi thủi cúi đầu.

Giữ im lặng một lát, Do Won lại lên tiếng:

"Cơ thể cậu thế nào rồi. Kể từ ngày hôm đó."

"…À, giờ thì… ổn rồi ạ."

"Đã đi khám lại chưa?"

"Vâng. Tôi cũng uống thuốc ức chế đều đặn. Bác sĩ bảo chỉ số pheromone lúc đó chỉ là tạm thời thôi, giờ đã không sao rồi."

Tất nhiên, cậu đã không kể lại câu nói 'chuyện tương tự có thể xảy ra bất cứ lúc nào trong tương lai' của bác sĩ vì sợ anh sẽ lo lắng.

Đúng lúc đó, một hơi thở ấm áp khẽ chạm vào gò má cậu. Yoo Young hơi giật mình, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Do Won. Gương mặt và cổ của anh hiện ra ngay trước mắt. Khoảng cách này, giờ đây đã trở nên có chút quen thuộc.

Do Won khẽ nghiêng mặt để nhìn vào mắt Yoo Young, anh thì thầm:

"Nếu thấy mệt mỏi thì phải nói nhé. Đừng có chịu đựng một mình."

"Dạ? Ý anh là…."

"Cậu chắc vẫn còn nhớ chứ."

Do Won khẽ tựa trán mình vào trán cậu, lẩm bẩm:

"Nội dung đã ghi trong bản hợp đồng ấy. Rằng tôi có nghĩa vụ phải chăm sóc pheromone cho trợ lý Han."

Trước Tiếp