Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 64
Nhìn Yoo Young đang cười, vẻ mặt Do Won cũng giãn ra đầy nhu hòa.
"Trợ lý Han cười là tốt rồi. Những lời tôi vừa nói chỉ là đùa thôi, đừng hiểu lầm là tôi muốn tạo áp lực cho cậu. Cứ suy nghĩ cho kỹ rồi trả lời tôi sau cũng được."
"…À…. Vâng."
"Cả hoa nữa, chỉ là vào khoảnh khắc nhìn thấy chúng, tôi bỗng nhiên nhớ đến trợ lý Han nên mới mua, vậy nên cậu đừng cảm thấy gánh nặng."
Bàn tay Do Won giúp Yoo Young chỉnh lại cổ áo vốn bị xộc xệch do vội vàng mặc vào, rồi ân cần vén lọn tóc mây vừa rủ xuống trán cậu. Yoo Young chớp chớp mắt, lặng lẽ đón nhận sự chăm sóc ấy. Từ những ngón tay ấm áp và đầy điêu luyện, cậu cảm nhận được cả một sự an tâm lạ kỳ.
Nghĩ lại thì, Do Won thực hiện những tiếp xúc thân thể này vô cùng tự nhiên. Chính vì thế mà cậu cũng cứ ngẩn ngơ đón nhận lấy sự đụng chạm của anh. Chẳng biết đã bao nhiêu lần rồi, cái việc anh chỉnh đốn lại trang phục cho cậu, và cậu cũng đón nhận điều đó như một lẽ đương nhiên.
"Vậy giờ cậu về đi."
"Vâng. Trưởng phòng không về sao ạ?"
"Tôi làm thêm một chút nữa rồi sẽ về sau."
"À…. Vâng. Và còn nữa, thưa Trưởng phòng."
Bước chân định quay đi của Do Won khựng lại trước tiếng gọi của Yoo Young. Vừa ôm bó hoa vừa cầm túi xách, Yoo Young hơi ngập ngừng rồi cúi đầu thật thấp.
"Hoa này… cảm ơn anh nhiều nhé. Nó thực sự rất đẹp."
Do Won nở một nụ cười nhạt.
"Vì nghe cậu nói thích những thứ tỏa hương thơm."
Lời nói của Do Won có sức mạnh khiến ánh nhìn của Yoo Young bị đóng đinh nơi anh. Yoo Young ngơ ngác nhìn Do Won, những ngón tay nắm lấy bó hoa nhỏ nhắn khẽ cựa quậy. Anh ấy vẫn còn nhớ sao. Mình chỉ mới nói thoáng qua lần trước thôi mà.
"Vậy đi đường cẩn thận nhé. Hẹn gặp lại vào ngày mai."
"Trưởng phòng…. Cho tôi hỏi chút."
Yoo Young ngập ngừng một lát rồi hỏi theo một sự thôi thúc nhất thời.
"Đóa hoa này. …Tại sao khi nhìn thấy nó, anh lại nghĩ đến tôi ạ?"
Khuôn miệng đẹp đẽ của anh khẽ khép lại trong giây lát.
"…Hửm."
Tiếng ậm ừ ngắt quãng nghe thật trầm thấp. Thế nhưng khi khoảnh khắc ngắn ngủi ấy qua đi và Do Won mở lời lần nữa, Yoo Young đã vô thức nín thở trước câu trả lời của anh.
"Khá là giống. Đóa hoa đó, và cả trợ lý Han nữa."
Trong phút chốc, ánh mắt cậu run rẩy lạc lối. Cậu rất muốn hỏi lại xem ý anh là gì, nhưng chẳng hiểu sao câu hỏi cứ nghẹn lại nơi cổ họng không sao thốt ra được. Yoo Young mất đi ngôn từ, chỉ biết cúi đầu nhìn đóa hoa đang ôm trong lòng.
Bó hoa anh tặng không phải kiểu phô trương số lượng, mà dù chỉ có vài cành kết lại vẫn trông rất đầy đặn và thanh tao. Những đóa hoa mập mạp, nụ to tròn đang khép lại tạo thành một đường cong tuyệt mỹ. Trên hết, những cánh hoa trắng muốt mịn màng gợi liên tưởng đến một cánh đồng tuyết tinh khôi, vừa thanh tú lại vừa trong trẻo.
Yoo Young lắp bắp mãi mới mở lời được.
"…Cái, cái đó nghĩa là sao…."
"Vậy cậu về cẩn thận nhé. Hẹn gặp lại vào sáng mai."
Sau khi gây ra một sự hỗn loạn tột độ như thế, Do Won có vẻ chẳng có ý định giải thích thêm. Nhìn Do Won quay lưng đi một cách dứt khoát, Yoo Young vô thức siết chặt nắm tay.
Những tâm tư vốn đã được cậu cân nhắc và tích tụ cẩn thận suốt cả đêm qua, giờ đây cùng với nhịp tim đập thình thịch đang lớn dần lên trong lòng như sắp bùng nổ.
Hít một hơi thật sâu, Yoo Young tiến lên một bước về phía bóng lưng anh. Hương thơm tỏa ra từ nụ hoa mơn mởn đang không ngừng m*n tr*n tâm trí và cả lồng ngực cậu.
"Trưởng phòng."
Cậu đã từng cần một sự xác tín. Rằng liệu mình có thể cùng anh gây ra chuyện tày đình này không. Rằng liệu mình thực sự có thể đi cùng anh đến cuối con đường không.
Cậu không biết hết về Do Won, và anh cũng chẳng hiểu hết về cậu. Thú thực, ấn tượng ban đầu của cả hai chẳng tốt đẹp gì, chỉ mới vài tuần trước thôi họ còn nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên đạn như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.
Càng phân vân hơn nữa khi xét đến việc Do Won là cấp trên trực tiếp của cậu. Chẳng phải mới ban nãy thôi anh còn mắng cậu đến mức suýt rơi nước mắt đó sao? Những chuyện như vậy sau này chắc chắn sẽ còn xảy ra như cơm bữa.
Thế nhưng ngay lúc này, nếu là người đàn ông đang đưa đóa hoa này về phía cậu, thì chẳng phải sẽ ổn sao?
Cậu đã nghĩ như thế.
Bởi người cùng cậu quay về một mái nhà sau giờ làm việc sẽ không phải là Trưởng phòng Choi Do Won trong công việc, mà là cộng sự Choi Do Won – người sẽ tặng hoa cho cậu vì lo lắng cậu buồn bã do bị sếp mắng. Một Do Won tuy trông có vẻ lầm lì nhưng lại vô cùng chu đáo. Một nội tâm ấm áp ẩn giấu sau gương mặt lạnh lùng ấy, dường như đến bây giờ cậu mới có thể nhìn thấy được đôi chút.
Hướng về phía Do Won đang đứng yên lặng nhìn xuống mình, Yoo Young mở lời:
"Tôi…. Tôi sẽ làm. Cuộc hôn nhân hợp đồng với Trưởng phòng ấy."
Trong phút chốc, bầu không khí chìm vào tĩnh lặng.
"…Cái gì?"
Nhìn đôi mắt to hơn hẳn thường lệ của Do Won, Yoo Young nghĩ rằng mặc dù anh hỏi lại, nhưng cậu cũng không cần thiết phải nhắc lại lần nữa. Khi cậu giữ im lặng, Do Won với gương mặt kinh ngạc hỏi lại một lần nữa.
"Hiện tại, cậu nói lời này sau khi đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?"
"Vâng. Đương nhiên rồi ạ."
Nhìn Yoo Young thản nhiên gật đầu, Do Won đưa tay lên day trán.
"Cậu không cần phải đồng ý vội vàng như vậy đâu. Đây là chuyện thực sự quan trọng, cậu cứ suy nghĩ thêm thật thấu đáo rồi hẵng nói cho tôi biết…."
"Không ạ. Tôi đã nghĩ xong rồi."
Yoo Young đặt túi xách lên bàn và lấy ra bản hợp đồng đã nhận từ Do Won hôm qua. Ở dưới cùng của bản hợp đồng vốn đã hằn rõ dấu vết của việc được đọc đi đọc lại nhiều lần, chính là chữ ký của Yoo Young.
Đó là kết quả sau cả một đêm thức trắng để suy nghĩ và đắn đo. Thực ra trước khi đi làm cậu đã gần như định thần được rồi, nhưng khi định bày tỏ ý chí với Do Won và đưa bản hợp đồng này cho anh, cậu vẫn không tránh khỏi sự do dự. Thế nhưng giờ đây khi tâm ý đã hoàn toàn kiên định, cậu chẳng còn lý do gì để chần chừ nữa.
"Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, và đúng như lời Trưởng phòng nói, lợi ích mà đôi bên nhận được là vô cùng rõ ràng. Dù sao hiện tại cả hai chúng ta đều không có đối tượng nào khác, và bố mẹ hai bên cũng đã gặp mặt nhau rồi. Tôi thấy không có lý do gì để không thực hiện cả."
"……."
"Vì vậy, tôi sẽ ký hợp đồng với Trưởng phòng."
Dù đang dùng tông giọng bình tĩnh để phân tích mối quan hệ lợi ích, nhưng thực tế, thứ đã lấp đầy khe hở nhỏ nhoi trong trái tim vốn dĩ vẫn còn lung lay cho đến tận phút cuối lại không phải là những toan tính thiệt hơn ấy, mà là một điều hoàn toàn khác.
Ví như, cái lòng tốt lo lắng sợ cậu buồn lòng dù ở phòng họp vừa mới mắng cậu một trận tơi bời. Cái sự tinh tế khi nhớ rõ lời cậu nói thích những thứ thơm tho để rồi thực sự mua về một thứ tỏa hương. Cái ánh mắt và giọng nói cương trực khi nói rằng nhìn cậu rất giống đóa hoa ấy. Đại loại là những điều như thế.
Thế nhưng, Yoo Young tuyệt nhiên không thể nói ra sự thật đó. Bởi lẽ Do Won chắc hẳn đưa ra đề nghị này chỉ đơn thuần vì lợi ích của anh mà thôi.
Việc cậu nhận được sự an ủi từ đâu, hay cậu đã củng cố niềm tin hoàn toàn vì điểm nào, vốn không phải là chuyện anh bận tâm. Nếu cậu kể cho anh nghe những chi tiết nhỏ nhặt về cảm xúc của mình như thế, biết đâu Do Won lại lùi bước không chừng. Vì hiện tại Do Won không hề cầu hôn cậu với tư cách một người tình, mà chỉ là đề xuất một bản hợp đồng vì lợi ích của cả hai bên.
Nhìn trân trân vào Yoo Young đang đưa bản hợp đồng ra với vẻ mặt quả quyết, Do Won liền đón lấy nó. Sau khi lật xem kỹ bản hợp đồng và xác nhận chữ ký, Do Won đứng đối diện trực diện với Yoo Young. Ánh mắt sắc sảo của anh hướng thẳng vào gương mặt cậu.
"Được rồi. Tôi đã hiểu rõ ý nguyện của trợ lý Han. Ý chí của cậu đã được xác nhận rõ ràng, vậy thì chúng ta hãy ký kết hợp đồng."
Yoo Young gật đầu trước lời nói thản nhiên ấy. Sau khi gây ra một chuyện trọng đại, trái tim cậu đập rộn ràng nhưng lồng ngực lại cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Chuyện lớn đã xong, giờ là lúc phải bàn bạc đến các thủ tục chi tiết. Đúng lúc Yoo Young định mở lời thì Do Won đã tiếp lời trước.
"Và nữa."
"Vâng."
"Cảm ơn cậu. …Cảm ơn vì đã tin tưởng tôi và đưa ra một lựa chọn quan trọng như vậy."
Giọng nói trầm dày của anh hạ xuống sưởi ấm lồng ngực Yoo Young.
"Tôi biết rõ đây hẳn là một lựa chọn không hề dễ dàng. Vì cả hai chúng ta vốn dĩ đều chán ghét chuyện kết hôn. Ngay từ đầu chúng ta mới phải bày ra những trò này."
"……."
"Thế nhưng đúng như lời trợ lý Han vừa nói, và cả những gì tôi đã nói ngày hôm qua."
Do Won ngắt lời một nhịp, rồi chậm rãi mở lời lần nữa.
"Đây là bản hợp đồng mà lợi ích đôi bên nhận được là rất rõ ràng, vì vậy chúng ta hãy nỗ lực hết mình để thực hiện các điều khoản. Sau này mong được cậu giúp đỡ nhiều hơn."
"Vâng, tôi rõ rồi. Tôi cũng mong được anh giúp đỡ nhiều ạ."
Một bàn tay to lớn và đầy sức mạnh đưa ra, và Yoo Young đã nắm lấy bàn tay đó. Khi nắm lấy bàn tay vốn dĩ chỉ cần chạm vào là đã cảm thấy thoải mái ấy, cậu cảm nhận được một sự ổn định đang dần dâng trào.
Thế nhưng, cậu không tài nào kìm nén được một sự thôi thúc đang nhen nhóm trong lòng. Rõ ràng đây là một bản hợp đồng vì lợi ích đôi bên và cậu ký kết khi đã nhận thức rõ điều đó, nhưng một cảm xúc nhỏ bé nào đó cứ không ngừng thúc giục Yoo Young.
Rằng liệu thứ cậu muốn hứa hẹn với Do Won có thực sự chỉ là lợi ích không thôi sao. Rằng chỉ bấy nhiêu thôi, liệu có thực sự ổn không.
"…Trưởng phòng."
Cuối cùng Yoo Young không thể thắng nổi sự thôi thúc mà gọi khẽ tên anh. Do Won vốn định buông tay sau cái bắt tay liền nhìn xuống Yoo Young bằng ánh mắt thắc mắc.
Buông tay anh ra, Yoo Young xòe ngón tay út của mình. Nhìn ngón tay út thon nhỏ của Yoo Young đang đưa ra như đứa trẻ muốn hứa hẹn, Do Won lặng lẽ nhìn với vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Hợp đồng thì như vậy là được rồi. …Chúng ta hãy cùng hứa với nhau một điều thôi nhé."
"Là chuyện gì vậy?"
Nhìn thẳng vào mắt Do Won khi anh hỏi bằng tông giọng điềm tĩnh, Yoo Young nói:
"Trong thời gian hợp đồng, chúng ta sẽ không làm tổn thương nhau."
"……."
"Để đến khi hợp đồng kết thúc và cả hai rời đi… chúng ta có thể mỉm cười chào nhau."
Lặng lẽ nhìn vào mắt Yoo Young, Do Won chậm rãi gật đầu. Rồi anh đưa ngón tay út dài và to hơn hẳn của mình ra.
"Được thôi. Tôi hứa."
Giọng nói đầy tin cậy của Do Won vang lên. Ngay sau đó, ngón tay của hai người đan vào nhau thành một hình thù đẹp đẽ. Hơi ấm lan tỏa từ ngón tay út khiến cậu thấy thật dễ chịu. Cậu thậm chí còn có ảo giác như cảm nhận được nhịp mạch đập thình thịch từ ngón cái to rộng của Do Won khi anh ấn dấu tay xác nhận. Dù thật trẻ con, nhưng lời hứa bằng việc móc ngoéo tay này lại mang lại cảm giác đáng tin cậy hơn cả bản hợp đồng được soạn thảo và đóng dấu chính thức kia.
Yoo Young ngước nhìn anh với gương mặt rạng rỡ và nở một nụ cười. Ánh mắt Do Won nhìn xuống cậu sâu thẳm hơn bao giờ hết. Dù vẫn chẳng rõ Do Won đang nghĩ gì, nhưng ít nhất cậu không cảm thấy việc mình vừa làm là sai lầm. Với cậu, buổi tối hôm nay như vậy là đã đủ rồi.