Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 66

Trước Tiếp

Chương 66

Như thể vừa nghe thấy điều gì đó không tưởng, gương mặt Yoo Young dần dần đỏ bừng lên.

'Đồ tân hôn….'

Đã tìm được nhà mới thì việc sắm sửa đồ đạc lấp đầy không gian ấy là điều hiển nhiên. Dù cả hai đã thuận theo ý muốn của cha Do Won là để ông lo liệu chuyện nhà cửa, nhưng việc lựa chọn nội thất và đồ điện gia dụng bên trong chắc chắn là phần việc của hai người.

Ban đầu, cả Do Won và cậu đều định mang theo những đồ dùng cũ đang xài, nhưng lần này mẹ của Yoo Young lại phản đối. Bà bảo dù hai đứa đã trưởng thành và nên tôn trọng ý muốn của nhau, nhưng việc sắm sửa sính lễ cho đứa con trai duy nhất đi lấy vợ chính là tâm nguyện bấy lâu của bà.

Cuối cùng, dưới sự đồng ý của hai người, mẹ cậu quyết định mang toàn bộ đồ đạc cũ đi quyên góp cho các trại trẻ mồ côi và viện dưỡng lão, đồng nghĩa với việc họ phải sắm mới hoàn toàn mọi thứ cho tổ ấm chung.

'Ư….'

Thực ra chẳng có gì to tát cả. Việc đi mua sắm đồ dùng cũng chỉ là thực hiện một điều khoản trong hợp đồng. Chẳng ai có thể sống trong một căn nhà trống huếch trống hoác được. Thế nhưng, cứ nghĩ đến việc phải cùng Do Won đi chọn giường ngủ, tủ lạnh hay máy giặt, trái tim cậu lại vô thức đập nhanh hơn, gương mặt cũng nóng bừng không kiểm soát nổi.

Yoo Young khẽ đưa tay vuốt nhẹ gò má đang ửng hồng, cố tỏ ra thản nhiên đáp lại:

"Vâng. Được thôi ạ. Thứ Bảy tuần này chúng ta đi nhé."

"Rất tốt."

Đã chọn được nhà, ngày đi sắm đồ cũng đã định xong. Đến lúc này, dường như không còn nội dung gì cần thảo luận thêm cho ngày hôm nay nữa. Vừa vặn lúc đồ uống cũng đã cạn, ngay khi cậu định đứng dậy ra về, bàn tay của Do Won đột nhiên vươn tới, khẽ chạm nhẹ vào tay Yoo Young.

"…Sao thế ạ…."

"Ngón tay cậu thực sự rất đẹp."

"À…. Vâng."

Trước lời khen ngợi đường đột về đôi bàn tay của mình, Yoo Young lộ rõ vẻ ngơ ngác. Không dừng lại ở việc khen ngợi vu vơ, Do Won khẽ rũ mắt, chậm rãi lướt nhìn từng ngón tay của cậu. Sau đó, anh thậm chí còn mân mê những ngón tay ấy, giống như một người đang cố gắng ước lượng kích cỡ vòng tay vậy.

…Kích cỡ ngón tay sao?

Vừa nảy ra suy nghĩ đó, Yoo Young đã vội vàng lên tiếng:

"Trưởng phòng…. Anh không định làm nhẫn cưới đấy chứ?"

"Cậu muốn đeo nhẫn sao?"

Do Won hơi mở to mắt vì ngạc nhiên.

Chẳng lẽ không phải sao? Biểu cảm của Do Won trông như thể anh chưa từng mảy may nghĩ đến việc đó vậy. Đến lúc này, Yoo Young mới bàng hoàng nhận ra mình vừa tự đa tình, vơ vào người những ảo tưởng không đâu.

Việc cùng anh đeo nhẫn đôi không hẳn là điều gì khiến cậu đặc biệt ghét bỏ. Chỉ là cậu thấy hơi bối rối, bởi lẽ đâu cần thiết phải làm đến mức đó. Nhưng hóa ra tất cả chỉ là sự hiểu lầm của riêng cậu, một nỗi lo lắng hoàn toàn thừa thãi.

Gương mặt ngượng ngùng của Yoo Young lại một lần nữa đỏ gay. Ngay khi cậu định xua tay phủ nhận, giọng nói pha chút cười khổ của Do Won vang lên:

"Chuyện nhẫn cưới, chẳng phải nên để dành để làm cùng người mình thực sự yêu thương sau này hay sao."

"À…."

Yoo Young đờ mặt ra, chậm rãi gật đầu.

"Vâng…. Anh nói đúng ạ. Cũng chẳng cần thiết phải phô trương cho thiên hạ thấy làm gì. …Chúng ta chỉ cần diễn kịch trước mặt cha mẹ là đủ rồi."

"Đúng vậy."

Do Won gật đầu, vẻ mặt như thể không còn gì để bận tâm thêm nữa. Nhìn anh bắt đầu thu dọn cốc rỗng và khăn giấy vào khay, Yoo Young cũng tất bật dọn dẹp chỗ ngồi của mình.

"Muộn rồi. Chúng ta về thôi."

"Vâng."

Sau khi dọn dẹp theo bản năng, Yoo Young cùng anh bước vào thang máy đi lên tầng 27 nơi họ đang sống. Trước cửa nhà, hai người chào tạm biệt nhau.

"Ngủ ngon nhé, trợ lý Han."

"Vâng, Trưởng phòng cũng ngủ ngon ạ."

Sau những lời chào hỏi bình thường và xã giao, mỗi người bước vào căn hộ của riêng mình. Vừa đóng cửa lại, Yoo Young đã nới lỏng chiếc cà vạt của bộ âu phục đã thắt cả ngày dài. Sau khi trút bỏ quần áo và bước vào phòng tắm, cậu lập tức vặn vòi nước nóng. Để mặc làn nước ấm dội xuống cơ thể tr*n tr**, cậu khẽ thở dài một tiếng.

Chẳng hiểu sao tâm trạng cậu lại trở nên thế này.

Ngay cả chính cậu, khi nghĩ đến nhẫn cưới, cảm xúc đầu tiên hiện lên cũng là sự bối rối. Cậu cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc muốn đeo nhẫn đôi cùng Do Won, bởi đó là điều không cần thiết trong một bản hợp đồng.

Vậy thì lý do khiến lòng cậu nặng trĩu là gì đây? Vừa xoa xà phòng lên người, Yoo Young vừa mải miết suy nghĩ. Có phải vì Do Won đã chạm vào tay cậu như thể đang đo cỡ nhẫn, để rồi lại tỏ ra ngạc nhiên tột độ khi cậu nhắc đến chuyện đó? Và kết quả là khiến cậu rơi vào tình cảnh ngượng chín mặt?

'Chuyện nhẫn cưới, chẳng phải nên để dành để làm cùng người mình thực sự yêu thương sau này hay sao.'

Chẳng hiểu sao câu nói đúng đắn thốt ra từ chất giọng điềm đạm ấy cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cậu. Và cũng chẳng hiểu sao một góc trái tim lại cứ nhói lên từng hồi.

Cậu kết hôn với Do Won không phải vì yêu, và đây cũng là mối quan hệ sẽ kết thúc một cách sòng phẳng sau ba năm. Thậm chí còn có cả điều khoản không được yêu nhau, thế là đủ hiểu rồi. Vậy nên cậu biết rõ việc đeo nhẫn đôi với anh là chuyện vô lý đùng đùng.

Thế nhưng, lời anh nói rằng nhẫn cưới chỉ nên dành cho người mình yêu, và điều khoản không được yêu nhau lại tương phản một cách gay gắt như ánh sáng và bóng tối. Giống như thể Do Won đã vạch ra một ranh giới rạch ròi và cảnh báo cậu không được bước qua vậy.

Hiện tại, họ đang tạm thời đứng cùng một chiến tuyến, cùng chọn nhà để sống chung, cùng đi sắm đồ tân hôn, thế nhưng trong tương lai mà mỗi người vẽ ra, việc không có đối phương hiện diện là điều hiển nhiên.

Cái sự thật chẳng có gì đáng để buồn lòng ấy, rốt cuộc tại sao lại khiến tâm trạng cậu u uất đến nhường này?

"…Hù."

Cậu không biết nữa. Kể từ khi gặp Do Won, cậu cảm thấy trong lòng mình cứ chồng chất thêm những nan đề không lời giải.

Vừa xối sạch bọt xà phòng bằng nước nóng, Yoo Young vừa khẽ cụng đầu vào tường. Thật kỳ lạ, những tiếng thở dài cứ thế vô thức thoát ra mãi không thôi.

❖ ❖ ❖

"Mừng cậu trở lại, Yoon Seok! Cơ thể đã ổn hơn chưa?"

"Vâng. Nhờ mọi người lo lắng nên tôi đã khỏe hẳn rồi ạ."

Ngay khi định bước vào văn phòng, Yoo Young đã nghe thấy giọng nói cao vút của Joo Yeon. Hóa ra Yoon Seok cuối cùng cũng đã đi làm lại. Yoo Young tròn mắt, vội vàng bước vào trong.

"Yoon Seok!"

"À, …Trợ lý Han."

Yoon Seok vốn đang mỉm cười chào hỏi Joo Yeon, nhưng ngay khi chạm mắt với Yoo Young, cậu ta liền lúng túng cúi gầm mặt xuống. Tuy nhiên, cậu ta nhanh chóng lấy lại can đảm, ngẩng đầu lên nhìn cậu.

"…Tôi… trước khi bắt đầu công việc, tôi có chuyện muốn nói với trợ lý Han."

"Ơ? Nói với tôi sao?"

"Vâng. Một lát thôi ạ…."

Yoon Seok gật đầu với sắc mặt hơi u tối.

Dù vẫn còn ngơ ngác, Yoo Young vẫn đi theo cậu ta vào một phòng họp trống. Việc bước vào căn phòng đóng kín chỉ có hai người khiến ký ức lần trước tự nhiên hiện về làm cậu thấy hơi gờn gợn, nhưng nhìn vẻ điềm tĩnh và lý trí của Yoon Seok lúc này, dường như khả năng cậu ta lặp lại hành động đó là không có. Dù vậy, để đề phòng, Yoo Young vẫn để hé cửa phòng họp một chút.

Vừa vào trong, Yoon Seok đã cúi gầm mặt xuống. Thái độ này hoàn toàn trái ngược với vẻ quyết tâm lúc cậu ta kéo Yoo Young vào đây.

"Cái đó, trợ lý…."

"Vâng. Yoon Seok."

"…Chuyện lần trước, tôi thực sự vô cùng xin lỗi."

Vẫn cúi mặt, Yoon Seok nói bằng giọng buồn bã.

"Tôi… tôi thực sự nằm mơ cũng không ngờ mình lại phân hóa thành Alpha. Chỉ là từ mấy ngày trước đó, tôi cứ thấy trợ lý tỏa ra… mùi hương rất thơm. Thật kỳ lạ… cứ mỗi khi vào phòng Trưởng phòng là tôi lại cảm thấy ngộp thở và khó chịu vô cùng."

"……."

"Thực ra tôi không nhớ hết toàn bộ những gì đã xảy ra ngày hôm đó. Kể từ sau khi tôi làm… làm chuyện đó với trợ lý, tôi hoàn toàn không nhớ gì cả, nhưng tôi nghe nói là Trưởng phòng đã đưa tôi về."

Nói đến đây, Yoon Seok khẽ l**m môi. Cậu ta trông có vẻ rất khó khăn để tiếp tục câu chuyện.

"…Ngày hôm đó… xin hãy tha thứ cho sự vô lễ mà tôi đã gây ra cho trợ lý. Tôi thực sự không cố ý làm vậy đâu…. Nhưng cứ nghĩ đến việc trợ lý đã hoảng sợ đến nhường nào, lòng tôi lại nặng trĩu suốt thời gian qua."

Yoo Young khẽ thở dài. Chàng trai hiền lành này chắc hẳn đã thấy tội lỗi với cậu biết bao nhiêu. Suốt thời gian nghỉ ngơi, hẳn cậu ta đã phải sống trong tâm trạng nặng nề. Vì bản thân đã quá quen với những rắc rối do thuộc tính gây ra, nên Yoo Young hoàn toàn không hề ghét bỏ hay oán trách Yoon Seok.

Yoo Young mỉm cười rạng rỡ, nói với Yoon Seok bằng tông giọng vui vẻ:

"Không sao đâu mà, Yoon Seok. Đó đâu phải lỗi do cậu cố ý."

"…Trợ lý…."

"Lúc mới phân hóa thì ai cũng mất kiểm soát cả. Tôi cũng từng như vậy mà. May mà lúc đó tôi đang ở nhà, chứ tôi cũng chẳng nhớ gì về chuyện ngày hôm đó cả. Chỉ là Yoon Seok hơi thiếu may mắn thôi. Ai mà biết trước được mình sẽ phân hóa cơ chứ."

"……."

"Nên là hãy phấn chấn lên, ngẩng cao đầu đi nào. Cả mặt mũi cũng tươi tỉnh lên nữa. Cái vẻ mặt đó chẳng giống Yoon Seok chút nào cả."

Yoo Young tiến lại gần, dịu dàng nâng mặt cậu ta lên, dùng tay kéo khóe miệng cậu ta tạo thành một nụ cười. Trước ánh mắt ngạc nhiên nhìn xuống mình của Yoon Seok, gương mặt cậu ta dần trở nên rạng rỡ hơn.

"Trợ lý. Cảm ơn anh. Thực sự cảm ơn anh rất nhiều…."

"Có gì đâu mà cậu phải cảm ơn tôi."

Vừa mỉm cười ngước nhìn Yoon Seok, Yoo Young bỗng vô thức khịt khịt mũi.

"…Mùi chanh sao?"

"Dạ…?"

Trước vẻ ngơ ngác của Yoon Seok, Yoo Young càng xán lại gần hơn và hít hà. Một mùi hương thoang thoảng nhưng rất rõ rệt đang tỏa ra. Yoo Young trợn tròn mắt, hào hứng nói:

"Kỳ diệu thật đấy. Mùi pheromone của Yoon Seok ấy. Có mùi chanh thơm mát lắm."

"Oa, thật sao ạ…? Vậy là nó giống mùi của trợ lý Han đúng không?"

Mùi của cậu là hương chanh pha lẫn vani, còn của Yoon Seok là mùi chanh thuần túy, đúng là có nét tương đồng. Yoo Young không mảy may suy nghĩ mà gật đầu tán thành.

"Ừ, đúng rồi đấy. Đúng là mùi hương rất giống nhau."

"Oa…."

Nghe thấy lời đó, gương mặt Yoon Seok bỗng đỏ ửng lên đầy phấn khích. Đúng lúc ấy, từ phía ngoài phòng họp, một giọng nói lạnh lẽo vang lên cắt ngang bầu không khí:

"Hai người đang làm gì ở đó vậy?"

Trước Tiếp