Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 65

Trước Tiếp

Chương 65

Thế là công cuộc chuẩn bị cho đám cưới bắt đầu.

Bước khởi đầu chính là thông báo sự thật này cho cha mẹ hai bên. Đúng như dự đoán, cả hai gia đình đều hết sức vui mừng trước quyết định của đôi trẻ. Ngoại trừ một người ra mặt ghét bỏ, ba người còn lại đều nhiệt liệt chúc mừng và chào đón. Đặc biệt, mẹ của Yoo Young thậm chí còn rơi nước mắt ngay trước mặt cậu.

"Trời đất ơi, Yoo Young à. Cuối cùng mẹ cũng…. cũng chờ được đến ngày thấy con kết hôn."

"Ôi, mẹ kìa. Có gì đâu mà mẹ lại…. lại khóc thế ạ."

Yoo Young cảm thấy ngượng ngùng nên càu nhàu vài tiếng, nhưng mẹ cậu vẫn không ngừng sụt sùi, âu yếm v**t v* gương mặt con trai.

"Đây là chuyện đại hỷ mà con. Con có biết mấy ngày trước khi nghe tin con bị sốc pheromone rồi ngất xỉu, lòng mẹ đau đớn thế nào không? Hầy…. Nhưng giờ thì tốt rồi. Thật sự là may quá rồi…."

Vừa thấm nước mắt, bà đã lập tức tươi tỉnh trở lại, nắm chặt lấy tay Yoo Young.

"Đám cưới khi nào thì tổ chức đây? Địa điểm ở đâu nhỉ, hả con? Nhất định phải mời thật nhiều khách khứa. Đám cưới con trai mẹ mà, phải làm thật long trọng, hoành tráng nhất mới được."

"À, mẹ ơi. Chuyện đó thì…."

Vì đã lường trước được khó khăn này nên Yoo Young không hề lúng túng, cậu bắt đầu bình tĩnh thuyết phục mẹ.

"Cái đó… dạo này thời thế thay đổi rồi, nếu tâm hồn hay thể xác không hòa hợp thì…. người ta cũng dễ dàng chia tay nhau lắm ạ."

"Cái thằng này, sao con lại nói gở như thế chứ!"

Mẹ cậu trợn tròn mắt như thể vừa nghe thấy điều gì đó không nên nghe, nhưng Yoo Young vẫn nắm chặt tay bà, điềm đạm tiếp lời:

"Không phải đâu mẹ. Con không bảo là nhất định sẽ như thế, nhưng chuyện đời ai biết trước được chữ ngờ hả mẹ? Con và Trưởng…, à anh Do Won cũng chưa quen biết nhau lâu, con chỉ nói để phòng hờ thôi. Thế nên xu hướng bây giờ là người ta cứ sống thử khoảng một năm xem sao rồi mới tính chuyện cưới hỏi hay đánh dấu. Cứ coi như là hôn nhân thực tế ấy ạ."

"Cái gì cơ? Không đời nào!"

Đúng như dự đoán, mẹ cậu trợn ngược mắt, nhảy dựng lên phản đối. Bà bảo làm gì có cái kiểu như thế. Tuy nhiên, trái với dự tính, cha của Yoo Young – người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe – lại lên tiếng ủng hộ ý kiến của con trai.

"Bà nó này, cứ làm theo ý thằng Yoo Young đi."

"Ông nó kìa!"

"Tôi cũng có nghe nói rồi. Đám trẻ bây giờ toàn thế cả. Vả lại đúng như Yoo Young nói, hai đứa nó quen nhau chưa được bao lâu mà? Nên cứ để chúng nó làm vậy đi. Dù sao điều chúng ta lo lắng nhất cũng là chuyện sốc pheromone của Yoo Young thôi. Cứ sống chung dưới một mái nhà, va chạm gần gũi thì tự khắc chuyện pheromone sẽ được giải quyết ổn thỏa."

Nói đoạn, cha cậu nhìn sâu vào mắt Yoo Young.

"Dù nói thế nào đi nữa, hai đứa vẫn sẽ sống chung một nhà chứ?"

"À, d-dạ vâng! Tất nhiên rồi ạ."

Yoo Young gượng cười gật đầu. Đến lúc này, vẻ thất vọng trên gương mặt mẹ cậu mới vơi đi đôi chút.

"Phải rồi, ít nhất cũng phải dọn về ở chung một nhà chứ. Vậy thì đúng một năm thôi nhé? Sau một năm là phải tổ chức đám cưới ngay nghe chưa? Phải đăng ký kết hôn, rồi cả đánh dấu nữa!"

"Vâng…. Ha… ha ha. Tất nhiên rồi ạ."

"Mẹ mong hai đứa sớm có em bé nữa. Ôi chao…. Một đứa trẻ giống Yoo Young cứ ngọ nguậy, ngọ nguậy, chắc là đáng yêu lắm đây…."

Em bé sao…. Từ ngữ ấy quá đỗi xa vời khiến cậu thấy hơi bài xích, nhưng Yoo Young không muốn phá hỏng bầu không khí ấm cúng này. Nhìn mẹ đang chìm đắm trong những mộng tưởng màu hồng, cậu chỉ biết gãi đầu. Cậu biết chắc mẹ sẽ thích, nhưng không ngờ lại đến mức này.

May thay, có vẻ Do Won cũng đã thuyết phục cha mẹ mình bằng nội dung tương tự.

"Chuyện sống thử như hôn nhân thực tế, bác trai cũng đồng ý sao ạ?"

"Ông bảo chỉ cần dọn về tân gia ngay thì một năm hay gì cũng không thành vấn đề."

Mọi chuyện được thỏa thuận êm đẹp thật là may mắn. Đúng như lời Yoo Young nói, dạo này hình thức chung sống trước rồi mới đánh dấu và đăng ký kết hôn sau đã trở nên khá phổ biến, nên việc thuyết phục người lớn hai bên cũng không quá khó khăn.

Một khi đã chuẩn bị tâm lý và chấp nhận nó, mọi chuyện trôi qua suôn sẻ đến mức cậu phải thốt lên: 'Sao mà dễ dàng thế này?'. Nhờ cha mẹ hai bên tiếp nhận ý định ngay lập tức như thể đã chờ đợi từ lâu, Yoo Young và Do Won có thể nhanh chóng bắt tay vào nhiệm vụ tiếp theo.

"…Từ đây đến tận đây sao ạ?"

"Cậu cứ lướt xem một lượt rồi chọn nơi nào mình thấy ưng ý đi."

Yoo Young hút một ngụm sinh tố sữa chua. Đây là quán cà phê mà dạo này ngày nào cậu cũng ghé qua cùng Do Won sau giờ làm việc để bàn chuyện chuẩn bị kết hôn.

Theo ý kiến của Yoo Young rằng nếu cứ gặp gỡ riêng tư quá thường xuyên gần công ty sẽ dễ bị chú ý, hai người đã chọn quán này – nằm ngay tầng một của một tòa nhà chung cư gần nhà – làm điểm hẹn mỗi ngày.

Vì bác sĩ đã kết luận rằng pheromone của Yoo Young giờ đã hoàn toàn ổn định, nên chẳng có lý do gì họ không thể ở cạnh nhau trong không gian kín. Đương nhiên nếu muốn nói chuyện thoải mái thì về nhà vẫn tốt hơn, nhưng kể từ 'ngày hôm đó', việc tự nhiên ra vào nhà anh hay mời Do Won sang nhà mình vẫn khiến cậu thấy có chút gì đó không thoải mái. Cái ngày mà Do Won mang cháo đến thăm bệnh, cùng xem ảnh, rồi đột ngột hỏi xem có thể hôn cậu được không ấy.

…Tập trung nào. Tập trung đi.

Chỉ cần nhớ lại ngày hôm ấy thôi là mặt cậu đã đỏ bừng lên rồi, làm sao có thể mời anh về nhà lần nữa chứ. Do Won cũng không nhắc lại việc bảo cậu sang nhà mình thêm lần nào. Trong khi trước đây khi cần hòa trộn pheromone, anh vẫn ra vào nơi đó rất thản nhiên cơ mà. Cứ run rẩy thế này thì không biết sau này sống chung kiểu gì đây.

Khẽ hắng giọng vài cái để lấy lại sự tập trung, Yoo Young với vẻ mặt nghiêm túc đón lấy chiếc máy tính bảng mà Do Won đưa tới. Khi ngón tay lướt xuống màn hình, đôi mắt cậu dần trợn tròn.

"Không đâu, nhà lớn thế này á? Cái này… chẳng phải là quá lãng phí cho hai người ở sao ạ?"

"Tôi cũng nghĩ vậy. Hai người đi làm mà ở căn hộ rộng hơn ba trăm mét vuông thì đúng là hơi quá thật."

Do Won nở nụ cười khổ, nói thêm:

"Dường như cha tôi muốn lo liệu cho chúng ta rất nhiều thứ."

"Vâng, tôi cũng hiểu tâm ý của bác trai mà. Mẹ tôi cũng đang rối rít đòi sắm sửa hết từ đồ điện gia dụng đến đồ dùng tân hôn đây này."

Đây là cuộc hôn nhân mà cha mẹ hai bên đã mong mỏi bấy lâu. Cậu hoàn toàn hiểu được tấm lòng muốn hái cả sao trên trời cho con cái của họ.

Đặc biệt là cha của Do Won, ông nhất quyết muốn tự mình lo liệu chuyện nhà cửa, thậm chí còn gửi cả một danh sách dài các căn hộ để hai người chọn lựa. Thế nên lúc này, cả hai đang cùng nhau xem danh sách đó để cân nhắc nơi ở tương lai.

Tuy nhiên, dù nói thế nào đi nữa, một căn hộ cao cấp rộng hơn ba trăm mét vuông dành cho hai người làm công sở vẫn là quá mức cần thiết. Cả ngày đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về, thời gian ở nhà chẳng được bao nhiêu. Hai người nhìn nhau khẽ mỉm cười.

"…Vậy căn nhà này thì sao hả Trưởng phòng?"

Sau một hồi miệt mài lướt xem, cuối cùng cậu cũng thấy một căn hộ vừa mắt. Đó là một căn nhà không quá lớn nhưng cũng không quá nhỏ. Dù sao thì hai người cũng phải ra dáng một cặp đôi mới cưới nhưng vẫn cần duy trì cuộc sống độc lập, nên nếu phòng quá ít hay không gian quá hẹp thì sẽ rất bất tiện.

Căn hộ mà Yoo Young chọn rộng khoảng một trăm bảy mươi mét vuông. Toàn bộ không gian được thiết kế theo tông màu gỗ trắng hiện đại, giữa phòng khách rộng lớn có một bức tường ngăn lửng giúp chia cắt không gian một cách tinh tế, trông vô cùng phù hợp với hai người. Với diện tích này, nhà có nhiều phòng và tới ba phòng tắm, hoàn toàn không có gì bất tiện khi chung sống.

Do Won nhìn căn nhà Yoo Young chỉ tay vào cũng gật đầu đồng ý.

"Đẹp đấy. Nội thất cũng rất tinh tế."

"Vâng. Vị trí cũng chỉ mất mười lăm phút đi đến công ty thôi ạ. Môi trường xung quanh lại yên tĩnh nữa."

"Nếu trợ lý Han cũng ưng ý thì cứ chọn chỗ này đi."

"Duyệt ạ."

Dù chỉ là hôn nhân hợp đồng, nhưng đứng trước những thay đổi lớn lao sắp tới, lòng cậu không khỏi xao xuyến. Từ việc dọn dẹp và rời khỏi nơi ở đã gắn bó bao năm đã là chuyện đại sự, huống hồ giờ đây còn phải sống chung với người khác. Mà người đó lại còn là Trưởng phòng cùng nhóm nữa chứ.

Nếu thời hạn hợp đồng ngắn hơn, có lẽ Yoo Young đã không muốn bỏ căn nhà hiện tại vì cậu rất thích nó. Nhưng thời hạn mà cậu đã hứa với Do Won lên đến tận ba năm, và cậu không thể để trống nhà trong suốt thời gian đó. Trên hết, nếu để gia đình hai bên phát hiện chuyện sống riêng, họ sẽ lập tức nghi ngờ, vì vậy Yoo Young cuối cùng đành quyết định rao bán căn nhà của mình. Do Won cũng tương tự như vậy.

"Trưởng phòng vừa mới chuyển nhà xong giờ lại phải chuyển đi tiếp rồi."

"Biết sao được chứ."

Nói đến đây, cả hai lại khẽ cười. Bởi lẽ trong đầu họ đều thoáng hiện lên những sự kiện đầy sóng gió giữa hai người ngay sau khi Do Won vừa mới dọn đến.

"Chỉ cần chọn xong thôi, còn chuyện hợp đồng nhà cửa cha tôi sẽ tự mình lo liệu. Có lẽ cuối tuần tới hoặc tuần tới nữa là chúng ta có thể dọn vào rồi."

"Oa, nhanh vậy sao ạ?"

Do Won gật đầu, anh khẽ nghiêng đầu nhìn sâu vào mắt Yoo Young. Rồi anh cứ thế lặng lẽ quan sát cậu. Trước ánh nhìn nồng đượm đột ngột ấy, Yoo Young thấy hơi bối rối.

Sao anh ấy lại nhìn mình kiểu đó nữa rồi…. Làm tâm trí người ta cứ rối bời cả lên.

Dù vậy, cậu vẫn cố gắng không để lộ ra ngoài, bình thản hỏi:

"…Sao… sao anh lại nhìn tôi như thế ạ."

"Dính gì ở miệng kìa."

Do Won vừa nói vừa đưa khăn giấy cho cậu, gương mặt lộ rõ vẻ đang cố nhịn cười. Gương mặt Yoo Young bắt đầu đỏ gay như gấc chín. Cậu vội vàng lau mạnh khóe miệng, quả nhiên có vài mẩu vụn bánh quy ăn cùng sinh tố sữa chua còn sót lại.

Yoo Young lườm Do Won một cái sắc lẹm rồi lầm bầm:

"Anh thật là làm người ta mất mặt quá đi."

"Mất mặt gì chứ. Chẳng lẽ cứ để cậu dính vụn bánh thế kia mà đi lại à?"

"Hừ…. Được rồi."

Trước vẻ mặt hờn dỗi và cái môi đang bĩu ra của Yoo Young, Do Won khẽ rướn người về phía trước. Đôi mắt anh vẫn còn đọng lại ý cười.

"Cuối tuần này cậu có rảnh không."

"…Cuối tuần này ạ? Vâng. Tôi chưa có lịch gì nhưng…."

Trước vẻ mặt ngơ ngác của Yoo Young, Do Won thản nhiên tiếp lời:

"Vậy thì cuối tuần chúng ta đi sắm đồ tân hôn nhé."

Trước Tiếp